Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Cuộc Săn Trong Hẻm Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số 3 càn quét qua trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh, biến những đại lộ hoa lệ của Quận 1 thành những dòng sông nước đen cuồn cuộn. Kim đồng hồ trên tay Trần Quốc Minh chỉ đúng 23 giờ 45 phút. Tiếng mưa quất sầm sập vào những bức tường tôn rỉ sét của con hẻm sâu trên đường Nguyễn Đình Chiểu, nơi Văn phòng Luật sư Quốc Minh đang chìm trong bóng tối hoàn toàn. Minh khẽ kéo lại cổ áo vest ướt sũng, bả vai trái của anh nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Vết thương do mảnh kính vỡ từ đêm Thanh Đa vẫn chưa lành miệng, giờ gặp hơi lạnh và nước mưa bão lại càng thêm nhức nhối, hạn chế mất mười phần trăm khả năng vận động linh hoạt của cánh tay trái.


"Mai Chi, Út Phước, hai đứa ở lại đây, khóa chặt cửa ngách," Minh trầm giọng dặn dò qua bóng tối, ánh sáng duy nhất phát ra là luồng led cực nhỏ từ chiếc đèn pin chiến thuật Fenix ghim trên ngực áo. "Tuyệt đối không được bật điện thoại hay bất kỳ thiết bị kết nối mạng nào. Nguyễn Tuấn Anh có thể quét sóng vô tuyến khu vực này bất cứ lúc nào."


"Anh Minh... anh đi cẩn thận," Mai Chi run giọng, tay vẫn ôm chặt tập hồ sơ gốc vụ án năm 2012 bọc trong túi nylon chống nước. Cô biết, bước ra ngoài kia lúc này đồng nghĩa với việc đối đầu trực diện với những họng súng đen ngòm của băng Hắc Hổ.


Minh gật đầu, siết chặt quai xách của chiếc cặp táp da Samsonite gia cố tấm thép carbon 3mm bên trong. Anh bước nhanh ra cửa sau, nơi Vũ Đình Chiến đã nổ máy chờ sẵn trên chiếc xe bán tải cũ tắt đèn pha. Tiếng động cơ diesel nổ trầm đục dưới màn mưa xối xả, hòa vào tiếng sấm rền xé toạc bầu trời đêm.


"Bà Hạnh sống ở đâu?" Chiến hỏi ngay khi Minh vừa đóng cửa cabin xe, hai tay gã cựu cảnh sát đặc nhiệm vẫn giữ chặt vô lăng, ánh mắt sắc lẹm quan sát gương chiếu hậu.


"Hẻm 148 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, ngay sau lưng Tòa án Quận 1," Minh trả lời, giọng lạnh tanh nhưng chứa đựng một sự quyết đoán sắt đá. "Bà ấy sống ẩn dật dưới thân phận bán nước mía vỉa hè. Nhưng trong hồ sơ năm 2012, bà ấy chính là nhân chứng gián tiếp ký tên bảo chứng cho chữ ký phê duyệt thu hồi đất của cha tôi. Nếu chữ ký của cha tôi là giả, bà ấy buộc phải biết kẻ đã ép bà ấy ký khống."


Chiến vào số, chiếc xe bán tải lặng lẽ lướt đi trong màn đêm bong bóng nước. Con đường từ Quận 3 sang Quận 1 bình thường chỉ mất mười phút, nhưng đêm nay, dưới sức quật của bão và những chốt chặn vô hình của cảnh sát bẩn dưới quyền Thượng úy Nguyễn Văn Đạt, chiếc xe phải luồn lách qua những con hẻm nhỏ hẹp của Quận 10 để tránh hệ thống camera nhận diện khuôn mặt đô thị.


"Cậu có chắc bà ấy chưa bị Nguyễn Vĩnh sờ gáy không?" Chiến trầm ngâm, mắt không rời mặt đường ngập nước. "Lý Bửu đã biết chúng ta đang lật lại hồ sơ 2012. Hắn sẽ không để nhân chứng sống này tồn tại."


"Chính vì vậy chúng ta phải nhanh hơn chúng," Minh siết chặt chiếc cặp táp trên đùi. "Bà Hạnh là chìa khóa duy nhất liên kết Nguyễn Vĩnh với vụ sát hại cha tôi. Nếu mất bà ấy, phiên tòa sơ thẩm tuần sau của Lê Văn Thịnh sẽ thành một bản án bỏ túi được định đoạt sẵn."


Chiếc xe dừng lại ở đầu hẻm 148 Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Con hẻm sâu chưa đầy 1,5 mét, tối tăm và ngập ngụa nước bẩn bốc mùi rác thải. Quán nước mía của bà Hạnh nằm nép mình dưới bóng cây cổ thụ đối diện cổng tòa án đã được thu dọn, chiếc xe quay nước mía bọc bạt xanh run rẩy dưới sức gió quật.


Chiến tắt máy xe, rút khẩu súng ngắn Glock 19 giấu dưới gầm ghế nhét vào thắt lưng sau, nhưng Minh lập tức cản lại: "Đừng nổ súng trong khu này. Tiếng súng sẽ kích hoạt hệ thống báo động của cảnh sát bẩn tuần tra tòa án ngay lập tức. Chúng ta phải giải quyết im lặng."


Chiến im lặng gật đầu, tay rút chiếc đèn pin chiến thuật Fenix chế độ strobe cực mạnh dắt bên hông. Hai bóng người lặng lẽ tiến vào sâu trong hẻm. Nước ngập ngang bắp chân, lạnh buốt. Minh đi trước, trí nhớ ảnh chụp của anh tái hiện lại sơ đồ kiến trúc phức tạp của khu hẻm hóc Quận 1.


Đến trước căn nhà trọ lợp mái tôn lụp xụp của bà Hạnh, Chiến đột ngột giơ tay ra hiệu dừng lại. Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn đường hắt vào từ đầu hẻm, Minh nhìn thấy chiếc ổ khóa cửa sắt đã bị cắt đứt bằng kìm lực, nằm trơ trọi trên vũng nước bùn. Cánh cửa gỗ bên trong khép hờ, có ánh sáng lập lòe của đèn pin quét qua quét lại.


Chúng đã đến trước.


Chiến ra hiệu bằng tay: gã sẽ đột kích bọc hậu, Minh giữ khoảng cách hỗ trợ. Hai người lướt đi không tiếng động trên nền xi măng ướt nước.


Bước qua khe cửa gỗ hẹp, mùi ẩm mốc của căn nhà trọ nghèo nàn trộn lẫn với mùi dầu hỏa nồng nặc bốc lên. Giữa căn phòng chật chội, bà Trương Mỹ Hạnh đang bị đè nghiến xuống chiếc giường tre cũ kỹ. Một gã đàn ông dáng người cao gầy, mặc đồ thun đen rách góc đang dùng một tay bóp chặt cổ bà, tay kia cầm chiếc găng tay da có gắn các móng vuốt bằng thép sắc nhọn – sát thủ Móng Vuốt của băng Hắc Hổ.


"Cuộn băng ghi âm năm xưa mày giấu ở đâu? Khai ra mau không tao xé xác mày!" Móng Vuốt rít lên qua kẽ răng, lưỡi vuốt thép sắc lẹm kề sát vào động mạch cổ của bà Hạnh, để lại một vệt máu đỏ tươi rỉ ra trên làn da nhăn nheo.


Bà Hạnh ú ớ không ra tiếng, đôi mắt trợn trừng đầy sự kinh hoàng tột độ.


Tình huống khẩn cấp chỉ tính bằng giây. Chiến không chút do dự, gã nhặt một lon nước ngọt rỗng trên bàn bếp ném mạnh về phía góc phòng đối diện để tạo tiếng động xao nhãng. Tiếng 'xoảng' vang lên trong bóng tối.


Móng Vuốt giật mình quay đầu theo phản xạ tự nhiên. Chỉ chờ có thế, Chiến áp sát như một bóng ma, tay trái đưa ra khóa chặt cổ tay cầm vuốt thép của hắn, tay phải dùng lực bẻ ngược khớp khuỷu tay của gã sát thủ hướng lên trên. Một tiếng 'rắc' khô khốc vang lên kèm theo tiếng rên rỉ đau đớn bị nuốt ngược vào trong của Móng Vuốt. Chiếc vuốt thép rơi keng xuống sàn nhà.


Nhưng ngay lập tức, từ bóng tối của căn bếp hẹp, hai tên đàn em Hắc Hổ bọc hậu cầm dao rựa sáng loáng lao thẳng về phía Minh.


"Cẩn thận!" Chiến hét lên khi đang khống chế Móng Vuốt.


Minh không hề nao núng. Dù bả vai trái đau nhói do cử động đột ngột làm bục vết chỉ khâu cũ, anh vẫn phản xạ cực nhanh của một kẻ đã quen sinh tồn đường phố. Minh rút nhanh chiếc thắt lưng da công sở bằng da bò dày bản đang đeo, quấn chặt hai vòng vào lòng bàn tay phải để tạo lực căng chịu kéo cực lớn.


Tên giang hồ đi đầu vung dao rựa chém ngang một đường chí mạng hướng thẳng vào cổ Minh. Minh lách người sang phải nửa bước, triệt tiêu góc chém của đối phương. Đồng thời, anh vung chiếc thắt lưng da quấn chặt lấy cổ tay cầm dao của hắn, siết mạnh lực kéo ngược ra sau lưng.


Sử dụng kỹ thuật bẻ khớp vai mượn lực phản chấn, Minh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể tì mạnh khuỷu tay phải vào khớp bả vai của tên cầm dao. Một tiếng hét thảm vang lên, khớp vai của gã giang hồ bị trật hoàn toàn, chiếc dao rựa rơi tuột khỏi tay gã.


Tên thứ hai thấy đồng bọn ngã gục liền điên cuồng vung dao chém càn quét mù quáng trong không gian hẹp.


"Chiến! Ánh sáng!" Minh hét lớn.


Chiến lập tức nhấn nút đuôi chiếc đèn pin Fenix, kích hoạt chế độ strobe nhấp nháy liên tục với cường độ sáng 3000 lumens thẳng vào mặt tên cầm dao thứ hai. Luồng ánh sáng lạnh, chớp giật liên tục trong không gian tối tăm khiến võng mạc của gã giang hồ bị quá tải hoàn toàn. Gã rú lên đau đớn, hai tay che mắt, mất phương hướng và vung dao loạng choạng.


Minh xoay người áp sát điểm mù của hắn, dùng cạnh chiếc cặp táp da gia cố thép carbon 3mm đập mạnh một cú chí mạng vào xương quai hàm của gã. Lực va đập vật lý cực lớn khiến tên giang hồ đổ gục xuống sàn nhà trọ như một khúc gỗ, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.


Móng Vuốt lúc này dù bị Chiến khóa chặt vẫn lỳ lợm dùng chân đạp mạnh vào bụng Chiến để thoát thân, nhanh nhẹn lộn nhào ra phía cửa ngách thoát vào con hẻm tối.


"Đừng đuổi theo!" Minh cản Chiến khi gã định lao ra ngoài mưa bão. "Lý Sâm có thể đang bọc hậu đầu hẻm. Chúng ta phải di tản bà Hạnh ngay lập tức."


Minh cúi xuống đỡ bà Hạnh đang run rẩy bần bật trên chiếc giường tre. Vết rách trên vai trái của anh lúc này đã bục chỉ hoàn toàn, máu loang đỏ một mảng lớn vạt áo sơ mi trắng dưới lớp áo vest đen phẳng phiu. Cơn đau buốt thấu xương làm gương mặt Minh tái nhợt, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ một sự điềm tĩnh kỳ lạ.


"Bà Hạnh, cháu là Trần Quốc Minh, con trai của Chánh án Trần Quốc Hùng," Minh nói, giọng trầm ấm nhưng đanh thép, chiếc huy hiệu công lý mạ vàng ẩn trong túi áo ngực trái vô tình lộ ra dưới ánh đèn pin của Chiến.


Bà Hạnh nhìn thấy chiếc huy hiệu, đôi mắt nhăn nheo bỗng co thắt lại, những giọt nước mắt già nua trào ra hòa vào vệt máu trên cổ: "Cậu... cậu là con trai ông Hùng sao? Ông ấy... ông ấy là người tốt... nhưng họ đã giết ông ấy... họ cũng đã giết con trai tôi..."


Bà Hạnh khóc nghẹn, đôi bàn tay gầy gò, lam lũ nắm chặt lấy tay Minh như tìm kiếm một phao cứu sinh cuối cùng giữa dòng nước lũ cuộc đời. Bà run rẩy đưa tay xuống dưới gầm giường tre rách nát, cạy một viên gạch lát nền bị lỏng lên, rút ra một chiếc hộp sắt rỉ sét nhỏ bọc trong lớp vải bố dính đầy bùn đất.


Bên trong chiếc hộp sắt là một cuộn băng ghi âm cassette cũ kỹ, nhãn băng đã ố vàng nhưng phần băng từ bên trong vẫn còn nguyên vẹn.


"Năm 2012... Nguyễn Vĩnh và Lý Bửu đã gặp nhau tại quán nước của tôi ngay trước khi dự án thu hồi đất được phê duyệt. Tôi đã vô tình ghi âm lại cuộc đối thoại của họ bằng chiếc máy cassette cũ này..." Bà Hạnh run rẩy giao cuộn băng cho Minh, giọng nói nghẹn ngào chứa đựng một nỗi u uất và căm hận tích lũy suốt mười năm trời: "Nguyễn Vĩnh đã giết con trai tôi để bịt đầu mối, xin hãy bắt ông ta phải đền tội."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!