Cái Giá Của Chiến Thắng
Vy hét lên một tiếng điên cuồng, tay cô đập mạnh xuống công tắc ngắt kết nối vật lý trên bộ điều hợp analog.
*Cạch!*
Một luồng điện cực mạnh dội ngược từ khớp nối sau gáy chạy thẳng xuống tủy sống của Trần Đăng Khải. Giống như có một bàn tay vô hình bằng thép nung đỏ bóp nghẹt lấy đại não anh, giật mạnh ý thức của anh ra khỏi những dãy hành lang rực rỡ ánh sáng vàng kim của sòng bạc Deep-Net 09, ném thẳng anh trở lại với thực tại tàn nhẫn.
Khải mở mắt, hay đúng hơn là chỉ còn một con mắt trái để nhìn. Một cơn co thắt cơ gáy dữ dội khiến anh gập người lại, ho sặc sụa trên chiếc ghế gỗ mục. Từng ngụm máu tươi mang vị kim loại nồng nặc tràn ra khỏi khuôn miệng khô khốc, nhỏ xuống mặt bàn gỗ bám đầy bụi điện từ. Võng mạc mắt phải của anh lúc này hoàn toàn là một khoảng không xám xịt, nóng rát như bị tạt axit. Máu tươi rỉ ra từ khóe mắt, chảy thành một vệt dài, ấm nóng dọc theo gò má gầy gò, làm nhòe đi một bên tròng của chiếc kính AR cũ kỹ.
“Khải! Thở đi! Mẹ kiếp, thở đi!”
Giọng nói của Vy không còn qua bộ biến âm thanh quản kim loại nữa. Cô đang quỳ rạp dưới đất, hai bàn tay run rẩy bấu chặt vào vai anh. Gương mặt cô gái hacker dưới ánh sáng xanh lét từ màn hình CRT của chiếc máy tính bọc chì trông nhợt nhạt như một xác chết. Bắp tay trái của cô – vết thương từ vụ đột kích trước – đã thấm đẫm lớp băng gạc cũ kỹ, rỉ ra một thứ dịch màu vàng nhạt lẫn máu sẫm. Mùi khét lẹt của sợi đồng bị quá nhiệt và mùi nhựa cháy bốc lên nghi ngút từ chiếc Thẻ Đen Deep-Net đang cắm sau gáy Khải, quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của căn hầm gầm cầu vượt Sector 9.
Khải rên rỉ, lồng ngực phập phồng hít lấy bầu không khí ngột ngạt đầy bụi chì. Phải mất gần một phút, anh mới có thể định vị lại bản thân trong không gian chật hẹp này. Tiếng mưa axit rơi lộp bộp trên những tấm tôn rách ngoài gầm cầu vẫn đều đặn và lạnh lẽo.
[Cảnh báo hệ thống: Cổng cấy ghép thần kinh quá nhiệt cực hạn (42.5 độ C). Nguy cơ tổn thương não vĩnh viễn: 85%]. Dòng chữ cảnh báo từ chiếc kính AR nứt góc nhấp nháy liên tục trước mắt trái của anh.
“Mày... mày ngắt kết nối vật lý rồi à?” Khải thều thào, giọng khàn đặc.
“Nếu tao không đập công tắc, màng não của mày đã bị nướng chín thành đậu phụ rồi!” Vy gắt lên, bàn tay cô run bắn khi rút tuýp Dung dịch làm mát cổng cấy ghép màu xanh neon ra khỏi túi áo khoác dù rách nát. “Tường lửa của nhà cái đã khóa mục tiêu vào IP vật lý của chúng ta. Lệnh lặp vô hạn của mày bẻ gãy thuật toán của chúng, nhưng cũng khiến siêu máy chủ của sòng bạc dội ngược xung điện định vị. Chúng ta bị lộ rồi, Khải.”
Khải không quan tâm đến lời cảnh báo của Vy. Anh gạt dòng máu tươi trên môi, dùng con mắt trái duy nhất còn hoạt động nhìn chằm chằm vào màn hình CRT của chiếc máy tính bọc chì.
[Tài khoản liên kết: Trần Đăng Khải. Chỉ số Điểm công dân: -300 (Điểm F)].
Con số [-300] màu đỏ thẫm nhấp nháy trên màn hình. Mặc dù vẫn là mức Điểm F nhục nhã của một kẻ vô hình, nhưng 150 điểm công dân đen vừa thắng được từ Tuyết 'Băng' đã được chuyển đổi thành công vào ví phụ của anh.
“Lan...” Khải lẩm bẩm, ngón tay run rẩy gõ xuống bàn phím cơ học sờn cũ. “Tao phải chuyển 100 điểm này để nạp tiền bảo lãnh y tế cho Lan ngay lập tức. Thời gian đếm ngược của nó... chỉ còn chưa đầy 11 giờ.”
“Mày điên rồi!” Vy nắm lấy cổ áo anh, kéo mạnh. “Hệ thống thanh toán công cộng của Apex luôn chạy qua các bộ lọc an ninh của Sector 9. Nếu mày thực hiện lệnh chuyển khoản lớn như vậy lúc này, AI sòng bạc sẽ lập tức liên kết dòng tiền vừa mất của Tuyết 'Băng' với tài khoản của mày! Chúng sẽ đóng băng toàn bộ số điểm đó trước khi nó kịp chạm tới phân khu y tế!”
“Tao không có lựa chọn khác, Vy!” Khải gầm lên, đôi mắt trái đỏ ngầu ánh lên một sự kiên định điên cuồng. “Nếu tao không chuyển, sáng mai Lan sẽ bị đưa vào danh sách rã xác chui của Hoàng Đồ Tể. Tao thà mất số điểm này vào tay hệ thống còn hơn nhìn em gái tao bị mổ xẻ!”
Sự im lặng bao trùm căn hầm. Vy nhìn chằm chằm vào Khải, đôi môi cô mím chặt. Cô biết anh nói đúng. Dưới đáy của Kinh Đô-Neon này, luật pháp không tồn tại, chỉ có sự tàn nhẫn của những con số. Kẻ thua cuộc sẽ bị vứt bỏ xuống tận cùng vực thẳm mà không có lấy một tiếng thở dài.
Cùng lúc đó, tại một phân khu terminal vật lý của sòng bạc Deep-Net nằm sâu trong hẻm tối Sector 9.
*Rắc!*
“Aaa!”
Một tiếng thét đau đớn vang lên. Lê Thị Tuyết bị hai gã bảo vệ bọc thép bắp tay lôi xềnh xệch ra khỏi chiếc kén kết nối thần kinh cao cấp. Gương mặt ảo sang trọng, kiêu kỳ của cô ta giờ đây biến mất, thay vào đó là gương mặt thực tế nhợt nhạt, bám đầy mồ hôi và nước mắt nhơ nhuốc. Bộ sườn xám công nghệ cao biến mất khi tài khoản của cô bị khóa vĩnh viễn, để lộ bộ đồ lót nhiệt màu xám sờn rách và bẩn thỉu.
Trên đầu Tuyết, ký tự 'D+' màu vàng cam rực rỡ đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một ký tự 'F' màu đỏ thẫm, nhấp nháy liên tục cùng tiếng còi cảnh báo lỗi nhỏ phát ra từ chiếc khuyên tai AR của cô ta. Cô ta đã chính thức trở thành một kẻ vô hình, một món rác thải sinh học của thành phố.
“Bà Hằng! Xin bà... xin bà cho tôi một cơ hội nữa!” Tuyết gào khóc, móng tay cô ta cào cấu xuống nền đất bẩn thỉu của con hẻm sương axit. “Tôi bị gài bẫy! Gã Điểm F đó... gã có Thẻ Đen! Hắn đã bẻ gãy thuật toán làm tròn số của nhà cái!”
Một bóng người phụ nữ sang trọng bước ra khỏi cửa sau của sòng bạc, che chiếc ô bọc sợi carbon chống axit. Bà Hằng nhìn Tuyết bằng đôi mắt lạnh lùng dưới lớp kính áp tròng màu ngọc bích nhấp nháy.
“Sòng bạc không cần những kẻ thua cuộc đeo Điểm F, Tuyết,” bà Hằng nói, giọng trầm và không có một chút hơi ấm. “Mày đã làm thất thoát 150 điểm công dân của tập đoàn. Quy trình sa thải đã được phê duyệt. Trong vòng 24 giờ tới, nếu mày không tự bù đắp được số dư, lò mổ của Hoàng Đồ Tể sẽ tự động nhận được lệnh thu hồi nội tạng của mày.”
Nói rồi, bà Hằng quay lưng bước vào trong, cánh cửa thép dày cộp đóng sập lại trước mặt Tuyết, cắt đứt chút ánh sáng vàng kim cuối cùng của sòng bạc.
Tuyết 'Băng' nằm gục trong vũng nước mưa axit, cơ thể cô ta run rẩy dữ dội khi những giọt nước độc bắt đầu ăn mòn làn da trần. Lòng hận thù điên cuồng dâng lên trong lồng ngực. Cô ta biết mình chỉ còn một con đường sống duy nhất: bán thông tin của kẻ sở hữu Thẻ Đen cho kẻ thù lớn nhất của hắn.
Tuyết gạt nước mưa trên mặt, dùng móng tay bấm vào chiếc máy truyền tin mini giấu dưới lớp da cổ tay. Cô ta quay số liên lạc của Phạm Danh Tấn – Tấn 'Lưỡi Cưa' – thủ lĩnh băng đảng Lưỡi Cưa Thép.
“Tấn... Tôi có dữ liệu sinh trắc học của gã Điểm F đã hạ gục đàn em của ông ở Hẻm Bóng Tối,” Tuyết nói, giọng cô ta run rẩy nhưng đầy độc địa. “Hắn đang giữ chiếc Thẻ Đen Deep-Net. Tôi muốn hắn phải chết dập nát dưới lưỡi cưa của ông.”
Ở đầu dây bên kia, tiếng rít ghê người của một lưỡi cưa máy hoạt động bằng động cơ thủy lực vang lên, cắt đứt tiếng mưa rơi.
“Gửi tọa độ sinh trắc học qua đây,” giọng Tấn 'Lưỡi Cưa' ồm ồm như tiếng sắt thép cọ xát. “Nếu thông tin chính xác, tao sẽ cho mày 50 điểm công dân để giữ cái mạng rách của mày thêm vài ngày.”
Trở lại căn hầm gầm cầu, Vy thở dài, cô đẩy Khải ra và ngồi vào chiếc ghế đối diện máy tính bọc chì.
“Được rồi, gã kiểm toán lì lợm,” Vy gằn giọng, mười ngón tay cô bắt đầu gõ liên tục trên bàn phím cơ học, tạo ra những tiếng lạch cạch giòn giã. “Nếu mày muốn chết, tao sẽ giúp mày chết một cách nghệ thuật nhất. Tao sẽ sử dụng Thiết lập Cầu nối Proxy Chui.”
“Proxy chui?” Khải nhíu mày, con mắt trái của anh cố gắng tập trung vào màn hình.
“Tao đã hack và chiếm quyền điều khiển của 5 thiết bị gia dụng cũ quanh phân khu này – một chiếc máy giặt công nghiệp ở tiệm giặt ủi, một lò vi sóng ở quán mì chị Thảo, và ba trạm sạc xe điện hỏng,” Vy giải thích, mắt cô không rời khỏi các dòng mã nguồn đang chạy dọc màn hình CRT. “Tao sẽ chia nhỏ lệnh chuyển 100 điểm của mày thành 5 gói giao dịch vi mô, mỗi gói 20 điểm, và định tuyến chúng qua 5 thiết bị này. AI sòng bạc sẽ nghĩ đây chỉ là các giao dịch tiêu dùng thông thường của giới trung lưu.”
“Nhưng làm thế nào để đồng bộ chúng về tài khoản bảo lãnh của Lan tại phân khu y tế?” Khải hỏi.
“Đó là việc của tao. Nhưng mày phải kết nối lại vào cổng để ký chữ ký sinh trắc học số cho từng gói. Ở mức Đồng bộ Thấp dưới 40%, không được bật Overclock. Mày có chịu đựng được không?”
Khải không trả lời, anh chỉ lặng lẽ ngậm một ống thuốc ức chế thần kinh của bác sĩ Lâm, cảm giác tê buốt lan tỏa khắp khoang miệng để làm dịu cơn đau đầu búa bổ. Anh đưa tay ra sau gáy, cắm sợi cáp siêu dẫn bọc đồng từ bộ điều hợp analog vào cổng cấy ghép thần kinh vẫn còn đang rỉ dịch.
*Xoẹt!*
Không gian ảo hiện ra trước mắt trái của Khải, nhưng lần này nó mờ nhạt và xám xịt như một dải sương mù điện từ do anh chủ động giữ mức đồng bộ thấp.
[Bắt đầu lệnh chuyển khoản gói 1: 20 điểm. Trạng thái: Đang xử lý...]
Trên màn hình máy tính của Vy, dòng lưu lượng mạng ngầm bắt đầu dao động.
“Gói 1 đi qua máy giặt công nghiệp thành công,” Vy báo cáo, trán cô lấm tấm mồ hôi. “Gói 2 đang đi qua lò vi sóng... Chờ đã! AI sòng bạc đang tăng cường quét từ trường! Chúng phát hiện ra sự sụt giảm dòng tiền đột ngột từ tài khoản của Tuyết 'Băng'.”
Cùng lúc đó, tại sào huyệt container rỉ sét của băng Lưỡi Cưa Thép, Tấn 'Lưỡi Cưa' nhìn chằm chằm vào dữ liệu quét sinh trắc học mà Tuyết 'Băng' vừa gửi qua. Đôi mắt thấu kính cybernetic của hắn xoay tít, phân tích từng pixel hình ảnh gương mặt của Khải.
“Là hắn...” Tấn 'Lưỡi Cưa' gầm lên, cánh tay lưỡi cưa máy của hắn vung lên, chém đứt đôi chiếc bàn sắt trước mặt, bắn ra những tia lửa điện rực rỡ. “Gã Điểm F này chính là kẻ đã cướp chiếc Thẻ Đen của hacker mà Khương Cá Mập đang tìm kiếm! Đàn em đâu, tập hợp lực lượng! Quét toàn bộ dải sóng vô tuyến quanh khu vực gầm cầu vượt Sector 9! Hắn đang thực hiện giao dịch mạng lậu!”
“Gói 3 thành công! Gói 4 thành công!” Vy hét lên dưới hầm, tay cô gõ phím nhanh đến mức tạo thành những vệt mờ dưới ánh sáng xanh. “Chỉ còn một gói cuối cùng! Khải, ký đi!”
[Cảnh báo: Phát hiện nỗ lực định vị IP vật lý ngược từ siêu máy chủ sòng bạc. Lớp proxy thứ ba đã bị bẻ gãy]. Dòng chữ đỏ rực xuất hiện trên màn hình máy tính bọc chì.
“Mẹ kiếp! Chúng vượt qua máy giặt công nghiệp rồi! Chúng đang dò tới lò vi sóng của chị Thảo!” Vy hoảng loạn, cô giật lấy tuýp Dung dịch làm mát cổng cấy ghép, chuẩn bị sẵn sàng.
“Chờ đã, Vy! Còn 5 giây nữa!” Khải nghiến răng, con mắt trái của anh căng ra nhìn vào biểu đồ tiến trình giao dịch đang bò từng phần trăm một trên võng mạc: [95%... 97%... 99%...]
*U... u... u...*
Tiếng còi hú của drone tuần tra đêm bỗng dưng vang lên từ phía xa ngoài gầm cầu vượt, xen lẫn tiếng rít động cơ xe thiết giáp của băng đảng Lưỡi Cưa Thép đang áp sát khu vực.
[Xác nhận giao dịch gói 5 thành công. Tổng số điểm 100 đã được chuyển vào tài khoản bảo lãnh y tế của Trần Phương Lan. Thời hạn cưỡng chế rã xác được gia hạn thêm 72 giờ].
“Xong rồi!” Khải hét lên.
Vy không đợi anh nói hết câu. Cô lao tới, tay trái bóp chặt tuýp Dung dịch làm mát cổng cấy ghép, cắm phập đầu bơm vào khe hở của cổng cấy ghép sau gáy Khải và bóp mạnh.
*Xoẹt!*
Một luồng hóa chất lạnh ngắt như băng nén áp lực cao được bơm thẳng vào tủy sống của Khải. Cơn sốc nhiệt đột ngột khiến toàn bộ hệ thần kinh của anh bị tê liệt hoàn toàn trong tích tắc. Con mắt trái của anh trợn ngược lên, toàn thân co rút lại rồi đổ ập xuống mặt bàn gỗ mục, ngất lịm đi.
Vy nhanh tay giật phắt chiếc Thẻ Đen Deep-Net ra khỏi gáy anh, ném nó vào chiếc hộp chì chống từ trường trên bàn, rồi gập mạnh chiếc máy tính xách tay bọc chì lại.
Bên ngoài căn hầm, tiếng bước chân nặng nề của những gã đàn ông bọc thép và tiếng xè xè của lưỡi cưa máy cắt qua màn mưa axit, tiến sát vào lối vào đường ống dẫn nước thải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!