Nhạc nềnBroken

Căn Hầm Dưới Chân Cầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ý thức của Trần Đăng Khải bị kéo tuột ra khỏi vực thẳm vàng kim của sòng bạc Deep-Net bằng một lực bứt phá tàn khốc.


*Hự!*


Khải bật người về phía trước, hai lá phổi co thắt dữ dội như kẻ vừa trồi lên từ mặt nước đóng băng. Anh nôn khan, một ngụm dịch vị chua loét lẫn vị kim loại nồng nặc tràn ra khóe miệng. Cơn đau từ cổng cấy ghép thần kinh sau gáy dội lên như có ai đó đóng một cây đinh nung đỏ thẳng vào tủy sống. Dịch thần kinh ấm nóng, nhầy nhụa rò rỉ dọc theo đường sẹo bẩm sinh sau gáy, thấm vào cổ chiếc áo dù rách nát.


Anh nhắm chặt mắt trái, nhưng mắt phải – con mắt bị tổn thương võng mạc do xung điện phản hồi từ Thẻ Đen – giờ đây chỉ còn hiển thị một màn sương xám xịt với những sọc nhiễu điện từ chạy dọc liên tục. Chiếc kính AR nứt góc trên mặt anh nhấp nháy điên cuồng, cố gắng hiệu chỉnh lại giao diện nhưng chỉ có thể đưa ra những dòng cảnh báo đứt gãy: [Lỗi đồng bộ... Nhiệt độ cổng cấy ghép: 41.5 độ C... Khuyến cáo ngắt kết nối vật lý].


Khải run rẩy đưa tay ra sau gáy, dùng móng tay bám đầy bụi than bấu chặt vào mép chiếc Thẻ Đen bọc titan đang cắm ngập trong da thịt. Anh nghiến răng, giật mạnh.


*Xoẹt!*


Một luồng điện sinh học chạy dọc sống lưng khiến các thớ cơ của anh co rút lại. Chiếc thẻ đen tuột ra, mang theo vài giọt máu sẫm màu. Cơn đau dịu đi đôi chút, nhưng thế giới thực xung quanh anh hiện ra đầy ảm đạm và lạnh lẽo.


Đây là Căn hầm gầm cầu Sector 9. Nằm sâu dưới chân cầu vượt điện từ hoang tàn của Khu Trũng, căn hầm thực chất là một khoang kỹ thuật chứa cáp điện bỏ hoang mà Khải đã âm thầm dọn dẹp suốt hai năm qua. Không gian chật hẹp, ngập mùi rỉ sét của sắt thép bị ăn mòn và mùi ẩm mốc của nước thải. Những giọt nước sương axit rò rỉ từ gầm cầu vượt bên trên rơi xuống những tấm tôn rách, phát ra những tiếng *tách, tách* đều đặn và chậm rãi.


Nguồn sáng duy nhất trong căn hầm phát ra từ màn hình CRT lồi của chiếc máy tính cơ học xách tay bọc chì – một con quái vật công nghệ lỗi thời nặng hơn tám ký mà Khải đã chắp vá từ đống ve chai của bà Sáu. Ánh sáng lân quang màu xanh lá cây bợt bạt hắt lên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của Khải, làm nổi bật những vết bỏng sương axit nhẹ đang tấy đỏ trên cổ anh.


Khải đặt chiếc Thẻ Đen lên mặt bàn gỗ mục. Anh thở dốc, với lấy can nước cất không nhiễm xạ của Tuấn 'Lọc', tu một ngụm lớn để làm dịu đi cái cổ họng đang bỏng rát vì clo.


"Chữ ký số của cha..." Khải lầm bầm, mắt trái nhìn chăm chằm vào dòng lệnh [Tro Tàn Số] vẫn còn hiển thị dạng tĩnh trên màn hình máy tính bọc chì.


Anh cắm một đầu của Bộ điều hợp Cổng cấy ghép Thần kinh Analog vào sau gáy, đầu kia cắm vào cổng đồng trục của máy tính. Bộ điều hợp này là một thiết bị thủ công do ông Vinh tự tay hàn xì bằng các đầu cắm mạ đồng cổ điển. Nó hoạt động bằng cách chuyển đổi các tín hiệu thần kinh số hóa thành dòng điện xoay chiều tần số thấp. Khi máy tính bọc chì bắt đầu chạy diagnostics, tốc độ phản hồi hiển thị trên màn hình chỉ đạt mức Bẻ khóa Logic Cấp Thấp (100 dòng lệnh/giây).


Đối với giới hacker sử dụng máy tính lượng tử ở Sector 5, tốc độ này chậm chạp như một gã rùa bò. Nhưng đối với Khải, sự chậm rãi này là một lá chắn hoàn hảo. Không có kết nối internet, không có địa chỉ IP, không có sóng Wi-Fi phát xạ. Toàn bộ hệ thống của anh là một ốc đảo analog cô lập hoàn toàn dưới lòng đất, vô hình trước máy quét của AI Aeterna.


*Loảng xoảng!*


Một tiếng động lớn vang lên từ phía đường ống dẫn nước thải rỉ sét dài hai mươi mét – con đường duy nhất dẫn vào căn hầm. Tiếng kim loại va chạm vào nhau, theo sau là tiếng flăng-gơ của một thiết bị điện từ đang sạc tụ.


Khải lập tức đứng dậy, tay phải quờ xuống gầm bàn gỗ, nắm chặt lấy chuôi chiếc Gậy Lôi Điện tự chế. Tim anh đập dồn dập lên mức 130 nhịp/phút. Kính AR hiển thị một dải sóng điện từ lạ đang di chuyển nhanh qua đường ống.


"Ai?" Khải gằn giọng, hướng đầu thanh sắt rỉ của chiếc gậy lôi điện về phía cửa sập.


Một bóng người nhỏ nhắn lao ra khỏi đường ống dẫn nước thải với tư thế cuộn tròn hoàn hảo, tiếp đất bằng hai chân một cách êm ái như loài mèo mèo hoang hẻm tối. Người đó mặc một chiếc áo khoác bomber ngoại cỡ dán đầy sticker phản quang màu hồng và xanh lá, tóc cắt ngắn nhuộm màu xanh neon rực rỡ dưới ánh sáng bợt bạt của màn hình CRT. Đôi mắt người đó được che kín bởi một chiếc kính bảo hộ hacker phát ra những luồng sáng quét đa sắc.


Đó là Nguyễn Hoàng Vy.


Trước khi Khải kịp định thần, Vy đã vung tay lên. Trên tay cô là một khẩu súng xung điện tự chế từ cuộn cao áp xe điện, hai mũi tên đồng mang dây dẫn mảnh chỉ thẳng vào ngực Khải. Tiếng rít tần số cao của tụ điện nạp đầy điện thế 50.000V vang lên chói tai trong không gian chật hẹp.


"Đứng im," Vy nói, giọng nói của cô được lọc qua một bộ biến âm thanh quản cybernetic, phát ra những âm thanh kim loại sắc sảo và nói cực nhanh. "Tao không muốn nướng chín cái bộ não Điểm F rách nát của mày đâu. Giao chiếc Thẻ Đen ra đây."


Khải không hề nhúc nhích. Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn thẳng vào họng súng của Vy. Trí óc của một cựu kiểm toán viên lập tức vận hành, phân tích các biến số rủi ro. Khoảng cách giữa hai người là 2.5 mét. Súng xung điện của Vy hoạt động theo cơ chế bắn dây dẫn vật lý. Nếu cô ta bóp cò, dòng điện sẽ truyền đi trong vòng 0.05 giây. Nhưng cánh tay trái của Vy đang hơi run rẩy, một vệt máu sẫm màu đang thấm qua lớp vải áo bomber ở bắp tay – vết thương do phơi nhiễm mảnh kim loại sắc từ nghĩa địa quân sự.


"Mày lần theo dấu vết sóng điện từ của Thẻ Đen," Khải điềm tĩnh nói, giọng anh trầm xuống, hoàn toàn không có sự hoảng loạn. "Nhưng mày đã phạm một sai lầm lớn khi bước vào đây."


"Sai lầm?" Vy cười gằn, ngón trỏ của cô siết nhẹ vào cò súng. "Hacker của nhóm Bóng Ma Analog không biết viết từ 'sai lầm'. Cái thẻ đó vốn thuộc về một hacker của tụi tao đã chết ở Hẻm Bóng Tối. Mày chỉ là một kẻ nhặt rác may mắn. Đưa nó đây, hoặc tao tự tay tháo khớp gáy mày ra."


"Mày sẽ không bóp cò," Khải nói, mắt trái của anh liếc nhanh về phía chiếc dao gạt đồng lớn gắn trên vách container bên cạnh – cầu dao tổng điều khiển hệ thống điện lưới bọc chì của căn hầm. "Vì nếu mày bắn, dòng điện từ súng của mày sẽ kích hoạt cảm biến quá tải dòng của trạm biến áp dự phòng bên trên. Trong vòng 3 giây, drone tuần tra của Trung úy Nam sẽ có mặt tại đây. Với vết thương ở tay kia, mày nghĩ mày chạy được bao xa?"


Vy khựng lại trong một phần mười giây. Chiếc kính bảo hộ hacker của cô nhấp nháy ánh sáng đỏ, dường như đang chạy thuật toán phân tích lời nói của Khải.


Nhận thấy sự do dự của đối thủ, Khải không bỏ lỡ cơ hội. Anh nghiêng người, dùng hết sức bình sinh đập mạnh tay trái vào chiếc dao gạt đồng.


*Cạch!*


Cầu dao tổng sập xuống.


Hệ thống điện lưới bọc chì của căn hầm được kích hoạt. Các lá chì mỏng dán dọc theo vách container lập tức khép kín mạch đất, biến toàn bộ căn hầm thành một chiếc lồng Faraday khổng lồ. Mọi sóng vô tuyến, sóng Wi-Fi, tín hiệu di động và luồng định vị AR từ thế giới bên ngoài bị triệt tiêu hoàn toàn trong tích tắc.


Chiếc kính bảo hộ của Vy lập tức tối sầm lại, chuyển sang chế độ offline nhiễu sọc trắng. Cô hoảng hốt lùi lại một bước, tay trái quờ quạng định điều chỉnh lại tiêu cự kính.


"Mẹ kiếp! Analog? Mày bọc chì toàn bộ căn hầm này?" Vy rủa thầm, giọng nói mất đi vẻ tự tin ban đầu.


Không để Vy kịp phản ứng, Khải lao lên. Anh không dùng gậy lôi điện để tấn công vật lý, vì anh biết sức mạnh cơ bắp của mình không thể so sánh với một hacker đường phố dẻo dai. Thay vào đó, anh lao thẳng về phía chiếc máy tính xách tay cơ học bọc chì đang đặt trên bàn, nhanh tay gạt một công tắc cơ học trên Bộ điều hợp Cổng cấy ghép.


Vy phản xạ cực nhanh. Nhận thấy tín hiệu không dây bị cắt đứt, cô lập tức rút từ trong túi áo khoác ra một sợi cáp siêu dẫn bọc sợi carbon, cắm một đầu vào cổ tay cybernetic của mình, đầu kia cắm thẳng vào cổng USB lậu của máy tính bọc chì của Khải.


"Mày nghĩ dùng đồ cổ là tao không hack được sao?" Vy hét lớn, mười ngón tay cô bắt đầu gõ liên tục trên bàn phím ảo AR hiển thị yếu ớt từ pin dự phòng của kính bảo hộ.


Một cuộc đối đầu công nghệ căng thẳng và nghẹt thở diễn ra trong không gian chật hẹp của căn hầm, dưới tiếng mưa axit rơi lộp bộp bên ngoài.


Vy phóng ra một đợt tấn công mạng kỹ thuật số tốc độ cao. Các gói tin độc hại chứa mã nguồn ghi đè cưỡng bức lao dọc theo sợi cáp siêu dẫn, cố gắng vượt qua hệ điều hành ngoại tuyến của máy tính bọc chì để format toàn bộ dữ liệu của chiếc Thẻ Đen đang kết nối.


Nhưng đòn tấn công của cô đã đụng phải một bức tường kỳ lạ.


Khải sử dụng Bộ điều hợp Cổng cấy ghép Thần kinh Analog để điều khiển luồng dữ liệu bằng ý nghĩ thông qua hệ thống analog của ông Vinh. Trên màn hình CRT, tốc độ bẻ khóa của anh chỉ hiển thị ở mức 100 dòng lệnh/giây. Nhưng anh không cố gắng chặn các gói tin của Vy bằng tường lửa số hóa thông thường.


Anh thực hiện một thao tác thủ công: xoay một núm vặn biến trở cơ học trên bộ điều hợp, chuyển hướng toàn bộ luồng dữ liệu kỹ thuật số của Vy vào một đầu đọc băng từ tính cũ kỹ đang quay chậm rãi bên cạnh máy tính.


Các gói tin độc hại của Vy, vốn hoạt động theo giao thức IP tiêu chuẩn với tốc độ hàng triệu bit mỗi giây, đột ngột bị ép phải chuyển đổi thành các dao động điện từ tần số thấp và ghi đè vật lý lên dải băng từ tính oxit sắt. Nó giống như việc cố gắng đổ một vòi rồng nước áp lực cao vào một chiếc ống hút nhỏ hẹp; luồng tấn công của Vy bị nghẽn lại hoàn toàn, phân tán và tiêu biến thành những tiếng rè rè vô hại trên dải băng từ.


"Cái gì thế này?" Vy gõ phím điên cuồng, trán cô bắt đầu lấm tấm mồ hôi. "Mã độc của tao... bị ghi đè lên băng từ? Mày điên rồi! Làm sao mày có thể lọc dữ liệu bằng cơ chế cơ học này?"


"Đây không phải là điên," Khải lạnh lùng đáp, mắt anh không rời khỏi các chỉ số dòng điện hiển thị trên đồng hồ kim của bộ điều hợp. "Đây là kế toán kép. Mọi luồng dữ liệu đi vào đều phải có một tài khoản đối ứng để cân bằng. Tao chỉ tạo ra một tài khoản rác vật lý để chứa toàn bộ đợt tấn công của mày."


Vy nghiến răng, cô cố tình dùng lệnh ghi đè cưỡng bức ở công suất tối đa để phá hủy cổng kết nối vật lý của máy tính. Nhưng ngay lập tức, một tiếng bíp cảnh báo chói tai vang lên từ chiếc máy tính xách tay của chính cô.


[Cảnh báo: Phát hiện cơ chế tự hủy của thiết bị đích... Nhiệt độ cổng cấy ghép tăng cao... Nguy cơ sốc phản vệ dữ liệu].


"Dừng lại!" Vy hét lên, mặt cô tái mét dưới ánh đèn xanh. "Cái thẻ đen đó... nó đang tự hủy! Nếu mày không ngắt kết nối, cổng cấy ghép của tao và cả bộ não của mày sẽ bị nướng chín!"


Khải vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ của một kiểm toán viên đang đối mặt với một khoản nợ xấu. Anh nhìn thấy kim đồng hồ nhiệt độ của bộ điều hợp đã chỉ sát vạch đỏ 42 độ C. Da sau gáy anh bắt đầu bốc lên một làn khói mỏng mang mùi khét nhẹ của da thịt bị bỏng điện.


"Tao đã nói rồi," Khải nói, giọng anh khàn đặc vì đau đớn nhưng đầy kiên định. "Cái thẻ này không hoạt động theo luật của sòng bạc thông thường. Nó có quy tắc riêng."


Vy nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị của máy tính bọc chì. Chiếc kính bảo hộ của cô đã khôi phục lại một phần tính năng quét phân tích nhờ kết nối cáp vật lý. Khi cô quét qua cấu trúc phần cứng của chiếc Thẻ Đen, một dòng chữ nhỏ hiển thị dưới dạng mã hex khiến cô sững sờ:


[Biometric Lock: DNA_TRANS_09... Status: Locked].


"Tần số sóng não này..." Vy thốt lên, giọng cô run rẩy, sự nổi loạn biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. "DNA dòng họ Trần? Thiết kế cổng logic này... là của Trần Đăng Sơn?"


Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt trái của Khải. "Mày... mày là con trai của ông Sơn?"


Khải im lặng. Sự im lặng của anh là câu trả lời rõ ràng nhất.


Vy từ từ buông lỏng ngón tay khỏi cò khẩu súng xung điện tự chế. Cô hạ súng xuống, thở hắt ra một hơi dài như trút bỏ được một gánh nặng khổng lồ. Chiếc kính bảo hộ trên mặt cô chuyển sang màu xanh lá cây dịu nhẹ.


"Mẹ kiếp," Vy lẩm bẩm, đưa tay lên vuốt ngược mái tóc màu xanh neon bết mồ hôi. "Hèn chi tao lần theo dấu vết sóng điện từ của cái thẻ suốt ba dãy phố mà không thể định vị chính xác. Cái thẻ này... nó đã tự động đồng bộ hóa với tần số sóng não của mày ngay khi mày cắm vào gáy. Mày là người duy nhất trên cái thành phố này có thể kích hoạt được nó mà không bị cháy não."


Khải từ từ buông chuôi chiếc gậy lôi điện tự chế. Cơn đau sau gáy dịu đi khi anh vặn núm biến trở giảm dòng điện. Anh nhìn Vy với ánh mắt dò xét.


"Sao mày biết cha tao?" Khải hỏi, giọng anh lạnh lùng.


"Cha mày và ông Vinh – người thầy tinh thần của nhóm Bóng Ma Analog – từng là đồng nghiệp thân cận nhất tại ban thiết kế lõi của AI Aeterna trước khi ông Sơn bị tập đoàn thủ tiêu," Vy nói, cô tháo chiếc kính bảo hộ ra, để lộ một gương mặt nhỏ nhắn, sắc sảo với đôi mắt đen láu lỉnh nhưng đầy mệt mỏi. "Chiếc Thẻ Đen này vốn là do cha mày chế tạo và giao cho ông Vinh cất giữ. Ông Vinh đã thuê một hacker của tụi tao để chuyển giao nó cho mày, nhưng gã đó đã bị tay sai của Tấn phục kích sát hại ở Hẻm Bóng Tối trước khi kịp hoàn thành nhiệm vụ."


Khải khựng lại. Mọi mảnh ghép mơ hồ trong đầu anh bắt đầu liên kết lại với nhau. Chiếc Thẻ Đen không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nó là di sản của cha anh để lại, một vũ khí được thiết kế riêng cho anh để chống lại hệ thống thuật toán cai trị của tập đoàn Apex-Vạn Kỷ.


"Vậy mục đích của mày khi đến đây là gì?" Khải hỏi, tay anh vẫn đặt gần cầu dao tổng.


"Ban đầu tao muốn thu hồi lại chiếc thẻ để bảo vệ bí mật của ông Vinh," Vy thẳng thắn nói, cô chỉ vào bắp tay đang chảy máu của mình. "Nhưng giờ tao thấy mày đã kích hoạt được nó. Và tao biết mày đang cần điểm công dân để cứu em gái Lan tại phân khu y tế."


Vy bước lên một bước, chìa bàn tay nhỏ nhắn ra trước mặt Khải. "Tao đề nghị một giao kèo. Tao sẽ giúp mày bẻ khóa đường truyền lậu ổn định để thâm nhập sòng bạc Deep-Net kiếm điểm cứu Lan. Đổi lại, mày phải cho phép tao phân tích luồng dữ liệu của Thẻ Đen để tìm ra mã nguồn ẩn 'Tro Tàn Số' mà cha mày đã cài đặt. Chúng ta có chung một kẻ thù, Khải."


Khải nhìn bàn tay của Vy, rồi nhìn vào màn hình máy tính bọc chì hiển thị dòng chữ [Tro Tàn Số] vẫn đang nhấp nháy. Trí óc kiểm toán của anh nhanh chóng chạy các phép tính so sánh rủi ro và lợi ích. Một mình anh, với chiếc kính AR nứt góc và tốc độ bẻ khóa 100 dòng lệnh/giây, không thể đối đầu với thuật toán tinh vi của sòng bạc Deep-Net. Anh cần một hacker phần cứng đỉnh cao như Vy để duy trì đường truyền.


"Được," Khải nói, anh đưa bàn tay bám đầy bụi than ra, siết chặt lấy tay Vy. "Giao kèo thành lập."


*Tít... Tít... Tít...*


Đột ngột, chiếc máy bộ đàm analog cầm tay giấu trong túi áo khoác của Vy phát ra những tiếng kêu dồn dập, phá vỡ bầu không khí thỏa hiệp tạm thời.


Vy nhanh chóng rút máy ra, áp sát vào tai. Giọng nói của chị họ Vy – Trần Phương Vy, y tá tập sự tại phân khu y tế Sector 9 – vang lên đầy hoảng loạn qua làn sóng âm nhiễu sọc:


"Vy! Nghe chị nói không? Tình trạng của Lan... tình trạng của Lan đang chuyển biến xấu cực kỳ nghiêm trọng! Ban quản lý y tế vừa nhận được lệnh thắt chặt an ninh điểm số từ tầng trên. Điểm số của Lan bị trừ sâu thêm 50 điểm vì lỗi hệ thống. Chip đếm ngược sinh mạng của cô bé... nó đang chạy nhanh gấp đôi! Các em chỉ còn chưa đầy 12 giờ trước khi quy trình rã xác tự động bắt đầu!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!