Nhạc nềnIrregular

Bóng Đen Neon-Gloom

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa axit ở khu ổ chuột Neon-Gloom không bao giờ mang lại cảm giác tẩy trần. Nó là một thứ dung dịch nhớp nháp, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và những vệt dầu thải công nghiệp xám xịt, từ trên những tầng tháp chọc trời của tập đoàn Ngũ Hành rò rỉ rồi dội xuống đáy xã hội.


Phong tỉnh dậy trong một con hẻm hẹp, lưng tựa vào bức tường container rỉ sét. Cơn đau từ cổng thần kinh sau gáy giật lên từng hồi, buốt nhói như có ai đó đang cắm một mũi khoan rỉ sét vào thùy chẩm của anh. Anh rên rỉ, đưa bàn tay trái lên xoa nhẹ vùng da đầu bỏng rát xung quanh cổng cắm bằng đồng thau rẻ tiền mà Bác sĩ Trí đã vá lậu cho anh nửa năm trước. Nhưng khi anh cố cử động bàn tay phải, không có gì xảy ra cả.


Phong nhìn xuống. Bàn tay phải của anh đang đặt trong vũng nước thải đen ngòm. Anh nhìn thấy các ngón tay của mình đang co quắp, nhưng não bộ hoàn toàn không nhận được bất kỳ tín hiệu xúc giác nào truyền về. Chứng hoại tử dây thần kinh ngoại biên đang lan rộng. Đối với Phong, cánh tay phải giờ đây giống như một khúc gỗ chết chắp vá vào cơ thể sinh học đang dần rã đám của mình. Anh chỉ còn chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron đeo ở ngón áp út tay trái là thứ duy nhất còn mang lại chút hơi ấm thực sự.


Thế giới trước mắt Phong là một cuốn phim đen trắng bị nhiễu hạt nặng nề. Chứng mù màu cấp 3, di chứng từ vụ nổ phòng thí nghiệm của cha anh mười lăm năm trước, đã tước đi của anh khả năng nhìn thấy sắc màu. Những biển quảng cáo hologram khổng lồ của giới tài phiệt, những luồng ánh sáng neon xanh đỏ rực rỡ mà người ta vẫn ca tụng về một kỷ nguyên số hóa thiên đường, đối với Phong, chỉ là những vệt sáng xám xịt, chói mắt và vô nghĩa. Anh không bị lừa dối bởi những ảo ảnh đa sắc của thành phố này, bởi vì anh vốn dĩ không thể nhìn thấy chúng.


*Bịch. Bịch. Bịch.*


Tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền bê tông ướt sũng cắt ngang dòng suy nghĩ của Phong. Tiếng kim loại va đập cơ học rít lên khô khốc.


"Nó kia rồi! Thằng thần bài hết thời!"


Một giọng nói ồm ồm, méo mó qua bộ lọc âm thanh rẻ tiền vang lên đầu hẻm. Phong nheo mắt nhìn qua màn sương mù axit xám xịt. Ba bóng người cao lớn đang tiến lại gần. Đi đầu là gã tay sai của Bà Năm "Huyết"—mụ chủ nợ cho vay nặng lãi nơ-ron khét tiếng nhất khu ổ chuột này. Tên tay sai có cánh tay trái hoàn toàn bọc thép tự chế, bàn tay gã lăm lăm chiếc kìm thủy lực chuyên dùng để cưỡng chế lột chip nơ-ron từ thùy thái dương của những con nợ cùng đường.


"Phong! Bà Năm Huyết nói hôm nay là hạn chót," gã tay sai gầm gừ, đôi mắt cấy ghép kính quét sinh trắc học của gã lóe lên những vệt sáng xám nhạt trong tầm mắt Phong. "Mày không có chip nơ-ron thô để trả nợ thì tao phải tự tay lấy thùy thái dương của mày đi thế chấp thôi."


Phong nghiến răng, cố sức dùng tay trái bám vào cạnh container để đứng dậy. Cơ thể anh suy kiệt trầm trọng sau nhiều ngày nhịn đói và những cơn sốt hoại tử thần kinh. Anh nhìn quanh tìm đường thoát. Con hẻm này là một góc chết, lối ra duy nhất đã bị ba tên tay sai chặn chặt.


Phong quyết định hành động. Anh lùi lại, cố gắng bám bàn tay phải vào một chiếc thang sắt rỉ sét gắn trên vách container để leo lên mái. Nhưng ngay khi anh dồn lực, bàn tay phải hoàn toàn mất xúc giác của anh trượt khỏi thanh sắt. Anh không thể cảm nhận được độ bám, không thể đo lường được lực siết của các ngón tay. Phong mất đà, ngã nhào xuống đống rác điện tử bên dưới, những mảnh silicon và vỏ nhựa vỡ đâm vào lưng đau nhói.


"Hết đường chạy rồi, thằng mù!" Tên tay sai bọc thép cười sằng sặc, bước tới giơ cao chiếc kìm thủy lực. Tiếng mô-tơ của chiếc kìm rít lên chói tai, chuẩn bị gá vào sau gáy Phong.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen gầy gò đột ngột lao ra từ góc tối của đống phế liệu. Đó là Lão Kỳ. Ông già mù hai mắt, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây khô, mặc bộ quần áo bảo hộ lao động sờn rách bám đầy dầu mỡ cơ khí. Dù không thể nhìn thấy, Lão Kỳ định vị đối thủ bằng một sự chính xác đáng sợ nhờ thính giác nhạy bén.


"Tránh ra, lũ súc sinh số hóa!" Lão Kỳ hét lên, tay phải vung mạnh một chai thủy tinh chứa đầy axit phế thải công nghiệp nhặt từ bãi pin cũ.


Chai axit vỡ tan ngay trên mặt tên tay sai bọc thép. Dung dịch axit đậm đặc bốc khói nghi ngút, ăn mòn lớp da tổng hợp và chảy thẳng vào kính quét sinh trắc học trên mắt gã. Tiếng chập mạch xèo xèo vang lên, tên tay sai gào thét đau đớn khi hệ thống camera dẫn đường của gã bị hủy hoại hoàn toàn, để lại một màn hình mù tối đen.


"Đi theo ta! Mau!" Lão Kỳ chộp lấy cổ áo Phong bằng cánh tay gầy guộc nhưng khỏe như gọng kìm cơ khí, kéo anh lùi sâu vào mê cung của Xưởng phế liệu của Lão Kỳ.


Hai người luồn lách qua những lối đi hẹp được bao bọc bởi hàng vạn tấn rác thải điện tử, những khung tivi CRT cổ đại, và những khối máy chủ rỉ sét khổng lồ. Phía sau, tiếng gào thét của tên tay sai bị mù và tiếng súng chích điện của đồng bọn gã nổ xẹt lửa xanh đỏ chói mắt, nhưng chúng hoàn toàn mất phương hướng trong màn sương mù axit và mê cung rác thải không có sóng định vị.


Lão Kỳ đẩy Phong vào bên trong một căn lều nhỏ dựng bằng những tấm tôn bọc chì chống nhiễu từ trường. Không gian bên trong tối tăm, ngập mùi dầu máy và hơi ấm phát ra từ những bóng đèn chân không của các thiết bị analog cũ kỹ đang hoạt động âm thầm.


Phong quỳ sụp xuống sàn đất, thở hổn hển, lồng ngực đau thắt do hít phải khí độc. Cổng thần kinh sau gáy anh liên tục phát ra những xung điện nhỏ làm cơ mặt anh co giật.


Lão Kỳ bước đến một chiếc rương sắt cũ bọc chì ẩn dưới gầm bàn máy, dùng tay lần mò mở chiếc khóa cơ khí cổ đại. Ông lấy ra một thiết bị cồng kềnh, nặng trịch và đưa cho Phong.


"Cầm lấy cái này," Lão Kỳ trầm giọng nói, đôi mắt mù bọc bằng hai miếng kim loại đen hướng về phía Phong. "Đây là Kính lọc quang phổ Analog. Cha con và ta đã chế tạo nó trước khi ông ấy bị Ngũ Hành thủ tiêu. Lũ tay sai ngoài kia dùng chip định vị tự động để truy vết con, nhưng dòng điện vật lý thì không bao giờ biết nói dối. Chiếc kính này sẽ giúp con nhìn thấy những thứ mà mắt thường và máy quét số hóa của chúng bỏ qua."


Phong nhận lấy chiếc kính. Nó có gọng sắt hàn xì thô kệch, hai bên thái dương gá hai ống bóng đèn chân không nhỏ bằng ngón tay út, nối liền với một sợi cáp đồng bọc chì dày dẫn thẳng đến một bộ nguồn pin sinh học đeo hông.


"Làm thế nào để sử dụng?" Phong khàn giọng hỏi.


"Gạt công tắc cơ khí bên gọng kính. Nó sẽ kết nối trực tiếp với cổng thần kinh của con. Sẽ rất đau, vì nó là thiết bị analog thuần túy, không có bộ lọc số hóa để giảm thiểu xung điện. Nhưng con phải chịu đựng nếu muốn sống sót," Lão Kỳ nghiêm nghị nói.


Tiếng đập phá kim loại vang lên sát vách lều. Toán tay sai của Bà Năm Huyết đã tìm đến perimeter của xưởng phế liệu. Chúng đang dùng dùi cui điện phá hủy các rào chắn tự chế của Lão Kỳ.


"Chúng đến rồi. Con phải đi ngay bằng lối cửa sau dẫn ra con kênh hóa chất," Lão Kỳ đẩy Phong về phía lối thoát hiểm nhỏ bọc bằng vải bạt cách nhiệt. "Hãy nhớ, Phong. Trực giác của con là vũ khí tối thượng chống lại thuật toán của chúng."


Phong gật đầu. Anh đeo chiếc kính lọc cồng kềnh lên mắt, siết chặt dây đai da quanh đầu. Tay trái anh tìm thấy công tắc gạt bằng đồng thau bên gọng kính và dứt khoát gạt xuống.


*Cạch.*


Một luồng điện nóng bỏng đột ngột phóng ra từ bộ nguồn đeo hông, chạy dọc theo sợi cáp đồng bọc chì và lao thẳng vào Cổng thần kinh Cổ Chai sau gáy Phong. Anh trợn mắt, toàn thân co giật mạnh. Cảm giác như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm trực tiếp vào thùy chẩm của não bộ. Phong suýt nữa thì thét lên đau đớn, hai thái dương nổi đầy gân xanh, miệng đắng ngắt. Cổng kết nối sau gáy bốc lên một làn khói xám nhỏ mang mùi khét của da thịt bị bỏng rát nhẹ do xung điện chưa được đồng bộ hoàn toàn.


Nhưng ngay sau đó, thế giới đen trắng của Phong hoàn toàn thay đổi.


Hai bóng đèn chân không trên kính lọc phát sáng ấm áp. Qua thấu kính của chiếc kính lọc analog, thế giới xám xịt xung quanh bỗng hiện lên một dải màu sắc độc nhất vô nhị: màu cam ấm áp. Đó không phải là màu sắc sinh học thông thường, mà là quang phổ của dòng điện rò rỉ. Phong nhìn thấy những luồng năng lượng điện từ chạy dọc theo các bức tường container, những dòng điện analog uốn lượn như những sợi chỉ sáng chói giữa bóng tối của bãi phế liệu.


Phong lao ra khỏi căn lều bằng lối cửa sau, bước chân vào cơn mưa axit đang rơi nặng hạt.


Sử dụng thị giác mù màu kết hợp với kính lọc quang phổ, Phong nhìn rõ mồn một các vệt bóng tối tuyệt đối không bị ánh đèn neon của thành phố chiếu vào—những điểm mù hoàn hảo mà mắt thường của những kẻ cấy ghép chip quét số hóa luôn bỏ qua vì bị lóa mắt bởi ánh neon sặc sỡ. Anh lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma giữa các khe hở của đống container rỉ sét.


"Nó kìa! Tao thấy vệt bóng của nó rồi!" Tên tay sai thứ hai hét lên, gã đang cầm một khẩu súng quét định vị tầm gần liên tục phát ra các tia laser dò tìm nhiệt lượng.


Phong nấp sau một khối máy chủ hỏng. Qua kính lọc quang phổ, anh nhìn xuống vũng nước mưa axit dưới chân mình. Một đường dây cáp ngầm bị hở điện đang rò rỉ dòng điện analog màu cam sáng rực rỡ vào vũng nước, tạo ra một vùng điện thế nguy hiểm.


Ý tưởng chiến thuật lóe lên trong đầu Phong. Anh biết đối thủ phụ thuộc quá nhiều vào chip định vị tự động cấy ở chân để duy trì thăng bằng và di chuyển tốc độ cao trong địa hình gồ ghề.


Phong chủ động bước ra khỏi góc khuất, cố tình để lộ vệt bóng của mình dưới ánh sáng đèn neon mờ nhạt từ bảng hiệu hỏng gần đó để dụ đối thủ.


"Đứng lại! Thằng chó!" Tên tay sai thứ hai gầm lên, lao thẳng về phía Phong.


Phong lùi lại một bước, dụ gã bước thẳng vào vũng nước thải chứa dòng điện rò rỉ. Ngay khi bàn chân cơ khí của tên tay sai chạm vào nước, dòng điện analog cao áp lập tức truyền dẫn qua lớp kim loại dẫn điện của chân giả, chạy thẳng vào thùy thái dương của gã.


*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*


Những tia lửa điện xanh lè bắn ra tung tóe từ khớp gối cơ khí của tên tay sai. Chip xử lý di chuyển rẻ tiền của gã bị quá tải dòng điện đột ngột, chập mạch hoàn toàn. Cánh chân cơ khí của gã khóa chặt lại trong trạng thái co cứng, khiến gã mất thăng bằng, đổ gục xuống vũng bùn thải và co giật liên tục như một con cá mắc cạn.


Tên tay sai còn lại kinh hoàng dừng bước, nhìn đồng bọn bị hạ gục chỉ trong chớp mắt bởi một bẫy điện analog thô sơ. Phong không chần chừ, anh lập tức quay người, dùng kỹ năng Bước đi bóng ma luồn sâu vào bóng tối của đường cống ngầm thoát nước, để lại sau lưng tiếng gào thét bất lực của toán truy binh.


Phong thoát khỏi khu vực xưởng phế liệu an toàn, nhưng anh biết danh tính thần bài cũ của mình đã bị ghi nhận lại trong mạng lưới ngầm của Bà Năm Huyết. Mụ chủ nợ độc địa chắc chắn sẽ tăng giá tiền thưởng đầu anh, buộc anh phải tìm ra một lượng lớn chip nơ-ron thô để trả nợ trong vòng 24 giờ tới nếu không muốn bị săn lùng đến chết.


Phong bước đi trong bóng tối của đường cống ngầm, chiếc kính lọc quang phổ trên mắt vẫn đang hoạt động, phát ra tiếng rè rè nhỏ ấm áp của các bóng chân không. Dòng điện màu cam rò rỉ từ các thiết bị trên mặt đất vẫn hiển thị rõ nét qua thấu kính.


Đột nhiên, khi Phong đi ngang qua một lối rẽ dẫn lên một hầm ga tàu điện ngầm bỏ hoang, hai bóng đèn chân không trên kính lọc bỗng nhiên nhấp nháy liên tục với cường độ cực mạnh. Một luồng quang phổ màu cam rực rỡ, uốn lượn như một con rắn điện khổng lồ, phát ra từ khe cửa sập bằng sắt rỉ sét phía trên đầu anh.


Phong dừng bước, nheo mắt nhìn qua thấu kính. Dòng điện rò rỉ đó mang một tần số rung động cơ học rất lạ, liên tục nhấp nháy theo một nhịp điệu lặp đi lặp lại.


Anh bước lên các bậc thềm rêu phong, khẽ đẩy cửa sập nhìn vào bên trong hầm ga tối tăm. Phía trên cửa lối vào ga tàu có một tấm bảng hiệu bằng gỗ sờn rách, bám đầy bụi than công nghiệp, chỉ còn vài bóng đèn dây tóc phát ra ánh sáng vàng mờ nhạt: "Sới Xúc Xắc Luân 'Chớp'".


Phong ghé mắt nhìn qua khe cửa sổ kính đục của sới bạc. Bên trong sới, hàng chục con bạc nghèo khổ đang vây quanh một bàn gỗ lớn bọc chì. Ở vị trí Dealer, Luân "Chớp"—một bài thủ rác nổi tiếng với khớp cổ tay cơ khí tốc độ cao—đang lắc chiếc bát xúc xắc với một tốc độ chóng mặt.


Nhưng điều khiến Phong chú ý không phải là tốc độ của Luân. Qua thấu kính của chiếc Kính lọc quang phổ Analog, Phong nhìn thấy một luồng điện màu cam rực rỡ đang chạy dọc dưới gầm bàn gỗ bọc chì, nối liền với một cuộn dây từ trường ẩn giấu ngay phía dưới vị trí đặt chiếc bát xúc xắc. Mỗi khi Luân "Chớp" gồng cơ cổ tay cơ khí, dòng điện màu cam lại nhấp nháy mạnh mẽ, thay đổi cực tính của nam châm điện để điều khiển các mặt xúc xắc lõi chì theo ý muốn.


Một thiết bị gian lận từ tính đang hoạt động công khai ngay trước mắt anh.


Phong siết chặt nắm tay trái, chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron chạm vào lòng bàn tay lạnh ngắt. Anh cần tiền cược, anh cần chip nơ-ron thô để trả nợ cho Bà Năm Huyết trong vòng 24 giờ, và sới bạc gian lận này chính là cơ hội duy nhất của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!