Đêm Đột Kích Nghĩa Địa
Màn đêm trùm lên Nghĩa địa linh kiện quân sự cũ của Sector 9 như một tấm liệm xám xịt, được dệt bằng sương axit và bụi phóng xạ lơ lửng. Những luồng gió rít rát buốt mang theo điện tích chập chờn từ đỉnh tháp trung tâm dội xuống, khiến các cột đèn neon rách nát ở rìa ranh giới nhấp nháy những vệt sáng đỏ quạch như máu.
Khải khẽ kéo vành mũ trùm đầu nano xuống sát trán, che đi con mắt phải hoàn toàn xám xịt và mất cảm giác. Con mắt trái duy nhất của anh nheo lại sau lớp kính AR nứt góc, cố gắng lọc nhiễu từ trường đang bắt đầu đậm đặc do cơn bão điện từ nhẹ đổ bộ. Từng đợt dịch thần kinh rò rỉ từ cổng cấy ghép sau gáy chảy dọc cột sống, mang lại cảm giác lạnh buốt như băng, nhưng Khải không bận tâm. Trong tâm trí anh lúc này chỉ có dòng số đếm ngược sinh mạng của em gái Lan: [11 GIỜ 35 PHÚT 12 GIÂY].
“Nép sát vào,” tiếng thì thầm của An 'Còi' cắt đứt dòng suy nghĩ của Khải.
Gã trộm linh kiện nhỏ con khom người sát đất, di chuyển uyển chuyển như một bóng ma nhờ các đệm cao su giảm chấn dưới lòng bàn chân. An không cấy ghép bất kỳ mảnh kim loại nào trên cơ thể để tránh các máy quét từ tính của tập đoàn, một lựa chọn sinh tồn cực kỳ khôn ngoan ở tầng đáy này.
Phía sau Khải, Nguyễn Hoàng Vy đang ôm chặt chiếc máy tính cơ học xách tay bọc chì nặng trịch. Gương mặt cô gái hacker nhợt nhạt dưới mái tóc xanh neon rực rỡ, bắp tay trái bị thương do mã độc phản hồi từ tường lửa phân khu y tế trước đó đã thấm đẫm lớp băng vải, rỉ ra một thứ dịch màu vàng nhạt lẫn máu sẫm. Cơn sốt cao khiến hơi thở của cô nóng hổi và dồn dập, nhưng đôi mắt cô vẫn rực lên ý chí kiên cường không chịu khuất phục.
“Hàng rào điện từ phía trước,” An 'Còi' dừng lại dưới bóng của một chiếc container rỉ sét, chỉ tay về phía dải lưới thép gai phát ra những tia điện màu xanh lam nhấp nháy liên tục. “Hệ thống bảo vệ của Apex. Chạm vào là tủy sống mày thành than ngay.”
An 'Còi' gạt phắt chiếc kính lúp trên trán xuống, rút từ thắt lưng ra bộ kìm cắt cáp quang siêu dẫn bọc sợi carbon cách điện. Gã nhẹ nhàng luồn lưỡi kìm vào điểm nút của hàng rào, nơi dòng điện cao thế hội tụ. Với một động tác dứt khoát và khéo léo, An cắt đứt sợi cáp nguồn chính.
*Xoẹt!*
Một tia lửa điện bùng lên rồi tắt lịm. Dải lưới thép gai rũ xuống, mất đi ánh sáng xanh lam chết chóc.
“Ba phút,” An 'Còi' nói, giọng gã lạnh tanh. “Hệ thống tự động sẽ phát hiện sụt áp dòng và reset lại nguồn sau ba phút. Đi nhanh!”
Khải và Vy lập tức lách qua khoảng trống của hàng rào, tiến sâu vào bên trong nghĩa địa. Trước mắt họ, những cái xác khổng lồ của xe tăng, xe bọc thiết giáp Apex rỉ sét nằm ngổn ngang như những bộ xương của loài thú cổ đại bị bỏ hoang. Bụi phóng xạ bám đầy trên các bề mặt kim loại gồ ghề, phát ra thứ ánh sáng lân quang mờ ảo dưới màn sương axit.
“Tọa độ chiếc xe thiết giáp hỏng nằm ở khu vực trung tâm, cách đây hai trăm mét,” Khải nói, con mắt trái quét nhanh sơ đồ 3D hiển thị trên kính AR. Anh sử dụng kỹ năng Định vị Điểm mù Camera để tìm ra con đường di chuyển an toàn nhất, tránh xa các góc quét của hệ thống camera giám sát tĩnh vẫn đang hoạt động bằng nguồn pin dự phòng của nghĩa địa.
Họ di chuyển nhanh chóng dưới bóng tối của những khối sắt gỉ. Khi đến gần khu vực trung tâm, chiếc xe thiết giáp Apex bị phá hủy mười năm trước hiện ra. Vỏ ngoài của nó bọc thép nano dày cộp nhưng đã bị xé toạc bởi một vụ nổ lớn, để lại một khoang lái méo mó và đen kịt.
“Vy, chuẩn bị máy tính,” Khải ra lệnh, đồng thời khom người bò vào bên trong khoang lái chật hẹp của chiếc xe tank hỏng.
Mùi dầu máy khét lẹt và mùi rỉ sét nồng nặc xộc thẳng vào mũi anh. Dưới ánh sáng yếu ớt của con mắt trái cybernetic, Khải nhìn thấy bảng điều khiển trung tâm của xe đã bị thiêu rụi một nửa. Tuy nhiên, sâu bên trong hộc bảo trì bọc chì, lõi xử lý lượng tử siêu cấp bọc đồng vẫn còn nguyên vẹn, phát ra những ánh kim loại lạnh lẽo.
Vy quỳ rạp bên cạnh Khải, đặt chiếc máy tính bọc chì lên đùi. Cô cắm sợi Cáp quang siêu dẫn bọc đồng từ máy tính vào cổng kết nối vật lý của lõi lượng tử.
“An 'Còi', bẻ khóa cổng bảo mật ngoài cho tao,” Vy nói, giọng cô run lên vì cơn sốt đang hành hạ.
An 'Còi' lập tức cắm thiết bị bẻ khóa cầm tay của gã vào hệ thống, cố gắng vượt qua giao thức bảo mật của xe thiết giáp. Nhưng chỉ sau vài giây, màn hình thiết bị của gã nhấp nháy dòng chữ đỏ rực cảnh báo lỗi.
“Mẹ kiếp!” An 'Còi' rủa thầm, trán gã lấm tấm mồ hôi. “Mã hóa quân sự độc lập cấp 4 của Apex. Thiết bị của tao không đủ băng thông để bẻ gãy giao thức này.”
“Tránh ra, để tao,” Vy nghiến răng đẩy An ra. Cô gái hacker điên cuồng gõ phím trên chiếc máy tính bọc chì, cố gắng sử dụng các chip nhớ NAND thô nhặt từ bãi rác để tạo ra một luồng giải mã đa phân đoạn. Cổng cấy ghép thần kinh sau tai trái của cô bắt đầu tỏa nhiệt lượng cao, rò rỉ dịch thần kinh màu trong suốt.
Khải đứng cảnh giới ở cửa khoang lái. Đột nhiên, nhãn cầu cybernetic mới của anh giật mạnh. Kính AR hiển thị một cảnh báo đỏ rực rỡ kèm theo âm thanh rít nhẹ của động cơ phản lực tầm thấp: [CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN TÍN HIỆU QUÉT NHIỆT... KHOẢNG CÁCH 100 MÉT].
“Vy! An! Có biến!” Khải gằn giọng.
Từ trong màn sương axit dày đặc, một cỗ máy bốn chân bằng thép đen hình dáng như một con chó săn khổng lồ bước ra. Robot Tuần Tra Apex-A9. Nó không có đầu, thay vào đó là một khối cảm biến xoay tròn phát ra tia laser quét màu xanh lam rực rỡ, liên tục quét qua các khối container rỉ sét.
“Nó đang quét nhiệt!” An 'Còi' hoảng sợ, gã khom người lùi sâu vào góc tối của khoang lái.
“Vy, xong chưa?” Khải hỏi, tay anh đã giấu sẵn khẩu súng bắn đinh áp lực hơi tự chế dưới lớp áo dù.
“Tám mươi phần trăm... tao cần thêm ba mươi giây!” Vy hét lên, những ngón tay cô gõ nhanh đến mức tạo ra những tiếng cọc cạch liên tục trên bàn phím cơ.
Con Robot A9 dừng lại cách chiếc xe thiết giáp năm mươi mét. Khối cảm biến của nó xoay một vòng 180 độ, tia laser quét trúng vào phần vỏ thép của chiếc xe tank hỏng. Hệ thống AI chiến đấu của nó lập tức nhận diện được sự thay đổi nhiệt lượng bất thường từ cơ thể của Vy đang bị sốt cao.
*HÚUUUU!*
Tiếng còi báo động cơ khí rít lên chói tai. Khẩu súng máy xoay nòng mini dưới bụng robot tự động hạ xuống, khóa mục tiêu thẳng vào khoang lái.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Những viên đạn xung điện từ hạng nặng bắn quét liên tục, xé toạc các tấm tôn gỉ và vỏ thép mỏng của chiếc xe tank. Những tia lửa điện bắn tung tóe trong đêm tối.
“Vy! Nằm xuống!” Khải lao đến, dùng thân mình đè lên Vy và chiếc máy tính bọc chì.
Một tiếng nổ lớn vang lên ngay sát tai họ. Một mảnh hợp kim sắc nhọn từ vỏ xe tăng bị đạn bắn nát văng ra, găm thẳng vào bắp tay trái của Vy, ngay cạnh vết thương cũ đang hoại tử. Cô gái hacker rú lên một tiếng đau đớn, máu tươi phun ra, nhuộm đỏ cả lớp lá đồng Faraday bọc quanh máy tính.
“Mẹ kiếp!” Khải nghiến răng. Anh biết nếu cứ tiếp tục trốn trong khoang lái, cả ba sẽ bị nghiền nát bởi hỏa lực của robot.
Anh nhìn nhanh sơ đồ địa hình nghĩa địa qua kính AR. Cách chiếc xe thiết giáp mười mét về phía bên trái là một trạm biến áp quân sự cũ đã bị hỏng từ lâu, tạo ra một vùng nhiễu sóng từ trường tự nhiên cực mạnh.
“Ẩn nấp trong Vùng Mù Điện từ!” Khải thét lên trong tâm trí.
Anh giật phắt sợi cáp quang siêu dẫn bọc đồng ra khỏi lõi lượng tử, một tay ôm lấy Vy đang nửa tỉnh nửa mê, tay kia nắm chặt khẩu súng bắn đinh.
“An! Chạy về phía trạm biến áp hỏng!”
Khải cõng Vy trên lưng, bứt tốc lao ra khỏi khoang lái xe tank ngay giữa hai loạt đạn của robot. Anh nhẩm tính chu kỳ quét nhiệt hình nón của Robot A9 trong đầu, tận dụng khoảng trống 2 giây khi robot xoay nòng súng để di chuyển khuất sau các khối chì dày của đống container rác.
*ĐOÀNG!*
Một loạt đạn sượt qua vai Khải, hơi nóng của đạn xung điện làm cháy sém một mảng áo khoác dù của anh. Nhưng Khải không dừng lại. Anh dùng hết sức bình sinh lao thẳng vào phạm vi ảnh hưởng của trạm biến áp hỏng.
Ngay khi bước chân vào vùng mù điện từ, chiếc kính AR của Khải nhấp nháy những sọc nhiễu trắng xóa, bản đồ định vị GPS hoàn toàn biến mất. Đồng thời, khối cảm biến hồng ngoại của Robot A9 đang đuổi theo cũng bị nhiễu loạn nghiêm trọng bởi từ trường xoáy phát ra từ trạm biến áp. Khẩu súng máy của nó xoay nòng bắn loạn xạ vào các khối container rỗng xung quanh, hoàn toàn mất phương hướng.
“Nấp vào đây!” An 'Còi' kéo một tấm tôn rỉ sét, để lộ một khe hẹp chật hẹp giữa hai khối container bọc chì dày.
Khải đặt Vy nằm xuống nền đất bẩn thỉu đầy bụi phóng xạ. Cô gái hacker thở dốc, gương mặt tái nhợt vì mất máu và phơi nhiễm phóng xạ nhẹ từ mảnh kim loại gỉ.
“Khải... chip... chip lượng tử...” Vy thều thào, bàn tay run rẩy của cô vẫn nắm chặt chiếc lõi xử lý lượng tử siêu cấp bọc đồng mà cô đã tháo dỡ thành công ở những giây cuối cùng.
“Tao giữ rồi. Yên tâm đi,” Khải nói, giọng anh dịu lại.
Anh nhanh chóng rút từ trong túi áo dù ra tuýp gel nano y tế sơ cứu và một liều Thuốc ức chế Đào thải Thần kinh Cybernetic của bác sĩ Lâm. Khải dùng răng cắn đứt nắp tuýp gel, nhẹ nhàng bôi một lớp dày lên vết thương đang chảy máu của Vy. Chất gel nano nhanh chóng đông cứng lại, ngăn chặn tình trạng xuất huyết và trung hòa bớt độc chất phóng xạ bám trên vết cắt.
Vy khẽ rên rỉ, đầu cô tựa vào vai Khải. Trong không gian chật hẹp và tăm tối của khe container, hơi ấm từ cơ thể hai người như hòa vào làm một, xua đi phần nào cái lạnh buốt giá của đêm sương axit. Sự thấu cảm thầm lặng nảy nở giữa hai kẻ Điểm F đang liều mạng chống lại cả hệ thống thuật toán cai trị.
“Cảm ơn mày,” Vy thì thầm, đôi mắt cô khẽ nhắm lại dưới lớp kính bảo hộ hacker.
“Giữ sức đi. Chúng ta chưa thoát đâu,” Khải đáp, mắt anh không rời khỏi lối vào khe container.
Anh lấy chiếc Thẻ Đen Deep-Net bọc titan ra, dùng những lá đồng Faraday còn sót lại để bọc kín chiếc chip lượng tử quân sự cũ vừa lấy được, triệt tiêu hoàn toàn mọi bức xạ điện từ phát ra từ nó để tránh bị hệ thống quét của tập đoàn phát hiện ngược.
*CẠCH!*
Một tiếng súng nổ lớn từ phía xa vọng lại. Con Robot A9 đã bị thu hút bởi một luồng tín hiệu mới.
Khải khẽ chớp mắt trái, kính AR nhấp nháy hiển thị một thông báo khẩn cấp từ mạng lưới giao liên của Bình 'Mắt Kính' vừa bắt được tần số an ninh rò rỉ của cảnh sát: [Cảnh báo: Phát hiện hoạt động bẻ khóa và nổ súng tại Nghĩa địa linh kiện. Trung úy Lê Văn Nam đang điều phối Đội Đặc Nhiệm Thiết Giáp 09 phong tỏa toàn bộ lối thoát hiểm của nghĩa địa].
Con mắt trái của Khải co thắt lại đầy tàn khốc. Anh nhìn chiếc chip lượng tử đã được bọc đồng thành công trong tay, rồi quay sang nhìn Vy đang hôn mê trên đất.
Cuộc đột kích nghĩa địa đã thành công, nhưng cái bẫy thép của Trung úy Nam đã bắt đầu khóa chặt lối về.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!