Kế Hoạch Đột Nhập Vùng Y Tế
Màn sương axit đậm đặc của Khu Trũng rỉ rả bám vào những tấm tôn gỉ của căn hầm dưới gầm cầu Sector 9, tạo nên những tiếng xèo xèo buốt nhức. Bên trong không gian chật hẹp nồng nặc mùi ozone và rỉ sét, ánh sáng đỏ quạch từ màn hình CRT của chiếc máy tính bọc chì phản chiếu lên gương mặt hốc hác của Trần Đăng Khải.
Con mắt phải của anh hoàn toàn xám xịt, mất đi tiêu cự sau di chứng của ván cược sinh tử với Tấn. Nhưng con mắt trái còn lại, ẩn sau lớp kính AR nứt góc, đang nhìn chằm chằm vào dòng số đếm ngược màu đỏ lòm đang nhảy múa điên cuồng trên góc võng mạc: [11 GIỜ 42 PHÚT 08 GIÂY].
Chưa đầy mười hai giờ trước khi em gái anh, Trần Phương Lan, bị đưa lên bàn mổ rã xác của Hoàng Đồ Tể.
“Khải... khụ... tao không thể bẻ khóa nổi hệ thống tường lửa của Phân khu giam giữ y tế Sector 9 từ xa.”
Tiếng nói khàn đặc của Nguyễn Hoàng Vy vang lên từ góc tối. Cô gái hacker bấu chặt lấy bắp tay trái đang rỉ máu tươi qua lớp băng gạc hoại tử nhẹ, hơi thở nóng rực vì cơn sốt cao. Trên bàn phím cơ học của chiếc máy tính bọc chì, những ngón tay cô run rẩy gõ từng dòng lệnh, nhưng màn hình liên tục trả về những dải sọc đỏ cảnh báo lỗi kết nối.
“Mã hóa động liên tục (Dynamic Encryption Protocol),” Khải lạnh lùng phân tích, đôi mắt anh không rời khỏi sơ đồ kiến trúc bảo mật của phân khu y tế đang hiển thị dạng lưới 3D mờ nhạt. “Cứ mỗi ba mươi giây, thuật toán của siêu máy chủ Apex lại tự động thay đổi khóa bảo mật của hệ thống camera giám sát và bẫy laser tự hủy thần kinh ở lối vào. Vy, mày đang cố dùng một đường cáp lậu băng thông thấp để bẻ một ổ khóa lượng tử xoay vòng liên tục. Đó là tự sát.”
“Tao biết!” Vy nghiến răng, cố nén một cơn co thắt thần kinh từ cổng cấy ghép sau tai trái. “Nhưng nếu không hack được camera, mày chỉ cần bước chân vào phạm vi mười mét của hành lang y tế, bẫy laser tự hủy sẽ nướng chín tủy sống của mày trong vòng không phẩy một giây!”
Không cam chịu thất bại, Vy điên cuồng Overclock cổng cấy ghép thần kinh của mình, cố tình gửi một gói dữ liệu giải mã cưỡng bức qua dải băng thông ngầm.
*BÙM!*
Một tiếng nổ lách lách vang lên từ hộp cáp đồng trục bọc đồng. Dòng điện phản hồi ngược cực mạnh dội thẳng từ hệ thống bảo mật của tập đoàn Apex về cổng cấy ghép sau tai Vy. Cô gái hacker rú lên một tiếng đau đớn, cả cơ thể nhỏ nhắn co giật mạnh rồi ngã quỵ xuống sàn đất ẩm ướt. Máu tươi rỉ ra từ lỗ tai trái, nhuộm đỏ những sợi tóc xanh neon rực rỡ.
“Vy!”
Khải lao đến, đỡ lấy bả vai cô. Anh nhanh chóng rút sợi cáp kết nối vật lý ra khỏi cổng sau tai Vy, cắt đứt hoàn toàn luồng dữ liệu độc hại đang tàn phá hệ thần kinh của cô. Anh đặt cô nằm nghiêng, dùng nước cất không nhiễm xạ thấm ướt một mảnh giẻ sạch để lau đi vệt máu trên má cô.
“Mã độc cô lập (Isolation Quarantine Protocol) của tập đoàn,” Vy thều thào, đôi mắt chập chờn ánh sáng AR yếu ớt. “Chúng đã cô lập hoàn toàn đường truyền của tao... Nếu đột nhập vật lý vào phân khu y tế, chúng ta buộc phải bẻ khóa trực tiếp tại cổng bảo trì của trạm an ninh. Nhưng tốc độ xử lý của máy tính bọc chì này không đủ để chạy thuật toán bẻ khóa trước khi mã hóa động của camera thay đổi.”
Khải đứng dậy, con mắt trái sắc lạnh co thắt lại. Tư duy của một cựu kiểm toán viên bắt đầu hoạt động với công suất cực hạn, phân tích từng con số và kẽ hở phần cứng của xã hội số này.
“Tốc độ xử lý là mấu chốt,” Khải nói, giọng anh điềm tĩnh đến đáng sợ. “Nếu tốc độ giải mã của chúng ta nhanh hơn chu kỳ thay đổi ba mươi giây của mã hóa động, chúng ta có thể tạo ra một hình ảnh giả lập thời gian thực (real-time loop) để đánh lừa camera an ninh và vô hiệu hóa bẫy laser từ bên trong. Vy, thiết bị của chúng ta cần một bộ não mạnh hơn.”
“Một bộ não lượng tử quân sự,” Vy ho khan, dùng tay bịt chặt vết thương ở bắp tay. “Nhưng ở cái xó Sector 9 này, lấy đâu ra linh kiện cấp quân sự? Mọi thứ đều bị Apex độc quyền kiểm soát.”
“Có một nơi,” một giọng nói nhỏ nhẹ, khàn khàn vang lên từ lối vào hầm.
Nguyễn Văn An – An 'Còi' – lách người qua nắp cống rỉ sét, bước vào căn hầm. Gã mặc bộ đồ bám sát người màu tối chống phát xạ nhiệt, di chuyển không phát ra một tiếng động nhỏ nào. Đôi mắt ti hí của gã quét qua bãi chiến trường trong hầm, dừng lại ở chiếc kính AR nứt góc của Khải.
“An 'Còi', mày biết chỗ nào có?” Khải bước tới, áp sát gã trộm linh kiện.
An 'Còi' nhếch mép cười, để lộ hàm răng sún đen nhẻm: “Nghĩa địa linh kiện quân sự cũ ở ngoại vi phân khu. Nơi đó chứa xác của chiếc xe thiết giáp Apex bị phá hủy trong cuộc nổi dậy mười năm trước. Trên khoang lái của nó vẫn còn một lõi xử lý lượng tử siêu cấp bọc đồng. Vấn đề là... khu vực đó bị phong tỏa bởi hàng rào điện từ và nhiễm xạ cực nặng. Không kẻ nhặt rác nào dám bén mảng đến.”
“Tao cần tọa độ chính xác của chiếc xe đó,” Khải dứt khoát.
“Tọa độ quân sự không rẻ đâu, gã Điểm F,” An 'Còi' chìa ra thiết bị quét cầm tay đã bị bẻ khóa hiển thị sai lệch số dư. “Tao cần hai trăm điểm công dân đen để đổi lấy thông tin này. Mày biết luật chợ đen rồi đấy.”
Khải không do dự. Anh lấy chiếc Thẻ Đen Deep-Net từ trong túi áo dù bọc chì ra, cắm vào bộ điều hợp kết nối với máy tính. Dù tài khoản chính quy của anh đang bị khóa hành chính bốn mươi tám giờ bởi bà Hằng, nhưng số điểm cược lậu năm nghìn điểm đen thắng từ Tấn vẫn nằm an toàn trong Thẻ Đen. Anh thực hiện một giao dịch chui, khấu trừ hai trăm điểm đen chuyển thẳng vào ví của An.
[HỆ THỐNG APEX CHUI: ĐÃ CHUYỂN 200 ĐIỂM ĐEN...]
[SỐ DƯ THẺ ĐEN: 4300 ĐIỂM ĐEN...]
Nhận được điểm, An 'Còi' cười híp mắt, lập tức truyền tệp dữ liệu tọa độ 3D và sơ đồ hàng rào điện từ qua cổng kết nối hồng ngoại của kính AR của Khải.
“Tao sẽ dẫn đường cho tụi mày đến rìa nghĩa địa,” An 'Còi' nói, giọng gã đột ngột trầm xuống đầy nghiêm túc. “Nhưng tao cảnh báo trước. Nghĩa địa đó không chỉ có phóng xạ. Tập đoàn Apex đã lập trình lại một đội Robot Tuần Tra Apex-A9 – những con quái vật cơ khí bốn chân bọc thép nano nặng nề. Chúng được lệnh bắn hạ tại chỗ bất kỳ sinh vật sống nào không phát ra tín hiệu định danh hợp lệ.”
Khải siết chặt nắm tay. Anh nhìn sang Vy đang mệt mỏi tựa đầu vào vách container.
“Vy, mày có thể gia cố các thiết bị bọc đồng của chúng ta không?” Khải hỏi. “Chúng ta cần bảo vệ máy tính bọc chì và cáp quang siêu dẫn khỏi phơi nhiễm từ trường và phóng xạ ở nghĩa địa.”
Vy gật đầu yếu ớt, cô dùng một tay kéo hòm dụng cụ hàn xì ra: “Tao sẽ bọc thêm ba lớp lá đồng Faraday quanh máy tính và cáp siêu dẫn. Nhưng Khải... nhãn cầu mới của mày chưa được đồng bộ hoàn toàn với hệ thống định vị của kính AR. Mày sẽ gặp khó khăn lớn khi Định vị Điểm mù Camera trong sương mù phóng xạ.”
“Tôi sẽ dùng con mắt trái này để tính toán,” Khải điềm tĩnh đeo chiếc kính AR nứt góc lên mắt trái, con mắt phải xám xịt được che giấu dưới vành mũ trùm đầu nano. Anh bắt đầu chạy thuật toán phân tích điểm mù dựa trên tọa độ An 'Còi' vừa cung cấp, lên lộ trình di chuyển hoàn hảo tránh các camera giám sát tĩnh của nghĩa địa.
Bên ngoài, tiếng sấm điện từ rền vang từ đỉnh tháp trung tâm dội xuống Khu Trũng. Một cơn bão điện từ nhẹ bắt đầu quét qua rìa phân khu, làm các luồng sáng neon trên đường phố chập chờn nhấp nháy, báo hiệu một đêm đầy biến động.
Khải quay sang nhìn An 'Còi', con mắt trái của anh sáng lên một quyết tâm tàn khốc:
“Chuẩn bị đi. Chúng ta đột nhập nghĩa địa ngay bây giờ.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!