Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Giải Phẫu Sự Thật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ chiếc Ford Ranger của Vũ Đình Chiến gầm rú giữa màn mưa xối xả của Quận 1, bánh xe trượt mạnh trên mặt đường nhựa loang loãng nước trước khi lao thẳng vào khu vực đỗ xe khẩn cấp phía sau Bệnh viện Quận 1. Cơn bão số 3 vẫn điên cuồng trút nước xuống thành phố, những tia chớp xé toạc bầu trời đêm, soi rõ gương mặt tái nhợt vì mất máu của Trần Quốc Minh ở ghế phụ.


Bên băng ghế sau, Nguyễn Mai Chi đã lịm đi từ lúc nào. Gương mặt cô gái trẻ bám đầy muội than đen kịt từ vụ cháy văn phòng, hơi thở đứt quãng, chiếc chân trái quấn tạm bằng vạt áo khoác đẫm máu bắt đầu có dấu hiệu hoại tử nhẹ do sức nóng của lửa phốt pho.


"Cậu trụ được không, Minh?" Chiến tắt máy xe, nhanh chóng bước xuống, bờ vai vạm vỡ che chắn cho Minh khi mở cửa cabin. Vết máu trên tay vịn cửa xe từ tên thám tử tư bị Chiến hạ gục lúc trước đã bị nước mưa gột rửa thành một vệt hồng nhạt nhòa.


Minh cắn chặt răng, tay phải ôm chặt chiếc cặp táp da Samsonite gia cố tấm thép carbon 3mm vào sát lồng ngực. Khớp vai trái của anh bục chỉ hoàn toàn sau trận chiến với sát thủ Móng Vuốt, máu tươi không ngừng rỉ ra, thấm đẫm lớp vải sơ mi rách nát bên dưới áo vest. Cơn đau buốt thấu xương làm anh mất đi gần hai mươi phần trăm khả năng vận động cánh tay trái, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng lạnh như băng.


"Tôi không sao. Ưu tiên cứu Mai Chi trước. Nguyễn Văn Đạt và cảnh sát bẩn cấp quận chắc chắn đang rà soát các bệnh viện lớn. Chúng ta chỉ có tối đa ba mươi phút trước khi chúng định vị được chiếc xe này."


Chiến không nói hai lời, bế xốc Mai Chi lao nhanh qua cánh cửa kính trượt của phòng cấp cứu.


Tại sảnh cấp cứu ngột ngạt mùi cồn sát trùng và tiếng còi máy đo nhịp tim tít tít dồn dập, Bác sĩ trưởng khoa Phạm Văn Khoa đã đứng chờ sẵn trong bộ đồ phẫu thuật màu xanh dính vài vệt máu nhạt. Khoa là một người đàn ông ngoài bốn mươi, dáng người cao gầy, đôi mắt sau lớp khẩu trang y tế hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng cực kỳ quyết đoán. Nhìn thấy Chiến bế Mai Chi bước vào, Khoa lập tức khoát tay ra hiệu cho hai y tá đẩy xe cáng tới.


"Vào thẳng phòng mổ số hai. Không đăng ký bệnh án điện tử, dùng danh nghĩa ca tai nạn vô danh," giọng Khoa lạnh lùng, thực tế, hoàn toàn bỏ qua các thủ tục hành chính rườm rà của bệnh viện. Đôi mắt ông liếc qua vết thương vai trái loang máu của Minh, rồi dừng lại ở chiếc cặp táp da sờn rách: "Cậu cũng cần khâu lại vết rách vai ngay lập tức. Nhiễm trùng hoại tử cơ không phải trò đùa đâu, Luật sư."


"Hãy cứu chân của Mai Chi trước, Bác sĩ Khoa. Tôi có việc quan trọng hơn phải giải quyết dưới tầng hầm," Minh từ chối, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép, mang theo một áp lực tâm lý không thể lay chuyển.


Khoa nhìn Minh hai giây, nhận ra sự kiên định tột cùng trong mắt người con trai cựu Chánh án Hùng, ông chỉ gật đầu: "Tôi sẽ cố giữ lại chân trái cho cô bé. Nhưng nhớ kỹ, cậu chỉ có hai mươi phút trước khi thuốc giảm đau liều mạnh tôi đưa hết tác dụng."


Nhìn chiếc xe cáng đẩy Mai Chi khuất sau cánh cửa phòng mổ áp lực âm, Minh quay sang nhìn Chiến: "Chiến, anh ở lại đây canh gác vòng ngoài. Nếu có động tĩnh từ người của Đạt, lập tức rút lui theo lối thoát hiểm kỹ thuật dẫn ra bãi rác phía sau."


"Cẩn thận dưới đó, Minh. Nhà xác bệnh viện đêm bão là nơi dễ vào nhưng khó ra nhất," Chiến cảnh báo, tay phải gã âm thầm đặt vào báng khẩu Glock 19 giấu dưới vạt áo khoác gió sẫm màu.


Minh lách người qua hành lang tối, tiến về phía thang máy cũ kỹ dẫn xuống tầng hầm thứ hai – nơi đặt nhà xác của bệnh viện. Nhiệt độ giảm mạnh theo từng tầng đi xuống. Khi cửa thang máy rỉ sét mở ra, một luồng không khí lạnh buốt mang theo mùi formalin hăng hắc và mùi ẩm mốc của hầm bê tông xộc thẳng vào mũi Minh.


Ánh đèn huỳnh quang treo trên trần nhà xác nhấp nháy liên tục, phát ra những tiếng kêu o o chập chờn. Dưới góc tối sát dãy tủ đông bảo quản tử thi bằng thép không gỉ, một bóng người gầy gò, mặc áo blouse trắng đang run rẩy đứng chờ. Đó là Đỗ Minh Trí, bác sĩ pháp y trẻ của Viện Pháp y Tâm thần Trung ương, cựu đồng nghiệp và là người từng được cựu Chánh án Hùng bảo trợ nghệ nghiệp.


"Anh... anh Minh?" Trí giật mình khi nghe tiếng bước chân, gương mặt thư sinh tái mét dưới ánh đèn tù mù. Tay Trí ôm chặt một tập hồ sơ màu xanh có đóng dấu mật.


"Cảm ơn cậu đã dám đến, Trí," Minh bước tới, tay phải vẫn giữ chặt chiếc cặp táp da bảo mệnh. "Bản báo cáo khám nghiệm tử thi gốc của ba tôi đâu?"


Trí run rẩy đưa tập hồ sơ ra, giọng nói lắp bắp vì sợ hãi: "Tôi... tôi phải lén sao chép nó từ hệ thống lưu trữ ngoại tuyến của Viện ngay trong ca trực đêm mưa này. Sếp của tôi đã nhận lệnh từ Nguyễn Vĩnh để tiêu hủy bản gốc và thay thế bằng bản báo cáo ngụy tạo khẳng định ba anh chết do mất máu cấp từ vết dao đâm của Lê Văn Thịnh. Nhưng sự thật... sự thật khoa học pháp y không phải như vậy!"


Minh tiếp nhận tập hồ sơ bằng tay phải, dùng răng cắn nhẹ để giữ chiếc đèn pin nhỏ, lật nhanh từng trang tài liệu dưới sự kích hoạt của trí nhớ ảnh chụp. Từng dòng chữ kỹ thuật hiện lên rõ nét trong não bộ anh:


*"Khám nghiệm thực thể vùng cổ nạn nhân Trần Quốc Hùng: Xuất hiện vệt hằn ngang sâu 0.3cm dưới sụn giáp, tụ máu mô mềm xung quanh sừng lớn xương móng. Phổi ứ máu nặng, xuất hiện các điểm xuất huyết Tardieu dưới màng phổi và màng tim. Kết luận: Nạn nhân chết do ngạt thở cơ học do bị siết cổ bằng dây thép siêu mảnh từ phía sau. Thời gian tử vong được xác định vào khoảng 22h15 đêm 14 tháng 5..."*


Đồng tử của Minh co thắt lại. Nhãn quan hiện trường trong đầu anh lập tức tái hiện lại diễn biến vụ án tại biệt thự cổ đường Phùng Khắc Khoan đêm đó.


"22h15..." Minh thầm thì, giọng nói lạnh đi vài phần sát khí. "Trong khi đó, biên bản bắt giữ của Đội Cảnh sát Điều tra Quận 1 khẳng định Lê Văn Thịnh bước vào biệt thự cổ lúc 22h30. Nghĩa là ba tôi đã chết trước khi Thịnh chạm vào bục cửa mười lăm phút!"


"Đúng vậy!" Trí gật đầu lia lịa, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương. "Vết dao đâm của Thịnh trên ngực ông Hùng hoàn toàn không có phản ứng sống – nghĩa là vết thương được tạo ra sau khi tim nạn nhân đã ngừng đập từ lâu. Thịnh chỉ là kẻ đến sau và bị gài bẫy đổ tội giết người để che giấu chân tướng sát thủ thực sự siết cổ ba anh bằng dây thép!"


"Kẻ siết cổ ba tôi là một sát thủ chuyên nghiệp, không để lại bất kỳ dấu vết DNA nào tại hiện trường biệt thự cổ," Minh siết chặt tập hồ sơ, bả vai trái nhói lên một cơn đau buốt thấu xương như nhắc nhở anh về cái giá của sự thật. "Nguyễn Vĩnh đã dùng quyền lực tối cao để tẩy xóa báo cáo này, ép kiểm sát viên Phạm Khắc Long phải dùng bản báo cáo ngụy tạo để khép tội Thịnh tại phiên sơ thẩm ngày mai."


"Anh Minh... tôi đã giao tài liệu cho anh rồi. Xin anh hãy bảo mật danh tính cho tôi. Nếu Nguyễn Vĩnh biết tôi rò rỉ tài liệu này, tôi không chỉ mất giấy phép hành nghề mà cả mạng sống cũng không giữ nổi," Trí cầu xin, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng.


"Cậu đi lối cửa ngách thoát hiểm của nhà xác ngay đi, Trí. Mọi việc còn lại cứ để tôi gánh vác," Minh vỗ nhẹ vào vai Trí, cẩn thận nhét bản báo cáo pháp y gốc vào lớp lót nhung bảo mật của chiếc cặp táp da gia cố thép.


Trí không đợi đến câu thứ hai, lập tức quay người chạy biến vào bóng tối của hành lang hầm nhà xác.


Minh đứng im lặng giữa không gian lạnh lẽo của nhà xác, hít một hơi sâu để ổn định lại nhịp thở đang dồn dập do cơn sốt từ vết thương vai trái. Anh tiến về phía thang máy rỉ sét để quay trở lại sảnh cấp cứu.


*Cạch.*


Cửa thang máy mở ra ngay khi Minh chưa kịp bấm nút. Nhưng người bước ra từ bên trong cabin không phải là Chiến hay một y tá, mà là một bóng người cao ráo, mặc sắc phục kiểm sát phẳng phiu, tóc chải ngược bóng bẩy dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn.


Kiểm sát viên Phạm Khắc Long.


Bạn học cũ xuất sắc của Minh, đối thủ trực tiếp giữ quyền công tố tại phiên sơ thẩm ngày mai, đang đứng chặn ngay trước lối ra duy nhất của hành lang hầm nhà xác. Đôi mắt một mí sắc sảo của Long khóa chặt vào chiếc cặp táp da trên tay Minh, gương mặt lộ rõ vẻ lạnh lùng và đầy tham vọng.


"Cậu trốn chạy rất giỏi, Minh," Long bước lên một bước, tiếng giày da gõ mạnh trên nền xi măng ẩm ướt vang vọng khắp không gian nhà xác rợn người. "Nhưng cậu không ngờ tôi lại đón đầu cậu ở đây đúng không?"


Minh không hề lùi lại, anh đứng thẳng người, đối mặt trực diện với đối thủ cùng thế hệ. Bầu không khí lập tức trở nên ngột ngạt, căng thẳng tột độ như một sợi dây đàn bị kéo căng hết cỡ. Không có bạo lực thể chất, không có súng đạn nóng bỏng, nhưng sát khí vô hình từ cuộc đối đầu trí tuệ giữa hai thiên tài pháp lý bao trùm cả hành lang tối.


"Cậu đến đây để bắt tôi dưới danh nghĩa đồng phạm chạy án, hay đến để giúp Nguyễn Vĩnh dọn dẹp nốt những mảnh vỡ của sự thật, Long?" Minh lạnh lùng hỏi, tông giọng trầm ấm của anh vang lên đanh thép lấn át tiếng o o của bóng đèn huỳnh quang.


Long nhếch mép cười nhạt, tay phải khẽ chỉnh lại gọng kính cận mạ vàng: "Tôi là Kiểm sát viên của Nhà nước, tôi hành động theo đúng quy định của Bộ luật Tố tụng Hình sự. Lê Văn Thịnh đã bị bắt quả tang tại hiện trường biệt thự cổ với con dao dính máu của ba cậu. Cáo trạng buộc tội giết người cướp tài sản của tôi là bọc thép, không một kẽ hở pháp lý nào có thể bẻ gãy."


"Cáo trạng bọc thép?" Minh bước lên nửa bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một mét. Ánh mắt Minh rực lên một ngọn lửa công lý đanh thép: "Hay đó là một bản án bỏ túi được ngụy tạo bằng những biên bản lấy lời khai bẩn của Nguyễn Văn Đạt và bản báo cáo pháp y giả mạo do Nguyễn Vĩnh ép buộc Viện pháp y ký khống?"


Long biến sắc nhẹ, nhưng nhanh chóng lấy lại sự tự phụ lạnh lùng: "Đừng cố gắng dùng những lập luận ngụy biện vô căn cứ để trì hoãn phiên tòa sơ thẩm ngày mai, Luật sư Minh. Cậu nghĩ một tập sự tố tụng như cậu, với một văn phòng luật đã bị thiêu rụi thành đống tro tàn, có thể chống lại cả một hệ thống tư pháp tối cao sao?"


"Tôi không chống lại hệ thống tư pháp, Long. Tôi đang bảo vệ tính tối thượng của luật pháp trước những kẻ cầm cân nảy mực tham nhũng," Minh dứt khoát đưa tay phải vào cặp táp, nhưng thay vì rút vũ khí, anh chỉ rút ra một trang sao chép nhỏ của bản báo cáo pháp y gốc của bác sĩ Trí vừa giao, đẩy sát vào ngực áo kiểm sát của Long.


"Cậu tự nhìn đi, Kiểm sát viên Phạm Khắc Long!" Minh gầm nhẹ qua kẽ răng. "Ba tôi chết do ngạt thở lúc 22h15. Lê Văn Thịnh bước vào nhà lúc 22h30. Khoảng trống mười lăm phút đó chứng minh vết dao đâm của Thịnh chỉ là đòn ngụy tạo hiện trường của một sát thủ thứ ba. Cậu là một thiên tài logic, cậu dám khẳng định một xác chết đã ngừng thở mười lăm phút vẫn có thể bị giết chết một lần nữa bởi Lê Văn Thịnh không?"


Long nhìn chằm chằm vào những thông số kỹ thuật pháp y trên tờ giấy. Đồng tử của gã co thắt mạnh, bàn tay cầm tập hồ sơ cáo trạng khẽ run rẩy. Là một kiểm sát viên lão luyện, Long lập tức nhận ra kẽ hở mười lăm phút chí mạng này sẽ phá hủy hoàn toàn tính logic của toàn bộ cáo trạng buộc tội Thịnh giết người trực tiếp.


Gương mặt Long chuyển từ tự tin sang rúng động, rồi đột ngột tối sầm lại dưới áp lực nội tâm dữ dội. Gã biết Minh nói đúng, gã biết bản báo cáo pháp y trong tay mình là giả mạo. Nhưng gã không thể quay đầu. Hình ảnh người em trai tự sát mười năm trước sau bản án oan của Nguyễn Vĩnh, và tập hồ sơ nợ nần khổng lồ của gia đình đang bị Vĩnh khống chế hiện lên như một gọng kìm bóp nghẹt lương tri của gã.


Long hít một hơi sâu, lạnh lùng vò nát tờ giấy sao chép trong lòng bàn tay, ném xuống vũng nước bẩn dưới sàn nhà xác.


"Vô ích thôi, Minh," Long ngước mắt nhìn thẳng vào Minh, ánh mắt hiện rõ sự tàn nhẫn và quyết liệt của một kẻ đã chấp nhận bán mình cho bóng tối để sinh tồn. Gã bước sát lại, giọng nói hạ thấp xuống đầy sát khí và uy hiếp:


"Hồ sơ kết tội Thịnh đã hoàn tất. Nguyễn Vĩnh đã phê duyệt mọi quy trình nghị án bỏ túi cho ngày mai. Cậu nghĩ bồi thẩm đoàn nhân dân sơ thẩm sẽ tin vào một tờ giấy sao chép không dấu đỏ của một luật sư đang bị giang hồ truy sát sao?"


Long lạnh lùng đưa ra tối hậu thư, từng lời nói như một nhát dao găm thẳng vào không khí ngột ngạt của tầng hầm:


"Nếu ngày mai cậu bước vào phòng xử án, cậu không chỉ mất thẻ luật sư mà còn mất cả mạng sống."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!