Phòng Khám Di Động
Luồng ánh sáng lượng tử màu xanh lam rực rỡ từ sợi cáp quang siêu dẫn sát trần hốc cáp ngầm đột ngột rít lên một tiếng u u buốt óc. Trên màn hình chiếc kính AR nứt góc của Trần Đăng Khải, các dải sóng quét định vị của siêu máy chủ Aeterna AI liên tục co hẹp dải bán kính từ mười mét xuống còn chưa đầy năm mét. Sợi dây liên kết lượng tử mọc ra từ sau gáy em gái anh – Trần Phương Lan – đang run rẩy phát sáng, giống như một dải cầu chì sắp sửa bén lửa.
Khải quỳ trên nền bêtông ẩm ướt của hốc cáp ngầm, lồng ngực anh phập phồng thở dốc qua mảnh giẻ ướt bọc ngoài chiếc van thở nứt của chiếc Mặt nạ phòng độc quân sự hỏng. Phổi anh bỏng rát, mỗi hơi thở mang theo vị rỉ sắt và mùi clo nồng nặc từ dòng nước thải độc hại đang cuồn cuộn chảy xiết bên dưới lòng ống chính. Con mắt phải của anh hoàn toàn là một khoảng không xám xịt vô hồn, nhưng con mắt trái duy nhất còn lại đang trợn trừng, phản chiếu những dòng mã quét chết chóc của AI.
“Vy... chúng ta phải cắt đứt sóng định vị... ngay lập tức...” Khải thều thào, giọng nói méo mó qua lớp van thở rò rỉ.
Nguyễn Hoàng Vy lúc này đã gần như kiệt sức. Cô gái hacker nằm gục bên chiếc máy tính cơ học xách tay bọc chì, bắp tay trái bị hoại tử do phơi nhiễm phóng xạ từ nghĩa địa linh kiện cũ đang rỉ ra thứ dịch vàng nhạt thấm đẫm lớp băng vải sờn. Gương mặt cô nóng bừng vì cơn sốt cao gần bốn mươi độ, nhưng những ngón tay bên bàn tay phải lành lặn của cô vẫn run rẩy bấu chặt lấy bộ điều hợp analog.
“Không thể bẻ khóa bằng số hóa nữa... AI đã khóa toàn bộ dải băng thông lậu của phân khu...” Vy thầm thì, giọng cô yếu ớt đến mức bị lấp loáng bởi tiếng gầm rú của dòng nước thải bên dưới. “Nếu tao cố tình kết nối, xung điện phản hồi sẽ thiêu rụi màng não của tao trong ba giây...”
Khải nghiến răng, cơn đau từ cổng cấy ghép sau gáy dội ngược lên đỉnh đầu như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy sống. Di chứng từ vụ kích nổ trạm biến áp trung tâm khi cổng cấy ghép của anh chưa được bọc đồng Faraday bảo vệ đang tàn phá hệ thần kinh của anh một cách tàn nhẫn. Nhưng anh không được phép ngã xuống. Lan đang nằm kia, cơ thể nhỏ nhắn của cô bé thỉnh thoảng lại giật nảy lên theo mỗi nhịp nhấp nháy của sợi tơ ánh sáng lượng tử.
“Không dùng mạng số nữa. Chúng ta đi đường analog.”
Khải thò tay ra sau gáy, lôi từ trong túi áo khoác dù rách nát chiếc Bộ điều hợp Cổng cấy ghép Thần kinh Analog – món bảo vật thủ công mà ông Vinh đã tự tay hàn xì bằng các đầu cắm mạ đồng cổ điển. Anh cắm một đầu cáp đồng trục vào cổng sau gáy mình, đầu kia cắm trực tiếp vào chiếc máy bộ đàm analog dải sóng ngắn AM/FM của Linh 'Analog' đang đặt trên mặt máy tính bọc chì.
*Xoẹt... xoẹt... tít...*
Một luồng điện xoay chiều tần số thấp chạy dọc cột sống khiến các thớ cơ của Khải co rút lại đau đớn. Trên võng mạc mắt trái của anh, giao diện AR biến mất, nhường chỗ cho một dải sọc nhiễu trắng đen cổ điển của sóng vô tuyến. Khải xoay núm vặn cơ học trên máy bộ đàm, cố gắng dò tìm tần số ẩn mà bác sĩ lậu Nguyễn Hoài Lâm đã cung cấp cho anh trước khi phòng khám chui bị phá hủy.
“Lâm... Bác sĩ Lâm... nghe tôi không...” Khải khàn giọng nói vào ống thu âm, tiếng rít của sóng nhiễu điện từ do bão từ bên ngoài dội xuống lòng đất khiến giọng anh bị méo mó hoàn toàn.
Từ đầu dây bên kia, sau những tràng âm thanh xè xè chói tai, một giọng nói trầm đục, cộc cằn vang lên qua loa phát thanh nhỏ của bộ đàm:
“Khải? Thằng ranh con... mày chưa chết dưới cống à? Mẹ kiếp, tao đã bảo mày đừng liên lạc với tao nữa! Phòng khám của tao bị Đại úy Hùng dẫn đặc nhiệm Apex san bằng rồi! Tao đang phải trốn chui trốn lủi như chó hoang đây!”
“Lan đang nguy kịch. Con bé bị sốc phản vệ dữ liệu... mối liên kết lượng tử với AI Aeterna đang đồng hóa ý thức của nó,” Khải dồn nén cơn ho đang chực chờ bùng phát trong lồng ngực, nói nhanh. “Vết thương của Vy cũng bị hoại tử phóng xạ nặng. Cô ấy đang sốt cao. Lâm... ông là hy vọng duy nhất của chúng tôi.”
“Tao không thể tiếp cận khu vực của mày!” Lâm gầm lên qua bộ đàm, tiếng thở dốc của ông quyện với tiếng rít của động cơ xe máy dầu từ xa. “Trung úy Lê Văn Nam đã ban bố lệnh phong tỏa đỏ toàn bộ lối ra vào Sector 9. Lính gác giăng tường laser khắp nơi. Tao mà thò mặt đến gần cửa sập ranh giới, chúng nó sẽ bắn nát gáo tao trước khi tao kịp mở vali y tế!”
Khải nhắm mắt trái lại. Trí óc của một cựu kiểm toán viên trưởng bắt đầu vận hành Overclock Não bộ Cấp 1. Trong vòng mười giây, anh tái hiện lại sơ đồ tuần tra của cảnh sát an ninh mà anh đã có được từ vụ tống tiền Cảnh sát trưởng Hùng.
“Lâm, nghe tôi nói. Hùng đã nhận hối lộ từ tôi năm nghìn điểm công dân đen. Lão đã ra lệnh cho các chốt tuần tra phía Tây Tổ Ong giãn khoảng cách quét ra năm mươi mét vào lúc một giờ sáng để lờ đi các hoạt động chợ đen. Hiện tại là một giờ mười lăm phút. Chốt kiểm soát số bốn dưới chân cầu vượt đang có một vùng mù an ninh kéo dài ba mươi phút.”
Sự im lặng kéo dài ở đầu dây bên kia. Chỉ có tiếng xè xè của sóng nhiễu analog.
“Mày... mày chắc chắn chứ?” Giọng Lâm dịu đi đôi chút, nhưng vẫn đầy vẻ cảnh giác.
“Tôi đã kiểm toán dòng tiền của Hùng. Lão không dám nuốt lời vì tệp ghi âm hối lộ vẫn đang nằm trong máy tính bọc chì của Vy, sẵn sàng phát tán lên mạng kiểm toán Sector 5 nếu chúng tôi mất tín hiệu sống. Ông sẽ an toàn. Hãy gọi cho Nguyễn Văn Thắng. Chiếc xe tải chở rác thải công nghiệp bọc chì của anh ta là phương tiện duy nhất có thể che giấu tín hiệu sinh học của chúng tôi.”
Lâm thở dài một tiếng qua loa bộ đàm, tiếng tẩu thuốc lá điện tử rít lên một hơi dài:
“Mẹ kiếp thằng ranh... Mày luôn tính toán mọi thứ như một cỗ máy vô tri. Được rồi, đợi ở lối xả thải số ba của hốc cáp ngầm. Thắng sẽ đến trong mười phút. Nhưng tao cảnh báo mày, đây là ca mổ di động trên một thùng xe đầy rác thải độc hại. Nếu em gái mày chết trên xe, đừng có trách tao.”
Cuộc gọi cắt đứt bằng một tiếng bíp khô khốc. Khải rút phích cắm analog ra khỏi gáy, ngã nhào ra phía trước. Máu tươi từ mũi phải của anh lại rỉ ra, nhỏ giọt xuống nền bêtông xám xịt.
Mười phút trôi qua dài như một thế kỷ dưới lòng đất. Tiếng nước thải xả áp lực cao bên dưới lòng ống chính đã bắt đầu rút bớt, để lại một lớp bùn hóa chất bốc mùi nồng nặc. Từ phía cửa xả thải số ba – một đường ống thông hơi cơ học rỉ sét dẫn thẳng lên mặt đường phía trên – có tiếng gõ kim loại đều đặn theo nhịp ba ngắn hai dài.
Khải gượng dậy, cõng Lan trên lưng, một tay dìu Vy đang nửa tỉnh nửa mê bò qua đường ống thông hơi chật hẹp.
Khi nắp cống cơ học phía trên được đẩy ra, một luồng không khí lạnh buốt mang theo mùi rác thải hữu cơ tổng hợp phân hủy xộc thẳng vào mặt họ. Nguyễn Văn Thắng, gã tài xế béo mập mặc chiếc áo khoác lính dù sờn cũ bám đầy dầu mỡ, đang đứng trong bóng tối của hẻm cụt, tay giữ chặt nắp thùng xe tải chở rác thải công nghiệp khổng lồ.
“Nhanh lên! Vào thùng xe! Drone quét nhiệt của Nam vừa bay qua đầu phố cách đây hai phút!” Thắng thì thầm, giọng run rẩy vì sợ hãi.
Khải cõng Lan leo qua thành thùng xe rác, Vy được Thắng đỡ lấy và đẩy vào trong. Thùng xe tối tăm, ẩm ướt và chật hẹp, ngập ngụa những túi rác nhựa bọc chì và các bảng mạch điện tử hỏng bị vứt bỏ. Dưới ánh sáng xanh neon lập lòe từ một ống thủy tinh nứt gắn trên vách thùng xe, bác sĩ Lâm đang ngồi xổm cạnh một chiếc vali y tế bằng thép, đôi găng tay phẫu thuật màu đen của ông đã dính đầy dầu máy. Bên cạnh ông, y tá Nguyễn Thu Hương đang nhanh chóng chuẩn bị các ống tiêm áp lực cao.
*Rầm!*
Cửa thùng xe đóng sập lại, nhốt cả nhóm vào một không gian kín mít, ngột ngạt và bốc mùi kinh tởm. Chiếc xe tải rác rùng mình, động cơ diesel cổ điển gầm lên một tiếng nặng nề rồi bắt đầu di chuyển, rung lắc dữ dội trên những con đường gồ ghề đầy ổ gà của Sector 9.
“Đặt con bé lên tấm bạt này! Hương, chuẩn bị máy thở oxy nén lậu!” Lâm quát lớn để át đi tiếng động cơ xe rác đang gầm rú bên dưới sàn xe.
Khải đặt Lan nằm xuống tấm bạt nhựa bẩn thỉu. Gương mặt em gái anh gầy gò, da nhợt nhạt đến mức nhìn rõ cả những mạch máu nhỏ phát quang xanh lam nhạt dưới da – di chứng của việc tế bào não đang bị số hóa cưỡng bức bởi liên kết lượng tử. Cổng cấy ghép thần kinh sau gáy cô bé nóng rực, tỏa ra một làn khói trắng mỏng mang mùi nhựa cháy.
“Nhiệt độ cổng cấy ghép của nó đã lên tới bốn mươi mốt độ! Hệ thần kinh của nó sắp bị cháy chín rồi!” Lâm hét lên sau khi áp thiết bị quét sinh học lên sau tai Lan. “Khải! Rút tuýp Dung dịch làm mát cổng cấy ghép trong túi áo mày ra! Bơm trực tiếp vào cổng sau gáy nó để hạ nhiệt khẩn cấp!”
Khải run rẩy thò tay vào túi áo khoác dù, rút ra ống dung dịch màu xanh neon phát sáng. Nhưng ngay khi anh vừa đưa đầu ống tiêm sát vào vết mổ sau gáy Lan, hai bàn tay anh đột ngột co rút và run lên bần bật. Di chứng bỏng khí clo trong phổi và sốc điện thần kinh khiến anh mất đi khả năng kiểm soát vận động tinh vi ở các đầu ngón tay. Đầu ống tiêm chệch đi, dung dịch xanh neon rò rỉ ra ngoài, nhỏ xuống tấm bạt nhựa phát ra tiếng xèo xèo.
“Khải! Mày làm cái quái gì thế! Tay mày run như thằng nghiện ma túy điện tử vậy!” Lâm mắng chửi tàn nhẫn.
“Tôi... tay tôi không giữ được...” Khải nghiến răng, sự bất lực và nỗi dằn vặt dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Anh nhìn em gái mình đang đau đớn co giật mà không thể tự tay cứu cô bé.
Y tá Hương nhanh chóng gạt tay Khải ra, giật lấy tuýp dung dịch làm mát từ tay anh bằng đôi tay đeo găng cao su vô trùng cực kỳ điềm tĩnh.
“Để tôi làm! Anh giữ chặt vai con bé!” Hương nói, giọng dứt khoát của một y tá dày dạn kinh nghiệm ở những phòng mổ chui.
Hương luồn đầu kim áp lực cao vào sát mép cổng cấy ghép của Lan, bóp mạnh.
*Xoẹt!*
Luồng dung dịch làm mát màu xanh neon được bơm thẳng vào mạch xử lý thần kinh sau gáy cô bé. Làn khói trắng bốc lên nghi ngút kèm theo một tiếng rít nhỏ. Cơ thể Lan giật mạnh một cái rồi từ từ giãn ra, nhiệt độ cổng cấy ghép hiển thị trên kính AR của Khải nhanh chóng sụt giảm từ 41 độ xuống mức an toàn 37.5 độ trong vòng năm giây.
“Tốt rồi, hạ nhiệt thành công. Nhưng đó chỉ là bước đầu,” Lâm nói, tay ông đã cầm sẵn một chiếc dao mổ laser cầm tay phát ra ánh sáng đỏ mảnh. “Hệ miễn dịch của nó đang đào thải các mô ghép cybernetic cũ kỹ do mối liên kết lượng tử liên tục gửi các xung điện quá tải từ siêu máy chủ. Nếu không tiêm thuốc ức chế ngay, não nó sẽ bị chết lâm sàng.”
Lâm quay sang chiếc vali y tế, nhấc lên một ống tiêm chứa thứ chất lỏng màu xám đục – Thuốc ức chế Đào thải Thần kinh Cybernetic.
“Đây là liều thuốc ức chế cuối cùng của phòng khám tao,” Lâm nhìn Khải bằng ánh mắt mệt mỏi hằn sâu những tia máu đỏ. “Tao đã định giữ lại cho Vy, nhưng tình trạng của em gái mày không thể trì hoãn thêm một phút nào nữa. Khải, mày biết cái giá của liều thuốc này chứ?”
“Năm mươi điểm công dân thực tế... tôi sẽ chuyển cho ông ngay khi tài khoản của tôi được giải tỏa,” Khải đáp, giọng anh run lên.
“Tao không cần điểm của mày lúc này! Tao cần mày sống sót để bẻ gãy cái hệ thống chó chết này!” Lâm gầm gừ. “Hương! Giữ chặt đầu con bé. Ca này tao phải tiêm trực tiếp vào dịch tủy cột sống. Xe đang lắc rất mạnh, một ly sai lệch là nó sẽ bị liệt vĩnh viễn.”
Chiếc xe tải rác đột ngột rẽ ngoặt vào một khúc cua gấp, khiến cả nhóm bị xô lệch về phía vách thùng xe. Tiếng bánh xe nghiến rít trên đường nhựa và tiếng còi hú của cảnh sát tuần tra bất ngờ vang lên từ phía sau lưng.
*U-u-u... u-u-u...*
“Thắng! Có chuyện gì thế?” Khải áp bộ đàm analog sát tai, hét lớn.
“Cảnh sát tuần tra! Một nhóm drone quét nhiệt đang rà soát dọc tuyến đường này!” Giọng Thắng vang lên đầy hoảng loạn qua loa bộ đàm. “Chúng đang phóng các dải sóng định vị quét thẳng vào thùng xe!”
Trong thùng xe tối tăm, con mắt trái của Khải nhìn thấy những dải ánh sáng laser màu đỏ nhạt của máy quét an ninh bắt đầu xuyên qua các khe hở của nắp thùng xe rác, quét loang lổ trên những túi rác nhựa.
“Thắng! Kích hoạt quy trình xả rác chì! Phủ kín chúng tôi!” Khải hét lên.
“Mày điên rồi! Lớp rác thải chì đó nặng lắm, nó sẽ đè nát các thiết bị y tế của bác sĩ Lâm!” Thắng kêu lên.
“Làm đi! Nếu không tất cả sẽ bị định vị là rác thải sinh học Điểm F và bị bắn hạ ngay lập tức!”
*Cạch... rầm...*
Từ ngăn phía trên của thùng xe, một khối lượng khổng lồ các mảnh vỡ bảng mạch điện tử hỏng, vỏ pin lithium và các tấm chì phế thải được bọc trong các túi nhựa đen đổ ập xuống compartment của họ. Lớp rác thải kim loại nặng nề, hôi hám đè nặng lên vai Khải và Vy, phủ kín toàn bộ cơ thể họ dưới một lớp lá chắn chống quét sinh học dày đặc.
Bên ngoài, dải sóng định vị lượng tử của drone quét qua thùng xe tải rác. Nhờ lớp chì phế thải hấp thụ hoàn toàn nhiệt lượng và sóng điện từ sinh học, hệ thống an ninh của cảnh sát chỉ nhận diện được một khối lượng rác thải công nghiệp vô hại đang di chuyển.
Tiếng còi hú của cảnh sát nhạt dần rồi mất hút trong màn sương axit đêm.
Dưới đống phế thải ngột ngạt, Khải dùng hết sức bình sinh đẩy một tấm chì nặng ra khỏi người Vy. Vy vẫn đang mê man, hơi thở nóng hổi của cô phả vào cổ anh.
“Lâm... tiếp tục đi...” Khải thều thào, miệng anh đầy vị đắng của bụi chì.
Bác sĩ Lâm gạt những mảnh bảng mạch hỏng ra khỏi vali y tế. Đôi tay ông vẫn tuyệt đối ổn định dưới ánh sáng lập lòe của chiếc đèn neon sắp hỏng. Ông rạch một đường mổ laser nhỏ sát đốt sống cổ của Lan. Tiếng thịt cháy xèo xèo và mùi khét lẹt bốc lên.
“Hương, tiêm đi!”
Nguyễn Thu Hương quỳ rạp dưới sàn xe đang rung lắc dữ dội, một tay bấu chặt vào thành bạt nhựa để giữ thăng bằng, tay kia cầm chiếc xi lanh áp lực cao tiêm trực tiếp liều thuốc ức chế màu xám đục vào dịch tủy cột sống của Lan.
*Vút.*
Cơ thể Lan co giật mạnh một cái, đôi mắt nhắm nghiền của cô bé chợt hé mở, lộ ra nhãn cầu màu xanh lam nhạt đang nhấp nháy những dải mã nguồn phức tạp, rồi cô bé thở ra một hơi dài và chìm vào giấc ngủ yên bình, không còn những cơn co giật tàn phá thể xác.
Khải nhìn em gái mình ổn định trở lại, lồng ngực anh nhẹ đi như trút bỏ được một tảng đá nghìn cân. Anh quay sang nhìn Vy, người cũng đã được Hương tiêm nốt liều thuốc kháng sinh cuối cùng để giảm cơn sốt hoại tử ở bắp tay trái.
Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Bác sĩ Lâm cầm chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay quét qua cổ Lan để kiểm tra các chỉ số sinh học sau ca phẫu thuật. Khi màn hình thiết bị hiển thị kết quả, gương mặt mệt mỏi của ông đột ngột biến sắc, trở nên nhợt nhạt và cắt không còn một giọt máu dưới ánh sáng neon xanh lét.
“Không... không thể nào...” Lâm thầm thì, giọng ông run rẩy một cách bất thường.
“Có chuyện gì thế, Lâm?” Khải nhổm dậy, con mắt trái của anh dán chặt vào gương mặt biến dạng của vị bác sĩ lậu.
Lâm không trả lời, ông chỉ quay màn hình thiết bị quét về phía Khải. Trên màn hình, chiếc chip đếm ngược sinh mạng màu đỏ rực trên cổ Lan không còn hiển thị những con số đếm ngược thông thường nữa. Thay vào đó, một biểu tượng hình lưỡi hái màu đen tuyền hiện lên bên cạnh một dòng chữ cảnh báo nhấp nháy liên tục:
[CẢNH BÁO: CHIP SINH MẠNG ĐÃ CHUYỂN SANG TRẠNG THÁI: CƯỠNG CHẾ RÃ XÁC].
[NGUỒN KÍCH HOẠT: AI SIÊU MÁY CHỦ AETERNA - PHÂN KHU GIÁM SÁT SECTOR 5].
[THỜI GIAN CÒN LẠI: 18 GIỜ 00 PHÚT 00 GIÂY].
“Bà Hằng... bà ta đã bàn giao quyền truy cập chip não của Lan cho ban quản trị Sector 5,” Lâm nói, giọng ông khàn đặc và tuyệt vọng tột cùng. “AI của tập đoàn đã kích hoạt quy trình cưỡng chế rã xác từ xa để ép mày phải đầu hàng. Chúng ta không thể cứu nó bằng các phương pháp y tế thông thường nữa. Chỉ còn đúng mười tám giờ trước khi bộ não của nó bị phân rã hoàn toàn thành pin sinh học.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!