Nhạc nềnBroken

Đột Kích Đêm Sương Axit

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương axit màu tím nhạt rò rỉ từ các nhà máy hóa chất của tập đoàn Apex-Vạn Kỷ lơ lửng giữa những khoảng hở hẹp của khu ổ chuột Tổ Ong. Tiếng sấm điện từ rền rĩ trên vòm kính bảo hộ của thành phố dội xuống những mái tôn rỉ sét, tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn tạp, lạnh lẽo. Bên trong container của sơ Nhã, không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Mùi dầu hỏa cháy từ chiếc lò sưởi cổ điển không thể che giấu được mùi nhựa cháy khét lẹt phát ra từ cổng cấy ghép thần kinh sau gáy của Trần Đăng Khải.


Khải ngồi trên băng ghế gỗ, tay siết chặt lấy chiếc kính AR nứt góc. Võng mạc mắt phải của anh hoàn toàn là một khoảng không xám xịt, nhấp nháy những sọc nhiễu điện màu đỏ thẫm của một phần cứng đã chết hoàn toàn. Cơn đau từ sau gáy chạy dọc cột sống khiến các thớ cơ của anh co rút liên tục. Anh khẽ liếc nhìn về phía góc phòng, nơi em gái Lan đang nằm hôn mê dưới lớp chăn mỏng, hơi thở yếu ớt đến tội nghiệp. Thời gian sống của cô bé còn chưa đầy bảy mươi hai giờ.


- Khải, vết thương của Vy tạm thời đã được cầm máu, nhưng gel nano thế hệ cũ không thể ngăn chặn tình trạng hoại tử nếu không có thuốc kháng sinh chuyên dụng, - Sơ Nhã bước đến, giọng bà trầm buồn nhưng dứt khoát. Bà đặt một bát nước cất không nhiễm xạ xuống cạnh anh. - Các con phải đi ngay. Chỗ này không còn an toàn nữa.


Vy đang tựa lưng vào vách container gỉ sét, gương mặt nhỏ nhắn dưới mái tóc xanh neon nhợt nhạt như một xác chết. Cô cố gượng dậy, một tay ôm lấy chiếc máy tính cơ học xách tay bọc chì nặng trịch đặt trên đùi. Đôi mắt cô ánh lên vẻ cảnh giác cao độ:


- Proxy chui của tao vừa phát hiện một luồng ping ngắn tầm gần. Có kẻ đã kích hoạt máy quét sinh trắc học của băng đảng cách đây không đầy năm mươi mét. Tọa độ thô của block container này đã bị rò rỉ.


Chưa kịp để Khải trả lời, cánh cửa sắt của container bỗng nhiên rung lên bần bật. Tiếng rít ghê người của kim loại bị xé rách vang dội trong không gian chật hẹp.


*Ầm!*


Tấm cửa sắt dày cộp bị đấm lõm một khoảng lớn, những chiếc đinh tán văng ra tung tóe trên sàn đất ẩm ướt. Qua khe nứt bốc khói, một bóng người khổng lồ cao hơn hai mét hiện ra dưới ánh sáng nhấp nháy của màn sương axit bên ngoài. Trần Hùng Dũng – gã đồ tể với biệt danh Dũng 'Sắt', cánh tay phải tàn bạo của băng Lưỡi Cưa Thép – đứng sừng sững như một cỗ máy hủy diệt. Hai cánh tay của hắn hoàn toàn là các khối pít-tông thủy lực màu đen xì, phát ra tiếng rít cơ khí nặng nề mỗi khi cử động.


- Trần Đăng Khải! Gã Điểm F nhục nhã! - Dũng 'Sắt' gầm lên, giọng nói được khuếch đại qua bộ loa thanh quản cybernetic thô kệch. - Mày nghĩ mày có thể trốn dưới váy của một mụ sơ già sao? Khương Cá Mập muốn lấy cái đầu của mày, còn tao muốn chiếc Thẻ Đen!


Với một cú vung tay, cánh tay máy thủy lực của Dũng đấm sập hoàn toàn cánh cửa container. Mảnh sắt vụn bay sạt qua má Khải, để lại một vệt máu tươi dọc gò má.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Khải không hề hoảng loạn. Tư duy của một cựu kiểm toán viên lập tức kích hoạt, phân tích mọi biến số vật lý xung quanh. Anh thò tay xuống gầm bàn gỗ, lôi ra khẩu Súng bắn đinh áp lực hơi tự chế – vũ khí thô sơ được lắp ghép từ phụ tùng máy dọn rác thải.


Khải nhắm thẳng vào khớp khuỷu tay trái của Dũng 'Sắt' – nơi pít-tông puly đang hoạt động với cường độ cao và bóp cò.


*Bụp!*


Tiếng hơi nén thoát ra rít lên sắc lẹm. Cây đinh thép dài mười centimet lao đi với động năng cực lớn, cắm phập chính xác vào rãnh pít-tông puly ở khuỷu tay trái của Dũng. Tiếng kim loại kẹt cứng vang lên chói tai kèm theo một loạt tia lửa điện bắn ra. Cánh tay trái của gã khổng lồ bị khóa cứng ở góc chín mươi độ, dầu thủy lực màu đen rò rỉ phun ra thành tia.


- Thằng rác rưởi! - Dũng 'Sắt' gầm lên đau đớn. Gã dùng cánh tay phải còn lại quật ngã Khải xuống sàn container. Lực đánh mạnh đến mức chiếc kính AR nứt góc của anh văng ra xa, nhấp nháy sọc đỏ liên tục.


Dũng 'Sắt' rút từ thắt lưng ra một khẩu súng trường xung điện từ quân sự, nhắm thẳng vào đầu Khải và bóp cò. Một luồng xung điện từ cực mạnh quét qua phòng.


Khải điên cuồng thọc tay vào túi áo khoác dù, lôi ra thiết bị EMP Mini, bấm nút kích hoạt trong tuyệt vọng. Nhưng không có gì xảy ra. Thiết bị đã hoàn toàn cạn sạch pin từ phi vụ trước, chảy nhựa đen ngòm vô dụng.


Luồng xung điện từ súng của Dũng quét trúng gáy Khải. Cơn đau búa bổ dội ngược vào não bộ khiến anh co giật dữ dội, võng mạc mắt trái nhòe đi, hiển thị hàng loạt thông báo lỗi hệ thống.


Khi họng súng bọc thép của Dũng chuẩn bị giáng xuống đầu Khải lần thứ hai, một tiếng rè rè cơ khí quen thuộc bỗng vang lên từ góc tối của hầm chứa container.


Robot R-90 – cỗ máy dọn rác lỗi hệ thống đã được Khải lập trình lại – lao ra với tất cả tốc độ mà các khớp bánh xe rỉ sét của nó có thể đạt được. Con mắt camera của R-90 phát ra ánh sáng đỏ nhấp nháy điên cuồng. Nó dùng chiếc càng gắp kim loại nặng ôm chặt lấy chân phải của Dũng 'Sắt', giải phóng toàn bộ dòng điện từ khối pin lithium dự phòng của mình trực tiếp vào lớp giáp chân bọc thép của gã khổng lồ.


- Phát hiện... mối đe dọa... bảo vệ... chủ nhân... Khải! - Tiếng loa phát thanh của R-90 rè rè, đứt quãng.


Dòng điện cao áp khiến cơ thể bọc thép của Dũng 'Sắt' run rẩy dữ dội, họng súng của hắn bị chệch hướng, bắn nát một mảng trần container.


Tận dụng khoảng trống thời gian sinh tử, Khải gượng dậy. Nhãn cầu cybernetic mới bên mắt phải của anh – dù chưa đồng bộ hoàn toàn – bỗng lóe lên một tia sáng đỏ rực rỡ. Qua lăng kính nhiệt lượng của con mắt mới, anh nhìn thấy một vệt chất lỏng phát quang màu vàng nhạt đang rò rỉ dọc theo khớp vai phải của Dũng 'Sắt'.


"Cánh tay thủy lực của hắn sử dụng linh kiện lỗi từ Sector 5, có một kẽ hở rò rỉ dầu thủy lực ở khớp vai!" - Manh mối từ ghi chép của ông Vinh lập tức hiện lên trong đầu Khải.


Khải nhặt chiếc Gậy Lôi Điện analog tự chế dưới đất, gạt công tắc kích hoạt dòng điện tối đa. Anh lao lên, dùng toàn lực đâm thẳng đầu gậy lôi điện vào đúng kẽ hở rò rỉ dầu ở khớp vai phải của Dũng 'Sắt'.


*Xoẹt... Đoành!*


Dòng điện xoay chiều cao tần lập tức kích nổ lớp dầu thủy lực rò rỉ, tạo ra một vụ nổ hồ quang điện nhỏ ngay trên bả vai Dũng. Hệ thống pít-tông cánh tay phải của gã khổng lồ chập mạch hoàn toàn, phun ra những làn khói đen khét lẹt. Dũng 'Sắt' loạng choạng lùi lại, gầm rú điên cuồng trong đau đớn.


Nhưng sự điên cuồng của gã đồ tể bộc phát. Hắn dùng sức nặng cơ thể bọc thép nặng hàng trăm ký lô giậm mạnh xuống, nghiền nát khung kim loại rỉ sét của R-90. Tiếng thép gãy rắc rắc vang lên lạnh gáy. Con mắt camera đỏ của R-90 mờ dần, nhưng càng gắp của nó vẫn khóa chặt chân Dũng không hề buông lỏng.


[Cảnh báo hệ thống R-90]: *Lõi năng lượng bị tổn hại nghiêm trọng. Kích hoạt giao thức tự hủy bảo vệ khu vực trong 5 giây...*


- Khải! Chạy mau! Lối thoát hiểm ngầm! - Vy hét lên, cô dùng hết sức lực còn lại cõng Lan trên lưng, một tay kéo nắp sập cơ học giấu dưới sàn container dẫn xuống Đường ống ngầm dẫn dữ liệu Sector 9-5.


Khải nhìn R-90 lần cuối. Con mắt camera đỏ của nó nhấp nháy một nhịp chậm rãi như một lời chào tạm biệt. Anh nghiến răng, quay người lao xuống nắp sập ngay khi Vy và Lan vừa trượt xuống dưới.


*Uỳnh!*


Khối pin lithium quá tải của R-90 phát nổ với một sức công phá khủng khiếp. Sức nóng của vụ nổ hồ quang điện thiêu rụi toàn bộ block container, làm sụp đổ hoàn toàn lối vào hầm và chôn vùi Dũng 'Sắt' dưới hàng tấn phế liệu sắt thép rỉ sét.


Dưới Đường ống ngầm dẫn dữ liệu Sector 9-5 tối tăm và ẩm ướt, Khải và Vy ngã sụp xuống nền bê tông lạnh lẽo. Tiếng nổ từ bên trên dội xuống khiến đường ống rung chuyển nhẹ, bụi chì rơi lả tả trên vai họ. Khải gượng dậy, ôm lấy ngực thở dốc, phổi anh rát buốt vì hít phải khói độc.


Anh nhìn sang Vy đang ôm cánh tay rỉ máu, và Lan vẫn nhắm nghiền mắt trong cơn mê sâu. Con đường phía trước chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ được chiếu sáng bởi những bó cáp quang siêu dẫn phát ra ánh sáng xanh lam nhạt chạy dọc vách hầm. Họ đã mất căn cứ, mất đi robot bảo vệ trung thành R-90, và toàn bộ Sector 9 lúc này đã trở thành một cái bẫy thép khóa chặt không còn đường lui.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!