Giao Kèo Ở Chợ Đen
Khánh "Lọc Nhiễu" hét lên điên cuồng khi lớp proxy thứ ba phát ra những tiếng nổ chập mạch lách tách trên bảng điều khiển. Chiếc máy tính cơ học xách tay bọc chì bắt đầu phát ra những tiếng rít cơ khí ghê người, và mùi nhựa thông cháy lại bốc lên nghi ngút từ sau gáy Khải. Luồng ánh sáng lượng tử màu vàng nhạt phát ra từ các sợi cáp quang cắm trên đầu Trần Phương Lan vẫn không ngừng dao động, truyền thẳng tín hiệu định vị về siêu máy chủ của tập đoàn Apex-Vạn Kỷ. Con số thời gian đếm ngược sinh mạng màu đỏ rực trên cổ cô em gái vẫn đang nhấp nháy điên cuồng: mười sáu giờ bốn mươi lăm phút.
"Mẹ kiếp! Sức mạnh xử lý của AI sòng bạc quá lớn! Nó đang bẻ gãy các cổng logic của tao!" Khánh vừa hét vừa điên cuồng gõ phím trên chiếc máy tính bảng mini gắn trên cổ tay. Những ngón tay của hắn lướt nhanh đến mức tạo thành những vệt mờ dưới ánh sáng xanh lét của tháp cao thế rọi qua khe cửa sổ kén.
Khải nghiến chặt răng. Cơn đau từ cổng cấy ghép sau gáy dội ngược lên đỉnh đầu như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy sống. Con mắt phải của anh hoàn toàn là một khoảng không xám xịt, mù lòa và lạnh ngắt – di chứng tàn khốc của lần Overclock thần kinh trước. Anh chỉ còn mắt trái để nhìn thế giới qua chiếc kính AR nứt góc đang nhấp nháy hàng loạt cảnh báo đỏ rực: [Nhiệt độ cổng cấy ghép: 41.8 độ C... Khuyến cáo ngắt kết nối vật lý].
"Khánh! Kích hoạt cầu nối proxy thứ năm ngay! Chuyển hướng luồng quét vào hệ thống điện lưới công cộng của block kén!" Khải gầm lên, giọng anh khàn đặc vì hít phải khói nhựa thông cháy.
"Mày điên rồi! Làm vậy sẽ thiêu rụi toàn bộ thiết bị của tao!" Khánh hoảng loạn phản đối.
"Nếu không làm, đặc nhiệm của Nam sẽ xông vào đây trong vòng năm phút nữa! Lúc đó cậu không chỉ mất thiết bị, mà còn mất mạng!" Khải dùng bàn tay trái đang run giật do di chứng sốc điện chộp lấy cổ áo Khánh, kéo mạnh hắn lại gần. Đôi mắt trái sắc lạnh của cựu kiểm toán viên trưởng găm thẳng vào tâm trí gã chuyên gia ẩn danh mạng.
Khánh nghiến răng, cơ mặt dưới lớp kính râm co giật mạnh. Hắn biết Khải nói đúng. Hắn đập mạnh tay xuống phím kích hoạt cưỡng bức. [Khánh kích hoạt cầu nối proxy thứ năm, chuyển hướng luồng quét vào hệ thống điện lưới công cộng].
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ chập mạch lớn vang lên từ hộp biến áp tổng của block kén ngoài hành lang. Toàn bộ ánh sáng neon nhấp nháy của tòa nhà phụt tắt, chìm vào bóng tối tịch mịch của đêm sương axit. Chiếc máy tính bọc chì của Vy khựng lại, tiếng quạt tản nhiệt lịm dần. Luồng quét định vị lượng tử của AI sòng bạc đột ngột bị bẻ cong, trượt qua nút mạng của nhóm Khải và lao thẳng vào đường truyền của hệ thống điện lưới công cộng Sector 9.
Khánh "Lọc Nhiễu" quỳ sụp xuống sàn kén, thở dốc. Chiếc ổ cứng di động chứa dữ liệu proxy dự phòng của hắn cắm trên bàn máy tính đã cháy đen thui, bốc lên một làn khói khét lẹt. "Xong rồi... Nhưng tao vừa bị cháy mất một ổ cứng! Tụi mày tính đền cho tao bằng cách nào đây?"
"Tôi sẽ trả cậu bằng điểm đen từ Thẻ Đen Deep-Net," Khải tháo sợi cáp kết nối ra sau gáy, nén cơn co thắt cơ gáy tàn khốc dọc cột sống. Anh quay sang nhìn Nguyễn Hoàng Vy đang nằm hôn mê trên tấm đệm bông sờn cũ ở góc phòng. Y tá Nguyễn Thu Hương đang đắp một tấm khăn ướt lên trán Vy để hạ sốt, bắp tay trái của Vy đã được băng bó lại bằng gel nano sơ cứu nhưng vẫn rỉ ra chút dịch vàng nhạt do phơi nhiễm phóng xạ từ đêm đột kích nghĩa địa linh kiện quân sự cũ.
"Hiện tại tài khoản Điểm C giả lập của tôi đang bị phong tỏa đỏ hành chính bởi Cục Kiểm soát Sinh trắc học, và Thẻ Đen cũng bị khóa giao dịch lậu tạm thời do vụ quét sâu của AI," Khải lạnh lùng phân tích, đôi mắt trái của anh không rời khỏi gương mặt nhợt nhạt của em gái Lan đang nằm dưới lồng kính dã chiến. "Để giải cứu Lan và Vy, chúng ta bắt buộc phải có một Mã sinh trắc học giả lập cấp cao để đồng bộ hóa vĩnh viễn danh tính giả Điểm C tại trạm kiểm dịch Sector 5. Và để mua được mã gen đó, tôi phải có điểm công dân đen thực tế."
"Mày tính kiếm điểm đen bằng cách nào trong khi tài khoản bị khóa?" Khánh hỏi, giọng đầy hoài nghi.
"Cầm đồ," Khải đáp ngắn gọn. Anh chạm tay vào chiếc kính AR nứt góc trên mắt trái và chiếc vòng cổ kim loại rỉ sét đang đeo dưới lớp áo dù. "Tôi sẽ đến Chợ Đen Neon-9."
***
Chợ Đen Neon-9 nằm sâu dưới lòng đất Sector 9, ngột ngạt và bệ rạc dưới những làn khói hóa chất bốc lên từ các đường ống xả thải công nghiệp của tập đoàn Apex-Vạn Kỷ. Nơi đây được chiếu sáng bằng những dải đèn neon rẻ tiền phản quang màu hồng và xanh lục nhấp nháy liên tục, tạo nên một không gian ảo ảnh đầy ma mị và bẩn thỉu. Tiếng rao bán chip lậu, tiếng cự cãi của những con bạc điểm F lẩn lút, và tiếng bước chân nặng nề của những gã giang hồ cơ khí hóa tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, điếc tai.
Khải kéo thấp chiếc mũ trùm đầu dệt bằng sợi carbon đặc biệt – chiếc mũ trùm đầu chống quét nhiệt nano mà anh mượn từ đống đồ phế thải – để che đi nửa khuôn mặt và con mắt phải xám đục. Anh lách qua những sạp ve chai công nghệ của bãi rác, bước xuống những bậc thang bêtông ẩm ướt dẫn vào khu vực trung tâm của chợ đen. Mùi dầu máy, mùi ozone nồng nặc và mùi sương axit rò rỉ từ trần hầm khiến lồng ngực anh bỏng rát nhẹ.
Anh dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét có treo tấm biển hiệu AR nhấp nháy lỗi font chữ: [TIỆM CẦM ĐỒ THẾ ANH AR]. Khải đẩy cửa bước vào.
Không gian bên trong tiệm cầm đồ tối tăm, ngập tràn các linh kiện cybernetic cũ kỹ, những cánh tay máy gỉ sét treo lủng lẳng trên trần nhà như những khúc xương kim loại, và những tủ kính bọc chì chứa đầy các chip xử lý tháo dỡ lậu. Ngồi sau chiếc bàn kính holographic lớn là Nguyễn Thế Anh – ông chủ tiệm cầm đồ nổi tiếng khôn ngoan và thực dụng của Sector 9.
Thế Anh là một người đàn ông trung niên béo tốt, đeo đầy nhẫn vàng giả phản quang trên mười ngón tay mũm mĩm. Lão khoác trên mình chiếc áo lụa hoa hòe rực rỡ, tương phản hoàn toàn với không gian u tối của tiệm. Thùy thái dương bên phải của lão cấy ghép một chip tính toán lãi suất tự động, thỉnh thoảng lại nhấp nháy ánh sáng màu vàng nhạt khi lão liếc nhìn khách hàng.
"Ồ, một gã Điểm F lẩn lút," Thế Anh cười khẩy, giọng lão trầm đục và dẻo quẹo khi nhìn thấy ký tự 'F' màu đỏ rực hiển thị lơ lửng trên đầu Khải qua kính áp tròng AR của lão. "Mày mang thứ rác rưởi gì đến tiệm của tao đây? Nói trước, tao không nhận mua mấy cái lon lọc nước hay dây cáp đồng gỉ đâu nhé."
Khải không nói một lời. Anh tháo chiếc kính AR nứt góc ra khỏi mắt trái, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn kính. Chiếc kính bám đầy bụi điện từ và có một vết nứt sâu chạy dọc tròng phải – di chứng của lần quá tải thần kinh trước.
"Chiếc kính AR dân dụng thế hệ 4, đã được hack firmware để mở khóa dải tần số an ninh của cảnh sát tuần tra và hiển thị điểm mù của camera giám sát," Khải lạnh lùng nói, giọng anh điềm tĩnh tuyệt đối. "Tôi muốn cầm cố nó."
Thế Anh nhướng mày, lão thò tay chộp lấy chiếc kính, đưa lên mắt trái để kiểm tra. Chip tính toán trên thái dương lão nhấp nháy nhanh. Lão đặt chiếc kính xuống bàn, bĩu môi:
"Firmware hack lậu thô sơ, tròng phải đã hỏng hoàn toàn võng mạc quang học. Chiếc kính này ngoài đời thực chỉ đáng giá mười điểm công dân đen. Tao cho mày tối đa mười điểm. Đồng ý thì ký khế ước số, không thì biến."
"Mười điểm?" Khải cười lạnh. "Thế Anh, ông biết thừa dải tần số an ninh tích hợp trong chiếc kính này là tần số động được cập nhật thời gian thực từ trạm viễn thông Apex. Chỉ riêng dữ liệu đó đã đáng giá ít nhất năm trăm điểm trên thị trường đen của Bình 'Mắt Kính'."
Đúng lúc đó, cánh cửa sắt của tiệm cầm đồ bị đẩy mạnh ra. Ba gã đàn ông lực lưỡng bước vào, dẫn đầu là một gã thanh niên tóc vuốt keo dựng đứng phản quang đỏ, mặc áo khoác da báo rách rưới. Răng gã bọc kim loại khắc biểu tượng đồng đô la kỹ thuật số nhấp nháy. Đó là Trần Đăng Khoa – đứa em họ xa đòi nợ thuê tàn nhẫn của Khương Cá Mập.
"Thằng chó Khải! Tao biết ngay mày sẽ lết xác đến đây mà!" Khoa gầm lên, gã rút từ trong túi áo ra một tờ giấy in nhiệt chứa mã khóa nợ điểm – chiếc Khế ước Nợ Điểm Vật lý của cha Khải. "Khương Cá Mập đã giao khế ước này cho tao. Món nợ năm nghìn điểm công dân của cha mày đã quá hạn ba ngày. Hôm nay, nếu mày không chuyển đủ điểm lãi tích lũy, tao sẽ dùng gậy xung điện từ này bẻ gãy cánh tay cyberware cũ của mày và lôi mày đến lò mổ của Hoàng Đồ Tể!"
Thế Anh thấy cảnh tượng đó liền lùi lại phía sau ghế, mười ngón tay đeo nhẫn vàng giả đan chéo vào nhau, đôi mắt lão híp lại đầy vẻ thích thú khi thấy con mồi bị dồn vào đường cùng. Lão không muốn dính líu đến băng đảng của Khương Cá Mập, nhưng lão cũng muốn xem gã Điểm F này sẽ xoay xở ra sao.
Khải không hề hoảng loạn. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn con mắt phải mù lòa của mình phản chiếu trên mặt bàn kính, rồi quay sang nhìn Khoa. Đôi mắt trái duy nhất còn hoạt động của anh ánh lên một tia sáng sắc lạnh của một cựu kiểm toán viên trưởng.
"Khoa, mày nghĩ tao không biết Khương Cá Mập đang làm gì sao?" Khải trầm giọng, từng lời nói của anh phát ra đều đặn và chậm rãi. "Lão ta đang gom tất cả các khế ước nợ của người nghèo ở Sector 9 để bán lại cho giới trung lưu Sector 5 làm công cụ cưỡng chế lao động. Nhưng khế ước nợ này của cha tao... nó vô hiệu lực pháp lý chui."
"Mày nói cái gì?" Khoa trợn mắt, gậy xung điện từ trên tay gã rít lên những tia điện màu xanh lam đe dọa.
"Bản khế ước này được ký vào năm năm trước, thời điểm ngân hàng Apex chưa số hóa hoàn toàn hệ thống điểm số," Khải bước lên một bước, con mắt trái của anh quét qua tờ giấy in nhiệt trên tay Khoa. "Theo điều lệ kiểm toán tài chính cũ của tập đoàn, mọi khoản nợ vật lý vượt quá ba nghìn điểm bắt buộc phải có chữ ký sinh trắc học xác thực của một giám sát viên ban quản trị Apex. Bản khế ước của cha tao chỉ có chữ ký số thô của Khương Cá Mập. Nó là một khoản nợ khống được tạo lập trái phép để trốn thuế điểm đen. Nếu tao gửi tệp dữ liệu này lên mạng lưới kiểm toán của tập đoàn ở Sector 5, Khương Cá Mập sẽ bị đóng băng toàn bộ ví đen ngay lập tức."
Khoa khựng lại, gương mặt gã biến sắc dưới ánh đèn neon đỏ. Gã không am hiểu luật kiểm toán, nhưng gã biết Khương Cá Mập cực kỳ sợ bị ban quản trị Apex sờ gáy vì các giao dịch lậu.
Khải không để Khoa kịp phản ứng, anh quay sang nhìn thẳng vào Nguyễn Thế Anh. Lúc này, con mắt trái của anh đang sử dụng chiếc kính AR nứt góc để quét qua các luồng giao dịch AR hiển thị ngầm trên bàn kính của tiệm cầm đồ. Nhãn quan kiểm toán của anh phát hiện ra một loạt các con số biến động bất thường dọc theo các tài khoản ký gửi lậu của Thế Anh.
"Và ông nữa, Thế Anh," Khải gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn kính, tạo ra một tiếng *cộc* khô khốc. "Thuật toán tính lãi suất tự động cấy trên thái dương của ông đang chạy một chương trình lặp vô hạn để tạo ra các bong bóng điểm ảo. Ông nhận thế chấp đồ của người nghèo với giá rẻ mạt, rồi dùng điểm ảo đó để ăn chênh lệch lãi suất với các chủ nợ trung lưu ở Sector 5. Đây là hành vi gian lận thuế điểm quy mô lớn chống lại tập đoàn. Chỉ riêng sai số làm tròn ở tài khoản ký gửi số [A-295-TEANH] của ông đã lên tới mười hai phần trăm dòng tiền."
Nguyễn Thế Anh hoảng sợ thực sự. Chip tính toán trên thái dương lão nhấp nháy liên tục màu đỏ cảnh báo lỗi logic. Lão biết gã Điểm F trước mặt mình không phải là một con bạc nghèo khổ thông thường, mà là một chuyên gia kiểm toán thực thụ có thể đọc thấu mọi dòng tiền đen tối của lão.
"Mày... mày muốn gì?" Thế Anh lắp bắp, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán lão.
"Đuổi bọn này đi. Và cho tôi vay một nghìn điểm công dân đen thực tế," Khải lạnh lùng ra điều kiện.
Thế Anh nhanh chóng quay sang Khoa, gương mặt béo mập của lão lộ rõ vẻ giận dữ cưỡng chế: "Khoa! Mang khế ước nợ của mày biến khỏi tiệm của tao ngay! Tao không muốn tiệm cầm đồ của tao dính líu đến các khoản nợ khống của Khương Cá Mập! Biến!"
Khoa nghiến răng, gã nhìn Khải đầy căm hận nhưng biết mình không thể làm gì được khi Thế Anh đã lên tiếng bảo vệ. Gã thu lại gậy xung điện, gằn giọng: "Thằng chó Khải! Mày đợi đấy! Khương Cá Mập sẽ không bỏ qua chuyện này đâu!" Nói rồi, gã cùng đám đàn em hậm hực bước ra khỏi tiệm, cánh cửa sắt đóng sập lại.
Trong tiệm cầm đồ chỉ còn lại Khải và Thế Anh. Không khí trở nên im lặng và ngột ngạt.
Thế Anh thở phào nhẹ nhõm, lão lau mồ hôi trên trán bằng một chiếc khăn tay lụa, rồi nhìn Khải với ánh mắt vừa e dè vừa khâm phục. Lão khẽ nhấp nháy chip thái dương, điều chỉnh lại luồng dữ liệu trên bàn kính.
"Mày đúng là một con quái vật kiểm toán, Khải ạ," Thế Anh trầm giọng, giọng lão không còn vẻ cợt nhả lúc trước. "Được rồi, tao đồng ý cho mày vay một nghìn điểm công dân đen thực tế. Tao sẽ chuyển trực tiếp vào Thẻ Đen của mày qua cổng bảo mật bọc chì của tao để tránh bị AI phát hiện. Nhưng... tao là một thương nhân, tao không làm từ thiện."
"Điều kiện của ông là gì?" Khải hỏi, anh biết rõ luật chơi của chợ đen.
Thế Anh khẽ cúi người về phía trước, đôi mắt lão híp lại đầy vẻ xảo quyệt: "Một nghìn điểm đen này là khoản vay bảo đảm. Tao muốn mày thế chấp chiếc vòng cổ kim loại đang đeo trên cổ mày – chiếc Vòng cổ chứa ảnh gia đình của mày làm vật chứng bảo lãnh."
Khải khựng lại. Bàn tay anh tự động đưa lên chạm vào chiếc vòng cổ rỉ sét dưới lớp áo dù. Đây là kỷ vật duy nhất còn sót lại của cha mẹ anh, là mỏ neo ký ức giữ cho anh không bị phân rã ý thức khi Overclock thần kinh cực hạn. Cơn đau nhói ở tim dội lên khi anh nghĩ đến việc phải giao kỷ vật này cho một gã buôn lậu chợ đen.
"Không được," Khải gằn giọng.
"Vậy thì không có giao dịch nào hết," Thế Anh nhún vai, lão ngả người ra sau ghế. "Và tao cũng tin rằng mày đang cần một thứ khác nữa. Mã sinh trắc học giả lập cấp cao để cứu em gái mày, đúng không? Tao biết chỗ chứa thứ đó. Lò mổ sinh học chui của Hoàng Đồ Tể đang thắt chặt an ninh quanh phòng thí nghiệm để chuẩn bị cho ca mổ của Lan vào ngày mai."
Khải siết chặt nắm tay. Thời gian sống của Lan chỉ còn dưới mười sáu giờ. Anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải có điểm đen để mua mã gen giả lập vượt biên.
"Được," Khải nghiến răng, anh tháo chiếc vòng cổ chứa ảnh gia đình ra, đặt nhẹ nhàng lên bàn kính của Thế Anh. Chiếc vòng cổ kim loại rỉ sét phát ra một tiếng *coong* buồn bã.
Thế Anh mỉm cười thỏa mãn, lão nhanh chóng chộp lấy chiếc vòng cổ, cất vào trong chiếc két sắt cơ học chống phá hoại bằng laser của lão. Lão gõ phím chuyển giao điểm số.
"Giao kèo hoàn tất. Một nghìn điểm đen đã được chuyển vào Thẻ Đen của mày," Thế Anh thì thầm, đôi mắt lão rực lên ánh vàng lừa dối. "Nhưng tao có một điều kiện phụ để mày chuộc lại chiếc vòng cổ này. Mày phải mang về cho tao một ổ cứng chứa dữ liệu gen từ phòng thí nghiệm của Hoàng Đồ Tể."
Khải siết chặt bàn tay, nhìn chiếc két sắt cơ học đã đóng chặt. Anh biết mình vừa bước chân vào một giao kèo mạo hiểm mới, một cái bẫy chết chóc nằm ngay trong sào huyệt của Hoàng Đồ Tể.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!