Nhạc nềnBroken

Đột Nhập Phân Khu Y Tế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên trong Phân khu giam giữ y tế Sector 9, bóng tối đặc quánh như một thứ chất lỏng vô hình nuốt chửng mọi âm thanh. Vụ nổ trạm biến áp trung tâm của Nam 'Chì' cách đây mười phút đã thành công làm tê liệt toàn bộ lưới điện chính. Hệ thống camera giám sát tầm cao và những bức tường laser tự hủy thần kinh giờ đây chỉ còn là những thanh kim loại vô hại, lặng câm dưới làn sương axit đang luồn lách qua các khe hở bêtông. Khải bước đi trong bóng tối, bước chân anh không phát ra tiếng động nhờ đôi giày đế cao su đã mòn vẹt. Con mắt phải của anh hoàn toàn là một khoảng không xám xịt, mù lòa sau di chứng sốc dữ liệu từ ván cược trước. Anh chỉ còn mắt trái, lọc thế giới qua chiếc kính AR cũ kỹ nứt góc, hiển thị những dải sọc nhiễu đỏ lòm do từ trường EMP còn sót lại.


Sau gáy anh, cổng cấy ghép thần kinh nóng rực như một thanh sắt nung. Cơn co thắt từ tủy sống dội lên đại não khiến Khải phải tựa vai vào bức tường bêtông lạnh ngắt để giữ thăng bằng. Dịch tủy trong suốt rò rỉ từ vết mổ chưa lành chảy dọc xuống lưng, mang theo cái lạnh buốt buốt của cái chết cận kề. Vy đã cảnh báo anh: cổng cấy ghép chưa được bọc đồng Faraday bảo vệ sẽ bị hủy hoại nghiêm trọng nếu đứng quá gần xung EMP. Nhưng anh không thể dừng lại. Thời gian sống của Lan chỉ còn tính bằng phút.


Khải tiếp cận cánh cửa ngoài của phân khu y tế. Đó là một tấm thép bọc chì dày cộp, khóa chặt bằng hệ thống bảo mật sinh trắc học dự phòng chạy bằng pin hóa học độc lập. Trên bảng điều khiển, một thấu kính camera nhỏ vẫn phát ra ánh sáng đỏ nhạt yếu ớt. Khải rút từ trong túi áo khoác dù một đầu cắm USB lậu bọc đồng – thiết bị chứa Mã sinh trắc học giả lập mà anh đã đánh cắp từ lò mổ của Hoàng Đồ Tể. Anh cắm thiết bị vào cổng bảo trì vật lý dưới gầm bảng điều khiển.


[HỆ THỐNG XÁC THỰC: ĐANG QUÉT MÃ GEN...]

[DANH TÍNH: KỸ THUẬT VIÊN PHÂN KHU 9 - TRẦN VĂN AN (ĐÃ CHẾT)... CHẤP NHẬN].


Tiếng khóa thủy lực rít lên một tiếng nặng nề rồi trượt mở. Khải lách người qua khe cửa, bóng tối bên trong phân khu y tế lạnh lẽo và nồng nặc mùi hóa chất bảo quản sinh học quyện với mùi ozone nồng nặc. Nơi đây giam giữ những cư dân mang Điểm F âm nặng, những kẻ bị hệ thống định danh là "rác thải" đang nằm chờ quy trình rã xác tự động để lấy tạng và chip xử lý.


Khải đi dọc theo dãy hành lang hẹp, mắt trái quét liên tục qua các buồng kính dán nhãn AR màu đỏ. Cuối cùng, anh dừng lại trước buồng giam số 09. Bên trong chiếc kén thủy tinh chứa đầy dung dịch dinh dưỡng tái chế phát quang xanh lam nhạt, Trần Phương Lan đang nằm bất động. Cơ thể em gái anh gầy gò, da nhợt nhạt đến mức nhìn rõ những đường gân xanh dưới lớp da mỏng. Tóc em xơ xác, đầu cắm đầy các dây truyền dịch sinh học và một chiếc chip đếm ngược sinh mạng màu đỏ rực đeo chặt trên cổ.


Nhưng trên nắp kén thủy tinh, một cảm biến nhịp tim độc lập đang nhấp nháy đỏ. Đây là bẫy an ninh dự phòng. Nếu nhịp tim của vật thí nghiệm thay đổi đột ngột hoặc nắp kén bị mở cưỡng bức mà không có lệnh đồng bộ từ siêu máy chủ, hệ thống sẽ lập tức kích hoạt dòng điện cao thế thiêu rụi đại não của người bên trong.


Khải áp sát trán vào lớp kính lạnh ngắt. Con mắt trái của anh run rẩy. Anh phải cứu em. Nhưng làm sao để vượt qua cảm biến nhịp tim này khi siêu máy chủ đã bị ngắt kết nối?


Anh nhớ lại những lời dạy trầm thầm của ông Vinh trong căn hầm phế liệu. *“Mọi cảm biến sinh học của Apex đều vận hành dựa trên nguyên lý cân bằng. Nếu mày không thể bẻ khóa thuật toán của nó từ xa, mày phải biến cơ thể mày thành một phần của thuật toán đó. Hạ nhịp tim của mày xuống, đồng bộ sóng não của mày với trạng thái cận tử. Khi hệ thống nghĩ cả hai đều là những cái xác không còn giá trị sinh học, nó sẽ tự động mở khóa.”*


Khải rút từ trong túi một ống Thuốc ức chế Đào thải Thần kinh Cybernetic – hợp chất làm chậm quá trình số hóa tế bào não do bác sĩ Lâm pha chế. Anh không tiêm vào bắp tay, mà cắm thẳng kim tiêm vào cổng cấy ghép sau gáy, bơm trực tiếp vào tủy sống.


Cơn đau tột cùng ập đến như một luồng băng tuyết dội thẳng vào não bộ. Khải quỳ sụp xuống sàn bêtông, hai tay bấu chặt lấy đầu. Nhịp tim của anh bắt đầu tụt dốc không phanh. Từ 80 nhịp một phút, xuống 50, rồi 30. Võng mạc mắt trái của anh bắt đầu xuất hiện những mảng tối phân rã. Anh đang áp dụng **Quy tắc Đồng bộ Sóng não Cận tử**.


Anh bò dậy, dùng tay trái run rẩy nắm lấy dây dẫn điện của cảm biến nhịp tim trên kén của Lan, cắm đầu cáp đồng trục từ Thẻ Đen sau gáy mình vào bảng mạch của cảm biến. Anh nhắm mắt lại, nén hơi thở xuống mức tối thiểu, đưa đại não vào trạng thái chết lâm sàng tạm thời.


[CẢM BIẾN PHÁT HIỆN BIẾN SỐ: NHỊP TIM ĐỐI TƯỢNG 1: 15 BPM... NHỊP TIM ĐỐI TƯỢNG 2: 15 BPM...]

[HỆ THỐNG PHÂN TÍCH: TRẠNG THÁI TỬ VONG SINH HỌC TẠM THỜI... CƯỠNG CHẾ XẢ DUNG DỊCH BẢO QUẢN].


*Xoẹt!*


Dung dịch dinh dưỡng màu xanh lam trong kén của Lan lập tức rút sạch qua đường ống xả dưới sàn. Nắp kén thủy tinh trượt mở ra. Khải ngã nhào về phía trước, ôm lấy thân thể gầy gò, lạnh ngắt của em gái.


“Lan... Lan ơi...” Khải thều thào, giọng nói khàn đặc qua lớp mặt nạ phòng độc hỏng. Anh dùng những ngón tay run rẩy vuốt nhẹ mái tóc xơ xác của em.


Anh cố gắng dùng tay bứt chiếc chip đếm ngược sinh mạng màu đỏ rực trên cổ Lan ra. Nhưng chiếc kính AR nứt góc lập tức nhấp nháy cảnh báo đỏ thẫm: chiếc chip đã liên kết trực tiếp với tủy sống của em gái anh bằng các sợi nano siêu dẫn. Nếu rút cưỡng bức bằng lực vật lý, hệ thống tự hủy sẽ kích hoạt và gây chết não ngay lập tức. Khải đành nghiến răng bỏ lại chiếc chip, quàng hai tay đỡ lấy Lan và cõng em trên lưng.


Đúng lúc đó, một tiếng rít lớn vang lên từ phía trần nhà. Hệ thống đèn neon dự phòng của phân khu y tế đột ngột chớp nháy rồi sáng rực lên màu đỏ cảnh báo.


[CẢNH BÁO: MÁY PHÁT ĐIỆN DỰ PHÒNG ĐÃ KÍCH HOẠT].

[PHÁT HIỆN SỰ CỐ: VẬT THÍ NGHIỆM SỐ 09 ĐÃ BIẾN MẤT].


Tiếng còi báo động dồn dập xé toạc không gian tĩnh lặng. Từ đầu hành lang phía ngoài, tiếng bước chân rầm rập của Đội Đặc Nhiệm Thiết Giáp 09 vang lên dồn dập. Những luồng ánh sáng đèn pha cực mạnh từ mũ bảo hiểm của chúng quét dọc các bức tường bêtông.


“Mục tiêu đang ở buồng giam số 09! Bắn hạ bất kỳ kẻ nào kháng cự!” Tiếng gầm thét của một sĩ quan đặc nhiệm vang lên qua bộ đàm.


Khải cõng Lan chạy ra lối thoát hiểm hành lang bên hông. Từ phía sau, Vy xuất hiện từ bóng tối, gương mặt cô nhợt nhạt vì cơn sốt hoại tử bắp tay nhưng ánh mắt vẫn rực lên sự kiên cường. Cô cầm chiếc máy tính bọc chì đã được bọc thêm ba lớp đồng Faraday, gõ điên cuồng bằng tay phải còn lành lặn.


“Khải! Cổng chính bị phong tỏa rồi! Tao đã kích hoạt Chip bẻ khóa giao thông tầm thấp!” Vy hét lên qua bộ đàm.


Ngoài phố, toàn bộ hệ thống đèn neon giao thông đồng loạt chuyển sang màu đỏ rực rỡ, buộc các phương tiện vận chuyển tự động của tập đoàn phải phanh gấp, tạo ra một vụ ùn tắc hỗn loạn khổng lồ ngay trước cổng phân khu y tế. Những chiếc xe thiết giáp bọc thép của Đội 09 bị kẹt cứng giữa đám đông hỗn loạn, không thể tiếp cận lối thoát hiểm.


Nhưng bộ binh đặc nhiệm đã đuổi sát sau lưng họ.


*Pằng! Pằng!*


Những loạt đạn xung điện quân sự AR-900 bắn sạt qua vai Khải, găm vào vách tường bêtông tạo ra những tiếng nổ chập mạch lách tách. Một tia điện sượt qua bắp tay trái của Khải khiến anh loạng choạng, suýt ngã quỵ dưới sức nặng của em gái.


“Nhảy xuống đây!” Vy hét lên, cô dùng chân đạp mạnh vào nắp cống ngầm dẫn dữ liệu Sector 9-5 rỉ sét dưới sàn hành lang.


Khải nhìn xuống khoảng tối hun hút bên dưới nắp cống, nơi làn sương axit ăn mòn bốc lên mù mịt. Anh không hề do dự. Anh siết chặt hai tay giữ Lan trên lưng, rồi cùng Vy nhảy thẳng xuống lòng cống ngầm tối tăm ngay khi một loạt đạn xung điện tiếp theo bắn nát tấm cửa kính bọc thép phía sau lưng họ.


Họ rơi xuống dòng nước thải lạnh buốt bốc mùi khí clo nồng nặc. Làn nước độc chất ăn mòn bám vào mặt nạ phòng độc hỏng của Khải, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn. Cổng cấy ghép sau gáy anh, bị phơi nhiễm độc chất hóa học dưới cống ngầm, rít lên từng cơn đau nhói buốt dọc cột sống khiến Khải suýt ngất đi.


Khải gượng dậy trong làn nước thải ngập đến ngang hông, một tay đỡ lấy Lan đang nằm bất động trên lưng. Vy quỳ bên cạnh, ôm chặt chiếc máy tính bọc chì chống nước.


Khải khẽ chớp mắt trái để kích hoạt kính AR quét kiểm tra sinh hiệu của em gái. Nhưng ngay khi tiêu cự kính khóa vào đầu Lan, một cảnh tượng rợn người hiện ra trên màn hình hiển thị.


Từ sau gáy của Lan, một luồng dữ liệu lượng tử phát sáng màu vàng nhạt – một tần số sóng não lạ chưa từng thấy – đang liên tục phát xạ, tạo thành một sợi tơ ánh sáng chạy thẳng dọc theo đường cáp quang ngầm của siêu máy chủ Apex dưới lòng đất.


Chiếc kính AR nứt góc của Khải nhấp nháy dòng chữ cảnh báo liên tục:


[PHÁT HIỆN LIÊN KẾT DỮ LIỆU NGOẠI VI... TRẠNG THÁI: ĐANG BỊ ĐỒNG HÓA THỬ NGHIỆM BỞI SIÊU MÁY CHỦ AETERNA AI].

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!