Đòn Bôi Nhọ Truyền Thông
Cơn bão số hai càn quét qua thành phố suốt đêm qua đã để lại một bầu không khí ẩm ướt, ngột ngạt và đặc quánh mùi khói bụi đô thị. Bốn giờ sáng, tại văn phòng Luật sư Quốc Minh nằm sâu trong con hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3, ánh đèn tuýp mờ tỏ hắt lên những bức tường sơn vàng đã bong tróc từng mảng lớn. Tiếng nước mưa nhỏ giọt đều đặn từ mái hiên tôn xuống nền sân gạch nghe gõ nhịp khô khốc, cô độc.
Trần Quốc Minh ngồi bất động bên bàn làm việc bằng gỗ lim cũ kỹ của người cha quá cố. Anh vẫn mặc bộ vest đen sờn vai từ đêm qua, nhưng vạt áo trong đã bết dính mồ hôi và nước mưa. Bả vai trái của anh nhói lên từng cơn đau buốt âm ỉ. Vết thương do mảnh kính vỡ từ trận chiến ở cư xá Thanh Đa dù đã được Vũ Đình Chiến băng bó dã chiến bằng gạc vô trùng, nhưng mỗi khi Minh cử động cánh tay, khớp vai lại co rút đau đớn, hạn chế mất mười phần trăm khả năng linh hoạt. Mùi cồn sát trùng hăng hắc quyện với mùi giấy cũ của hàng ngàn cuốn sách luật xếp cao sát trần nhà tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
Trên mặt bàn gỗ, cuốn Nhật ký công tác bìa da đen của cựu Chánh án Trần Quốc Hùng nằm lặng im. Minh khẽ vuốt ve lớp da sần sùi đã bạc màu ở góc sổ. Đây chính là thứ anh và Chiến đã phải đánh đổi bằng cả mạng sống để giật lại từ Chùa Lá ngay trước họng súng của toán cảnh sát bẩn dưới quyền Thượng úy Nguyễn Văn Đạt. Minh lật nhẹ trang đầu tiên. Những nét chữ viết tay bằng mực bút bi xanh quen thuộc của cha anh hiện lên, ghi chép tỉ mỉ về các phiên họp kín của một tổ chức mang tên "Hội Đồng Xám" từ năm 2012. Từng cái tên, từng con số tài khoản chạy án hiện lên dưới ánh đèn bàn như những bóng ma từ quá khứ dội về.
"Ba..." Minh thầm thì, giọng nói trầm khản đi vì thiếu ngủ. "Con đã lấy được nó. Nhưng kẻ thù của ba không chỉ có Nguyễn Vĩnh. Cả một hệ thống đang vận hành trong bóng tối để bảo vệ hắn."
Sáu giờ sáng, tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên cắt đứt sự tĩnh lặng của văn phòng. Trợ lý pháp lý Nguyễn Mai Chi bước vào, gương mặt bầu bĩnh của cô gái hai mươi tư tuổi tái nhợt đi vì lo lắng. Cô đặt chiếc máy tính bảng lên bàn trước mặt Minh, giọng run rẩy:
"Anh Minh... Anh xem cái này đi. Sáng sớm nay, trang blog 'Góc Nhìn Pháp Luật' của Trần Quốc Bảo vừa tung ra một loạt bài viết mới. Nó... nó đang lan truyền với tốc độ chóng mặt trên các nền tảng mạng xã hội."
Minh kéo chiếc máy tính bảng về phía mình. Trí nhớ ảnh chụp của anh lập tức hoạt động, quét qua từng dòng chữ tiêu đề được bôi đỏ nổi bật: "KẺ BÀO CHỮA CHO QUỶ DỮ: LUẬT SƯ TRẺ TRẦN QUỐC MINH BÁN ĐỨNG VONG LINH NGƯỜI CHA QUÁ CỐ VÌ ĐỒNG TIỀN DƠ BẨN CỦA GIANG HỒ".
Bài viết của Trần Quốc Bảo – gã blogger pháp lý bẩn được tài trợ bởi thế lực của Thẩm phán tối cao Nguyễn Vĩnh – được viết với giọng điệu cực kỳ kích động và xảo quyệt. Hắn cắt ghép hình ảnh Minh đứng trước nhà tang lễ, lồng ghép với hồ sơ lý lịch tư pháp cũ của Lê Văn Thịnh. Bảo cáo buộc Minh cố tình lợi dụng cái chết của cha mình để tạo scandal đánh bóng tên tuổi, chấp nhận nhận khoản tiền quỹ đen lên tới hàng chục tỷ đồng từ băng đảng Hắc Hổ Quận 4 để chạy tội cho kẻ giết cha. Bên dưới bài viết, hàng chục ngàn bình luận phẫn nộ của dư luận xã hội xuất hiện liên tục:
"Thằng súc sinh phản bội gia đình!"
"Bán đứng cha ruột vì tiền, loại luật sư này phải bị tước thẻ vĩnh viễn!"
"Tẩy chay văn phòng luật Quốc Minh! Đừng để kẻ vô đạo đức này nhân danh công lý!"
Mai Chi nhìn Minh, hai mắt cô đã đỏ hoe: "Anh Minh, họ không biết gì về sự thật cả! Họ không biết về khay cơm nhiễm độc xyanua dưới hầm giam, họ không biết Thịnh bị gài bẫy. Dư luận đang bị dắt mũi hoàn toàn. Đoàn Luật sư thành phố vừa gọi điện cho em, họ nói áp lực từ công chúng quá lớn, họ đang xem xét tạm đình chỉ tư cách luật sư tranh tụng của anh ngay trong ngày hôm nay."
Minh đặt chiếc máy tính bảng xuống bàn. Gương mặt anh vẫn duy trì một sự điềm tĩnh lạnh lùng đến đáng sợ, chỉ có ngón tay trỏ phải gõ nhẹ ba nhịp lên cạnh thép của chiếc cặp táp da Samsonite đặt bên hông – một thói quen tư duy mỗi khi anh đối mặt với một vụ án hóc búa. Chiếc cặp táp da nặng bốn ký rưỡi, được gia cố tấm thép carbon ba ly bên trong, lúc này như một lá chắn vật lý im lặng bảo vệ anh trước cơn bão dư luận.
"Bảo là một kẻ khôn ngoan," Minh trầm giọng phân tích, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ sổ gỗ. "Hắn không tấn công vào lập luận pháp lý của anh, vì hắn biết anh đúng luật. Hắn tấn công vào đạo đức hành nghề và tình cảm gia đình của anh. Trong tố tụng hình sự, khi một luật sư bị tước đi sự ủng hộ của công chúng, lời bào chữa của anh ta trước tòa sơ thẩm sẽ bị coi là trò hề. Đây là đòn tâm lý chiến của Nguyễn Vĩnh nhằm cô lập anh trước phiên tòa sơ thẩm sắp tới."
"Vậy... vậy chúng ta phải làm gì hả anh?" Mai Chi lo lắng hỏi, tay cô siết chặt tạt vào gấu áo.
"Chúng ta im lặng," Minh trả lời dứt khoát. "Mọi lời giải thích lúc này đều vô dụng trước một đám đông đang phẫn nộ. Chúng ta cần một đòn bẩy truyền thông chính trực để lật ngược thế cờ. Và đòn bẩy đó phải đến từ một người ngoài cuộc có uy tín."
Tám giờ sáng, sức nóng của ngày mới bắt đầu bốc lên, mang theo hơi ẩm oi bức khó chịu. Tiếng ồn ào từ đầu hẻm Nguyễn Đình Chiểu vọng vào ngày một lớn. Một đám đông khoảng vài chục người, bao gồm cả những phóng viên lá cải và những kẻ hiếu kỳ bị kích động bởi bài viết của Bảo, đã kéo đến bao vây trước cửa chính văn phòng. Họ mang theo băng rôn, ném trứng thối và sơn đỏ lên biển hiệu gỗ của văn phòng Quốc Minh. Những tiếng la hét đòi tẩy chay vang lên không ngớt.
Giữa lúc sự hỗn loạn đạt đến đỉnh điểm ở phía trước, một bóng người thanh mảnh, mặc chiếc áo khoác gió sẫm màu trùm kín đầu, lặng lẽ lách qua con hẻm hẹp phía sau văn phòng. Người đó khéo léo trèo qua bức tường gạch cũ của sân sau, nhẹ nhàng đáp xuống nền đất ẩm ướt mà không phát ra tiếng động lớn. Cô nhanh chóng đẩy cánh cửa ngách bằng gỗ của phòng lưu trữ hồ sơ, bước vào bên trong.
Minh không hề giật mình. Trí nhớ ảnh chụp của anh đã ghi nhận tiếng bước chân nhẹ nhàng và nhịp thở dồn dập từ phía sau từ ba mươi giây trước. Anh chậm rãi quay ghế lại.
Người phụ nữ kéo chiếc mũ trùm đầu ra, lộ ra gương mặt thanh tú, sắc sảo với mái tóc ngắn cá tính nhuộm nâu nhạt. Đó chính là Khánh Vy, nữ phóng viên điều tra của báo Pháp Luật. Đôi mắt sáng thông minh của cô quét nhanh một lượt khắp căn phòng, dừng lại ở vết thương trên vai Minh, rồi khóa chặt vào chiếc cặp táp da đặt trên bàn. Cô không nói một lời thừa thãi, dứt khoát rút chiếc máy ghi âm kỹ thuật số Sony siêu nhỏ từ túi áo khoác, đặt nó ngay ngắn lên mặt bàn gỗ, nhấn nút khởi động. Ánh đèn led đỏ của chiếc máy ghi âm nhấp nháy đều đặn, bắt đầu ghi nhận mọi âm thanh trong phòng.
"Luật sư Trần Quốc Minh," Vy mở lời, giọng nói của cô sắc sảo, lạnh lùng như một lưỡi dao mổ của bác sĩ pháp y. "Tôi không đến đây để ném đá vào văn phòng của anh như đám đông ngoài kia. Tôi đến để tìm câu trả lời cho bài viết của Trần Quốc Bảo. Anh thực sự đã nhận tiền chạy án của băng Hắc Hổ để bào chữa cho kẻ giết cha mình, hay anh đang che giấu một thỏa thuận bẩn thỉu nào khác với Nguyễn Vĩnh?"
Minh nhìn chiếc máy ghi âm đang chạy trên bàn, rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt Vy. Áp lực từ ánh mắt của cô phóng viên điều tra có thể làm lung lay bất kỳ nhân chứng nhút nhát nào, nhưng đối với Minh, đó chỉ là một cuộc đối chất pháp lý thông thường.
"Chị Vy," Minh nói, giọng trầm ấm nhưng có sức nặng tâm lý lớn. "Chị là phóng viên mảng pháp luật có uy tín nhất thành phố. Chị viết bài dựa trên các biên bản tố tụng thực tế hay dựa trên những bài blog câu view của một kẻ nhận tiền như Trần Quốc Bảo?"
Vy khẽ nhướng mày, cô hơi nghiêng người về phía trước, hai tay khoanh lại trên ngực: "Bảo có thể là một kẻ nhận tiền, nhưng những chứng cứ hắn đưa ra trong bài viết là có thật. Anh đã ký vào đơn bào chữa cho Lê Văn Thịnh ngay sau đám tang của cha mình. Thịnh là nghi phạm duy nhất bị bắt quả tang tại hiện trường biệt thự cổ với con dao dính máu trên tay. Cha anh – cựu Chánh án Trần Quốc Hùng – là người đã ký phán quyết thu hồi đất chống lại băng Hắc Hổ năm 2012. Logic của vụ án này quá hoàn hảo để kết tội Thịnh. Vậy lý do gì khiến một luật sư trẻ như anh chấp nhận hủy hoại toàn bộ danh tiếng gia đình để bảo vệ cho kẻ thù?"
Minh im lặng. Anh biết Vy là một phóng viên có lương tri, nhưng cô cần một cú hích đủ mạnh để phá vỡ sự hoài nghi chuyên nghiệp của mình. Minh đưa tay trái – khớp vai vẫn còn nhói đau – chậm rãi kéo ngăn kéo bàn làm việc, rút ra một tập tài liệu được bọc trong túi nylon bảo mật. Đó là một vài trang sao chép từ cuốn Nhật ký công tác của cha anh, những trang ghi chép về kẽ hở thời gian tử vong trong báo cáo pháp y sơ bộ.
Anh đẩy tập tài liệu về phía Vy. "Chị hãy tự mình đọc cái này đi."
Vy nghi ngờ nhìn Minh, rồi cầm tập tài liệu lên. Cô lật từng trang, ánh mắt sắc sảo lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay của cựu Chánh án Hùng. Khi đọc đến phần phân tích về thời gian tử vong thực tế của nạn nhân dựa trên các vết hoen tử thi và lượng thức ăn chưa tiêu hóa trong dạ dày, đồng tử của cô khẽ co thắt lại.
"Đây là... nét chữ của ông Trần Quốc Hùng," Vy thầm thì, giọng cô mất đi sự lạnh lùng ban đầu, thay vào đó là sự kinh ngạc. "Báo cáo pháp y sơ bộ của cơ quan điều tra khẳng định nạn nhân tử vong vào lúc mười giờ đêm, đúng lúc Thịnh đột nhập vào nhà. Nhưng ghi chép này... ông Hùng phân tích rằng nạn nhân đã bị siết cổ chết từ trước đó ít nhất mười lăm phút. Thịnh chỉ đâm vào một cái xác đã lạnh?"
"Đúng vậy," Minh tiến lên một bước, giọng nói của anh vang vọng trong căn phòng nhỏ, lấn át cả tiếng la hét ngoài hẻm. "Cha tôi bị sát hại bởi một sát thủ chuyên nghiệp trước khi Thịnh bước vào phòng mười lăm phút. Kẻ đó sử dụng găng tay y tế, không để lại bất kỳ dấu vết DNA nào. Thịnh chỉ là một con tốt thí mạng được Nguyễn Vĩnh chọn để đóng lại vụ án chạy án năm 2012. Nếu Thịnh bị kết án tử hình tại phiên sơ thẩm tới, chân tướng về 'Hội Đồng Xám' và sự tha hóa của Nguyễn Vĩnh sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn."
Vy đặt tập tài liệu xuống bàn, gương mặt cô hiện rõ sự giằng xé nội tâm dữ dội. Cô nhìn chiếc máy ghi âm đang nhấp nháy đỏ, rồi nhìn Minh:
"Nếu những gì anh nói là thật, đây không còn là một vụ án mạng cá nhân nữa. Đây là một vụ bê bối tư pháp vĩ mô liên quan đến cả một hệ thống chạy án có tổ chức. Nhưng cậu Minh à, anh có bằng chứng vật lý nào để chứng minh những ghi chép này là thật không? Một cuốn sổ tay cá nhân không đủ sức nặng để bác bỏ bản cáo trạng của Viện Kiểm sát trước tòa sơ thẩm. Nguyễn Vĩnh có thể dễ dàng tuyên bố đây là tài liệu giả mạo do anh tự viết để chạy tội cho Thịnh."
Minh im lặng nhìn Vy. Anh nhận thấy sự hoài nghi của cô đã bắt đầu lung lay, nhưng cô phóng viên này quá lão luyện để chấp nhận hợp tác chỉ dựa trên những trang giấy viết tay. Cô cần một thứ vũ khí pháp lý không thể bẻ gãy.
"Tôi biết," Minh trầm giọng trả lời. "Đó là lý do tôi cần chị. Truyền thông bẩn của Bảo đang muốn dập tắt tư cách luật sư của tôi trước khi tôi kịp đưa chứng cứ ra tòa sơ thẩm. Tôi cần báo Pháp Luật lên tiếng yêu cầu một phiên tòa xét xử công khai trực tiếp dưới sự giám sát của bồi thẩm đoàn quốc tế. Chỉ có như vậy, Nguyễn Vĩnh mới không thể dùng quyền lực tối cao để xử bắn Thịnh trong im lặng."
Khánh Vy nhìn chằm chằm vào Minh. Gió bão ngoài cửa sổ đột ngột rít lên một tiếng lớn, làm rung chuyển những cánh cửa kính cũ kỹ. Tiếng la hét của đám đông ngoài hẻm vẫn vọng vào, đầy thù hận và mù quáng.
Vy chậm rãi đưa tay ra, nhấn nút tắt chiếc máy ghi âm Sony trên bàn. Ánh đèn led đỏ vụt tắt, căn phòng chìm vào một sự im lặng căng thẳng đến nghẹt thở. Cô nhìn thẳng vào mắt Minh, ánh mắt rực lên một quyết tâm tàn nhẫn của một nhà báo điều tra sẵn sàng đặt cược sinh mạng vào sự thật:
"Được rồi, Trần Quốc Minh. Tôi đồng ý tắt máy ghi âm này và thương lượng ngầm với anh. Tôi có thể dùng ngòi bút của mình để tạo ra một lá chắn truyền thông bảo vệ anh trước Đoàn Luật sư, buộc họ phải giữ lại tư cách bào chữa cho anh. Tôi cũng có thể ép Nguyễn Vĩnh phải tổ chức một phiên tòa sơ thẩm công khai trực tiếp trước công chúng."
Vy dừng lại một nhịp, cô tiến sát lại gần Minh, giọng nói của cô trầm xuống, lạnh buốt và sắc bén như một bản án chung thân:
"Nhưng tôi đưa ra một điều kiện tối hậu. Tôi cần bằng chứng vật lý gốc chứng minh chữ ký của cha anh bị giả mạo trong hồ sơ vụ án chạy án năm 2012, nếu không bài viết của tôi sẽ giết chết cả hai ta. Anh có dám cam kết sinh tử này với tôi không?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!