Nhạc nềnBroken

Hẻm Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương điện từ của Kinh Đô-Neon chưa bao giờ thôi ngột ngạt. Nó mang theo vị rỉ sét của kim loại bị ăn mòn và mùi hóa chất nồng nặc từ các nhà máy xả thải của tập đoàn Apex-Vạn Kỷ lơ lửng trên tầng cao. Dưới đáy của siêu đô thị này, Khu Trũng – Sector 9 – giống như một bãi rác khổng lồ, nơi ánh sáng mặt trời là một khái niệm xa xỉ, chỉ được thay thế bằng những dải đèn neon nhấp nháy sắp hỏng và những màn hình quảng cáo holographic khổng lồ chiếu thứ ánh sáng xanh đỏ bợt bạt xuống những container xếp chồng lên nhau.


Trần Đăng Khải kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác dù rách nát, cố gắng ép mình sát vào vách tường kim loại ẩm ướt của Hẻm Bóng Tối. Bước chân của anh vội vã nhưng không phát ra tiếng động, một thói quen sinh tồn được rèn giũa suốt năm năm qua kể từ khi anh bị tước sạch danh phận kiểm toán viên trưởng và ném xuống đáy xã hội này. Trên đầu Khải, lơ lửng một ký tự "F" màu đỏ thẫm nhấp nháy liên tục qua giao diện thực tế tăng cường (AR). Đó là Điểm F – dưới 100 điểm – mức định danh dành cho "rác thải sinh học". Bất kỳ camera an ninh nào của tập đoàn quét trúng chỉ số này cũng sẽ lập tức kích hoạt còi báo động, xua đuổi hoặc tệ hơn là điều động drone tuần tra đến cưỡng chế rã xác anh để thu hồi tài nguyên sinh học.


Nhưng đó chưa phải là mối đe dọa cận kề nhất. Tai sau gáy Khải vang lên tiếng tít tít dồn dập từ chiếc kính AR nứt góc. Giao diện hiển thị một dòng chữ cảnh báo đỏ rực: [Tài khoản nợ: -5000 Điểm. Thời hạn trả lãi: Đã quá hạn 3 giờ. Chủ nợ: Khương Văn Cá].


"Mẹ kiếp," Khải rủa thầm, hơi thở của anh phả ra một làn khói trắng mờ dưới trời mưa axit nhẹ. Những giọt nước mưa mang tính axit cao chạm vào lớp vải dù sờn rách, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ và để lại những vệt ố xám xịt. Da mặt anh rát buốt, nhưng tâm trí anh còn đau đớn hơn. Tại phân khu y tế cách đây ba dãy nhà, em gái anh – Trần Phương Lan – đang nằm thoi thóp trong lồng kính cách ly. Điểm số của cô bé đã rơi xuống mức âm nặng do bị gài bẫy đổ tội oan. Mỗi giây trôi qua, chiếc máy duy trì sự sống của Lan lại rút đi một lượng điểm công dân ít ỏi còn lại của anh. Nếu anh không trả đủ tiền lãi cho Khương Cá Mập tối nay, gã cho vay nặng lãi khét tiếng đó sẽ lập tức rút khế ước nợ, đồng nghĩa với việc lồng kính của Lan sẽ bị ngắt điện, và cơ thể cô bé sẽ bị đưa thẳng đến lò mổ chui của Hoàng Đồ Tể.


Tiếng bước chân nặng nề nện xuống vũng nước thải rỉ sét ở đầu hẻm cắt đứt dòng suy nghĩ của Khải. Hai bóng người cao lớn xuất hiện, che khuất chút ánh sáng neon yếu ớt từ đường lộ chính hắt vào. Chúng mặc áo khoác da báo rách rưới, răng bọc kim loại khắc biểu tượng đồng đô la kỹ thuật số phản quang đỏ rực dưới bóng tối. Đó là tay sai của băng Lưỡi Cưa Thép, lực lượng đòi nợ thuê tàn bạo dưới trướng Khương Cá Mập.


"Trần Đăng Khải! Mày nghĩ mày trốn được đi đâu dưới cái vòm kính điện từ này?" Tên đi đầu, một gã có cánh tay cybernetic gỉ sét phát ra tiếng kêu cọc cạch, cười gằn. Gã rút từ thắt lưng ra một chiếc gậy xung điện bọc thép, những tia chớp xanh lam rít lên lách tách dọc theo thân gậy. "Khương đại ca nói rồi, hôm nay không có điểm thì lấy quả thận cyberware cũ của mày bù vào. Mà nhìn cái bộ dạng Điểm F rách nát của mày, chắc nội tạng cũng mục ruỗng hết rồi nhỉ?"


Khải lùi lại một bước, mắt anh đảo nhanh qua chiếc kính AR nứt góc để quét tìm lối thoát. Nhưng vết nứt sâu trên tròng kính phải khiến giao diện AR liên tục bị nhiễu sọc, các dải sóng an ninh và vùng mù của camera giám sát hiển thị méo mó, không thể xác định chính xác. Anh cố gắng lùi sâu hơn vào hẻm cụt, tay phải lén luồn vào trong tay áo dù, nắm chặt lấy chuôi của chiếc Gậy Lôi Điện tự chế – một công cụ analog thô sơ được làm từ cuộn cao áp của xe máy điện cũ và một thanh sắt rỉ.


"Tao cần thêm 24 giờ," Khải giữ giọng điệu điềm tĩnh của một kiểm toán viên, cố gắng thương lượng để kéo dài thời gian. "Hồ sơ giao dịch của cha tao trước đây tại ngân hàng Apex vẫn còn một số khoản treo chưa được tất toán. Tao đang bẻ khóa nó. Chỉ cần bẻ khóa xong, tao sẽ có đủ điểm trả cả gốc lẫn lãi."


"Cha mày? Lão già Trần Đăng Sơn chết bờ chết bụi từ năm năm trước rồi!" Tên thứ hai, một gã gầy nhom đeo kính râm AR đen tuyền, khạc nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống đất. "Đừng có lừa trẻ con. Hôm nay, hoặc là mày chuyển 500 điểm lãi qua cổng bluetooth lậu này, hoặc là tụi tao tự tay tháo khớp gáy của mày ra!"


Gã gầy nhom lao lên, vung chiếc gậy xung điện bọc thép nhắm thẳng vào vai Khải. Khải phản xạ nhanh chóng, anh nghiêng người né tránh cú vụt trong gang tấc. Chiếc gậy xung điện đập mạnh vào vách container kim loại bên cạnh, tạo ra một tiếng nổ chát chúa và những tia lửa điện bắn tung tóe. Khải lách qua khoảng trống dưới nách gã, hướng về phía cửa sập thoát hiểm ở cuối hẻm. Anh lao đến, dùng hết sức bình sinh giật mạnh tay nắm của cửa sập.


*Cạch!*


Cửa sập không hề nhúc nhích. Một chiếc ổ khóa cơ học khổng lồ bọc xích sắt đã khóa chặt lối đi từ trước. Băng đảng của Tấn đã tính toán kỹ lưỡng, chúng đã chặn đứng con đường thoát duy nhất của anh.


"Haha! Thằng ngu! Mày nghĩ tụi tao không biết đường này dẫn ra ga tàu điện ngầm sao?" Gã cánh tay gỉ sét cười lớn, cùng gã gầy nhom từ từ khép chặt vòng vây. Khải bị dồn sát vào cánh cửa sắt khóa chặt, lưng anh chạm vào lớp kim loại lạnh ngắt. Chiếc kính AR trên mắt anh nhấp nháy liên tục, hiển thị nhịp tim của anh đã vọt lên mức 140 nhịp/phút. Cơn đau nhói từ cổng cấy ghép thần kinh sau gáy – di chứng của những lần Overclock não bộ quá mức để hack trạm sạc công cộng – bắt đầu rò rỉ dịch thần kinh ấm nóng dọc theo cổ áo.


Thế trận hoàn toàn tuyệt vọng. Hai gậy xung điện thông minh của đối thủ được liên kết trực tiếp với máy quét nhắm bắn tự động trên kính AR của chúng, khóa chặt mọi hướng di chuyển của Khải. Chỉ cần anh nhúc nhích, dòng điện 50.000V sẽ thiêu rụi hệ thần kinh vốn đã suy nhược của anh.


Đúng vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc đó, một tiếng rít chói tai vang lên từ phía xa, theo sau là một tiếng nổ trầm đục làm rung chuyển cả mặt đất dưới chân họ.


*Uỳnh!*


Trạm biến áp trung tâm của Sector 9, nằm cách đó hai dãy nhà, vừa bị kích nổ. Một luồng sóng xung kích điện từ (EMP) khổng lồ quét qua không gian. Trong tích tắc, toàn bộ ánh sáng neon rực rỡ của khu phố tắt phụt. Những màn hình holographic khổng lồ trên bầu trời vỡ vụn thành những hạt ánh sáng xám xịt rồi biến mất. Bóng tối sâu thẳm và lạnh lẽo lập tức nuốt chửng Hẻm Bóng Tối.


Cùng với sự sụp đổ của lưới điện, hệ thống ngắm bắn tự động và kính AR của hai tên đòi nợ thuê lập tức bị mất nguồn, hiển thị một màn hình đen tối tăm. Chúng hoảng loạn la hét trong bóng tối, tay quờ quạng vô định.


"Mẹ kiếp! Cái gì thế này? Tao không nhìn thấy gì cả! Kính bị sập nguồn rồi!" Gã gầy nhom hét lên, cố gắng tháo chiếc kính râm AR ra khỏi mắt.


Nhưng đối với Khải, bóng tối này lại là một thiên đường quen thuộc. Là một kẻ Điểm F phải lẩn trốn camera quét nhiệt suốt nhiều năm, anh thuộc lòng từng vết nứt trên nền đất, từng góc nhô ra của vách container trong con hẻm này bằng trí nhớ vật lý thuần túy. Hơn thế nữa, chiếc Gậy Lôi Điện tự chế trong tay anh hoạt động hoàn toàn bằng cơ chế analog thủ công, không hề chứa bất kỳ vi mạch số hóa nào nên không hề bị ảnh hưởng bởi luồng sóng EMP vừa rồi.


Khải nín thở, hạ thấp trọng tâm cơ thể. Anh bước lên một bước xéo về phía bên trái, né tránh hướng gậy xung điện vô định của gã gầy nhom. Nhãn cầu cybernetic bên mắt trái của anh – dù bị nứt kính – vẫn giúp anh nhận diện được bóng người mờ nhạt nhờ chút ánh sáng lân quang từ vũng nước thải.


*Rắc!*


Khải vung chiếc Gậy Lôi Điện analog, đâm thẳng đầu thanh sắt rỉ vào khớp nối cổ của gã gầy nhom – nơi lớp da sinh học mỏng nhất và không có giáp bảo vệ. Anh bóp cò vật lý trên chuôi gậy. Dòng điện cao thế tích tụ trong cuộn cao áp xả thẳng vào dây thần kinh tủy sống của gã gầy nhom.


Gã gầy nhom không kịp rú lên một tiếng, cơ thể gã co giật dữ dội dưới ánh chớp xanh lam ngắn ngủi rồi đổ gục xuống vũng nước thải như một khúc gỗ bị đứt cáp.


"Thằng chó! Mày ở đâu?" Gã cánh tay gỉ sét nghe tiếng động, điên cuồng vung chiếc gậy xung điện bọc thép trong bóng tối, tạo ra những tiếng gió rít vù vù. Gã không biết rằng, việc gã cố gắng kích hoạt chiếc gậy xung điện thông minh đã bị mất liên kết mạng chỉ khiến gã để lộ vị trí của mình qua những tia lửa điện nhỏ phát ra từ đầu gậy.


Khải không vội vã tấn công. Anh lùi lại, di chuyển nhẹ nhàng ra phía sau một chồng lốp xe cũ bám đầy dầu mỡ. Anh nhặt một mảnh kim loại phế thải dưới đất, ném mạnh về phía cửa sập khóa chặt.


*Xoảng!*


Tiếng kim loại va chạm vang lên ở hướng ngược lại. Gã cánh tay gỉ sét lập tức mắc bẫy, gã gầm lên một tiếng rồi lao thẳng cánh tay máy thủy lực về phía phát ra tiếng động, đấm mạnh vào cánh cửa sắt.


*Rầm!*


Lực đấm cực mạnh của cánh tay máy làm cong vênh tấm thép cửa sập, nhưng cũng khiến khớp khuỷu tay gỉ sét của gã bị kẹt chặt vào khe hở của xích sắt khóa cửa. Gã hốt hoảng cố giật tay ra nhưng tiếng pít-tông thủy lực rít lên đầy bất lực trong bóng tối.


Khải lách ra khỏi bóng tối phía sau gã. Anh không do dự, vung gậy lôi điện đâm thẳng vào bình dầu thủy lực rò rỉ ở khớp vai của cánh tay máy. Dòng điện phóng ra kích nổ lượng dầu thủy lực áp suất cao còn sót lại. Một tiếng nổ nhỏ vang lên kèm theo mùi khét lẹt của nhựa cháy. Gã cánh tay gỉ sét rú lên đau đớn khi toàn bộ hệ thần kinh cánh tay bị dòng điện nướng chín, gã quỵ gối xuống đất, ôm lấy bả vai bốc khói nghi ngút.


Khải thở dốc, buông chiếc gậy lôi điện đã cạn sạch năng lượng xuống đất. Cơ thể anh run rẩy dữ dội vì mệt mỏi và di chứng bỏng sương axit nhẹ trên da cổ. Chiếc kính AR của anh khôi phục lại nguồn điện dự phòng yếu ớt, hiển thị một dòng cảnh báo nhấp nháy: [Hệ thống an ninh khu vực đang khởi động lại bằng nguồn dự phòng. Thời gian còn lại: 1 phút 30 giây].


Anh phải rời khỏi đây ngay lập tức trước khi camera giám sát tầm cao ghi nhận danh tính Điểm F của anh tại hiện trường vụ nổ trạm biến áp.


Khải bước vội qua xác gã gầy nhom đang nằm bất động. Nhưng khi chuẩn bị lách ra đầu hẻm, bước chân anh khựng lại. Dưới ánh sáng lân quang xanh lam nhạt của vũng nước thải nhiễm độc, anh phát hiện ra một bóng người khác đang nằm gục bên đống phế thải điện tử ở góc khuất của con hẻm.


Đó không phải là người của băng Lưỡi Cưa Thép. Người đàn ông này mặc một bộ áo khoác da bọc sợi carbon cao cấp của giới trung lưu Sector 5, nhưng giờ đây đã bị rách nát và đẫm máu. Gương mặt gã biến dạng hoàn toàn do vết thương từ một ca ám sát bằng đạn động năng tầm gần. Trên ngực gã, chiếc phù hiệu hacker danh tiếng đã bị vỡ đôi.


Khải quỳ xuống bên cạnh xác chết. Bản năng của một cựu kiểm toán viên thúc đẩy anh tìm kiếm manh mối. Anh lật bàn tay lạnh ngắt của gã hacker ra. Trong lòng bàn tay đẫm máu của gã, kẹp chặt một thiết bị kết nối lậu hình thẻ mỏng bọc titan màu đen tuyền, không hề chứa bất kỳ nhãn mác hay mã vạch nào của tập đoàn Apex.


Đó là một chiếc Thẻ Đen Deep-Net.


Khải nín thở. Anh đã từng nghe những lời đồn đại ở chợ đen về sự tồn tại của những chiếc Thẻ Đen này. Chúng là những phần cứng lậu cực kỳ quý hiếm, được chế tạo bởi những bộ não phản loạn đỉnh cao, cho phép người sở hữu vượt qua mọi bức tường lửa bảo mật để kết nối trực tiếp vào sòng bạc ảo ngầm Deep-Net – nơi giới thượng lưu và các băng đảng sát phạt nhau bằng chính điểm công dân thực tế và quyền làm người mà không chịu sự giám sát của AI hệ thống.


Tiếng còi hú của xe tuần tra cảnh sát vang lên từ phía đầu đường, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của Sector 9. Ánh đèn pha công suất lớn của drone tuần tra bắt đầu quét dọc các ngả đường lân cận.


Khải nhanh chóng giật lấy chiếc Thẻ Đen từ tay gã hacker quá cố, nhét sâu vào túi áo khoác dù. Anh đứng dậy, dùng chân gạt đống lốp xe cũ để che lấp một phần hiện trường, rồi nhanh chóng lách người ra khỏi Hẻm Bóng Tối, biến mất vào mê cung của những container rỉ sét dưới gầm cầu vượt trước khi những tia laser xanh của drone tuần tra kịp quét trúng gót chân anh.


***


Hai mươi phút sau, trong góc tối ẩm ướt của một container bỏ hoang dưới gầm cầu vượt Sector 9, Khải ngồi bó gối trên nền đất lạnh. Tiếng sấm rền vang từ bầu trời vòm kính báo hiệu một trận mưa axit lớn sắp đổ xuống.


Anh run rẩy rút chiếc Thẻ Đen Deep-Net ra khỏi túi áo. Lớp vỏ titan của chiếc thẻ lạnh ngắt dưới ngón tay anh. Khải đưa tay ra sau gáy, chạm vào cổng cấy ghép thần kinh ẩm ướt dịch sinh học. Anh biết việc cắm một thiết bị lạ chưa rõ nguồn gốc vào thẳng não bộ là một hành vi tự sát công nghệ cao. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Lan chỉ còn chưa đầy 18 giờ sống. Khoản điểm cược lẻ của anh đã cạn kiệt. Chiếc Thẻ Đen này là chiếc phao cứu sinh duy nhất của anh.


Khải ngậm chặt một mẩu cao su cách điện giữa hai hàm răng để chống co giật. Anh đưa chiếc Thẻ Đen vào khe cắm của cổng cấy ghép sau gáy.


*Cạch.*


Một tiếng click cơ khí nhỏ vang lên sâu trong hộp sọ của anh.


Ngay lập tức, một luồng điện tích cực mạnh dội thẳng vào tủy sống, khiến toàn thân Khải co rút lại dữ dội. Anh cắn chặt mẩu cao su, mắt trợn trừng trong bóng tối. Một cơn đau búa bổ xé nát thùy trán của anh. Trên võng mạc mắt phải, chiếc kính AR nứt góc đột ngột bùng lên một luồng ánh sáng trắng lóa, xóa sạch toàn bộ giao diện Điểm F đỏ rực thông thường.


Trong không gian tối tăm của não bộ, những dòng mã nguồn màu xanh lá cây bắt đầu tự động kích hoạt với tốc độ chóng mặt. Chúng tự động bẻ gãy các giao thức bảo mật của kính AR, ghi đè lên firmware hệ thống.


Một dòng lệnh ẩn, được mã hóa bằng chữ ký số cổ điển của cha anh – Trần Đăng Sơn – bất ngờ hiện lên rực rỡ giữa màn sương dữ liệu:


[Dòng lệnh ẩn: Tro Tàn Số - Đã kích hoạt].

[Đang xác thực tần số sóng não dòng họ Trần... Thành công].

[Đang định vị máy chủ đích: Sòng bạc ngầm Deep-Net 09... Kết nối hoàn tất].


Trước mắt Khải, một giao diện ảo hoàn toàn mới mở ra, rực rỡ và sâu thẳm như một vực thẳm ánh sáng vàng kim, kéo ý thức của anh chìm sâu vào mạng lưới ngầm vô tận.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!