Tiếng Sét Điện Từ
Tiếng xích sắt nghiến lên đá dăm của xe thiết giáp đặc nhiệm rít lên ngoài cổng nghĩa địa, vọng qua những đường ống dẫn nước thải rỉ sét và dội vào căn hầm gầm cầu Sector 9 một thứ âm thanh u uất, nghẹt thở. Cơn bão điện từ nhẹ quét qua rìa phân khu làm chập chờn các thiết bị định vị, nhưng nó không ngăn được bước chân của những kẻ săn mồi.
Trong khoang lái chiếc xe tuần tra bọc thép Apex đang đỗ ở chốt kiểm soát đầu hẻm, Đại úy Nguyễn Quốc Hùng đang tựa cái thân hình béo mập vào vô lăng, mồ hôi nhễ nhại chảy dọc theo nếp gấp cổ thịt, làm ướt sũng cổ áo giáp cảnh sát bóng bẩy nhưng đầy vết xước. Giao diện AR trên kính áp tròng của lão đột ngột nhấp nháy ánh sáng tím – tín hiệu kết nối bảo mật từ sòng bạc Deep-Net.
“Hùng,” giọng nói của Trịnh Thu Hằng vang lên bên tai lão, lạnh lùng và sắc mỏng như một lưỡi dao mổ. “Đội săn điểm của Tấn đã bị xóa sổ. Thẻ Đen vẫn nằm trong tay thằng nhóc Điểm F đó. Nếu trong vòng mười hai giờ tới mày không mang được cái thẻ đó về đây, tệp dữ liệu hối lộ của mày với băng Lưỡi Cưa Thép sẽ tự động đồng bộ hóa lên máy chủ kiểm toán của tập đoàn ở Sector 5. Mày biết hậu quả rồi chứ?”
“Bà Hằng... tôi đang cho quân quét sạch khu Tổ Ong...” Hùng lắp bắp, giọng run lên vì sợ hãi. “Nhưng thằng ranh đó lẩn trốn kỹ quá. Lại thêm bọn Bóng Ma Analog gây nhiễu...”
“Tao không cần lý do. Tao cần kết quả,” bà Hằng ngắt lời, cuộc gọi lập tức bị ngắt, để lại một tiếng bíp vô hồn dọc theo dây thần kinh thính giác của lão.
Hùng nghiến răng, đập mạnh tay xuống bảng điều khiển. Đúng lúc đó, Trung úy Lê Văn Nam bước đến cạnh cửa xe. Gương mặt thanh niên trẻ tuổi gầy gò của Nam lạnh tanh dưới ánh sáng vàng cam của đèn đường trung lưu hắt xuống. Đôi mắt đeo kính AR quét sinh trắc học đa phổ của Nam nhìn Hùng đầy nghi ngờ.
“Báo cáo Đại úy, tôi đã thắt chặt các chốt kiểm soát an ninh quanh khu Tổ Ong. Drone tuần tra Apex-A9 đang quét nhiệt diện rộng,” Nam nói, giọng cuồng tín và lạnh lùng. “Nhưng tôi nhận thấy hệ thống định vị của anh có dấu hiệu cố tình thả lỏng ở phân khu phía Nam. Anh đang che giấu điều gì sao, Đại úy?”
“Câm miệng, Nam! Tao là cấp trên của mày!” Hùng quát lên để che giấu sự hoảng loạn. “Lo mà điều hành đội đặc nhiệm của mày đi. Thằng rác thải Điểm F đó không thoát nổi đâu!”
Nam không đáp, chỉ khẽ nhếch môi, đôi mắt kính AR của hắn lóe lên một tia sáng xanh lam nhạt khi hắn quay lưng bước đi. Nam đã bắt đầu nghi ngờ Hùng đang cố tình che giấu thông tin về Khải để bảo vệ ví đen của mình.
***
Sâu dưới lòng đất, trong căn hầm gầm cầu Sector 9 ẩm ướt, không khí đặc quánh mùi rỉ sét, nhựa thông cháy và mùi hóa chất bảo quản y tế. Những giọt nước sương axit rò rỉ từ concrete trần nhà rơi xuống tấm tôn rách phát ra những tiếng *tách, tách* đều đặn, lạnh lẽo.
Nguyễn Hoàng Vy đang ngồi gục bên chiếc máy tính cơ học xách tay bọc chì đặt trên hòm gỗ mục. Gương mặt cô gái hacker nhợt nhạt dưới mái tóc xanh neon rực rỡ, bắp tay trái bị thương do mảnh hợp kim gỉ sét ở nghĩa địa đã thấm đẫm lớp băng gạc cũ kỹ, rỉ ra một thứ dịch màu vàng nhạt lẫn máu sẫm. Chất độc phóng xạ nhẹ từ lõi phản ứng của chiếc xe tăng hỏng đang bắt đầu ăn mòn các mô sinh học quanh vết cắt, khiến Vy run lên từng đợt vì cơn sốt cao lên tới 39.5 độ C.
“Vy, nghỉ ngơi đi. Để tao làm,” Khải bước đến, đặt một bàn tay lên vai cô. Con mắt phải của anh hoàn toàn xám xịt và vô hồn do di chứng sốc phản vệ dữ liệu, nhưng con mắt trái duy nhất còn lại ánh lên sự lo lắng thấu cảm thầm lặng.
“Không được... không còn thời gian...” Vy thều thào qua bộ biến âm thanh quản kim loại đang bị nhiễu sọc. “Chip đếm ngược của Lan... chỉ còn mười một giờ ba mươi lăm phút. Nếu tao không hoàn thành vũ khí này... mày sẽ không thể bước chân vào phân khu y tế.”
Vy nén cơn đau dữ dội dọc cánh tay trái, dùng tay phải giữ chặt mỏ hàn nhiệt. Cô đang cố gắng hàn các vi mạch lượng tử siêu cấp bọc đồng vừa nhặt được từ nghĩa địa vào khung của một thiết bị cầm tay thô sơ.
Khải xót xa nhìn cô gái. Anh quỳ xuống bên cạnh, cố gắng cầm lấy kìm kẹp mạch để hỗ trợ cô. Nhưng đôi bàn tay của một cựu kiểm toán viên trưởng vốn chỉ quen với việc gõ phím phân tích dữ liệu vĩ mô và lật mở các trang sổ sách tài chính trở nên vô cùng lóng ngóng trước những vi mạch nano siêu nhỏ.
*Xoẹt!*
Một tia lửa điện nhỏ bùng lên khi đầu mỏ hàn của Khải đi lệch hướng, suýt chút nữa làm cháy sém chiếc chip nhớ NAND thô đặt cạnh đó.
“Tránh ra đi, đồ hậu đậu,” Vy khẽ cười khẩy, giọng cô yếu ớt nhưng đầy vẻ kiêu kỳ của một hacker đỉnh cao. “Tư duy kiểm toán của mày... không dùng cho việc này được đâu. Để yên tao làm.”
Khải im lặng lùi lại. Cổng cấy ghép thần kinh sau gáy anh lúc này cũng bắt đầu râm ran đau nhói, rò rỉ một thứ dịch thần kinh trong suốt lạnh buốt dọc cột sống – hậu quả của việc Overclock não bộ quá mức ở sòng bạc trước đó. Anh rút từ túi áo khoác ra một ống Thuốc ức chế Đào thải Thần kinh Cybernetic của bác sĩ Lâm, cắm thẳng vào mạch máu cổ và bơm mạnh. Luồng hóa chất lạnh ngắt chạy vào hệ tuần hoàn, tạm thời làm dịu đi cơn nóng rực trong đầu anh, giữ cho nhịp tim hạ xuống mức ổn định.
Vy cắn chặt môi đến bật máu để giữ tỉnh táo, những ngón tay cơ khí bên tay phải của cô di chuyển cực kỳ chính xác. Dưới ánh sáng yếu ớt của con mắt trái Khải, chiếc chip lượng tử bọc đồng dần được tích hợp hoàn hảo vào lõi súng.
“Xong rồi,” Vy thở hắt ra, đặt công cụ xuống bàn.
Trước mặt Khải lúc này là hai thiết bị mới được chế tạo thành công từ đống phế liệu quân sự:
Thứ nhất là khẩu **Súng xung điện tự chế của Vy**. Nó được lắp ghép từ cuộn cao áp của một chiếc xe máy điện cũ và tụ điện flash của máy ảnh phế thải, liên kết trực tiếp với chip lượng tử bọc đồng để định hướng dòng điện. Khẩu súng thô kệch, chằng chịt dây đồng và băng keo đen, nhưng phát ra những tiếng vo vo áp lực cao đầy đe dọa.
“Khẩu súng này bắn ra dòng điện năm mươi ngàn vôn,” Vy giải thích, giọng cô khàn đặc. “Nó có khả năng làm quá tải hoàn toàn hệ thống thần kinh của mục tiêu sinh học hoặc làm chập mạch drone tuần tra tầm thấp. Nhưng nghe kỹ đây, Khải: do tụ điện flash cũ rất dễ hỏng, khẩu súng này chỉ bắn được đúng một phát duy nhất trước khi cháy tụ. Mày phải nạp lại tụ mất mười giây. Vì vậy, mày chỉ được bóp cò khi drone sát thủ áp sát ở khoảng cách dưới ba mét. Nếu bắn trượt, mày chết.”
Khải cầm khẩu súng lên, cảm nhận sức nặng vật lý lạnh lẽo của nó. Anh khẽ gật đầu, ghi nhớ giới hạn chiến thuật cực hạn này.
Thiết bị thứ hai là chiếc **Chip bẻ khóa giao thông tầm thấp**. Nó là một vi mạch nhỏ bọc trong lớp vỏ nhựa màu xám, chứa đoạn mã lặp vô hạn do Vy viết để bẻ gãy giao thức điều khiển đèn tín hiệu neon của tập đoàn.
“Còn đây là đường thoát của chúng ta,” Vy trao chiếc chip cho Khải. “Khi cắm vào cổng bảo trì của cột đèn giao thông, nó sẽ buộc toàn bộ hệ thống chuyển đỏ trong vòng mười phút, tạo ra một vụ ùn tắc giao thông hỗn loạn để chặn đứng xe bọc thép của cảnh sát tuần tra.”
Để nạp đầy năng lượng cho tụ điện của khẩu súng xung điện và kích hoạt chiếc chip bẻ khóa, Vy đã phải đấu nối trực tiếp chúng vào nguồn điện dự phòng của hầm. Khải nhìn vào bảng hiển thị của máy tính bọc chì, con số dung lượng pin lithium dự phòng của hầm đang tụt giảm nhanh chóng, từ 80% xuống còn dưới 10%.
“Chúng ta đã tiêu tốn phần lớn năng lượng dự phòng của hầm,” Khải trầm giọng nói. “Nếu bão từ bên ngoài làm sập lưới điện chính, chúng ta sẽ không còn nguồn điện để duy trì máy chủ lậu.”
“Không sao... chỉ cần cứu được Lan... căn hầm này bỏ đi cũng được,” Vy lắc đầu, đôi mắt cô mờ đi vì cơn sốt. Cô gượng dậy, bấu chặt lấy vai Khải, nhìn thẳng vào con mắt trái của anh với một vẻ nghiêm túc đến đáng sợ.
“Nhưng có một điều mày phải nhớ kỹ, Khải,” Vy thì thầm, hơi thở nóng hổi của cô phả vào mặt anh. “Phi vụ sắp tới... chúng ta phải kích nổ Trạm biến áp trung tâm Sector 9 để tạo vùng mù an ninh cứu Lan. Vụ nổ đó sẽ giải phóng một xung điện từ (EMP) cực mạnh.”
Cô chỉ ngón tay run rẩy vào cổng cấy ghép thần kinh sau gáy Khải.
“Cổng cấy ghép của mày... chưa được bọc đồng Faraday bảo vệ. Nếu mày đứng trong bán kính năm mươi mét khi trạm biến áp nổ, luồng EMP đó sẽ đi thẳng qua cổng cấy ghép, thiêu rụi hoàn toàn hệ thần kinh của mày trong tích tắc. Mày sẽ bị chết não vĩnh viễn, biến thành một cái xác không hồn. Mày nghe rõ chưa, Khải?”
Khải lặng người đi. Tiếng sấm điện từ từ cơn bão bên ngoài dội xuống gầm cầu như một lời khẳng định tàn khốc cho lời cảnh báo của Vy. Thời gian sống của em gái anh đang trôi về những giờ cuối cùng, và cái giá để giành lại sự sống cho cô bé có thể chính là sự tồn tại số của chính anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!