Nhạc nềnBroken

Nhà Kho Cổ Điển

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới Đường ống ngầm dẫn dữ liệu Sector 9-5 đặc quánh như dầu luyn. Thứ ánh sáng xanh lam nhạt phát ra từ những bó cáp quang siêu dẫn chạy dọc vách hầm không đủ để soi rõ những vũng nước thải hóa chất lấp loáng dưới chân. Khải bước đi loạng choạng, cơ thể anh như một khối chì rỉ sét. Trên lưng anh, Lan nằm im lìm, hơi thở mỏng manh như một sợi tơ sắp đứt. Da thịt cô bé lạnh ngắt, thỉnh thoảng lại co giật nhẹ khi dòng điện sinh học rò rỉ từ cổng truyền dịch Nano-Med cũ kích thích vào hệ thần kinh tủy sống.


"Khải... vết thương của tao... nóng quá..."


Tiếng rên rỉ của Vy vang lên từ phía sau, khàn đặc và đứt quãng. Cô gái hacker bám chặt vào vai Khải, bước chân lê lết trên nền bê tông ẩm ướt. Một tay cô vẫn ôm khư khư chiếc máy tính cơ học xách tay bọc chì nặng trịch, tay kia siết chặt bắp tay trái đang rỉ máu. Thứ gel nano y tế sơ cứu mà sơ Nhã bôi cho cô đã bị nước cống axit ăn mòn gần hết, để lộ vết thương hoại tử nhẹ đang bốc mùi ozone nồng nặc và tỏa nhiệt lượng cao bất thường.


Khải không trả lời. Anh cần phải tiết kiệm từng chút dưỡng khí trong lồng ngực đang bỏng rát vì khí clo. Võng mạc mắt phải của anh hoàn toàn là một khoảng không tối tăm, chỉ có con mắt trái duy nhất đang cố gắng lọc nhiễu qua chiếc kính AR nứt góc để tìm kiếm lối rẽ. Cổng cấy ghép thần kinh sau gáy anh liên tục rò rỉ dịch tủy, mỗi giọt dịch chảy xuống lưng như một nhát dao cạo lạnh buốt dọc cột sống.


"Ráng lên, Vy. Sắp ra khỏi đường ống chính rồi," Khải thều thào, giọng nói méo mó qua lớp van thở của chiếc mặt nạ phòng độc quân sự hỏng.


Theo sơ đồ địa hình ngầm mà anh ghi nhớ từ những ghi chép cũ của cha, rìa phân khu Sector 9 có một lối thoát dẫn ra nghĩa địa ga tàu hỏa bỏ hoang. Nơi đó nằm ngoài tầm quét của các tháp viễn thông Apex, một vùng mù điện từ tự nhiên được bao bọc bởi hàng vạn tấn phế liệu sắt gỉ. Và đó cũng là nơi tọa lạc của Nhà kho phế liệu Lê Trọng Vinh.


Sau gần hai giờ bò qua những đường ống xả thải chật hẹp, dòng nước độc dưới chân bắt đầu rút dần. Khải dùng bả vai trái bọc thép sờn rách húc mạnh vào một nắp sập cơ học rỉ sét phía trên đầu. Tiếng kim loại kẹt cứng rít lên khô khốc trước khi mở ra một khoảng không gian ngập tràn sương axit màu tím nhạt và mùi sắt gỉ nồng nặc.


Họ đã ra ngoài.


Trước mắt họ là một mê cung khổng lồ của những toa tàu hỏa bằng thép hộp từ thế kỷ trước, chồng chất lên nhau như những chiếc kén chết chóc dưới bầu trời đêm Kinh Đô-Neon rực rỡ ánh sáng vàng lừa dối từ tầng trung lưu hắt xuống. Khải dìu Vy lách qua một khe hẹp giữa hai toa tàu rỉ sét, tiến về phía một cấu trúc nhà kho bằng tôn sóng xám xịt nằm ẩn sâu dưới gầm một cầu vượt đường sắt bị gãy đôi.


Nơi này không có bất kỳ ánh đèn neon nào. Không có sóng Wi-Fi lậu, không có tín hiệu định vị GPS, hoàn toàn là một khoảng lặng analog tuyệt đối giữa lòng siêu đô thị số hóa.


Khải tiến đến cánh cửa gỗ dày bọc tôn gỉ của nhà kho. Anh không gõ cửa bằng tay, mà rút từ túi áo khoác ra một bộ điều hợp cổng cấy ghép thần kinh analog, cắm đầu cáp mạ đồng vào một ổ cắm đồng trục cổ điển giấu dưới một hộp điện hỏng bên cạnh cửa. Anh tập trung tinh thần, nhẩm tính tần số sóng ngắn AM trong đầu để gửi đi một chuỗi xung nhịp cơ học.


*Cạch. Cạch. Cạch... Cạch.*


Cánh cửa gỗ rít lên một tiếng nặng nề rồi từ từ hé mở. Một luồng ánh sáng màu vàng cam ấm áp từ những bóng đèn sợi đốt chân không tỏa ra, mang theo mùi của dầu máy, bụi thông và khói thuốc lào thơm nồng.


Khải bước vào, kéo theo Vy và Lan. Bên trong nhà kho là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Hàng vạn chiếc radio cổ, bóng đèn chân không, cuộn cảm đồng và máy ghi âm băng từ được xếp ngăn nắp trên các kệ gỗ cao đụng trần. Giữa căn phòng, một người đàn ông già gầy gò, tóc bạc phơ được búi gọn sau đầu, đang ngồi cúi lom khom bên một chiếc bàn gỗ lớn đầy mảnh vụn linh kiện. Ông đeo chiếc kính lúp điện tử đa tròng bên mắt trái, mắt phải được che bằng một tấm da đen, mặc chiếc áo sơ mi flannel sờn cũ màu đỏ sẫm. Trên tay ông, một chiếc mỏ hàn nhiệt thủ công đang tỏa ra làn khói xám mỏng.


Lê Trọng Vinh đặt mỏ hàn xuống bệ đỡ bằng sứ. Ông khẽ ngước mắt lên, làn khói từ tẩu thuốc gỗ trên miệng ông tỏa ra, làm mờ đi gương mặt nghiêm nghị đầy những nếp nhăn sâu hoắm.


"Ta đã bảo thằng hacker kia không được gửi bất kỳ kẻ nào mang Thẻ Đen đến đây nữa," giọng ông Vinh trầm thấp, khàn khàn nhưng mang một uy lực vô hình khiến Vy khẽ rùng mình. "Nhưng nhìn gương mặt của mày... mày là con trai của Trần Đăng Sơn."


Khải quỳ sụp xuống sàn gỗ bám đầy bụi dầu, đặt Lan nằm xuống một tấm đệm bông cũ bên cạnh chiếc lò sưởi analog đang đỏ rực dây may so.


"Chú Vinh... cứu Vy và Lan trước," Khải thốt lên trước khi cơ thể anh đổ sụp xuống vì kiệt sức. Nhãn cầu cybernetic mới bên mắt phải của anh nhấp nháy một loạt sọc trắng rồi tắt ngấm, đẩy anh vào trạng thái mù lập thể hoàn toàn.


Ông Vinh không nói lời nào. Ông đứng dậy, dáng đi hơi khòm nhưng bước chân cực kỳ vững chãi. Ông tiến đến bên Vy, nhìn lướt qua vết thương đang hoại tử ở bắp tay trái của cô. Ông cầm lấy một lọ thủy tinh chứa thứ dung dịch màu nâu sẫm, đổ trực tiếp lên vết thương mà không cần dùng thuốc tế.


*Xèo xèo...*


Vy nghiến răng chặt đến mức bật máu môi, cơ thể cô co rúm lại nhưng không hề phát ra tiếng hét. Thứ dung dịch cổ điển kia lập tức trung hòa axit và diệt khuẩn, ngăn chặn dòng hoại tử lan rộng.


"Gel nano của lũ trẻ ranh tụi mày chỉ tổ làm bít tắc lỗ chân lông và giữ độc tố lại bên trong," ông Vinh càu nhàu, dùng một dải băng vải thô bọc chặt vết thương của Vy. Sau đó, ông quay sang Lan, đặt ngón tay thô ráp lên mạch cổ của cô bé, rồi khẽ thở dài. "Con bé bị sốc phản vệ dữ liệu do chip đếm ngược sinh mạng của Apex. Nó cần một bộ lọc tần số sóng não analog để cắt đứt liên kết với máy chủ trung tâm tạm thời. Ta sẽ lo việc đó. Còn bây giờ..."


Ông Vinh quay lại bàn làm việc, cầm lấy một chiếc khăn lau sạch dầu mỡ trên tay, đôi mắt một tròng sắc lẹm nhìn thẳng vào Khải đang quỳ thở dốc.


"Trần Đăng Khải. Ta biết mày là cựu kiểm toán viên trưởng của ngân hàng Apex. Cha mày đã chết vì cái Thẻ Đen mà mày đang mang sau gáy. Nhưng ta không dạy kỹ năng bẻ khóa cho một kẻ chỉ biết dùng toán học để kiếm điểm lẻ trên bàn cược Deep-Net của lũ rác rưởi đường phố. Giải thích cho ta: cơ chế cân bằng của một bảng kế toán kép không dùng máy tính là gì?"


Cuộc đối chất tư duy bắt đầu. Không gian nhà kho trở nên im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng dây may so của lò sưởi rít lên khe khẽ.


Khải gượng dậy, dùng tay lau đi vệt máu mũi đang rỉ ra từ mũi phải. Anh nhìn thẳng vào con mắt duy nhất của người thầy tinh thần bằng con mắt trái sờn rách của mình.


"Bảng kế toán kép không vận hành bằng các con số ảo của máy tính," Khải dõng dạc nói, giọng anh tuy yếu ớt nhưng cực kỳ mạch lạc. "Nó vận hành bằng nguyên lý đối ứng tuyệt đối. Tài sản bằng Nguồn vốn cộng Nợ phải trả. Mỗi một lệnh ghi Nợ ở tài khoản này bắt buộc phải có một lệnh ghi Có tương ứng ở tài khoản khác với cùng một giá trị. Nếu hệ thống mất cân bằng, đó không phải là lỗi toán học, mà là có kẻ đang giấu tài sản vào một vùng mù logic."


Ông Vinh khẩy một tiếng cười lạnh, gõ nhẹ tẩu thuốc vào cạnh bàn gỗ.


"Lý thuyết sách vở. Thế còn thực tế? Mày dùng cái tư duy kiểm toán đó thế nào để sinh tồn khi không có chiếc kính AR hỗ trợ?"


Khải hít một hơi thật sâu, nhắm mắt trái lại để kích hoạt Phương pháp Tính Xác suất Không AI mà anh đã rèn luyện với thầy Toàn. Anh bắt đầu nhẩm tính dựa trên những quan sát vật lý mà anh thu thập được dọc đường đi.


"Hãy lấy hệ thống phân phối nước sạch công cộng của Sector 9 làm ví dụ," Khải nói, các con số bắt đầu tự động sắp xếp trong đầu anh như những khối rubik cơ học. "Áp lực dòng chảy tại van xả trung tâm là 4.2 bar, nhưng lượng nước thực tế mà người dân nhận được tại các trạm lọc chỉ tương đương với áp lực 3.1 bar. Sai số 1.1 bar đó không phải do rò rỉ đường ống, vì lượng nước thải hóa chất thu hồi ở cống ngầm không tăng lên tương ứng. Sai số đó nằm ở chu kỳ đóng mở van tự động của Apex – cứ mỗi 120 giây, hệ thống lại mở một cổng phụ trong 1.5 giây để tuồn nước sạch ra chợ đen của Khương Cá Mập. Tỷ lệ lỗi hệ thống thực tế là 1.25%. Không cần AI, tôi chỉ cần dùng một chiếc đồng hồ cơ học là có thể tính chính xác thời điểm van phụ mở để câu trộm nước sạch."


Đôi mắt một tròng của ông Vinh khẽ nheo lại. Ông ngừng gõ tẩu thuốc, nhìn Khải với một sự ngạc nhiên ngầm được che giấu kỹ lưỡng.


"Mày có bộ óc của cha mày," ông Vinh trầm giọng, "nhưng mày ngạo mạn y hệt ông ấy. Mày nghĩ mày có thể đánh bại AI Aeterna bằng toán học cổ điển sao? AI không phải là một bảng tính Excel tĩnh của ngân hàng. Nó là một thực thể tự tiến hóa, tự viết lại mã nguồn của chính nó sau mỗi mili giây dựa trên thói quen đặt cược của mày. Mỗi ván bài mày thắng ở Deep-Net, mày chỉ đang nuôi béo thuật toán dự đoán của nó, dạy cho nó biết cách bẫy mày tàn nhẫn hơn ở ván sau."


"Tôi không đấu với AI để làm giàu!" Khải đột ngột hét lên, bàn tay anh run rẩy đưa lên cổ, giật mạnh chiếc Vòng cổ chứa ảnh gia đình ra khỏi lớp áo dù rách nát. Anh đặt chiếc vòng cổ kim loại rỉ sét, bám đầy bụi chì lên bàn gỗ mục, ngay trước mặt ông Vinh. "Nhìn đi! Đây là mỏ neo duy nhất giữ tôi lại với thực tại này. Cha mẹ tôi đã chết, em gái tôi đang nằm chờ rã xác dưới kia. Động cơ của tôi không phải là lòng tham điểm số, mà là sinh mạng của Lan! Nếu thuật toán của Apex coi con người là những con số vô tri để tối ưu hóa, thì tôi sẽ dùng chính sự hỗn loạn của tình thân – thứ biến số phi logic nhất – để bẻ gãy thước đo của chúng!"


Chiếc vòng cổ kim loại khẽ chạm vào mặt bàn gỗ phát ra tiếng *coong* thanh mảnh. Bức ảnh in giấy cũ kỹ bên trong chiếc mặt dây chuyền hé mở, lộ ra gương mặt cười hạnh phúc của cha mẹ và hai anh em Khải lúc nhỏ dưới ánh nắng tự nhiên của một thời đại đã mất.


Nhìn thấy bức ảnh, cơ thể ông Vinh khẽ run lên. Ông đặt tẩu thuốc xuống bàn, bàn tay thô ráp đầy vết sẹo bỏng hàn khẽ chạm vào cạnh chiếc vòng cổ. Nỗi dằn vặt đạo đức sâu sắc hiện rõ trên gương mặt già nua của cựu kỹ sư trưởng Apex. Ông cảm thấy có lỗi, một nỗi đau âm ỉ suốt 5 năm qua kể từ ngày ông bất lực nhìn tập đoàn thủ tiêu người đồng nghiệp thân cận nhất của mình – Trần Đăng Sơn.


"Sơn... con trai ông đã lớn thật rồi," ông Vinh lầm bầm, giọng ông nghẹn lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi lấy lại vẻ thâm trầm thường ngày.


Ông đứng dậy, bước về phía góc tối của nhà kho, nơi đặt một chiếc máy phát sóng vô tuyến analog khổng lồ bằng đồng và bóng đèn chân không rực đỏ. Ông xoay một nút vặn cơ học lớn, tiếng rít tần số thấp vang lên, tạo ra một lá chắn điện từ hoàn hảo bao bọc toàn bộ nhà kho.


"Được rồi," ông Vinh quay lại, tay cầm một cuốn sổ tay bọc da dê sờn cũ, các trang giấy đã ngả màu cháo lòng và được viết tay hoàn toàn bằng mực đen. "Cha mày không chết vì tai nạn rò rỉ phóng xạ. Ông ấy bị Vũ Đình Đạt ra lệnh thủ tiêu vì đã phát hiện ra chân tướng của Dự án Thu hoạch Sinh mạng Số. Trước khi chết, Sơn đã phối hợp với ta cài đặt một cổng thoát hiểm logic vào lõi của AI Aeterna. Thiết bị Thẻ Đen mày đang mang chính là chìa khóa vật lý duy nhất để kích hoạt cổng thoát hiểm đó."


Ông đặt cuốn sổ tay lên bàn, đẩy về phía Khải.


"Đây là cuốn sổ ghi chép mã nguồn sơ khai của AI Aeterna do chính tay ta và cha mày viết nên. Trong này có chứa cấu trúc của dòng lệnh ẩn mang tên 'Tro Tàn Số' – thứ duy nhất có thể xóa sổ vĩnh viễn thuật toán định giá con người của tập đoàn. Nhưng để kích hoạt được nó, mày phải đạt được Điểm C để thâm nhập lên Sector 5, tiếp cận phòng máy chủ lượng tử trung gian."


Khải run rẩy đưa tay đón lấy cuốn sổ tay cổ điển. Khi những ngón tay anh chạm vào lớp da dê sờn cũ, một cảm giác ấm áp lạ kỳ chạy dọc sống lưng, làm dịu đi cơn đau nhức nhối của cổng cấy ghép sau gáy. Anh lật mở trang đầu tiên, những dòng code viết tay nắn nót của cha hiện ra, đan xen với những sơ đồ logic phức tạp.


"Ta sẽ dạy mày cách đọc và tìm lỗi logic trong mã nguồn sòng bạc của bà Hằng," ông Vinh nói, mắt ông nhìn thẳng vào Khải với một sự kiên định tuyệt đối. "Nhưng mày phải nhớ: cái giá của việc bẻ khóa hệ thống bằng cơ thể vật lý là cực kỳ đắt đỏ. Mỗi lần mày Overclock não bộ để đọc mã nguồn, mày đang tự thiêu rụi các tế bào thần kinh của chính mình. Mày có sẵn sàng trả cái giá đó không?"


"Tôi sẵn sàng," Khải trả lời không một chút do dự.


Bên ngoài nhà kho, màn sương axit màu tím nhạt càng lúc càng dày đặc, bao phủ lấy những toa tàu hỏa rỉ sét như một bức màn che giấu những bí mật đen tối của đáy xã hội. Canh bạc điểm xã hội đã chính thức bước sang một nấc thang mới, nơi những con số vô tri chuẩn bị phải đối mặt với ý chí bất khuất của một con người tự do.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!