Nước Độc Dưới Cống Ngầm
Làn nước thải hóa chất đục ngầu, sủi bọt khí vàng nhạt ngập đến ngang hông. Dưới lòng Đường ống ngầm dẫn dữ liệu Sector 9-5, bóng tối không phải là một khoảng không vô hại, mà là một thứ áp lực đặc quánh, bốc mùi clo và lưu huỳnh nồng nặc đến nghẹt thở.
Trần Đăng Khải nghiến chặt răng, hai tay vòng ra sau siết chặt lấy thân thể gầy gò của em gái Lan trên lưng. Con mắt phải của anh hoàn toàn là một khoảng không xám xịt, không còn chút cảm giác nào sau di chứng sốc điện từ tàn khốc của vụ nổ trạm biến áp trung tâm. Con mắt trái duy nhất dưới lớp Kính AR nứt góc đang điên cuồng điều chỉnh tiêu cự, cố gắng lọc qua màn sương axit dày đặc đang bốc hơi nghi ngút từ dòng nước độc.
Cơn co thắt tủy sống dội thẳng lên đại não. Cổng cấy ghép thần kinh sau gáy Khải đang rò rỉ từng giọt dịch tủy lạnh buốt, chảy dọc sống lưng như những nhát dao cạo. Anh có thể cảm nhận rõ rệt nhiệt độ sau gáy mình đang dao động ở mức nguy hiểm.
"Khải... Lan... em ấy co giật mạnh hơn rồi," tiếng của Nguyễn Hoàng Vy vang lên bên cạnh, khàn đặc và méo mó qua bộ lọc âm của chiếc Mặt nạ phòng độc quân sự hỏng.
Vy đang quỳ sụp trên một bệ bêtông rỉ sét sát vách cống, một tay bấu chặt lấy bắp tay trái đang rỉ máu tươi lẫn dịch hoại tử màu vàng nhạt – vết thương do phơi nhiễm phóng xạ từ đêm đột kích nghĩa địa linh kiện cũ đang hành hạ cô bằng một cơn sốt cao lên tới gần bốn mươi độ. Tay kia của Vy vẫn ôm khư khư chiếc máy tính cơ học xách tay bọc chì nặng trịch. Đôi mắt sau lớp kính bảo hộ hacker của cô dại đi vì kiệt sức thần kinh, nhưng cô vẫn không chịu buông thiết bị.
Khải khẽ nghiêng đầu nhìn Lan. Trên cổ cô em gái mười tám tuổi, chiếc chip đếm ngược sinh mạng màu đỏ rực vẫn đang nhấp nháy điên cuồng. Nhưng đáng sợ hơn, con mắt trái của Khải nhìn thấy những sợi tơ ánh sáng lượng tử màu vàng nhạt – Mối liên kết giữa Lan và siêu máy chủ – đang phát ra từ sau gáy cô, cắm thẳng vào bó cáp quang siêu dẫn chạy dọc trần cống ngầm. Mỗi lần sợi tơ ấy lóe sáng, cơ thể Lan lại giật nảy lên, miệng ú ớ những âm thanh vô nghĩa.
*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*
Một tiếng động trầm đục, nặng nề vang lên từ phía thượng nguồn cống ngầm, làm rung chuyển cả những mảng bêtông gỉ sét phía trên đầu họ. Trên vách cống, một bảng đèn báo hiệu cơ học cũ kỹ, bám đầy rêu độc chợt nhấp nháy ánh sáng vàng cam xỉn màu.
[CẢNH BÁO: CHU KỲ XẢ THẢI TỰ ĐỘNG PHÂN KHU 9 SẼ KÍCH HOẠT TRONG: 02 PHÚT 30 GIÂY].
[LƯU LƯỢNG DỰ KIẾN: ÁP LỰC CAO - HÓA CHẤT ĂN MÒN NHÓM B].
"Mẹ kiếp," Khải rủa thầm. Trạm xả thải của tập đoàn Apex-Vạn Kỷ chuẩn bị tống hàng vạn khối nước thải axit đậm đặc xuống đường ống này để làm sạch hệ thống lọc của Sector 5 bên trên. Đối với tập đoàn, những kẻ Điểm F lẩn trốn dưới cống ngầm này chỉ là những con chuột cống không tên tuổi, và dòng nước độc sắp tới sẽ quét sạch mọi dấu vết sinh học của họ.
"Vy! Quét tìm lối rẽ khẩn cấp! Nhanh lên!" Khải hét lên qua bộ đàm.
Vy run rẩy mở chiếc máy tính bọc chì, cố gắng gõ phím bằng tay phải lành lặn. Con mắt kính AR của cô quét lên vách tường để tìm sơ đồ kỹ thuật của đường ống. Nhưng làn sương axit quá dày đặc đã bám chặt vào thấu kính quang học của cô, ăn mòn lớp phủ chống nhiễu và biến mọi hình ảnh hiển thị thành một màn sương mờ sọc đỏ.
"Không thấy! Kính của tao bị axit ăn mòn rồi! Màn hình nhòe hết rồi Khải ơi!" Giọng Vy run lên, có cả sự bất lực và hoảng loạn.
"Để tao thử bẻ khóa cửa xả áp lực từ xa!" Vy nghiến răng, lôi từ trong túi ra một sợi cáp siêu dẫn bọc đồng, cắm một đầu vào máy tính, đầu kia cố gắng cắm vào một hộp đấu nối kỹ thuật rỉ sét sát vách cống.
Nhưng ngay khi đầu cáp vừa chạm vào, những mảng rỉ sét dày cộp bám trên hộp đấu nối rơi ra, để lại một khối đồng đã bị axit ăn mòn hoàn toàn thành một thứ bột xám xịt. Cổng kết nối vật lý đã chết từ lâu. Máy tính của Vy trả về một dòng lệnh vô hồn: [LỖI KẾT NỐI VẬT LÝ - KHÔNG CÓ TÍN HIỆU PHẢN HỒI].
"Rỉ sét hết rồi... không nhận lệnh!" Vy hét lên trong tuyệt vọng.
Nước độc bắt đầu dâng cao nhanh hơn. Từ ngang hông, dòng nước thải nóng bỏng, mang tính axit cao đã dâng lên sát ngực Vy. Lớp vải dù bọc ngoài của chiếc Mặt nạ phòng độc quân sự hỏng của Khải bắt đầu phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn khi các giọt axit bắn trúng. Tệ hơn nữa, chiếc van thở phụ bên má phải của mặt nạ bị nứt một đường nhỏ do cao su bị lão hóa dưới tác động của khí clo.
Khải hít vào một hơi, lập tức một luồng khí clo nồng nặc lọt qua vết nứt, xộc thẳng vào phổi. Cổ họng anh nóng rát như bị đổ than hồng, anh ho sặc sụa, máu tươi rỉ ra từ khóe môi, nhuộm đỏ lớp màng lọc của mặt nạ. Đầu óc anh quay cuồng, nhịp tim nhảy vọt lên mức màu đỏ cảnh báo trên kính AR.
Trong tình thế sinh tử, tư duy của một cựu kiểm toán viên trưởng trỗi dậy. Khải buộc mình phải bình tĩnh, phân tích các biến số xung quanh. Anh không thể chạy đua với dòng nước xả tự động trong một đường ống thẳng hẹp. Anh cần một khoảng trống vật lý nằm ngoài luồng chảy chính.
Anh chợt nhớ đến những câu chuyện của anh họ Minh 'Bảo Trì'. Minh từng nói rằng dọc theo Đường ống ngầm dẫn dữ liệu Sector 9-5, cứ mỗi năm mươi mét lại có một hốc cáp ngầm khô ráo (cable junction alcove) được xây dựng ở vị trí cao hơn hai mét so với lòng ống chính để bảo vệ các bó cáp quang khỏi nước thải khi có sự cố xả lũ.
Khải khẽ chớp mắt trái, ra lệnh cho nhãn quan AR quét dọc theo mép trần cống ngầm. Cách vị trí họ khoảng ba mươi mét về phía trước, ẩn sau những bó dây cáp đen kịt như những con rắn khổng lồ, có một khoảng trống hình chữ nhật tối tăm.
"Vy! Phía trước có hốc cáp khô! Bám vào tao!"
Khải dùng tay trái siết chặt bắp tay Vy, kéo cô đứng dậy khỏi bệ bêtông đang bị nước độc nhấn chìm. Sức nặng của Lan trên lưng và chiếc máy tính bọc chì của Vy trì kéo cơ thể anh xuống dòng nước thải đang chảy xiết.
Cơn co thắt từ cổng cấy ghép sau gáy Khải lại dội lên tàn khốc do ảnh hưởng của xung điện từ EMP từ vụ nổ trạm biến áp trước đó chưa được bọc đồng bảo vệ. Hệ thần kinh của anh đang gào thét đòi tắt nguồn để tự bảo vệ. Khải biết nếu anh ngất đi lúc này, cả ba sẽ chết.
Anh dùng tay trái đập mạnh vào thiết bị Bộ lọc máu độc cầm tay đeo trên bắp tay trái dưới lớp áo khoác dù.
*Vút.*
Một tiếng rít nhỏ vang lên. Thiết bị kích hoạt, bơm một liều dung dịch làm mát và trung hòa độc chất trực tiếp vào hệ tuần hoàn của anh. Một cảm giác lạnh buốt như băng tỏa ra khắp cánh tay trái, chạy thẳng về tim, cưỡng chế hạ nhịp tim của anh từ 140 xuống mức ổn định 50 nhịp một phút, triệt tiêu cơn sốc phản vệ dữ liệu đang chực chờ bùng phát. Đầu óc Khải tỉnh táo trở lại trong tích tắc.
Nhưng chiếc mặt nạ phòng độc của anh lại rò rỉ mạnh hơn. Khí clo đang thiêu rụi phế quản của anh. Khải thò tay vào túi áo dù, rút ra bình nước cất không nhiễm xạ mà Tuấn 'Lọc' đã đổi cho anh trước đó. Anh không uống, mà đổ thẳng nước sạch lên một mảnh giẻ rách nhặt từ túi áo, rồi áp chặt mảnh giẻ ướt bọc bên ngoài chiếc van thở bị nứt của mặt nạ phòng độc.
Nước cất tinh khiết hấp thụ và trung hòa một phần khí clo độc hại, giúp Khải có thể thở được những hơi thở nông, ngắn mà không bị bỏng phổi hoàn toàn.
"Vy! Leo lên rầm sắt đó!" Khải hét lớn, chỉ tay về phía những thanh xà gồ bằng thép gỉ sét bắc ngang trần cống dẫn lên hốc cáp ngầm.
Vy nén cơn đau hoại tử ở cánh tay, dùng tay phải bám chặt vào thanh xà gồ, lấy hết sức bình sinh rướn người lên. Khải dùng vai đỡ dưới chân cô, đẩy cô gái cùng chiếc máy tính bọc chì lên khoảng trống tối tăm phía trên.
Ngay sau đó, Khải quàng tay giữ chặt Lan, bám vào những bậc thang sắt rỉ sét gắn trên vách cống, leo từng bước một cách nặng nề. Mỗi bước chân của anh là một cuộc chiến với trọng lực và sự suy kiệt của cơ thể.
Khi gót giày của Khải vừa rời khỏi lòng ống chính và bước vào hốc cáp ngầm khô ráo, từ phía sau lưng họ, một tiếng gầm rú kinh hoàng vang dội dọc theo đường ống.
*Ào ào ào!*
Một dòng thác nước thải màu vàng đậm, bốc khói nghi ngút và mang theo tính axit cực mạnh cuồn cuộn đổ qua lòng ống chính bên dưới chân họ với tốc độ xé gió. Sức nóng của dòng hóa chất bốc lên khiến không khí trong hốc cáp ngầm trở nên nóng hầm hập. Những thanh xà gồ thép bên dưới bị dòng nước độc ăn mòn, phát ra những tiếng xèo xèo và rít lên ken két.
Khải ngã quỵ xuống nền bêtông khô ráo của hốc cáp ngầm, thở dốc qua mảnh giẻ ướt. Lan tuột khỏi lưng anh, nằm bất động trên nền đất lạnh. Gương mặt em gái anh nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được. Chiếc chip đếm ngược trên cổ em đã chuyển sang màu đỏ sẫm tĩnh lặng, báo hiệu tình trạng hôn mê sâu.
Vy ôm lấy chiếc máy tính bọc chì, ngồi tựa lưng vào vách hốc cáp, hai mắt nhắm nghiền vì cơn sốt cao đang tàn phá cơ thể cô.
Họ đã tạm thời thoát khỏi dòng nước độc xả thải tự động. Nhưng không gian yên lặng chưa kéo dài được bao lâu, con mắt trái của Khải chợt co thắt lại.
Trên trần hốc cáp ngầm, bó cáp quang siêu dẫn của tập đoàn Apex bỗng dưng phát ra những luồng ánh sáng xanh lam nhấp nháy liên tục với tần số cực cao. Chiếc kính AR nứt góc của anh vang lên tiếng tít tít dồn dập, hiển thị một dòng chữ cảnh báo đỏ rực rỡ đè lên võng mạc:
[PHÁT HIỆN SÓNG QUÉT ĐỊNH VỊ LƯỢNG TỬ TỪ SIÊU MÁY CHỦ AETERNA AI].
[MỤC TIÊU: TRUY VẾT BIẾN SỐ DI TRUYỀN SỐ 09... TRẠNG THÁI: ĐANG DÒ QUÉT SÂU XUỐNG LÒNG CỐNG].
[KHOẢNG CÁCH ĐỊNH VỊ: 10 MÉT VÀ ĐANG THU HẸP].
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!