Lưới Quét Sinh Trắc
Tiếng lưỡi cưa tròn rít lên điên cuồng ngoài cửa hầm, nghiến vào lớp tôn mỏng của cánh cửa bảo vệ phát ra những tia lửa vàng rực cùng âm thanh chói tai. Trần Đăng Khải nằm gục trên mặt bàn gỗ mục, nửa thân dưới hoàn toàn mất đi tri giác. Di chứng của liều dung dịch làm mát cực mạnh mà Vy vừa bơm thẳng vào cổng cấy ghép sau gáy để ngắt kết nối cưỡng bức đang dội ngược dọc tủy sống của anh, lạnh buốt và cứng đờ như một khối chì. Võng mạc mắt phải của anh lúc này chỉ còn là một màn sương xám xịt, nhấp nháy những sọc nhiễu điện từ đỏ lòm, mỗi nhịp đập của con ngươi lại kéo theo một cơn đau nhói thấu tận xương tủy.
“Khải! Tỉnh lại đi! Mẹ kiếp, chúng nó sắp cắt đứt chốt khóa rồi!”
Vy rít lên qua kẽ răng. Bàn tay cô run lẩy bẩy khi cố giật lấy sợi dây cáp siêu dẫn bọc đồng đang cắm dính vào chiếc máy tính cơ học xách tay bọc chì. Vết thương ở bắp tay trái của cô – vết chém từ vụ đụng độ trước – đã rách miệng, dòng máu sẫm màu thấm đẫm lớp băng gạc cũ kỹ, nhỏ từng giọt xuống mặt bàn. Vy cắn chặt môi đến bật máu, dùng một tay ôm lấy chiếc máy tính nặng trịch, tay kia quàng qua nách Khải, cố sức kéo lê cơ thể đang bất động của anh về phía cuối căn hầm.
Lối thoát hiểm duy nhất lúc này là một đường xả áp lực khẩn cấp giấu dưới sàn hầm, dẫn thẳng ra hệ thống ống xả khí thải hóa chất của Sector 9.
“Bỏ... bỏ cái máy lại...” Khải thều thào, giọng nói khàn đặc và đứt quãng. Con mắt trái duy nhất còn hoạt động của anh nhìn thấy chiếc Thẻ Đen Deep-Net đã được Vy cất an toàn vào hộp chì chống từ trường, nhưng chiếc máy tính bọc chì quá nặng đối với một cô gái đang bị thương.
“Câm miệng! Cái máy này chứa toàn bộ nhật ký giao dịch và bộ lọc proxy chui! Mất nó, chúng ta sẽ không bao giờ rửa được số điểm thắng cược để bảo lãnh cho Lan!” Vy gằn giọng, khuôn mặt nhỏ nhắn dưới mái tóc xanh neon nhạt đi vì kiệt sức. Cô dùng chân đạp mạnh vào chiếc van cơ học rỉ sét dưới sàn.
*Két... rầm!*
Cánh cửa sập bằng sắt nặng nề hé mở, phả lên một luồng khí nồng nặc mùi clo và lưu huỳnh ăn mòn. Đúng lúc đó, tiếng tôn rách toạc vang lên phía sau. Cánh cửa hầm chính thức đổ sụp. Bóng dáng vạm vỡ của Dũng ‘Sắt’ và đám tay sai băng Lưỡi Cưa Thép hiện ra dưới màn mưa axit trắng xóa ngoài hẻm tối. Tiếng lưỡi cưa tròn trên cánh tay máy của hắn rít lên một nhịp điệu khát máu.
“Chúng nó ở kia! Bắt sống gã Điểm F và cướp lấy Thẻ Đen!” Dũng ‘Sắt’ gầm lên.
Vy nghiến răng, dùng hết sức bình sinh đẩy Khải trượt xuống đường ống dẫn khí độc trước, rồi ôm chặt chiếc máy tính bọc chì nhảy xuống ngay sau đó. Cô dùng chân móc ngược tấm nắp sắt đóng sập lại, vừa vặn chặn đứng một loạt đạn xung điện từ bắn sạt qua khe hở.
Trong không gian tối tăm và ngột ngạt của đường ống xả thải, Khải chỉ cảm nhận được cơ thể mình đang trượt dài trên lớp bùn hóa chất nhớp nháp. Mùi clo ăn mòn xộc thẳng vào mũi, khiến phổi anh bỏng rát. Cơn tê liệt ở chân bắt đầu chuyển sang trạng thái đau nhức dữ dội khi dòng điện sinh học trong cơ thể cố gắng tái lập liên kết thần kinh.
“Vy... mày ổn chứ?” Khải hỏi trong bóng tối, tay anh quờ quạng chạm phải lớp vỏ chì lạnh ngắt của chiếc máy tính.
“Vẫn chưa chết,” tiếng Vy thở dốc vang lên ngay bên cạnh. “Nhưng chúng ta không thể ở lại đây lâu. Sương axit ngoài kia đang ngấm vào đường ống này.”
Họ bò lê lết dọc theo đường ống dẫn khí độc dài hơn một trăm mét, hướng về phía cửa xả dưới gầm cầu vượt Sector 9. Khi đầu ống hé mở, Khải cố gắng nhoài người ra ngoài, nhưng con mắt trái của anh lập tức bị chói lòa bởi những luồng ánh sáng xanh đỏ quét liên tục qua màn mưa axit.
*U... u... u...*
Tiếng còi hú xé rách màn đêm tĩnh mịch của Khu Trũng. Đó không phải là còi xe của băng đảng, mà là âm thanh tần số thấp đặc trưng của lực lượng an ninh đô thị Apex.
“Cảnh báo! Thiết quân luật điểm số cấp thấp đang được áp dụng. Toàn bộ cư dân mang Điểm F yêu cầu đứng yên tại chỗ để quét sinh trắc học cưỡng chế. Mọi hành vi trốn chạy sẽ bị định danh là rác thải sinh học cần tiêu hủy ngay lập tức.”
Giọng nói tổng hợp lạnh lùng của AI phát ra từ những chiếc loa phóng thanh công cộng treo dọc gầm cầu vượt. Trên bầu trời đêm ngập sương mù điện từ, hàng chục chiếc Drone Sát Thủ-09 hình đĩa bay màu đen xám đang lơ lửng, bụng của chúng phát ra những tia laser quét hồng ngoại màu đỏ rực rỡ, vạch thành những vệt sáng chéo dọc trên mặt đất rỉ sét.
“Mẹ kiếp, là đợt quét sinh trắc học quy mô lớn của Trung úy Nam,” Vy thì thầm, gương mặt cô biến sắc dưới ánh sáng quét đỏ rực. “Hắn đang dùng toàn bộ lực lượng an ninh của phân khu để càn quét những kẻ vô gia cư.”
Bên ngoài lối ra của đường ống, tiếng súng xung điện nổ vang kèm theo tiếng khóc thét của những cư dân nghèo khổ bị lính tuần tra lôi ra khỏi các container rác. Những tia laser quét hồng ngoại của drone đang tiến sát về phía cửa ống xả thải nơi Khải và Vy đang ẩn nấp.
“Chúng ta bị kẹt rồi,” Khải phân tích, nhãn quan của một kiểm toán viên bắt đầu hoạt động trở lại bất chấp cơn đau đầu búa bổ. Anh nhẩm tính tốc độ quét và chu kỳ di chuyển của các tia laser hồng ngoại trên võng mạc mắt trái. “Mật độ drone là một chiếc mỗi năm mươi mét vuông. Góc quét của thấu kính hồng ngoại là sáu mươi độ, chu kỳ lặp lại là bốn giây một lần. Nếu chúng ta chạy ra đường lớn, máy quét sinh trắc học cầm tay của lính tuần tra sẽ phát hiện ra Điểm F đỏ rực trên đầu chúng ta trong vòng không phẩy ba giây.”
“Nhưng nếu ở lại đây, sương axit sẽ ăn mòn mặt nạ phòng độc của chúng ta trong vòng mười lăm phút nữa,” Vy chỉ vào chiếc mặt nạ phòng độc quân sự hỏng đeo bên hông áo khoác của Khải, lớp màng lọc carbon của nó đã bắt đầu rỉ ra những giọt nước màu xám đen do bị axit ăn mòn.
Khải im lặng một giây, đưa tay lên chiếc túi áo dù rách nát, chạm vào chiếc Mũ trùm đầu chống quét nhiệt Nano dệt bằng sợi carbon mà anh luôn mang theo bên mình. “Vy, trùm cái này lên đầu mày và cõng chiếc máy tính. Sợi carbon sẽ hấp thụ chín mươi chín phần trăm nhiệt lượng cơ thể, khiến drone hồng ngoại nghĩ mày chỉ là một khối container rác rưởi.”
“Còn mày thì sao?” Vy nhíu mày.
“Tao còn chiếc kính AR nứt góc này,” Khải đeo chiếc kính lên mắt trái. Vết nứt sâu trên tròng kính phải nhói lên một cơn đau khi hệ thống cố gắng khởi động lại firmware đã bị Thẻ Đen ghi đè. “Tao sẽ dùng nó để định vị các dải quét an ninh và tìm đường thoát qua các điểm mù. Đi thôi!”
Họ bò ra khỏi ống xả, ép sát người vào những vách container rỉ sét dưới gầm cầu vượt. Cơn mưa axit rơi xuống chiếc mũ trùm nano của Vy, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ nhưng nhiệt lượng cơ thể cô hoàn toàn bị khóa chặt bên trong. Khải di chuyển chậm rãi phía trước, con mắt trái của anh căng ra, nhìn thấy những tia laser quét màu đỏ hiển thị dưới dạng các bức tường ánh sáng ảo trên kính AR.
“Chờ ba giây,” Khải thì thầm, tay giữ chặt Vy sau một góc khuất. “Drone phía trên đang xoay thấu kính sang hướng đông bắc. Đi!”
Họ nhanh chóng lướt qua một khoảng trống dài năm mét, chân Khải giẫm lên những vũng nước axit nhớp nháp. Cơn tê liệt ở chân anh đã giảm bớt, nhưng mỗi bước đi vẫn nặng nề như đeo đá.
Chỉ còn cách con hẻm dẫn sang Khu ổ chuột Tổ Ong chưa đầy ba mươi mét. Đó là một lối đi chật hẹp nằm giữa hai tòa nhà container xếp chồng, nơi dòng sương axit bốc lên dày đặc nhất – một vùng mù tự nhiên có thể làm nhiễu cảm biến quang học của drone.
Nhưng đúng lúc đó, chiếc máy tính cơ học xách tay bọc chì trong tay Vy bỗng phát ra một tiếng *bíp* nhỏ.
Một dòng chữ cảnh báo màu vàng hiện lên trên kính AR của Khải: [Phát hiện bức xạ từ trường rò rỉ: 15 mG. Nguồn phát: Thiết bị chưa tắt hẳn nguồn].
“Mẹ kiếp, bộ nguồn dự phòng của máy tính chưa tắt hoàn toàn!” Vy hoảng hốt thì thầm.
Trên bầu trời, chiếc Drone Sát Thủ-09 đang tuần tra phía trên gầm cầu vượt đột ngột khựng lại. Thấu kính camera hình tròn của nó xoay tít, cảm biến từ trường quân sự nhạy bén đã bắt được dải sóng rò rỉ siêu nhỏ từ chiếc máy tính bọc chì.
*Tít! Tít! Tít!*
Chiếc drone phát ra tiếng bíp cảnh báo dồn dập, thấu kính laser màu đỏ rực của nó lập tức khóa chặt vào vị trí của Vy. Luồng ánh sáng đỏ quét thẳng xuống, bao phủ lấy chiếc mũ trùm nano của cô.
“Phát hiện biến số từ trường bất thường tại tọa độ 09-C4. Yêu cầu xác thực sinh trắc học cưỡng chế.” Giọng nói của AI điều khiển drone vang lên đầy đe dọa.
Chiếc drone bắt đầu hạ thấp độ cao, khẩu súng máy xoay nòng mini dưới bụng nó rít lên tiếng nạp đạn xung điện từ khô khốc. Chỉ cần thấu kính của nó áp sát trong vòng ba mét, máy quét sinh trắc học đa phổ sẽ đọc được nhịp tim và hơi thở của Vy bất chấp lớp mũ trùm nano.
“Vy, chạy đi!” Khải hét lên.
Vy ôm chặt chiếc máy tính bọc chì, lao mình về phía con hẻm sương axit. Nhưng chiếc drone sát thủ di chuyển quá nhanh, nó lướt dọc theo gầm cầu, khẩu súng máy dưới bụng bắt đầu phun ra những loạt đạn xung điện rít xé không khí, găm sạt qua những vách container bên cạnh cô, bắn ra những tia lửa xanh lét làm chập mạch toàn bộ các khuyên tai AR của những cư dân nghèo đang lẩn trốn gần đó.
Khải biết Vy không thể chạy thoát nếu chiếc drone tiếp tục bám đuôi. Anh nghiến răng, con mắt trái ánh lên sự quyết đoán tột cùng. Anh thọc tay vào túi áo khoác, rút ra chiếc Thiết bị Gây nhiễu Sóng Điện từ Cầm tay (EMP Mini) – lá bài tẩy bảo mệnh cuối cùng mà Vy đã chế tạo từ tụ điện lò vi sóng cũ.
Anh không chạy trốn. Ngược lại, Khải chủ động bước ra khỏi vùng mù, đứng thẳng người giữa màn mưa axit, đối diện trực tiếp với chiếc Drone Sát Thủ-09 đang lao xuống.
“Này! Lũ chó săn của Apex! Nhìn vào đây!” Khải gầm lên.
Chiếc drone sát thủ lập tức chuyển hướng thấu kính đỏ rực về phía anh. Máy quét của nó phát ra tia laser định vị, khóa thẳng vào gương mặt đầy máu khô và con mắt phải nhắm nghiền của Khải.
[Xác định đối tượng: Trần Đăng Khải. Chỉ số Điểm công dân: -300 (Điểm F). Trạng thái: Đối tượng truy nã đỏ. Kích hoạt giao thức tiêu diệt].
Khẩu súng máy xoay nòng dưới bụng drone bắt đầu xoay tít với tốc độ chóng mặt, chuẩn bị xả loạt đạn xung điện từ hủy diệt thần kinh vào ngực anh. Khoảng cách giữa drone và Khải co ngắn lại: năm mét... bốn mét... ba mét...
Đúng vào khoảng cách ba mét chí mạng, Khải dùng ngón tay cái bấm mạnh vào nút vật lý màu đỏ trên thân chiếc EMP Mini.
*Bùm!*
Không có tiếng nổ vật lý, chỉ có một vòng sóng xung điện từ vô hình, mắt thường không thể nhìn thấy, đột ngột bùng phát từ lòng bàn tay Khải, quét mạnh ra xung quanh dưới dạng một dải ánh sáng xanh lam nhạt làm méo mó cả không gian màn mưa axit.
Trong tích tắc, thấu kính camera của chiếc Drone Sát Thủ-09 vụt tắt. Tiếng rít của động cơ phản lực bốn cánh quạt đột ngột lịm đi. Chiếc drone khổng lồ nặng hơn hai mươi ký mất hoàn toàn lực nâng, rơi tự do như một khối sắt gỉ, đập mạnh xuống mặt đất rỉ sét ngay trước mũi giày của Khải, bắn ra những tia lửa điện chập chờn kèm theo làn khói đen khét lẹt.
Đồng thời, chiếc kính AR trên mặt Khải cũng tối sầm lại. Cổng cấy ghép thần kinh sau gáy anh dội lên một cơn co thắt dữ dội do bị sốc điện từ nhẹ từ thiết bị EMP tự chế. Khải khụy gối xuống đất, đầu đau nhói như bị khoan vào tủy.
“Khải! Đi mau!”
Vy từ trong màn sương axit lao ra, cô quàng tay qua vai anh, kéo anh đứng dậy. Chiếc EMP Mini trong tay Khải lúc này đã hoàn toàn nguội ngắt, lớp vỏ nhựa bị chảy ra do quá tải dòng điện, pin lithium phế thải bên trong đã cạn sạch năng lượng vĩnh viễn.
“Năm giây...” Khải thều thào qua kẽ răng, cố gắng bước đi bằng đôi chân vẫn còn run rẩy. “Thiết bị chỉ làm nhiễu mạng lưới an ninh trong vòng năm giây. AI trung tâm sẽ lập tức nhận được báo cáo mất tín hiệu của drone này.”
Họ dìu nhau lao thẳng vào con hẻm sương axit dày đặc, nơi những container rỉ sét xếp chồng lên nhau như những tổ ong khổng lồ của Khu ổ chuột Tổ Ong hiện ra trong bóng tối. Phía sau lưng họ, dưới gầm cầu vượt, tiếng còi hú của các đội tuần tra khác bắt đầu dồn dập đổ về phía chiếc drone vừa bị bắn hạ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!