Nhạc nềnBroken

Trận Đánh Trực Diện Ở Cửa Sập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng móng vuốt kim loại cào rách mặt đất bùn tiến sát sau lưng, Khải xoay người, nâng chiếc gậy lôi điện tự chế bọc đồng lên chắn trước mặt Vy và Lan. Con thú sắt khổng lồ không đầu rít lên một tiếng xé tai, bốn chân pít-tông của nó nhún mạnh, phóng thẳng qua màn sương axit đậm đặc. Đôi mắt camera đỏ rực dưới bụng nó quét qua khoảng không, khóa chặt vào vệt máu tươi đang rỉ ra từ bắp tay trái hoại tử của Vy.


Trong bóng tối câm lặng của bão từ, Khải không thể nhìn thấy các dải biểu đồ hiển thị AR quen thuộc. Con mắt phải của anh hoàn toàn mù lòa, chỉ còn mắt trái đang căng ra lọc nhiễu qua lớp kính bảo hộ nứt góc. Anh không hoảng loạn. Tư duy kiểm toán vĩ mô và những bài học xác suất của thầy Toàn chạy dọc trong não bộ anh với tốc độ của một thuật toán cơ học.


*Tiếng sấm tiếp theo sẽ nổ sau đúng 2.4 giây nữa. Tốc độ lao của chó săn là 8.5 mét trên giây. Khoảng cách hiện tại: 6 mét. Thể tích không khí bị ion hóa quanh móng vuốt của nó đang tăng lên.* Khải nín thở. Một, hai...


*ĐOÀNG!*


Tia sét khổng lồ xé toạc vòm trời màu tím độc địa của Sector 9. Đúng khoảnh khắc tiếng sấm dội xuống làm rung chuyển những khối container gỉ sét xung quanh, Khải bước chéo chân, lách người qua một góc 45 độ chênh chếch. Anh vung mạnh chiếc gậy lôi điện tự chế bọc đồng, nhắm thẳng vào cụm cảm biến thính giác dạng đĩa xoay trên cổ con chó săn cơ khí.


*Bùm!*


Cú va đập vật lý cực mạnh cộng hưởng với dòng điện cao tần tích tụ trong gậy phóng ra một luồng tia lửa xanh lam chói mắt. Tiếng nổ điện lực hoàn toàn bị tiếng sấm của bão từ nuốt chửng. Con thú sắt rú lên một tiếng rè rè nghẹn họng, hệ thống cảm biến của nó bị chập mạch dòng điện dội ngược, khiến toàn bộ cơ thể bọc thép nặng hơn hai trăm ký mất đà, đâm sầm vào đống lốp xe cũ bên đường rồi nằm im, các khớp chân co giật liên hồi.


Khải không kịp thở phào. Anh cúi xuống, xốc Lan chặt hơn trên lưng. Cô em gái mười mười tám tuổi của anh nhẹ bẫng, hơi thở mỏng manh như sợi chỉ, chiếc chip đếm ngược sinh mạng trên cổ cô vẫn nhấp nháy một sắc đỏ sẫm nhức nhối: 15 giờ 10 phút.


"Vy, đi thôi!" Khải đỡ lấy cánh tay run rẩy của Vy. Cô gái hacker đang thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, bắp tay trái rách miệng rỉ ra thứ dịch vàng nhạt lẫn máu sẫm do nhiễm độc phóng xạ từ nghĩa địa linh kiện cũ. Cô nghiến răng, ôm chặt chiếc máy tính bọc chì đã sụt nguồn vào lòng, cố bước đi trong cơn sốt cao gần bốn mươi độ.


Họ lách qua khúc cua cuối cùng của Hẻm Phế Thải. Trước mắt họ, Cửa sập ranh giới Sector 9-5 sừng sững hiện ra như một pháo đài thép khổng lồ, cô lập hoàn toàn vùng đất chết Khu Trũng khỏi thế giới rực rỡ vô cảm của giới trung lưu phía trên. Nhưng hy vọng vượt biên của họ lập tức bị dập tắt.


Một luồng ánh sáng trắng từ các ngọn đèn pha dã chiến công suất cao đột ngột quét qua, rọi thẳng vào người họ. Tiếng động cơ phản lực gầm rú.


Đội Đặc Nhiệm Thiết Giáp 09 dưới sự chỉ huy trực tiếp của Cục Kiểm soát Sinh trắc học & An ninh Đô thị Sector 9 đã phong tỏa hoàn toàn lối vào cửa sập. Hơn một tiểu đội lính đặc nhiệm mặc bộ giáp nano bọc thép màu đen tuyền kín mít đang giăng hàng ngang. Trên tay chúng, những họng súng trường xung điện quân sự AR-900 phát ra tiếng rít điện nạp tụ đầy đe dọa.


"Phát hiện mục tiêu Điểm F!" Tiếng loa cơ học của lính tuần tra vang lên khô khốc. "Bắn hạ tại chỗ kẻ giả mạo danh tính!"


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Những loạt đạn xung điện áp lực cao xé rách màn mưa axit, bắn tung tóe những tia lửa điện xanh lét lên các khối bê tông bảo vệ xung quanh. Khải kéo Vy ngã rạp xuống sau một tấm thép gỉ bọc chì. Luồng điện áp cao quét qua vách thép ngay sát đầu họ, làm không khí nóng lên hầm hập và bốc mùi khét lẹt của kim loại bị nung chảy.


"Mẹ kiếp, chúng ta bị khóa chặt rồi!" Vy ho sặc sụa, máu tươi từ khóe môi rỉ ra. "Súng xung điện của tao đã cạn sạch pin do bão từ rò rỉ điện tích... Chúng ta không thể đánh trả bằng công nghệ số nữa!"


Trong lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng gầm vang dội từ phía sau đống đổ nát cắt ngang loạt đạn của đặc nhiệm:


"Lũ chó săn Apex! Muốn chạm vào người của tao thì phải bước qua xác tao trước!"


Từ trong bóng tối của những container rác, một bóng người cao lớn như gấu rừng lao ra. Nguyễn Hồng Sơn – Sơn 'Sẹo' – khoác chiếc áo lính dù cũ kỹ sờn rách, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ đầy phẫn nộ. Trên vai gã, hình xăm rồng phát quang sinh học rực sáng một sắc xanh lục dữ dằn giữa màn đêm bão từ. Theo sau gã là hàng chục cư dân nổi loạn của nhóm Bóng Ma Analog, tay cầm súng ngắn động năng cổ điển và các thanh sắt chịu lực.


*Đoàng! Đoàng!*


Khẩu súng lục K54 cổ điển không có mã số định danh trên tay Sơn 'Sẹo' gầm lên. Những viên đạn chì vật lý nguyên bản – thứ vũ khí thô sơ hoàn toàn miễn nhiễm với bão từ – găm thẳng vào giáp nano của hai tên đặc nhiệm đi đầu, buộc chúng phải lùi lại để tìm chỗ nấp.


"Khải! Dẫn con bé Vy và em gái mày chạy về phía bảng điều khiển cửa sập!" Sơn 'Sẹo' hét lớn, gã vừa bắn trả vừa di chuyển chắn trước làn đạn xung điện để bảo vệ cho nhóm của Khải. "Điểm số của tao đã bị tập đoàn trừ về mức âm nặng rồi, sớm muộn gì tao cũng bị đưa vào lò mổ của Hoàng Đồ Tể! Hôm nay, tao chọn chết như một con người tự do!"


Nước mắt hòa lẫn nước mưa axit nóng hổi lăn dài trên gương mặt Khải. Anh siết chặt tay, nén nỗi đau thương vào lồng ngực. Anh biết Sơn 'Sẹo' nói đúng. Dưới ách cai trị của thuật toán Apex, một khi điểm số đã về mức âm, cái chết sinh học chỉ là vấn đề thời gian. Sự hy sinh của Sơn là cơ hội duy nhất của họ.


"Vy! Hỗ trợ tôi bẻ khóa từ tính cửa sập!" Khải hét lớn qua tiếng súng nổ.


Vy gật đầu trong nước mắt. Cô lôi từ trong túi áo khoác ra chiếc Chip bẻ khóa giao thông tầm thấp, cố gắng cắm nó vào cổng bảo trì của cửa sập. Nhưng vô ích. Đèn tín hiệu trên chip nhấp nháy đỏ liên tục rồi tự hủy mạch.


"Không được rồi! Hệ thống bảo mật của cửa sập là độc lập, không chịu tác động của tín hiệu giao thông công cộng!" Vy hét lên trong tuyệt vọng.


"Dùng súng xung điện tự chế của cô! Bắn trực tiếp vào hộp tụ điện khóa từ tính!" Khải ra lệnh, mắt trái anh quét nhanh qua cấu trúc cơ khí của cửa sập, phát hiện ra hộp cáp ngầm chứa nguồn điện dự phòng.


Vy nén cơn đau hoại tử ở bắp tay trái, dùng tay phải nâng khẩu Súng xung điện tự chế lên. Cô bóp cò. Một luồng điện áp 50.000V phóng ra từ hai mũi tên đồng, cắm phập vào hộp tụ điện khóa từ tính của cửa sập.


*Uỳnh!*


Hộp tụ điện nổ tung trong một cơn mưa tia lửa xám. Hệ thống khóa từ tính bị quá tải dòng điện, khiến cánh cửa thép khổng lồ của cửa sập rít lên những tiếng kim loại rợn người rồi từ từ trượt mở ra một khe hẹp rộng khoảng nửa mét.


Thế nhưng, ngay khi cửa sập vừa hé mở, hệ thống an ninh dự phòng độc lập của Apex lập tức kích hoạt. Từ trên vòm trần của cửa sập, một lưới bẫy laser tự hủy thần kinh màu đỏ rực rỡ hum sặc sỡ quét xuống, chắn ngang lối đi.


"Laser tự hủy thần kinh! Chạm vào là chết não!" Vy hoảng sợ hét lên.


Sơn 'Sẹo' nhìn thấy lưới laser đỏ rực đang khép lại. Gã không hề do dự. Gã gầm lên một tiếng dài, lấy đà phóng thẳng thân hình khổng lồ của mình lao vào luồng laser chính. Gã sử dụng chính tấm giáp carbon cường lực được cấy ghép dưới da ngực của mình để chắn ngang luồng năng lượng nhiệt hạch.


*Xèo xèo xèo!*


Mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên nghi ngút. Tấm giáp carbon trên ngực Sơn rực đỏ lên như than nung, da thịt gã bị bỏng nặng nề, nhưng gã vẫn đứng vững, hai tay bấu chặt vào vách thép của cửa sập để giữ cho cơ thể không ngã xuống. Luồng laser tự hủy bị cơ thể khổng lồ và tấm giáp của gã hấp thụ hoàn toàn, tạo ra một khoảng trống an toàn tạm thời dưới chân gã.


"Khải... Chạy đi..." Giọng Sơn 'Sẹo' nghẹn lại vì đau đớn, máu tươi trào ra từ miệng gã dọc theo vết sẹo dài trên má.


Khải nhìn thẳng vào Đội Đặc Nhiệm Thiết Giáp 09 đang nạp lại đạn. Nhãn quan kiểm toán của anh hoạt động ở công suất tối đa. Anh tính toán nhịp bắn của chúng: *Súng trường AR-900 bắn theo loạt 3 viên, sau đó mất đúng 2 giây để sạc lại tụ điện.*


*Ba viên đạn vừa nổ. Chu kỳ nạp đạn bắt đầu. Hai giây!*


"Chạy!"


Khải dồn toàn bộ sức lực còn lại vào đôi chân, cõng Lan bứt tốc lao qua khoảng trống dưới sự bảo vệ của tấm thân rực lửa của Sơn 'Sẹo'. Vy ôm máy tính bọc chì chạy sát gót anh. Họ vượt qua lưới laser an toàn đúng vào tích tắc loạt đạn xung điện tiếp theo của đặc nhiệm găm thẳng vào vách đá phía sau.


Cánh cửa sập khổng lồ bắt đầu kích hoạt chế độ đóng cưỡng bức tự động để niêm phong ranh giới. Sơn 'Sẹo', với cơ thể đầy vết thương cháy sém, dùng hai cánh tay máy bọc thép bám chặt vào mép cửa, lấy thân mình chắn ngang khe hở đang khép lại để ngăn không cho cửa đóng sập vĩnh viễn.


Trước mắt Khải lúc này là bảng điều khiển kỹ thuật số của Cổng ảo Aeterna-Gate 09 đang nhấp nháy dòng chữ đếm ngược màu đỏ: [THỜI GIAN NIÊM PHONG CƯỠNG BỨC: 60 GIÂY].


Máu từ vết thương của Sơn 'Sẹo' nhỏ ròng ròng xuống nền đất bêtông, gã ngửa cổ hét lên một tiếng điên cuồng xé toạc màn đêm sương axit:


"Khải! Bẻ khóa cổng logic ngay lập tức!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!