Nhạc nềnBroken

Bão Từ Rìa Biên Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rè rè từ chiếc bộ đàm analog giấu dưới cổ áo khoác dù của Trần Đăng Khải rít lên từng hồi dài, buốt nhói như một sợi dây kẽm gai kéo lê qua màng nhĩ. Giọng nói của Nguyễn Hoàng Vy đứt quãng, xen lẫn tiếng ho sặc sụa và tiếng thở dốc rực nóng của một cơn sốt cao: "Khải... khụ... bão từ đang đổ bộ... Máy tính bọc chì của tao bắt đầu sụt nguồn... Tao không thể lọc mã độc sòng bạc trong USB nếu không có nguồn điện ổn định... Mày phải..."


Tín hiệu đột ngột tắt lịm. Một luồng xung điện từ thứ cấp quét qua, biến âm thanh cuối cùng của Vy thành một dải tiếng rít chói tai rồi im bặt.


Khải nghiến chặt răng để nén cơn đau đang giật lên từng cơn từ cổng cấy ghép thần kinh sau gáy. Di chứng tàn khốc của lần Overclock thần kinh trước khiến dịch tủy trong suốt liên tục rò rỉ, chảy dọc xuống sống lưng anh như một vệt băng giá. Con mắt phải của anh hoàn toàn là một khoảng không tối tăm, mù lòa và lạnh ngắt. Anh chỉ còn con mắt trái duy nhất để nhìn thế giới qua chiếc kính AR cũ kỹ nứt góc. Nhưng lúc này, ngay cả màn hình hiển thị của chiếc kính cũng bắt đầu nhảy sọc, các dải ký tự đỏ rực của Điểm F biến dạng thành những vệt sáng nhấp nháy vô nghĩa trước khi tắt ngúm.


Cơn bão điện từ quét qua Sector 9 đã chính thức đổ bộ.


Trên bầu trời đen kịt của Khu Trũng, những đám mây điện từ mang sắc tím độc địa cuộn xoáy như một dòng thác năng lượng khổng lồ. Đó là hệ quả từ sự cố quá tải và xả thải năng lượng của các lò phản ứng trung tâm lơ lửng ở Sector 5 bên trên. Luồng từ trường cực mạnh quét qua vòm kính điện từ của thành phố, làm tê liệt hoàn toàn mạng lưới số, cắt đứt kết nối của các trạm viễn thông Apex và biến mọi thiết bị AR công cộng thành những khối nhựa chết.


Lần đầu tiên sau nhiều năm, siêu đô thị Kinh Đô-Neon chìm vào một bóng tối vật lý hoàn toàn. Không còn những dải đèn neon rực rỡ lừa dối, không còn những con số điểm số AR lơ lửng trên đầu cư dân. Chỉ còn lại bóng đêm, mùi rỉ sét của sắt thép bị ăn mòn và tiếng mưa axit bắt đầu rơi lộp bộp trên những mái tôn của bãi rác cơ khí biên giới.


Khải kéo thấp chiếc Mũ trùm đầu chống quét nhiệt Nano, cố gắng định vị hướng đi trong bóng tối. Anh đang ở rìa biên giới của Sector 9, nơi tiếp giáp với cửa sập dẫn lên Sector 5. Anh phải nhanh chóng hội quân với Vy và Lan. Khánh 'Lọc Nhiễu' đã bị sập máy chủ, và căn hộ kén của gã không còn là nơi trú ẩn an toàn khi bão từ làm mất đi các lớp proxy bảo vệ mạng.


Anh chạy lách qua những khe hẹp giữa các khối container rỉ sét của Hẻm Phế Thải. Nhờ nhãn quan của một cựu kiểm toán viên và những năm tháng lẩn lút ở tầng đáy, Khải không cần đến bản đồ GPS của kính AR để nhớ đường. Trong đầu anh, một sơ đồ hình học 3D của khu vực biên giới tự động được tái hiện một cách chính xác.


Khi Khải tiếp cận điểm hẹn – một toa tàu điện ngầm bỏ hoang nằm nửa chìm nửa nổi dưới đống đổ nát của nghĩa địa ga tàu cũ – anh nhìn thấy Vy đang ngồi tựa lưng vào vách thép gỉ. Gương mặt cô gái hacker nhợt nhạt dưới mái tóc xanh neon rực rỡ nay đã bám đầy bụi than. Bắp tay trái của cô – vết thương hoại tử nhẹ do mảnh kim loại nhiễm xạ từ nghĩa địa quân sự – được băng bó sơ sài bằng một dải vải dù thấm đẫm dịch vàng và máu sẫm. Vy đang run rẩy ôm chặt chiếc máy tính cơ học xách tay bọc chì vào lòng như bảo vệ sinh mạng của chính mình. Bên cạnh cô, Trần Phương Lan nằm hôn mê sâu trên một tấm bạt nhựa, hơi thở yếu ớt, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo bảo hộ sờn rách. Chiếc chip đếm ngược sinh mạng trên cổ Lan vẫn nhấp nháy một sắc đỏ sẫm cô độc trong bóng tối, hiển thị con số: 15 giờ 12 phút.


"Khải..." Vy thều thào, đôi môi nứt nẻ vì sốt cao. "Máy tính... sụt nguồn rồi. Mã độc sòng bạc trong USB... vẫn chưa được lọc sạch... Nếu không có điện, tao không thể đồng bộ Mã sinh trắc học giả lập lên Thẻ Đen..."


"Tôi biết rồi. Giữ sức đi, Vy," Khải trầm giọng nói. Anh quỳ xuống bên cạnh Lan, khẽ chạm tay vào trán cô em gái. Trán cô nóng hổi, cơ thể cô thỉnh thoảng lại co giật nhẹ do mối liên kết lượng tử ẩn giữa ý thức của cô và siêu máy chủ của tập đoàn đang bị nhiễu loạn bởi bão từ.


Đột nhiên, từ phía đầu con hẻm phế liệu bên ngoài, một luồng ánh sáng trắng cực mạnh xé toạc màn đêm. Tiếng động cơ phản lực tầm thấp rít lên, đi kèm với tiếng xích sắt của xe tuần tra dã chiến nện thô bạo xuống nền đất bùn.


Trung úy Lê Văn Nam đã đến.


Nam là một kẻ cuồng tín công nghệ, nhưng hắn cũng là một thợ săn thực địa lọc lõi. Hắn biết rất rõ bão từ sẽ làm tê liệt các máy quét số hóa, nên hắn đã lập tức chuyển sang phương thức càn quét vật lý truyền thống. Hắn dẫn đầu một tiểu đội tuần tra an ninh, sử dụng những chiếc đèn pha công suất lớn hoạt động bằng máy phát điện độc lập để rọi dọc các ngả đường của bãi rác biên giới. Đi bên cạnh hắn là ba con chó săn cơ khí bọc thép – những cỗ máy bốn chân hình sói không có đầu, thay vào đó là các khối cảm biến thính giác và olfactory (khứu giác sinh học) cực kỳ nhạy bén.


"Quét sạch từng container cho tôi!" Giọng nói lạnh lùng, dứt khoát của Nam vang lên qua chiếc loa cầm tay cơ học. "Chúng mang theo một đứa con gái có liên kết lượng tử hoạt động. Tìm thấy dấu vết máu hoặc nhịp tim bất thường, tiêu diệt tại chỗ gã Điểm F đi cùng!"


Khải áp sát người vào vách toa tàu, mắt trái của anh nhìn qua khe hở kim loại. Kính AR của anh đã chết hoàn toàn, không còn những vòng nón phát sáng màu đỏ hiển thị vùng mù của camera. Lúc này, anh không thể dựa vào bất kỳ thuật toán hỗ trợ nào của Vy. Anh hoàn toàn đơn độc trước những họng súng xung điện bọc thép ngoài kia.


Anh nhắm mắt lại trong một giây để ổn định nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực. Trong bóng tối của tâm trí, Khải kích hoạt Phương pháp Tính Xác suất Không AI. Đây là kỹ năng toán học cổ điển mà thầy Toàn đã dạy anh dưới những hầm ngầm Tổ Ong: dùng tư duy xác suất thuần túy để tính toán các biến số vật lý của môi trường.


Anh lắng nghe tiếng xích xe tuần tra di chuyển. Tiếng động cơ rít lên mỗi 4.2 giây một chu kỳ xoay của đèn pha chính. Lính tuần tra của Nam di chuyển theo đội hình ba người, giữ khoảng cách chính xác 10 mét giữa mỗi thành viên để bọc lót góc bắn. Tốc độ di chuyển trung bình của chúng trong bùn đất mưa axit là 1.2 mét trên giây.


Khải bắt đầu nhẩm tính trong đầu, các con số chạy dọc trong tư duy của anh với sự chính xác của một kiểm toán viên trưởng:


*Góc quét của đèn pha: 60 độ. Khoảng trễ giữa hai lần quét của đèn phụ: 1.8 giây. Điểm mù hình học nằm ở góc 45 độ phía sau container rác số 4. Nếu chúng ta di chuyển ngay khi tiếng sấm tiếp theo nổ ra, tiếng mưa axit rơi lộp bộp trên mái tôn rỉ sét sẽ triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân của Vy.*


"Vy, nghe tôi," Khải thì thầm, giọng anh cực kỳ điềm tĩnh nhưng dứt khoát. "Khi tôi đếm đến ba, sẽ có một tiếng sấm lớn. Cô cõng Lan lách qua góc container bên phải. Tôi sẽ dùng mũ trùm đầu che chắn thân nhiệt cho cả hai. Nhớ kỹ, bước đi theo nhịp thở của tôi, không được để gót chân chạm đất trước."


Vy nhìn Khải bằng con mắt trái đỏ hoe vì sốt, cô khẽ gật đầu, siết chặt chiếc máy tính bọc chì vào người rồi đỡ Lan dậy.


"Một..."


Khải quan sát luồng ánh sáng đèn pha đang quét qua vách toa tàu gỉ sét. Ánh sáng trắng lạnh lẽo chỉ cách chân họ chưa đầy nửa mét.


"Hai..."


Luồng điện từ trên cao phóng xuống một tia sét khổng lồ, xé toạc bầu trời tím của Sector 9.


"Ba!"


*ĐOÀNG!*


Tiếng sấm nổ vang rền như xé rách không gian. Đúng lúc đó, Khải vung chiếc Mũ trùm đầu chống quét nhiệt Nano ra, bao phủ lấy cơ thể của cả Vy và Lan khi họ nhanh chóng lách qua khoảng trống giữa hai container rác. Sợi dệt carbon đặc biệt của chiếc mũ trùm hấp thụ hoàn toàn nhiệt lượng cơ thể của họ, biến họ thành một khoảng không vô hình trước các cảm biến nhiệt cầm tay của lính tuần tra.


Họ di chuyển thành công qua ba góc chết hình học mà Khải đã tính toán trước trong đầu. Cứ mỗi lần đèn pha quét qua, Khải lại dùng thân mình chắn ở góc chéo, lợi dụng bóng tối của những đống phế liệu để che giấu ba cơ thể. Sự chính xác của toán học cổ điển đang giúp họ đi qua kẽ răng của tử thần mà không cần một dòng code bẻ khóa nào.


Nhưng đúng lúc họ chỉ còn cách cửa sập ranh giới Sector 9-5 chưa đầy năm mươi mét, Vy bỗng khựng lại. Vết thương hoại tử ở bắp tay trái của cô bị nước mưa axit ăn mòn qua lớp băng gạc sờn rách. Cơn đau tàn khốc kết hợp với độc tính phóng xạ khiến cô lảo đảo, một giọt máu tươi sẫm màu rỉ ra, nhỏ xuống mặt tôn rỉ sét của chiếc container bên cạnh.


*Tách.*


Tiếng động cực nhỏ đó hoàn toàn bị lấp loáng bởi tiếng mưa rơi. Thế nhưng, cách đó mười mét, một con chó săn cơ khí bọc thép đột ngột dừng lại.


Khối cảm biến thính giác dạng đĩa xoay trên cổ nó xoay tròn liên tục. Mechanical nostrils (lỗ mũi cơ khí) của nó hít hà trong không khí nghèo ô nhiễm, lọc bỏ mùi ozone và lưu huỳnh của bão từ để tìm kiếm một mùi hương vật lý nguyên bản.


Mùi sắt của hemoglobin.


Con thú sắt gầm lên một tiếng low-frequency (tần số thấp) làm rung chuyển cả vách tôn container rỉ sét xung quanh. Nó quay ngoắt đôi mắt camera phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ trực tiếp về phía chiếc container nơi Khải, Vy và Lan đang nấp.


*Rắc rắc rắc!*


Những móng vuốt titan của con chó săn cào rách mặt đất bùn, nó bứt tốc lao thẳng về phía họ với tốc độ cực nhanh, những khớp nối thủy lực rít lên đầy khát máu trong bóng đêm tịch mịch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!