Nhạc nềnBroken

Thỏa Hiệp Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa axit gầm rú trên những mái tôn rỉ sét của Khu Trũng, trút xuống con hẻm tối nằm cạnh trạm biến áp hỏng ở rìa Chợ Đen Neon-9. Những giọt nước mang tính axit cao chạm vào lớp vải dù sờn rách trên vai Trần Đăng Khải, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ và để lại những vệt ố xám xịt. Khải kéo sụp chiếc mũ trùm đầu chống quét nhiệt nano, che đi nửa khuôn mặt hốc hác. Con mắt phải của anh hoàn toàn tối đen, vô hồn do di chứng xuất huyết võng mạc từ ván cược với Tấn. Nhưng con mắt trái còn lại, ẩn sau lớp kính AR cũ kỹ nứt góc, đang lóe lên tia sáng sắc lạnh của một cựu kiểm toán viên trưởng.


Phía sau anh, trong bóng tối của hốc container bỏ hoang, Nguyễn Hoàng Vy đang tựa lưng vào vách thép gỉ sét. Bắp tay trái của cô quấn băng gạc đẫm dịch vàng và máu khô, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì cơn sốt hoại tử đang gặm nhấm thể xác. Cô ôm khư khư chiếc máy tính xách tay bọc chì, ngón tay run rẩy điều chỉnh tần số trên bộ điều hợp analog.


“Khải... tần số sóng ngắn đã đồng bộ,” Vy thì thầm qua bộ đàm cầm tay. “Thiết bị gây nhiễu của tao chỉ còn mười phần trăm pin. Mày chỉ có tối đa ba phút đàm phán trước khi cảnh sát an ninh phát hiện ra luồng sóng lạ.”


“Đủ rồi,” Khải khàn giọng đáp. Anh siết chặt chiếc Thẻ Đen Deep-Net trong lòng bàn tay. Năm nghìn điểm công dân đen nằm trong đó là sợi dây sinh mệnh duy nhất của em gái anh, Trần Phương Lan. Nhưng hiện tại, tài khoản quy đổi của anh đã bị đóng băng bởi lệnh phong tỏa của Cảnh sát trưởng Nguyễn Quốc Hùng. Thời gian đếm ngược trên kính AR của anh đang nhảy múa điên cuồng: [23 GIỜ 45 PHÚT 12 GIÂY].


Tiếng bước chân nặng nề nện xuống vũng nước thải axit cắt đứt dòng suy nghĩ của Khải.


Đại úy Nguyễn Quốc Hùng bước ra từ bóng tối của con hẻm cụt. Lão béo mập, khoác trên mình bộ giáp cảnh sát Apex màu xanh đen bóng bẩy nhưng đầy vết xước gỉ. Thắt lưng lão treo khẩu súng trường xung điện quân sự và dùi cui bọc thép nặng trịch. Khuôn mặt đỏ gay vì lạm dụng rượu cồn tổng hợp rẻ tiền của lão giãn ra thành một nụ cười khinh bỉ khi nhìn thấy ký tự F màu đỏ rực hiển thị lơ lửng trên đầu Khải qua kính AR.


“Một gã Điểm F vô gia cư dám dùng tần số analog chui để hẹn gặp tao?” Hùng gằn giọng, bàn tay bọc thép của lão đặt hờ lên báng súng trường xung điện. “Mày có biết tao chỉ cần chớp mắt một cái, drone tuần tra sẽ đến rã xác mày thành phân bón sinh học trong vòng ba mươi giây không, thằng rác rưởi?”


Khải không lùi bước. Anh đứng sừng sững giữa màn mưa axit, đối mặt với họng súng của kẻ nắm quyền hành pháp.


“Đại úy Hùng. Nếu tôi là ông, tôi sẽ không chạm vào khẩu súng đó,” Khải điềm tĩnh nói, giọng nói không một chút dao động. “Hãy nhìn vào màn hình hiển thị AR của ông đi.”


Hùng nhíu mày, thấu kính cybernetic bên mắt phải của lão xoay nhẹ, phát ra tiếng rít cơ khí nhỏ. Ngay lập tức, khuôn mặt béo phì của lão biến sắc.


Trên giao diện AR của Hùng, một tệp dữ liệu âm thanh ngoại tuyến tự động gửi qua giao thức bluetooth lậu đang hiển thị trạng thái sẵn sàng phát. Khải khẽ chạm vào gọng kính AR nứt góc, kích hoạt lệnh phát sóng.


Giọng nói béo mập, khàn đặc của chính Hùng vang lên rõ mồn một qua bộ loa tai của lão:


*“Cứ mổ xẻ lũ Điểm F vô gia cư thoải mái đi, Tấn. Chỉ cần mỗi tháng chuyển đủ mười phần trăm điểm đen vào ví tao, tao sẽ xóa sạch hồ sơ sinh trắc học của chúng trên hệ thống Apex. Ban kiểm toán tập đoàn sẽ không bao giờ nghi ngờ.”*


Bản ghi âm cuộc giao dịch đen trực tiếp giữa Hùng và Tấn 'Lưỡi Cưa' cách đây một tuần trôi qua từng giây. Mỗi lời nói phát ra như một nhát búa đập thẳng vào sự tự tin của gã cảnh sát trưởng biến chất. Da mặt Hùng từ đỏ gay chuyển sang xám ngoét như tro tàn.


“Mày... mày lấy cái này ở đâu ra?” Hùng rống lên, giọng lão run rẩy trong sự hoảng loạn tột độ. Lão điên cuồng rút khẩu súng trường xung điện ra, chĩa thẳng vào ngực Khải. “Thằng chó! Tao sẽ bắn nát sọ mày ngay tại chỗ! Xóa tệp tin đó ngay!”


“Bắn đi,” Khải nhếch môi, con mắt trái lạnh lùng nhìn thẳng vào họng súng. “Tệp tin này được lưu trữ ngoại tuyến trên ba máy chủ bọc chì khác nhau trong khu Tổ Ong dưới sự giám sát của nhóm Bóng Ma Analog. Chỉ cần nhịp tim của tôi dừng lại, hoặc nếu tôi không gửi mã xác thực an toàn sau mỗi mười phút, toàn bộ đoạn ghi âm này cùng lịch sử giao dịch của ví [A-350-HUNG] sẽ được phát tán thẳng lên bàn làm việc của Ban kiểm toán tối cao Apex ở Sector 5.”


Hùng nghiến răng kèn kẹt, ngón tay lão đặt trên cò súng run lên bần bật. Lão biết Khải không nói đùa. Ban kiểm toán tối cao của tập đoàn là lũ quái vật máu lạnh; chúng sẵn sàng rã xác một đại úy cảnh sát để làm sạch danh tiếng hệ thống nếu phát hiện ra hành vi rửa điểm đen quy mô lớn.


Trong sự tuyệt vọng, Hùng cố gắng kích hoạt lệnh phát sóng khẩn cấp trên bộ đàm vai để gọi drone tuần tra tiêu diệt Khải.


*RÈ... RÈ...*


Không có tín hiệu nào phát ra. Đèn chỉ báo trên bộ đàm của lão nhấp nháy màu đỏ cảnh báo mất kết nối.


“Vô ích thôi,” Vy thì thầm qua bộ đàm của Khải. “Thiết bị gây nhiễu của tao đã khóa chặt toàn bộ băng tần an ninh của lão trong phạm vi năm mét. Lão hoàn toàn cô độc.”


Hùng hạ họng súng xuống, bờ vai mập mạp của lão sụp đổ. Lão nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy hoàn hảo của gã cựu kiểm toán viên Điểm F này.


“Mày muốn gì?” Hùng thở dốc, giọng nói đầy sự nhượng bộ nhục nhã. “Điểm số? Tao có thể chuyển cho mày vài trăm điểm...”


“Tôi không cần điểm bố thí của ông,” Khải cắt lời. “Tôi muốn ông giải tỏa tài khoản Điểm Công dân Cơ bản của tôi ngay lập tức. Năm nghìn điểm tôi vừa quy đổi từ Thẻ Đen phải được hợp pháp hóa để tôi nạp tiền bảo lãnh y tế cho em gái tôi.”


Hùng lắc đầu quầy quậy, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên cổ lão: “Không được! Tài khoản của mày bị phong tỏa là do bà Hằng – chủ sòng bạc Deep-Net giật dây. Bà ta đã báo cáo giao dịch của mày là gian lận hệ thống. Nếu tao tự ý mở khóa mà không có lý do hợp lệ, ban kiểm toán của tập đoàn ở Sector 5 sẽ phát hiện ra ngay lập tức!”


Khải bước tới một bước, áp sát khuôn mặt lạnh lùng vào Hùng. Mùi rỉ sét và sương axit nồng nặc bao phủ giữa hai người.


“Đó là việc của ông, Đại úy,” Khải gằn giọng. “Một kiểm toán viên trưởng như tôi thừa biết cách ông có thể lách luật. Hãy khai báo tài khoản của tôi là 'nguồn thu tịch thu từ tội phạm sòng bạc' rồi chuyển đổi nó dưới danh nghĩa quỹ an ninh phân khu. Ông có hai mươi giây để đưa ra quyết định trước khi đoạn ghi âm được gửi đi.”


Kính AR của Khải hiển thị nhịp tim của Hùng đã vọt lên mức 140 nhịp/phút. Sự đấu tranh sinh tử giữa lòng tham, nỗi sợ hãi và bản năng sinh tồn đang xé nát tâm trí gã cảnh sát trưởng.


“Được... Được rồi! Tao sẽ làm!” Hùng hét lên trong tiếng mưa. Lão vội vàng rút thiết bị đầu cuối cầm tay của cảnh sát ra, ngón tay béo mập gõ điên cuồng trên màn hình cảm ứng mã hóa.


[HỆ THỐNG APEX: ĐANG XỬ LÝ YÊU CẦU GIẢI TỎA TÀI KHỎAN...]

[MÃ ĐỐI TƯỢNG: TRẦN ĐĂNG KHẢI...]

[TRẠNG THÁI: ĐÃ GIẢI TỎA TẠM THỜI.]


“Xong rồi! Tài khoản của mày đã được mở khóa,” Hùng thở hổn hển, chìa màn hình hiển thị màu xanh lá cây về phía Khải. “Nhưng tao phải khấu trừ năm trăm điểm công dân đen từ tài khoản của mày để làm 'phí giao dịch' hợp pháp hóa nguồn tiền trên hệ thống Apex. Nếu không, cả hai chúng ta đều chết.”


Khải nhìn con số [4500 Điểm] hiển thị trên tài khoản của mình. Anh khẽ gật đầu. Cái giá năm trăm điểm để mua sự im lặng và an toàn của Hùng là hoàn toàn xứng đáng.


“Còn một điều nữa,” Khải nói. “Tôi muốn lịch trình tuần tra của đội đặc nhiệm thiết giáp và drone an ninh quanh phân khu y tế Sector 9 đêm nay.”


Hùng trợn mắt kinh hãi: “Mày điên rồi! Mày định đột nhập vào phân khu y tế? Nơi đó được bảo vệ bằng hệ thống bẫy laser tự động và đặc nhiệm bọc thép!”


“Đó không phải việc của ông,” Khải chìa tay ra.


Hùng run rẩy truyền tệp dữ liệu lịch trình tuần tra qua cổng kết nối hồng ngoại của kính AR của Khải.


“Tao đã làm tất cả những gì mày muốn,” Hùng nói, giọng lão run rẩy đầy oán hận. “Bản ghi âm đó...”


“Nó sẽ an toàn chừng nào tôi và em gái tôi còn sống sót ra khỏi Sector 9,” Khải lùi lại vào bóng tối của con hẻm. “Nếu chúng tôi có mệnh hệ gì, tệp tin sẽ tự động kích hoạt. Ông biết mình phải làm gì rồi đấy.”


Khải quay lưng, nhanh chóng lướt đi trong màn mưa axit dày đặc, để lại Cảnh sát trưởng Hùng đứng chôn chân trong con hẻm tối tăm với khuôn mặt tràn ngập sự căm hận và sợ hãi.


Anh nhanh chóng quay trở lại hốc container nơi Vy đang đợi. Vy nhìn thấy anh liền thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức cô khuỵu xuống vì kiệt sức, chiếc máy tính bọc chì suýt tuột khỏi tay.


“Khải... tài khoản đã mở... mau nạp tiền bảo lãnh cho Lan đi...” Vy thều thào, đôi môi cô tím tái vì cơn sốt hoại tử.


Khải vội vàng đỡ lấy Vy, đặt cô ngồi xuống tấm đệm bông sờn cũ. Anh mở kính AR, truy cập vào cổng dịch vụ y tế của tập đoàn Apex để thực hiện lệnh nạp tiền bảo lãnh y tế trực tuyến cho Lan.


[HỆ THỐNG APEX: ĐANG THỰC HIỆN LỆNH BẢO LÃNH Y TẾ CHO ĐỐI TƯỢNG TRẦN PHƯƠNG LAN...]

[YÊU CẦU: 4000 ĐIỂM CÔNG DÂN CƠ BẢN...]

[TIẾN TRÌNH: 10%... 30%...]


Khải nín thở nhìn dòng chữ chạy. Chỉ cần tiến trình này hoàn tất, Lan sẽ được tự do hợp pháp.


Nhưng ngay khi tiến trình chạm mốc 50%, màn hình AR của anh đột ngột khựng lại. Một dòng chữ cảnh báo màu vàng nhấp nháy liên tục:


[CẢNH BÁO: GIAO DỊCH BỊ TRÌ HOÃN DO SỰ CAN THIỆP HÀNH CHÍNH TỪ BAN QUẢN TRỊ SÒNG BẠC DEEP-NET. THỜI GIAN PHÊ DUYỆT THỦ CÔNG DỰ KIẾN: 48 GIỜ.]


“Mẹ kiếp!” Khải đập mạnh tay xuống vách container. “Bà Hằng đã dùng quyền lực trung lưu của mình để gài thêm một khóa hành chính! Chúng muốn kéo dài thời gian để đối phó với tao!”


Vy nghe thấy tiếng động, cô gượng dậy, đôi mắt mệt mỏi nhìn vào màn hình máy tính bọc chì đang hiển thị các luồng lưu lượng mạng ngầm của bệnh viện. Đột nhiên, ngón tay cô khựng lại trên bàn phím. Gương mặt cô chuyển từ nhợt nhạt sang trắng bệch không còn một giọt máu.


“Khải... không xong rồi...” Vy thảng thốt kêu lên, giọng cô run rẩy dữ dội. “Tao vừa bẻ khóa được nhật ký vận chuyển nội bộ của phân khu y tế... Lan... Lan không còn ở phòng giam y tế nữa!”


Khải như bị sét đánh ngang tai, anh lao đến bên Vy, con mắt trái dán chặt vào màn hình hiển thị dòng chữ đỏ rực rỡ vừa được Vy trích xuất từ sub-server của bệnh viện:


[LỆNH CHUYỂN GIAO ĐẶC BIỆT: ĐỐI TƯỢNG TRẦN PHƯƠNG LAN - ĐIỂM SỐ: -450. ĐANG ĐƯỢC VẬN CHUYỂN ĐẾN PHÒNG MỔ CHUI CỦA HOÀNG ĐỒ TỂ ĐỂ THỰC HIỆN QUY TRÌNH THU HOẠCH SINH HỌC KHẨN CẤP THEO YÊU CẦU CỦA BÀ HẰNG.]

[THỜI GIAN KHỞI ĐỘNG QUY TRÌNH: 11 GIỜ 59 PHÚT 59 GIÂY.]


Con số thời gian đếm ngược màu đỏ rực rỡ hiện lên ngay trước mắt Khải, nhảy múa điên cuồng dọc theo vết nứt của tròng kính AR.


Vy ngước nhìn Khải, đôi mắt cô tràn ngập sự tuyệt vọng: “Bà Hằng muốn rã xác Lan sớm để thu hoạch bộ não tương thích gen của cô ấy gửi lên Sector 5, nhằm bù đắp khoản thất thoát năm nghìn điểm số do mày gây ra! Khải... chúng ta chỉ còn chưa đầy mười hai giờ trước khi Lan bị Hoàng Đồ Tể mổ xẻ!”


Khải nhìn chằm chằm vào con số đang lùi dần về không. Cơn phẫn nộ tột cùng dâng lên trong lồng ngực, quyện với nỗi sợ hãi mất đi người thân duy nhất còn lại trên đời. Anh siết chặt nắm tay, con mắt trái lóe lên một quyết tâm sinh tử tàn khốc.


“Chuẩn bị vũ khí,” Khải gằn giọng, âm thanh lạnh lùng như băng giá dưới đáy vực thẳm. “Chúng ta sẽ đột nhập phân khu y tế ngay đêm nay.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!