Mã Gen Giả Lập
Thế Anh gạt phắt chiếc kính lúp trên trán xuống, cười khẩy ranh mãnh: "Đi đi, gã Điểm F. Lò mổ của Hoàng Đồ Tể đang chờ mày."
Cánh cửa sắt của tiệm cầm đồ đóng sập lại sau lưng Trần Đăng Khải, tiễn anh bằng một luồng hơi lạnh mang theo mùi rỉ sét và dầu máy cũ kỹ. Cơn mưa axit của siêu đô thị Kinh Đô-Neon ngoài kia vẫn không hề dứt, từng giọt nước độc địa rơi lộp bộp lên chiếc mũ trùm đầu phủ lớp sợi nano chống quét nhiệt của anh, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ và để lại những vệt ố xám xịt trên vạt áo dù rách nát.
Khải khẽ đưa tay lên sờ vào vùng cổ trống trải dưới lớp áo dù. Chiếc vòng cổ chứa ảnh gia đình – mỏ neo ký ức duy nhất của anh – giờ đã nằm gọn trong chiếc két sắt cơ học của Thế Anh. Sự dằn vặt bóp nghẹt lồng ngực anh, nhưng con mắt trái duy nhất còn hoạt động sau lớp kính AR nứt góc lập tức nhấp nháy dòng chữ cảnh báo đỏ rực: [Thời gian sống của Trần Phương Lan: 15 giờ 42 phút]. Anh không có thời gian để đau buồn. Sợi dây sinh mệnh của em gái anh đang ngắn lại theo từng giây.
Anh chạm vào bộ đàm analog giấu dưới cổ áo, điều chỉnh tần số sóng ngắn AM/FM cổ điển để kết nối với căn hộ kén của Ngô Quốc Khánh, nơi Nguyễn Hoàng Vy đang lẩn trốn.
"Vy, nghe rõ không? Tôi đã có một nghìn điểm công dân đen từ Thế Anh. Tôi đang tiến về phía lò mổ của Hoàng Đồ Tể."
Tiếng rè rè của sóng vô tuyến rít lên một hồi dài trước khi giọng nói khàn đặc, đứt quãng của Vy truyền lại. Cô đang sốt cao, hơi thở nóng hổi của cô như phả qua cả dải băng thông analog: "Khải... khụ... tao đã khôi phục được một phần... hệ thống máy tính bọc chì... Nhưng vết thương ở bắp tay trái hoại tử nặng quá, tao không thể thao túng dữ liệu sâu được. Tao sẽ chạy một tập lệnh bẻ khóa tự động từ xa để hỗ trợ mày... Mày phải cẩn thận, Hoàng Đồ Tể cấy ghép cánh tay cybernetic có lưỡi cưa máy, hắn không nương tay với bất kỳ kẻ Điểm F nào đâu."
"Tôi biết. Giữ sức khỏe đi, Vy. Hương đang ở đó với cô."
Khải ngắt kết nối. Anh lách qua những con hẻm chật hẹp, ngập ngụa rác thải điện tử của Chợ Đen Neon-9, hướng về phía ngoại vi Sector 9. Nơi đó, khuất sau một nhà máy đóng hộp thịt bỏ hoang, là sào huyệt của Hoàng Văn Tể – kẻ mà cư dân tầng đáy vẫn gọi bằng cái tên rợn người: Hoàng Đồ Tể. Lò mổ của hắn là nơi thu gom những kẻ vô gia cư Điểm F bị băng đảng Lưỡi Cưa Thép bắt giữ, mổ xẻ lấy nội tạng và tháo dỡ các chip cấy ghép thần kinh cũ để bán lại cho giới trung lưu thèm khát sự nâng cấp giá rẻ.
Đứng trước tòa nhà bêtông xám xịt bốc mùi formaldehyde và ozone nồng nặc, Khải kéo thấp mũ trùm đầu. Con mắt phải của anh hoàn toàn là một khoảng không xám xịt, mù lòa do di chứng của lần Overclock thần kinh trước, nhưng con mắt trái đeo kính AR nứt góc bắt đầu kích hoạt kỹ năng Định vị Điểm mù Camera.
Trên võng mạc của anh, những hình nón phát sáng màu đỏ đại diện cho tầm quét của hệ thống camera giám sát của lò mổ hiện lên rõ nét. Khải phân tích chu kỳ xoay tự động của chúng. Một giây, hai giây... Anh tìm thấy những khoảng trống màu xám – những điểm mù hình học được tạo ra bởi các khối container rác xếp chồng lên nhau. Khải khom người, di chuyển uyển chuyển và không tiếng động dọc theo các điểm mù đó. Hai bàn tay anh vẫn còn run giật nhẹ do di chứng sốc điện thần kinh, nhưng ý chí kiểm toán viên buộc anh phải giữ cho từng bước chân đạt độ chính xác tuyệt đối.
Anh tiếp cận cửa sau của lò mổ. Vy từ xa đã kích hoạt tập lệnh bẻ khóa, làm chập mạch tạm thời hệ thống khóa từ tính của cửa phụ trong vòng ba giây. Khải đẩy nhẹ cửa, lách người vào trong không gian lạnh lẽo của phòng lưu trữ lạnh.
Bên trong phòng lạnh, không khí đặc quánh hơi lạnh màu trắng và mùi máu tanh nồng. Những dãy móc sắt treo lơ lửng trên trần nhà, nhưng thứ treo trên đó không phải là thịt động vật, mà là những cơ thể người nghèo khổ Điểm F. Họ bị đông cứng tạm thời, mắt nhắm nghiền, ngực phập phồng yếu ớt dưới những tấm tạt nhựa phát quang xanh lam nhạt.
Khải bước qua những dãy xác sống số hóa đó, tim anh thắt lại. Đột nhiên, ở góc phòng, anh nhìn thấy một thanh niên Điểm F đang bị xích chặt vào một chiếc cột bêtông bằng những sợi xích sắt bọc titan chịu lực. Gương mặt người đó hốc hác, đôi mắt đục ngầu nhìn Khải đầy cầu cứu.
Khải tiến lại gần, rút chiếc gậy lôi điện tự chế bọc đồng ra, gạt công tắc kích hoạt dòng điện cao tần. Anh áp đầu gậy vào xích sắt bọc titan, hy vọng luồng điện áp cao sẽ làm chập mạch khóa cơ học.
*Xèo xèo! Đoàng!*
Những tia lửa điện màu xanh lam bắn ra dữ dội, nhưng lớp titan cường lực quá dày. Luồng điện chỉ làm sém đen bề mặt sợi xích mà không hề gây ra một vết nứt nào. Ngược lại, dòng điện dội ngược khiến cổng cấy ghép sau gáy Khải râm ran đau nhói, rò rỉ một chút dịch thần kinh buốt giá dọc cột sống. Anh quỵ gối, thở dốc.
"Đừng... đừng phí sức..." Người thanh niên thều thào, giọng nói yếu ớt. "Xích bọc titan... chỉ có chìa khóa từ của Hoàng Đồ Tể mới mở được... Chạy đi... hắn sắp đến rồi... khụ..."
Khải nghiến răng, nhìn người thanh niên đầy dằn vặt. Bản năng của một con người thúc giục anh phải cứu người, nhưng lý trí lạnh lùng của một kiểm toán viên cảnh báo anh rằng Lan chỉ còn chưa đầy mười sáu giờ sống, và tài nguyên của anh không cho phép anh phạm sai lầm. Anh buộc phải đứng dậy, quay lưng bỏ mặc người thanh niên trong bóng tối lạnh lẽo của phòng lưu trữ.
Anh tiến sâu vào khu vực trung tâm – phòng mổ thí nghiệm sinh học chui của Hoàng Đồ Tể.
Từ phía hành lang, tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền nhà bêtông ẩm ướt bắt đầu vang lên. Đi kèm với đó là tiếng pít-tông puly thủy lực rít lên đều đặn và tiếng mài dao mổ laser ghê người. Hoàng Đồ Tể đang quay lại phòng mổ cùng hai tay đao phủ cơ khí khổng lồ.
Khải lập tức lách người vào nấp sau một tủ kính bọc chì chứa dung dịch bảo quản tạng sinh học. Qua khe hở của tủ kính, anh nhìn thấy Hoàng Đồ Tể bước vào phòng mổ.
Đó là một người đàn ông trung niên béo ị, mặc chiếc tạp dề da bò loang lổ vết máu khô và mỡ người màu xám xịt. Cánh tay trái của hắn hoàn toàn là một khối cơ khí bọc thép titan tích hợp lưỡi cưa máy tròn đang quay chậm rãi, phát ra tiếng kêu *cọc cạch, cọc cạch* khô khốc. Miệng hắn nhai trầu đỏ thẫm, thỉnh thoảng lại nhổ một bãi nước trầu đỏ lòm xuống sàn nhà bêtông. Theo sau hắn là hai gã đao phủ cơ khí khổng lồ, hai cánh tay hoàn toàn là các khối pít-tông thủy lực màu đen xì, ngực bọc tấm thép dày cộp.
"Chuẩn bị ca mổ tiếp theo," Hoàng Đồ Tể gằn giọng, giọng nói khàn đặc bốc mùi hôi thối. "Gã Điểm F kia có gen tương thích tốt. Mổ lấy tạng nhanh lên để kịp chuyển giao lên Sector 5 trước khi bão từ đổ bộ."
Khải nín thở. Anh biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất. Anh thì thầm vào bộ đàm analog: "Vy, kích hoạt van làm mát nitơ lỏng của phòng lạnh ngay!"
Từ căn hộ kén cách đó vài cây số, Vy nén cơn đau hoại tử ở cánh tay trái, đập mạnh tay xuống bàn phím máy tính bọc chì. Cô gửi một đoạn mã độc bẻ khóa vào hệ thống điều khiển van thủy lực của phòng mổ.
*Xìííííí!*
Một tiếng rít lớn vang lên. Hệ thống van xả khẩn cấp của phòng lưu trữ lạnh bị mở cưỡng bức. Luồng hơi nitơ lỏng làm mát âm năm mươi độ C phun ra ngập ngụa toàn bộ phòng mổ, tạo nên một màn sương mù trắng xóa, dày đặc và lạnh buốt xương tủy.
Hoàng Đồ Tể gầm lên: "Mẹ kiếp! Hệ thống van bị lỗi gì thế này? Mau tắt máy quét hồng ngoại đi, màn sương này làm mù cảm biến rồi!"
Đúng như Khải tính toán, Tể phụ thuộc hoàn toàn vào kính ngắm laser hồng ngoại tích hợp trên nhãn cầu cơ khí để mổ xẻ trong tối. Luồng hơi nitơ lạnh buốt đã triệt tiêu hoàn toàn sự chênh lệch nhiệt độ trong phòng, biến mọi thứ thành một màu xanh lam đồng nhất trên màn hình quét của hắn.
Khải tận dụng thời cơ. Anh rút súng bắn đinh áp lực hơi tự chế giấu dưới vạt áo dù, nhắm thẳng vào các bóng đèn thủy ngân treo trên trần nhà.
*Păng! Păng! Păng!*
Những tiếng nổ khô khốc vang lên. Các bóng đèn thủy ngân vỡ vụn, toàn bộ phòng mổ chìm vào bóng tối tịch mịch, chỉ còn lại làn sương nitơ trắng xóa cuồn cuộn bay.
Trong bóng tối hoàn toàn, Khải bứt tốc lao về phía chiếc máy chủ lạnh đặt ở góc phòng. Nhãn cầu cybernetic mới lắp của anh bắt đầu điều chỉnh tiêu cự, hiển thị các luồng mã nguồn phát sáng chạy dọc võng mạc mắt trái. Anh rút chiếc USB lậu bọc đồng do Vy chế tạo, cắm mạnh vào cổng bảo trì vật lý của máy chủ.
[HỆ THỐNG XÁC THỰC: ĐANG TRÍCH XUẤT MÃ GEN...]
[TIẾN TRÌNH: 10%... 30%... 50%...]
Một progress bar màu xanh lá cây nhảy múa trên kính AR nứt góc của Khải. Nhưng đúng lúc đó, màn hình hiển thị một cảnh báo đỏ rực: [CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN MÃ ĐỘC SÒNG BẠC (MALWARE) ĐANG XÂM NHẬP USB]. Hệ thống bảo mật dự phòng của Hoàng Đồ Tể đã tự động bơm mã độc lượng tử vào thiết bị của anh hòng phá hủy dữ liệu.
"Khải! Rút USB ra ngay! Mã độc đang dội ngược về Thẻ Đen của mày!" Vy hét lên qua bộ đàm, giọng cô nghẹn lại vì hoảng loạn.
"Chưa được! Tiến trình mới đạt tám mươi phần trăm!" Khải gầm lên trong đầu. Anh nghiến răng chịu đựng cơn co thắt cơ gáy tàn khốc khi dòng điện cược đen từ Thẻ Đen liên tục xung đột với mã độc sòng bạc. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ lỗ tai phải của anh.
Phía sau lưng, tiếng cưa máy của Hoàng Đồ Tể rít lên điên cuồng trong bóng tối. Hắn vung cánh tay máy chém loạn xạ vào không trung: "Thằng chó nào đang ở kia? Tao nghe thấy tiếng máy tính rồi!"
Lưỡi cưa máy tròn xé toạc màn sương nitơ, chém sạt qua bả vai phải của Khải, để lại một vết cắt nông rỉ máu trên áo dù. Khải không hề né tránh, anh dùng bàn tay trái đang run giật bấu chặt lấy chiếc USB lậu.
[TIẾN TRÌNH: 100%. TẢI VỀ THÀNH CÔNG: MÃ SINH TRẮC HỌC GIẢ LẬP].
Khải giật mạnh chiếc USB ra khỏi cổng kết nối vật lý ngay khi lưỡi cưa máy của Tể chuẩn bị bổ đôi đầu anh. Anh cúi rạp người, lách qua khe hẹp giữa hai gã đao phủ cơ khí đang mất phương hướng trong sương mù, lao thẳng ra phía cửa sập thoát nước thải sinh học ở góc sàn.
Anh nhảy xuống đường ống xả thải tối tăm, trượt dài trên những đường ống gỉ sét đầy nước độc, thoát khỏi sào huyệt của Hoàng Đồ Tể trong gang tấc.
***
Nửa giờ sau, trong hốc tối ẩm ướt của đường cống ngầm dẫn dữ liệu Sector 9-5, Khải ngồi tựa lưng vào vách bêtông lạnh ngắt. Anh thở dốc, con mắt trái đeo kính AR nứt góc nhấp nháy liên tục để lọc nhiễu dải dữ liệu vừa tải về từ USB.
Vy từ căn hộ kén đang điên cuồng chạy bộ lọc để cô lập mã độc sòng bạc bị nhiễm vào tệp tin. Giọng cô run rẩy truyền qua bộ đàm: "Khải... tao đang lọc dữ liệu gen... Nhưng có một tệp tin bị khóa lượng tử mang tên mã của em gái mày..."
Khải khẽ chớp mắt trái, kích hoạt Quy trình Giả lập Tần số Sinh học để ép giải mã tệp tin lượng tử đó. Khi dải dữ liệu gen thô của Lan bắt đầu hiển thị rõ nét dưới dạng các chuỗi DNA số hóa, một dòng tài liệu tuyệt mật hiện lên trên võng mạc của anh.
Khải khựng lại, toàn thân anh lạnh ngắt, lạnh hơn cả màn sương nitơ của phòng lưu trữ lạnh.
Trên màn hình AR, hồ sơ y tế của Trần Phương Lan hiển thị một nhãn dán màu vàng cam lượng tử: [Mẫu vật cấy ghép trường sinh số - Dự án Thu hoạch Sinh mạng Số]. Phía dưới là con dấu phê duyệt điện tử màu xanh lục của Ban quản trị Sector 5, có chữ ký số của chính ban điều hành tối cao tập đoàn Apex-Vạn Kỷ.
Khi trích xuất mã gen, Khải phát hiện ra hồ sơ y tế của Lan đã bị đưa vào hệ thống của Hoàng Hoàng Đồ Tể với nhãn 'Mẫu vật cấy ghép trường sinh số' do chính ban quản trị Sector 5 phê duyệt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!