Lửa Thiêu Văn Phòng
Cơn bão số 3 vẫn không hề có dấu hiệu hạ nhiệt khi quét qua những ngõ hẻm chằng chịt của Quận 3. Nước mưa xối xả tuôn dọc theo các máng xối rỉ sét, tạo thành những bức màn nước trắng xóa che khuất tầm nhìn. Trần Quốc Minh bước ra khỏi con hẻm nhỏ Nam Kỳ Khởi Nghĩa, toàn thân anh ướt sũng, chiếc áo vest đen dán chặt vào da thịt lạnh buốt. Mỗi bước đi của anh lúc này là một sự thử thách cực hạn về thể xác. Vết thương vai trái bị bục chỉ hoàn toàn sau cuộc cận chiến với sát thủ Móng Vuốt đang không ngừng rỉ máu, thấm đẫm lớp vải sơ mi bên trong thành một vệt đỏ lòm, dính nhớp dưới làn nước mưa.
Minh tiến về phía chiếc Ford Ranger cũ của Vũ Đình Chiến đang nổ máy chờ sẵn sát lề đường. Khi anh đưa tay phải ra định mở cửa cabin, ngón tay anh bất ngờ chạm vào một lớp dịch lỏng, nhớp dính ngay trên tay vịn bằng kim loại. Dưới ánh đèn đường vàng vọt đung đưa theo gió bão, Minh giật mình rút tay lại. Trên các ngón tay anh là những vệt máu tươi loang lổ, chưa kịp bị nước mưa gột rửa hoàn toàn. Anh nhìn qua kính xe, gương mặt Chiến hiện lên sau làn nước nhạt nhòa, lạnh lùng và đầy sát khí.
"Lên xe mau!" Chiến hạ kính xuống một chút, gầm nhẹ qua kẽ răng. "Lý Sâm đã phát hiện ra chúng ta giải cứu bà Hạnh. Vết máu trên cửa là của một tên thám tử tư dưới quyền Nguyễn Văn Đạt cố tình tiếp cận xe lúc tôi đang chờ cậu. Tôi đã giải quyết im lặng, nhưng địa bàn này không còn an toàn nữa."
Minh nén cơn đau buốt ở vai, nhanh chóng bước lên ghế phụ, đóng sập cửa xe. Anh đưa tay vào túi áo ngực trái, những ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt rỉ sét của cuộn băng cassette cũ mà bà Hạnh vừa giao. Nó vẫn an toàn, nằm ngay cạnh chiếc huy hiệu công lý mạ vàng của cha anh. Minh thở dốc, tựa đầu vào thành ghế da, cảm giác lạnh buốt của nước mưa và sự nóng rát từ vết thương vai đang giằng xé cơ thể anh.
"Về văn phòng," Minh thầm thì, giọng khản đặc. "Mai Chi đang giữ bản gốc hồ sơ vụ án năm 2012 ở đó. Chúng ta phải thu hồi tài liệu và di tản ngay lập tức. Lý Sâm sẽ không dừng lại ở việc săn lùng bà Hạnh."
Chiến không nói một lời, gã vào số, chiếc xe bán tải cũ gầm lên một tiếng trầm đục rồi lao vút vào màn mưa giông đen kịt. Đường phố Sài Gòn đêm muộn ngập sâu trong nước, những chiếc lá rụng tấp vào kính chắn gió rồi bị gạt nước gạt phăng đi một cách tàn nhẫn, giống như cách thế lực xám đang cố gắng xóa sạch mọi dấu vết của sự thật.
Mười lăm phút sau, chiếc xe bán tải dừng lại ở đầu con hẻm sâu trên đường Nguyễn Đình Chiểu. Văn phòng Luật sư Quốc Minh nằm ở cuối hẻm, nép mình dưới tầng hai của một căn nhà gạch cũ kỹ từ thời Pháp. Nơi này không chỉ là văn phòng làm việc, mà còn là nơi lưu giữ hàng ngàn cuốn sách luật cổ và những di vật cuối cùng của cựu Chánh án Trần Quốc Hùng.
"Tôi sẽ vòng xe ra ngã tư để cảnh giới và canh chừng xe tuần tra của Đạt," Chiến tắt đèn pha, ánh mắt gã quét qua những góc tối của con hẻm cụt. "Cậu vào lấy hồ sơ nhanh lên. Tôi có linh cảm rất xấu về đêm nay."
Minh gật đầu, ôm chặt chiếc cặp táp da Samsonite gia cố thép carbon 3mm bằng tay phải, bước xuống xe. Anh lách qua những vũng nước ngập sâu, tiến nhanh về phía lối cầu thang bộ dẫn lên văn phòng. Khớp vai trái của anh lúc này đã tê rần, mất đi gần mười lăm phần trăm khả năng vận động linh hoạt. Mỗi cử động nhỏ của cánh tay trái đều kéo theo một cơn đau nhói thấu tận tim gan.
Bước lên những bậc thang gỗ hẹp kêu ken két, Minh đẩy nhẹ cánh cửa kính khung thép. Bên trong văn phòng chìm trong bóng tối hoàn toàn để tránh sự định vị camera từ bên ngoài. Trợ lý pháp lý Nguyễn Mai Chi đang ngồi im lặng bên cạnh chiếc bàn làm việc gỗ sồi lớn, ánh sáng duy nhất phát ra là luồng led cực nhỏ từ chiếc đèn pin dã chiến đặt ngược trên bàn.
"Anh Minh!" Mai Chi đứng phắt dậy khi thấy bóng anh bước vào. Gương mặt cô gái 24 tuổi hốc hác vì lo lắng, đôi mắt tròn sau cặp kính gọng tròn hiện rõ sự sợ hãi. Nhưng khi nhìn thấy vệt máu loang lổ trên vai áo Minh, cô thốt lên đầy xót xa: "Vai anh... vai anh lại chảy máu rồi! Để em băng bó lại..."
"Không còn thời gian nữa, Mai Chi," Minh cản cô lại bằng một cái khoát tay dứt khoát. Giọng anh trầm ấm nhưng chứa đựng một áp lực tâm lý cực lớn. "Thu dọn toàn bộ hồ sơ gốc vụ án năm 2012 bọc trong túi nylon chống nước ngay lập tức. Chúng ta phải rời khỏi đây trong vòng ba phút. Lý Sâm đang điều động toàn bộ lực lượng Hắc Hổ nhắm vào văn phòng."
Mai Chi run rẩy gật đầu, cô nhanh chóng ôm lấy tập tài liệu dày cộp bọc kín trong lớp nylon bảo mật đặt trên bàn, nhét cẩn thận vào chiếc balo vải sờn. Minh đứng bên cạnh, trí nhớ ảnh chụp của anh bắt đầu quét qua căn phòng để rà soát xem còn sót lại di vật nào của cha hay không.
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng gầm rú chói tai của nhiều động cơ xe máy độ phân khối lớn đột ngột xé toạc tiếng sấm sét ngoài đường lớn. Ánh đèn pha cực mạnh từ phía đầu hẻm quét thẳng qua cửa sổ kính của văn phòng, tạo thành những luồng sáng quét qua quét lại trên vách tường đầy sách luật.
Nhãn quan hiện trường của Minh lập tức kích hoạt. Anh nghe thấy tiếng lốp xe máy trượt mạnh trên nền xi măng ướt nước ngoài ngõ, tiếng bước chân rầm rập của nhiều người đang lao nhanh vào hẻm cụt.
"Nằm xuống!" Minh hét lớn, dùng tay phải đẩy mạnh Mai Chi nằm rạp xuống dưới gầm chiếc bàn gỗ sồi nặng.
*Xoảng! Xoảng!*
Hai tiếng kính vỡ chói tai vang lên đồng thời. Hai chiếc chai thủy tinh chứa chất lỏng màu xanh lam nhạt và giẻ tẩm xăng đang cháy rực được ném mạnh qua cửa sổ sổ chính, rơi sầm xuống nền nhà gỗ ván cổ điển.
Bom xăng phốt pho bốc cháy!
Một quầng lửa phốt pho màu xanh lam pha lẫn sắc đỏ rực của xăng bùng phát cực nhanh với một tốc độ kinh hoàng. Chất độc phốt pho trắng gặp oxy trong không khí lập tức tạo ra những đám khói độc màu trắng dày đặc, kèm theo tiếng xèo xèo ghê rợn. Lửa nhanh chóng liếm vào những cuốn sách luật khô khốc trên kệ, tạo thành một bức tường lửa khổng lồ ngăn cách giữa Minh và lối cửa ra vào duy nhất.
Minh lập tức bò về phía góc tường, giật chiếc bình chữa cháy mini CO2 gắn trên vách. Anh giật chốt an toàn, hướng vòi phun vào gốc ngọn lửa đang cháy lan sát tủ hồ sơ và bóp cò hết cỡ. Luồng khí lạnh CO2 phun ra xối xả, nhưng áp lực của ngọn lửa xăng phốt pho quá lớn, chất hóa học bám chặt vào sàn gỗ và tiếp tục cháy bùng lên dữ dội hơn dưới sự xúc tác của gió bão lùa qua cửa kính vỡ. Chiếc bình chữa cháy mini nhanh chóng cạn kiệt khí, chỉ tạo thêm một màn sương mù trắng xóa vô tác dụng. Minh ném chiếc bình rỗng xuống sàn, cắn răng chịu đựng luồng khói độc đang xộc thẳng vào mũi gây ho sặc sụa.
"Lối ra bị khóa rồi!" Mai Chi hét lên trong tuyệt vọng từ dưới gầm bàn, tiếng ho của cô gái trẻ bắt đầu ngắt quãng do hít phải khí độc phốt pho.
Minh nhìn quanh. Lửa đã bao trùm toàn bộ lối cửa chính dẫn ra cầu thang bộ. Lối thoát duy nhất lúc này là chiếc ban công sắt nhỏ ở phía sau văn phòng, thông xuống một khoảng sân trống của nhà dân tầng dưới. Nhưng để đến được ban công, họ phải băng qua toàn bộ chiều dài của văn phòng đang bị ngọn lửa liếm dữ dội.
Trong tay Mai Chi lúc này là chiếc balo chứa bản gốc hồ sơ vụ án năm 2012. Minh nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn cô trợ lý đang yếu dần vì khói độc. Trí tuệ chiến thuật của một luật sư am hiểu sinh tồn lập tức đưa ra một phép tính lạnh lùng nhưng chính xác: nếu anh ôm cả Mai Chi đang hoảng loạn và mang theo chiếc cặp tài liệu nặng nề cùng băng qua bức tường lửa cao hơn hai mét, trọng lượng và sức cản của khói độc sẽ khiến cả hai cùng ngã gục giữa sàn nhà đang sập xuống.
Tài liệu phải sống sót trước.
Minh giật lấy chiếc cặp táp da Samsonite gia cố thép carbon 3mm từ tay phải, mở khóa số nhanh chóng, nhét tập hồ sơ gốc bọc túi nylon chống nước từ balo của Chi vào lớp lót nhung bảo mật của cặp táp, rồi dán chặt lại. Anh lao nhanh ra phía ban công sau, dùng hết sức lực của cánh tay phải ném chiếc cặp táp da nặng trĩu xuống ban công của tầng dưới trước.
*Rầm! Keng!*
Chiếc cặp táp rơi trúng bục bê tông của tầng dưới, nằm an toàn trong bóng tối của mái hiên tôn. Minh thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay khi anh vừa quay người lại để cứu Mai Chi, một tiếng 'rắc' lớn vang lên từ phía góc phòng.
Chiếc tủ hồ sơ bằng gỗ sồi nặng hơn hai trăm ký, vốn đã bị ngọn lửa thiêu rụi phần chân đế, đột ngột đổ sập xuống.
"Anh Minh! Cứu em!" Mai Chi hét lên đau đớn.
Tủ hồ sơ sập xuống góc bàn, đè nghiến lấy chân trái của Mai Chi ngay sát mắt cá chân, khóa chặt cô gái trẻ xuống nền nhà gỗ đang bắt đầu cháy đỏ. Lửa từ những tập tài liệu cũ trên tủ bắt đầu bén vào gấu quần của cô.
Minh không hề do dự một giây. Anh cởi phăng chiếc áo khoác gió bên ngoài, lao đến bình nước uống giải khát của văn phòng, ấn nút xả cho nước tràn ngập dội ướt sũng chiếc áo khoác. Anh quấn chiếc áo tẩm nước quanh cánh tay trái đang bị thương để làm lá chắn nhiệt tạm thời, tay phải giơ cao chiếc cặp táp da phụ để che chắn phần đầu.
Đúng lúc đó, do nhiệt độ trong phòng tăng cao đột ngột, hệ thống cửa kính trần nhà phía trên vỡ vụn. Những mảnh kính lớn sắc nhọn như những lưỡi dao cháy rực từ trên cao rơi xuống xối xả. Một mảnh kính lớn bằng bàn tay, đỏ rực lửa rơi thẳng vào đầu Minh. Anh phản xạ đưa chiếc cặp táp da gia cố thép lên đỡ—*keng!*—mảnh kính va chạm cực mạnh vào tấm thép carbon 3mm bên trong lớp da, vỡ vụn thành trăm mảnh nhỏ văng ra xung quanh mà không thể xuyên qua chiếc lá chắn bảo mệnh của anh.
Minh lao qua bức tường lửa phốt pho đang bùng cháy dữ dội. Sức nóng kinh hoàng từ ngọn lửa táp thẳng vào lưng và bả vai phải của anh, tạo nên những tiếng xèo xèo ghê rợn trên lớp vải áo sơ mi. Anh quỳ rạp xuống bên cạnh Mai Chi, khói độc phốt pho dày đặc làm mắt anh cay xè, nước mắt và máu từ vết thương vai trái chảy dài trên gương mặt cương nghị.
"Bám chặt lấy vai phải của anh!" Minh hét lớn, giọng đứt quãng.
Anh luồn cả hai tay xuống dưới cạnh tủ gỗ sồi đang cháy đỏ. Vết rách vai trái bục chỉ hoàn toàn, các thớ cơ vai bị kéo căng cực hạn dưới sức nặng của chiếc tủ, máu tươi phun ra ướt đẫm cả mảng lưng áo. Cơn đau buốt thấu xương khiến Minh tưởng chừng như gãy vụn bả vai trái vĩnh viễn, nhưng anh vẫn nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Sử dụng toàn bộ sức mạnh cơ bắp của vùng lưng và cánh tay phải khỏe mạnh, Minh gầm lên một tiếng, dùng lực bắp tay nâng bổng cạnh tủ gỗ sồi lên khoảng mười centimet.
Chỉ chờ có thế, Mai Chi dũng cảm dùng tay phải tự kéo chân trái đang bị thương nặng ra khỏi khe hẹp. Ngay khi chân cô vừa thoát ra, Minh buông tay, chiếc tủ sập xuống tạo thành một quầng lửa đỏ rực.
Minh cúi xuống, dùng tay phải xốc nách kéo Mai Chi đang lịm đi vì khói độc ra ngoài hành lang ban công sau. Đúng lúc hai người vừa bước chân ra ngoài thềm ban công sắt, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía trong văn phòng. Toàn bộ trần nhà gỗ sập xuống, biến văn phòng Luật sư Quốc Minh thành một lò hỏa táng khổng lồ trong đêm bão.
Minh quỳ rạp trên sàn ban công sắt lạnh buốt dưới màn mưa xối xả, hai tay ôm chặt lấy thân thể yếu ớt của Mai Chi. Chân trái của cô bị bỏng nặng và dập nát một phần thịt, máu hòa vào nước mưa loang lổ trên nền sắt rỉ sét.
Nhìn văn phòng bốc cháy dữ dội và Mai Chi ngất lịm với bả vai loang máu, ngọn lửa căm thù trong mắt Minh bùng cháy. Anh thề sẽ bắt kẻ thủ ác phải trả giá ngay tại tòa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!