Bẫy Thép Đuôi Săn
Chiếc xe tải chở rác thải công nghiệp của Thắng gầm rú qua những khúc cua hiểm hóc, tiếng động cơ diesel cổ điển rùng mình nện xuống mặt đường gồ ghề của rìa Sector 9. Bên trong thùng xe tối tăm, ngột ngạt và nồng nặc mùi hóa chất phân hủy, Trần Đăng Khải quỳ sụp trên tấm bạt nhựa bẩn thỉu. Con mắt phải của anh hoàn toàn là một khoảng không xám xịt, mù lòa và lạnh ngắt – di chứng tàn khốc của lần Overclock thần kinh trước. Mắt trái duy nhất còn lại của anh trợn trừng, nhìn chằm chằm vào biểu đồ sinh học của Trần Phương Lan hiển thị qua tròng kính AR nứt góc. Chiếc chip đếm ngược sinh mạng màu đỏ rực trên cổ cô em gái mười mười tám tuổi vẫn đang nhấp nháy điên cuồng, hiển thị con số 17 giờ 42 phút.
“Khải... có biến rồi!” Tiếng Thắng “Lái Xe Rác” vang lên qua chiếc máy bộ đàm analog dải sóng ngắn AM/FM của Linh 'Analog' đặt trên mặt máy tính bọc chì. Tiếng xè xè của sóng nhiễu điện từ do bão từ bên ngoài dội xuống khiến giọng Thắng méo mó và hốt hoảng tột độ. “Băng đảng Lưỡi Cưa Thép... chúng nó đang lùng sục các trạm trung chuyển rác! Có ít nhất ba chiếc xe bán tải bọc thép của tụi nó đang bám đuôi tao! Gã khổng lồ Dũng 'Sắt' đang trực tiếp dẫn đầu!”
Khải nghiến chặt răng, cơn đau từ cổng cấy ghép sau gáy dội ngược lên đỉnh đầu như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy sống. Di chứng từ vụ kích nổ trạm biến áp trung tâm khi cổng cấy ghép của anh chưa được bọc đồng Faraday bảo vệ đang tàn phá hệ thần kinh của anh một cách tàn nhẫn. Hai bàn tay anh run giật vận động liên tục, không thể thực hiện các thao tác y tế tinh vi. Anh nhìn sang Nguyễn Hoàng Vy. Nữ hacker đang nằm gục bên chiếc máy tính cơ học bọc chì, bắp tay trái bị hoại tử do phơi nhiễm phóng xạ rỉ ra thứ dịch vàng nhạt thấm đẫm lớp băng vải sờn. Cô đang sốt cao gần bốn mươi độ, hơi thở nóng hổi và đứt quãng.
“Lâm, Hương... hai người giữ chặt Lan và Vy,” Khải khàn giọng nói qua mặt nạ phòng độc quân sự hỏng đã được bọc giẻ ướt tạm thời bên má phải bị nứt. “Tôi phải xuống xe.”
“Mày điên rồi sao Khải?” Bác sĩ lậu Nguyễn Hoài Lâm hét lên, tay ông vẫn giữ chặt ống tiêm áp lực cao. “Mày đang mang Điểm F đỏ rực trên đầu! Con mắt phải thì hỏng, tay thì run như thằng liệt nơ-ron! Mày xuống xe lúc này là tự nộp mạng cho lò mổ của Hoàng Đồ Tể!”
“Nếu tôi ở lại, mối liên kết lượng tử của Lan sẽ dẫn đường cho máy quét của AI sòng bạc định vị được chiếc xe này trong vòng năm phút nữa,” Khải lạnh lùng phân tích, đôi mắt trái của anh ánh lên sự quyết đoán của một cựu kiểm toán viên trưởng. “Dũng 'Sắt' muốn chiếc Thẻ Đen sau gáy tôi. Tôi sẽ làm mồi nhử. Thắng, cho xe chạy chậm lại khi qua bãi rác cơ khí bỏ hoang phía trước. Tôi sẽ nhảy xuống đó.”
*Két... két...*
Chiếc xe tải rác rùng mình giảm tốc độ trong một tích tắc khi lướt qua một con hẻm tối tăm, ngập ngụa những phế tích cơ khí rỉ sét của nghĩa địa ga tàu hỏa cũ. Khải ôm chặt khẩu Súng bắn đinh áp lực hơi tự chế dưới gầm bàn gỗ mục mang theo, dắt thêm chiếc Gậy Lôi Điện bên hông, rồi lao mình ra khỏi cửa sau thùng xe rác, lăn lộn mấy vòng trên nền đất sình lầy đầy dầu máy đen kịt.
*Rầm!*
Cửa xe rác đóng sập lại. Chiếc xe của Thắng lập tức tăng tốc, biến mất vào màn sương axit dày đặc. Khải gượng dậy, nén cơn đau buốt dọc cột sống. Xung quanh anh, bãi rác cơ khí bỏ hoang hiện ra như một nghĩa địa khổng lồ của thời đại cũ: những khối container rỉ sét xếp chồng lên nhau như mê cung, những khung thép của robot công nghiệp hỏng chọc thẳng lên bầu trời xám xịt, và những vũng nước thải nhiễm chì lấp lánh ánh kim độc hại.
Khải kích hoạt Kỹ thuật Ẩn nấp trong Vùng Mù Điện từ. Anh thuộc lòng bản đồ địa hình thực địa của Sector 9, biết rằng tàn dư của trạm biến áp quân sự cũ lân cận đang tạo ra một vùng nhiễu sóng AM/FM cực mạnh tại đây. Kính AR của anh hiển thị các sọc nhiễu trắng xóa, nhưng điều đó cũng có nghĩa là cảm biến hồng ngoại và radar tầm xa của băng đảng Lưỡi Cưa sẽ bị mù tạm thời.
*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*
Tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đất bẩn, kèm theo tiếng rít cơ khí ghê người của các pít-tông thủy lực áp lực cao. Từ đầu hẻm phế thải, một bóng người khổng lồ cao hơn hai mét bước ra từ màn sương axit. Trần Hùng Dũng – Dũng 'Sắt' – sừng sững như một cỗ xe tăng sinh học. Hai cánh tay hoàn toàn là các khối pít-tông thủy lực màu đen xì phát ra tiếng xì xì của khí nén quá tải. Ngực gã bọc một tấm thép dày cộp chằng chịt vết đạn bắn, và con mắt cybernetic màu đỏ rực của gã đang xoay liên tục để tìm kiếm mục tiêu.
“Trần Đăng Khải!” Dũng 'Sắt' gầm lên, giọng nói trầm đục phát ra từ bộ loa thanh quản kim loại gắn trên cổ họng gỉ sét. “Thằng ranh Điểm F! Tao biết mày đang trốn ở đây! Tấn 'Lưỡi Cưa' đã chết, và tao lúc này mới là chủ nhân của Sector 9! Giao chiếc Thẻ Đen ra đây, tao sẽ cho em gái mày được chết nhanh chóng trong lò mổ của Hoàng Đồ Tể!”
Khải nấp sau một tấm tôn rỉ sét, hơi thở anh cực kỳ chậm và đều. Anh dùng nhãn cầu cybernetic mới lắp – con mắt trái hoạt động độc lập – quét nhanh qua cấu trúc xung quanh. Cách đó năm mét, một cỗ máy khổng lồ cao ba mét bám đầy bùn đất đang đứng bất động. Đó là M-12 – Robot bốc xếp phế thải hạng nặng bị bỏ hoang. Khải bò sát đất, tiếp cận bảng điều khiển cơ học dưới chân robot. Đôi bàn tay run rẩy của anh cắm sợi cáp đồng trục của Bộ điều hợp Cổng cấy ghép Thần kinh Analog trực tiếp vào cổng bảo trì vật lý của M-12.
*Xoẹt... xoẹt...*
Một luồng điện xoay chiều tần số thấp chạy dọc sống lưng khiến Khải suýt chút nữa đã hét lên vì đau đớn. Nhưng anh dồn nén tất cả, kích hoạt Overclock Não bộ Cấp 1. Trí óc anh hoạt động ở công suất cao, bẻ gãy firmware cũ kỹ của robot M-12 bằng một đoạn mã logic đơn giản.
[HỆ THỐNG M-12: ĐANG KHỞI ĐỘNG... CHẾ ĐỘ THỦ CÔNG ĐÃ KÍCH HOẠT].
*Rắc! Rắc!*
Cánh tay cẩu thủy lực khổng lồ của M-12 rùng mình chuyển động, phát ra tiếng rít khô khốc của dầu bôi trơn đã cạn.
Đúng lúc đó, Dũng 'Sắt' phát hiện ra tiếng động. Gã khổng lồ gầm lên, cánh tay máy thủy lực của gã vung lên một thanh cưa máy tròn xé rách tấm tôn che chắn của Khải trong tích tắc. Những mảnh kim loại gỉ sét bắn ra tung tóe, găm vào vai phải của Khải khiến chiếc áo khoác dù rách nát của anh bùng cháy sém nhẹ vì tàn lửa hàn.
“Chết đi, thằng ranh!” Dũng 'Sắt' hét lớn, lưỡi cưa máy rít lên điên cuồng sát bên tai Khải.
Khải không hề hoảng loạn. Anh giật mạnh sợi cáp điều khiển M-12. Cỗ máy khổng lồ M-12 rùng mình, hai cánh tay cẩu thủy lực cực lớn của nó nâng bổng một khối container rác nặng tám tấn gần đó, xoay tròn rồi nện thẳng xuống đường di chuyển của Dũng 'Sắt'.
*UỲNH!!!*
Tiếng nổ chấn động vang lên khi khối container sắt đè sụp xuống nền đất, chắn ngang con hẻm và tạo ra một bức tường thép dày cộp ngăn cách giữa Khải và gã khổng lồ. Bụi chì và rác thải điện tử bay mù mịt trong không khí.
“Bắn! Bắn cháy lõi con robot đó cho tao!” Tiếng Dũng 'Sắt' ra lệnh đầy giận dữ từ phía bên kia container.
Ba tên đàn em của băng Lưỡi Cưa Thép từ trong bóng tối lao ra, tay chúng cầm những khẩu súng xung điện tự chế liên tục xả đạn vào thân máy của M-12. Những luồng điện áp cao màu xanh lam nhấp nháy liên tục bắn trúng lõi động cơ của robot phế thải, làm chập mạch hoàn toàn hệ thống thủy lực của M-12. Cỗ máy khổng lồ phát ra tiếng nổ nhỏ rồi đổ sụp xuống, lõi động cơ diesel bốc cháy ngùn ngụt.
Lợi dụng sự hỗn loạn, Khải dùng Kỹ thuật Ẩn nấp trong Vùng Mù Điện từ dẫn dụ hai tên đàn em tiến về phía một vũng nước thải lớn nhiễm chì dưới chân một trạm biến áp hỏng.
“Nó kìa! Bắn nó!” Một tên đàn em hét lên khi nhìn thấy bóng áo dù của Khải lấp ló sau thùng container.
Nhưng ngay khi chúng bước chân vào vũng nước thải, Khải đã đứng sẵn ở vùng đất khô ráo phía trên. Anh giơ khẩu Súng bắn đinh áp lực hơi tự chế lên, nhưng không bắn đinh. Anh dùng tay trái rút chiếc Gậy Lôi Điện bên hông, gạt công tắc kích hoạt dòng điện cực đại rồi cắm thẳng đầu gậy xuống vũng nước thải nhiễm chì dẫn điện.
*TẠCH... TẠCH... XOẸT!!!*
Dòng điện cao tần từ gậy lôi điện truyền qua vũng nước thải nhiễm chì, tạo ra một mạch điện chập đất cực mạnh. Hai tên đàn em rú lên đau đớn khi luồng điện chạy ngược lên chân, làm chập mạch hoàn toàn hệ thống cyberware bọc chân của chúng và khiến súng xung điện trên tay chúng phát nổ tự hủy, đánh gục chúng ngay tại chỗ.
Tên đàn em thứ ba hoảng sợ, định nâng súng bắn trả. Khải bứt tốc, áp dụng thế võ cận chiến hẻm tối mà Đại tá Chính đã dạy. Anh lách người tránh đường đạn xung điện, áp sát đối thủ trong vòng một mét. Bàn tay run rẩy của anh siết chặt gậy lôi điện, nện mạnh vào khớp cổ tay cybernetic của tên đàn em, làm gãy rời khớp nối cơ khí của hắn, rồi bồi thêm một cú đấm thúc vào màng tang khiến hắn ngã gục, bất tỉnh nhân sự.
*ẦM!!!*
Khối container bọc thép chắn ngang hẻm đột ngột bị đấm sập từ phía sau. Dũng 'Sắt' bước qua đống đổ nát, hai cánh tay máy thủy lực của gã phát ra luồng hơi nước nóng rực do hoạt động quá công suất. Gương mặt bọc thép của gã lộ rõ vẻ điên cuồng tột độ.
“Lũ ăn hại!” Dũng nhìn ba tên đàn em nằm la liệt dưới đất, rồi quay sang Khải. “Giờ chỉ còn tao và mày, thằng Điểm F rác rưởi. Để xem gậy điện của mày có xuyên qua được lớp giáp titan này không!”
Khải lao lên, vung gậy lôi điện đánh mạnh vào ngực Dũng 'Sắt'.
*XOẸT...*
Tia lửa điện màu xanh lam nhấp nháy dữ dội trên tấm thép ngực của gã khổng lồ, nhưng dòng điện hoàn toàn bị phân tán ra ngoài bởi lớp giáp titan dày cộp và hệ thống chống tĩnh điện quân sự bọc quanh cơ thể gã. Dũng 'Sắt' thậm chí không hề lùi lại một bước.
“Quá nhẹ!” Dũng 'Sắt' cười gầm lên, cánh tay thủy lực khổng lồ của gã vung ngang, đấm thẳng vào bả vai phải của Khải.
*BỐP!!!*
Cú đấm cực mạnh khiến Khải bay xa ba mét, đập mạnh lưng vào một khối container rỉ sét. Anh ngã quỳ xuống đất, máu tươi từ miệng hộc ra, nhuộm đỏ cả lớp giáp vải dù. Bả vai phải của anh bị bỏng nhiệt nghiêm trọng và đau nhói dọc cột sống do phản ứng ngược của cổng cấy ghép sau gáy. Tròng kính AR của anh nhấp nháy cảnh báo đỏ: [CẢNH BÁO: TỔN THƯƠNG THỂ XÁC 35%... NHỊP TIM ĐANG TĂNG CAO].
Khải gượng dậy bằng một tay. Con mắt trái duy nhất của anh nhìn thấy Dũng 'Sắt' đang nặng nề tiến lại gần. Trí óc của một cựu kiểm toán viên bắt đầu phân tích hành vi của đối thủ qua nhãn cầu mới. Anh phát hiện ra một chi tiết: do lớp giáp titan bọc chân quá nặng, mỗi bước đi của Dũng 'Sắt' đều tạo ra một áp lực cực lớn lên hệ thống pít-tông thủy lực ở khớp gối bên trái. Thấu kính đỏ trên cổ tay gã khổng lồ đang nhấp nháy, hiển thị một khoảng trễ 0.8 giây để xử lý dữ liệu thăng bằng.
“Mày di chuyển quá nặng nề, Dũng ạ,” Khải thều thào, cố tình lùi lại phía sau một container rác đang bị nghiêng góc bốn mươi lăm độ.
“Nặng nề nhưng đủ để nghiền nát mày!” Dũng 'Sắt' gầm lên, gã lao vút về phía trước, vung nắm đấm thủy lực định giáng một đòn chí tử xuống đầu Khải.
Đúng vào tích tắc 0.8 giây khoảng trễ thăng bằng của Dũng, Khải nín thở, gạt bỏ cơn đau tột cùng ở bả vai phải. Hai bàn tay run rẩy của anh đột ngột siết chặt báng khẩu Súng bắn đinh áp lực hơi tự chế. Anh không nhắm vào ngực, không nhắm vào đầu, mà nhắm thẳng vào khe hở nhỏ giữa hai tấm giáp bảo vệ khớp gối bên trái của Dũng 'Sắt' – nơi chiếc pít-tông thủy lực đang chịu lực nén tối đa.
*PHỤT!!!*
Tiếng rít của khí nén áp lực cao vang lên khô khốc. Một cây đinh thép dài mười centimet bắn ra với động năng cực lớn, xuyên thẳng qua khe hở giáp, cắm ngập vào lõi pít-tông thủy lực chân trái của Dũng 'Sắt'.
*Xoẹt... xì... xì...*
Dầu thủy lực màu đen áp lực cao phun ra xối xả từ vết thủng. Hệ thống pít-tông chân trái của gã khổng lồ lập tức bị sụt áp lực hoàn toàn. Khớp gối của Dũng 'Sắt' đổ sụp xuống dưới sức nặng của chính cơ thể gã.
“Áaaa!!!” Dũng 'Sắt' hét lên đau đớn khi cơ thể khổng lồ của gã quỳ sụp xuống đất.
Khải lập tức rút chốt an toàn của khối container rác đang bị nghiêng bên cạnh. Khối container sắt nặng tám tấn mất điểm tựa, đổ sập xuống nện thẳng vào nửa thân dưới của Dũng 'Sắt', khóa chặt gã khổng lồ dưới đống đổ nát của bãi rác cơ khí.
Khải thở dốc, thu hồi khẩu súng bắn đinh đã cạn áp lực khí, rồi quay người bước nhanh về phía con đường lớn nơi xe tải của Thắng đang chờ sẵn. Nhưng ngay khi anh vừa đi được vài bước, một âm thanh rít chói tai vang lên từ phía sau lưng.
Dũng 'Sắt' nằm kẹt dưới khối container, máu và dầu máy chảy tràn trên mặt đất. Gương mặt bọc thép của gã biến dạng vì căm phẫn. Bằng cánh tay phải còn tự do, gã không cố gắng đẩy container ra, mà rút từ trong túi giáp ngực một thiết bị định vị quân sự cầm tay màu đen tuyền – thứ mà Trung úy Lê Văn Nam đã bí mật tuồn riêng cho gã.
“Thằng chó Điểm F! Mày nghĩ mày trốn thoát được sao?” Dũng 'Sắt' gầm lên điên cuồng, dùng ngón tay bọc thép đập mạnh xuống nút kích hoạt màu đỏ trên thiết bị.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Một tia sáng laser màu đỏ rực rỡ từ thiết bị định vị bắn thẳng lên bầu trời sương axit dày đặc của Sector 9, tạo ra một cột sáng chỉ đường khổng lồ xuyên qua màn đêm tối tăm.
[HỆ THỐNG AN NINH APEX: ĐÃ NHẬN TÍN HIỆU ĐỊNH VỊ SINH TRẮC HỌC CHÍNH XÁC CỦA TRẦN ĐĂNG KHẢI].
[ĐỊA ĐIỂM: BÃI RÁC CƠ KHÍ NGOẠI VI SECTOR 9].
[ĐỘI ĐẶC NHIỆM THIẾT GIÁP 09: ĐANG DI CHUYỂN TIẾP CẬN VỚI TỐC ĐỘ TỐI ĐA].
Từ phía xa, tiếng còi hú dồn dập của hàng chục xe thiết giáp và tiếng rít gió của drone chiến đấu tự động bắt đầu xé rách màn đêm sương axit, đồng loạt đổ về phía bãi rác cơ khí hoang tàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!