Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Lỗ Hổng Năm 2012

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa giông ngoài cửa sổ văn phòng vẫn trút xuống sầm sập, từng luồng gió quất mạnh vào những tấm kính cũ kỹ tạo nên những tiếng rung bần bật, u uất. Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của Văn phòng Luật sư Quốc Minh, Khánh Vy vẫn đứng im lặng, đôi mắt sắc sảo của nữ phóng viên điều tra khóa chặt vào gương mặt không chút dao động của Trần Quốc Minh. Chiếc máy ghi âm Sony trên bàn đã tắt, nhưng bầu không khí tranh biện giữa hai người vẫn căng thẳng như một phiên tòa không tiếng động.


"Tôi chấp nhận lời cam kết đó," Minh chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép của anh vang lên át cả tiếng sấm rền ngoài hẻm. "Nhưng chị phải nhớ kỹ, một khi đã bước chân vào con đường này, chị không còn là một phóng viên đứng ngoài đưa tin nữa. Chị sẽ trở thành mục tiêu của Hội Đồng Xám."


Khánh Vy khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ của một kẻ đã quen lăn lộn ngoài thực địa: "Tôi chưa bao giờ sợ làm mục tiêu, Luật sư Minh. Tôi chỉ sợ sự thật bị chôn vùi. Sáng thứ Hai tuần sau, nếu anh không đưa ra được bằng chứng vật lý gốc chứng minh chữ ký giả mạo, bài viết tiếp theo của tôi sẽ là bản án khai tử cho văn phòng này."


Nói xong, Vy kéo lại chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác gió sẫm màu, dứt khoát quay người lách qua lối cửa ngách phía sau, biến mất vào màn mưa đen kịt của con hẻm Quận 3. Minh nhìn theo bóng dáng cô khuất dần, ánh mắt anh lạnh lại. Anh biết Vy là một con dao hai lưỡi, nhưng lúc này, cô là lá chắn truyền thông duy nhất giúp anh trì hoãn quyết định kỷ luật tước thẻ luật sư tạm thời từ Đoàn Luật sư dưới áp lực của Nguyễn Vĩnh.


Minh khẽ xoay bả vai trái. Vết thương do mảnh kính vỡ từ đêm ở Thanh Đa nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Anh cắn răng chịu đựng, không để lộ sự yếu ớt thể chất trước mặt trợ lý pháp lý Nguyễn Mai Chi, người vẫn đang đứng run rẩy bên cạnh bàn làm việc.


"Anh Minh..." Mai Chi run giọng, hai tay cô vẫn ôm chặt chiếc máy tính bảng hiển thị những dòng bình luận phẫn nộ của dư luận bẩn. "Chúng ta thực sự phải đi tìm tập hồ sơ năm 2012 sao? Nhưng văn phòng đang bị giang hồ Hắc Hổ bao vây vòng ngoài, làm sao chúng ta có thể ra ngoài thu thập chứng cứ?"


Minh không trả lời ngay. Anh bước về phía chiếc tủ gỗ lim cũ kỹ của cha, mở khóa và rút ra một tập tài liệu dày cộp bọc trong túi nylon chống nước. Đây là một phần hồ sơ lưu trữ vụ án tranh chấp đất đai năm 2012 mà cha anh – cựu Chánh án Trần Quốc Hùng – đã âm thầm giữ lại trước khi bị sát hại. Tập tài liệu nặng trĩu, chứa hơn năm trăm trang giấy đã ngả màu vàng ố, ghi chép lại toàn bộ quy trình thu hồi đất đai bẩn thỉu của các dự án bất động sản được bảo kê bởi Nguyễn Vĩnh.


"Chúng ta không cần đi đâu cả, Mai Chi," Minh đặt tập hồ sơ lên bàn, tiếng giấy chạm vào mặt gỗ lim vang lên khô khốc. "Chứng cứ nằm ngay tại đây. Việc của chúng ta đêm nay là phải tìm ra lỗ hổng vật lý trên chữ ký phê duyệt của cha tôi trong tập hồ sơ này."


Mai Chi nhìn tập tài liệu khổng lồ, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Lòng trung thành vô điều kiện của cô dành cho Minh không chỉ vì nghĩa vụ công việc, mà còn vì món nợ ân tình mười năm trước, khi cha cô được ông Hùng bào oan trong một vụ án đất đai nghèo khó. Cô dứt khoát kéo chiếc ghế gỗ lại gần, ngồi xuống bên cạnh Minh, bắt đầu phân loại hơn năm trăm trang tài liệu đất đai cũ kỹ thành từng nhóm mục: quyết định thu hồi, biên bản đền bù, và các văn bản phê duyệt có chữ ký của Trần Quốc Hùng.


Đêm càng về khuya, cơn bão càng dữ dội. Ánh đèn tuýp mờ tỏ của văn phòng thỉnh thoảng lại chớp nháy do hệ thống điện lưới khu vực Quận 3 bị chập chờn dưới sức gió. Minh cầm chiếc kính lúp quang học cầm tay có tích hợp đèn led siêu nhỏ, bắt đầu soi kỹ từng nét mực trên chữ ký phê duyệt của cha anh ở trang cuối cùng của Quyết định thu hồi đất số 112/2012.


Trí nhớ ảnh chụp của Minh hoạt động hết công suất. Anh tái hiện lại trong đầu hàng ngàn nét chữ viết tay của cha mình trong các cuốn sổ tay cũ. Dưới thấu kính phóng đại gấp mười lần, những nét mực bút bi xanh hiện lên rõ nét. Thông thường, một chữ ký viết tay tự nhiên bằng bút bi sẽ có lực tì đè không đều, mực sẽ thấm sâu vào sợi giấy ở những điểm nhấn và nhạt dần ở những nét vuốt nhanh. Nhưng chữ ký trên quyết định năm 2012 này lại hoàn toàn khác biệt.


"Mai Chi, nhìn vào đây," Minh trầm giọng, tay giữ chặt chiếc kính lúp phía trên chữ ký phê duyệt của ông Hùng.


Mai Chi ghé mắt nhìn vào thấu kính. Dưới ánh sáng led lạnh của kính lúp, cô phát hiện ra những vết răng cưa cực kỳ nhỏ, đều đặn chạy dọc theo mép của nét mực xanh, như thể chữ ký được tạo thành từ hàng ngàn điểm chấm li ti chứ không phải một nét vẽ liên tục.


"Anh Minh... nét mực này không tự nhiên," Chi ngạc nhiên thốt lên. "Nó giống như..."


"Giống như nét mực của máy scan laser đời cũ," Minh dứt khoát tiếp lời, ánh mắt anh rực lên một tia sáng lạnh lùng của sự phát hiện. "Năm 2012, công nghệ quét và in laser màu bắt đầu xuất hiện tại các cơ quan hành chính nhưng độ phân giải còn rất thấp. Nguyễn Vĩnh đã dùng một bản ký tay gốc của cha tôi trên một văn bản khác, quét laser màu rồi in đè lên quyết định thu hồi đất này để hợp thức hóa quy trình bẩn của Hội Đồng Xám. Đây chính là bằng chứng vật lý gốc chứng minh chữ ký bị giả mạo mà Khánh Vy cần."


Chiến thắng chiến thuật đầu tiên vừa đạt được thì tiếng chuông cửa ngách phía sau đột ngột vang lên ba nhịp dồn dập. Minh lập tức đặt chiếc kính lúp xuống, tay phải đưa nhanh xuống hông tì vào chiếc cặp táp da gia cố thép đặt cạnh ghế. Cửa mở, Út Phước – nhân viên giao nhận hồ sơ trẻ tuổi của văn phòng – bước vào trong tình trạng ướt sũng, gương mặt tái mét vì sợ hãi.


"Anh Minh... anh Chiến bảo em chạy vào báo gấp," Phước thở hổn hển, nước mưa từ tóc nhỏ ròng ròng xuống sàn nhà. "Có hai chiếc xe máy lạ, mỗi xe chở hai thằng người đầy xăm trổ, đang lảng vãng ở đầu hẻm Nguyễn Đình Chiểu. Chúng nó cứ nhìn chằm chằm vào biển hiệu văn phòng mình. Em nghi là người của băng Hắc Hổ đang chuẩn bị hành động."


Không gian văn phòng lập tức rơi vào một trạng thái căng thẳng tột độ. Minh biết rõ con hẻm này là hẻm cụt sâu, nếu băng Hắc Hổ tràn vào ném bom xăng phong tỏa lối ra duy nhất, anh và Mai Chi sẽ bị thiêu sống bên trong cùng toàn bộ tài liệu mật. Vết thương vai trái của anh lại nhói lên một cơn đau cảnh báo.


"Tắt hết đèn điện ngay lập tức," Minh ra lệnh dứt khoát cho Mai Chi và Út Phước.


Trong vòng ba giây, toàn bộ văn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài dội vào vách tường. Minh rút chiếc đèn pin chiến thuật siêu sáng Fenix giấu dưới ngăn kéo, bật chế độ sáng cực thấp chỉ đủ rọi sáng một góc bàn làm việc để tránh bị phát hiện từ cửa sổ kính.


"Mai Chi, tiếp tục đối chiếu danh sách nhân chứng ký tên gián tiếp trong các biên bản đền bù năm 2012," Minh ra lệnh, giọng nói của anh trong bóng tối vẫn điềm tĩnh đến lạ lùng, truyền đi một sự tự tin sắt đá cho hai người trợ lý trẻ. "Chúng ta phải tìm ra kẻ đã ký bảo chứng cho chữ ký giả này của cha tôi. Đó là mắt xích thứ hai để lật ngược cáo trạng của Long."


Mai Chi cắn chặt môi, dùng ánh sáng tù mù của chiếc đèn pin bảo mật để lật nhanh các trang biên bản đền bù đất đai cho các hộ dân nghèo năm xưa. Tiếng giấy lật xoạch xoạch hòa lẫn với tiếng sấm sét xé toạc bầu trời Quận 3. Dưới ánh sáng led nhạt, ngón tay của Mai Chi dừng lại ở trang biên bản đền bù của hộ gia đình số 45.


"Anh Minh..." giọng Mai Chi run lên, nhưng lần này không phải vì sợ hãi, mà vì sự chấn động tột độ. "Em tìm thấy rồi. Nhân chứng ký tên gián tiếp xác nhận chữ ký phê duyệt của ông Hùng năm xưa... chính là bà Trương Mỹ Hạnh."


Minh khẽ biến sắc dưới bóng tối. Trí nhớ ảnh chụp của anh lập tức kích hoạt, kết nối thông tin địa bàn Quận 1: "Bà Trương Mỹ Hạnh... người bán nước mía đối diện cổng Tòa án Quận 1 hiện nay?"


"Đúng thế, anh Minh," Mai Chi ngước mắt nhìn Minh, gương mặt cô lộ rõ sự bàng hoàng dưới ánh đèn pin bảo mật. "Bà Hạnh chính là nhân chứng sống duy nhất ký tên gián tiếp vào bản hồ sơ giả mạo năm xưa. Hiện bà ấy vẫn đang sống ẩn dật ngay sát tòa án Quận 1."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!