Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Tín Vật Chùa Lá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa cuốn sắt rỉ sét của xưởng sửa xe tải sát bờ kênh Thanh Đa sập xuống với một tiếng rầm nặng nề, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài đang điên cuồng trong cơn bão số hai. Tiếng mưa xối xả nện lên mái tôn nhà kho vang lên dồn dập như tiếng trống trận. Không khí bên trong ngột ngạt, đặc quánh mùi lốp cao su cháy dở, mùi dầu mỡ máy diesel nồng nặc và cái lạnh ẩm ướt của nước sông Sài Gòn dâng cao.


Trần Quốc Minh đổ gục xuống chiếc ghế súp gỗ cạnh bàn cơ khí cơ khí, lồng ngực phập phồng thở dốc. Anh cởi bỏ chiếc áo khoác vest đen phẳng phiu giờ đã rách nát và sũng nước bão. Vết rách nhỏ ở bả vai trái do mảnh kính vỡ từ trận chiến ở cư xá Thanh Đa khi nãy bắt đầu rỉ máu ngược ra, loang một vệt đỏ thẫm trên lớp vải sơ mi trắng bết chặt vào da thịt. Mùi máu tanh nồng lập tức trộn lẫn với mùi giấm chua và nước mắm từ những hũ gia vị vỡ nát còn bám chặt trên thớ vải, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi hương quái dị, lợm giọng.


"Ngồi im đó," Vũ Đình Chiến lạnh lùng ra lệnh.


Hùng hục bước đi trong bóng tối mù mịt của nhà kho, Chiến bật duy nhất một ngọn đèn halogen công suất thấp treo trên bàn máy tiện, rọi một vùng sáng vàng tù mù xuống bả vai Minh. Cựu cảnh sát đặc nhiệm kéo một hộp y tế dã chiến rỉ sét ra, rút chai cồn sát trùng và một cuộn băng gạc trắng. Không có thuốc tê, không có bất kỳ quy trình y tế giảm đau chuyên nghiệp nào. Chiến dứt khoát đổ trực tiếp dòng cồn 90 độ lên vết rách.


"Hự!"


Minh nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, hai bàn tay siết chặt lấy cạnh bàn thép rỉ sét. Cơn đau buốt thấu xương như một ngọn lửa nung đỏ găm thẳng vào da thịt, khiến toàn thân anh run lên bần bật. Khớp vai trái bị chấn động từ đòn tuýp sắt nặng nề lúc trước co rút lại, hạn chế đến mười phần trăm khả năng vận động linh hoạt của cánh tay.


"Lũ Hắc Hổ đã dám mò tận đến nhà riêng đập phá bàn thờ ba, mình không thể nể tay được nữa. Phải dùng luật pháp bẻ gãy chúng," Minh thầm nghĩ, ánh mắt rực lửa căm phẫn phản chiếu dưới ánh đèn halogen vàng vọt. Anh không rên rỉ một tiếng, nhẫn nhịn để Chiến băng bó vết thương bằng những đường quấn chặt chẽ, dứt khoát.


Chiến ném cuộn băng gạc thừa vào hộp, mắt một mí sắc lẹm nhìn Minh: "Khớp vai cậu bị tổn thương nhẹ, hạn chế vận động mạnh trong vòng bốn mươi tám tiếng tới. Giờ thì đưa chiếc bật lửa đây."


Minh đưa bàn tay phải còn run nhẹ vào túi quần, rút ra chiếc bật lửa Zippo rỉ sét của cựu Chánh án Trần Quốc Hùng. Vật phẩm bằng đồng thau mạ chrome đã bị oxy hóa nặng nề, lớp vỏ ngoài bám một lớp rỉ xanh xám xịt do nhiều năm nằm dưới đáy hòm sách cũ. Minh vớ lấy chai xăng Zippo trên kệ đồ nghề của Chiến, đổ một lượng dung dịch hăng hắc lên một miếng giẻ lau sạch, rồi tỉ mỉ chà xát lớp đáy của chiếc bật lửa. Xăng bay hơi cực nhanh, mang theo mùi hóa chất đặc trưng thổi bạt đi mùi giấm chua nồng nặc trong phòng.


Sau năm phút chà xát cẩn thận, lớp rỉ đồng bong ra, lộ ra phần đáy kim loại nguyên bản. Minh cầm chiếc kính lúp quang học cầm tay của Chiến, đưa sát mắt dưới ánh đèn halogen. Trí nhớ ảnh chụp của anh lập tức hoạt động, ghi nhận từng chi tiết siêu nhỏ dưới đáy bật lửa.


Thông thường, một chiếc Zippo chính hãng sản xuất vào thập niên 70 sẽ có các ký tự dập chìm như "BRADFORD, PA." và mã số sáng chế "PAT. 2517191". Tuy nhiên, dưới thấu kính phóng đại của kính lúp, Minh phát hiện những nét khắc cơ học thủ công siêu mảnh đè lên các ký tự dập chìm đó. Đó không phải là mã số seri của nhà máy.


"1046432N10641125E," Minh đọc chậm rãi, đầu ngón tay gõ nhẹ ba nhịp lên cạnh thép của chiếc cặp táp da Samsonite đặt bên hông.


Chiến lập tức kéo chiếc máy tính bảng quân dụng gồ ghề từ dưới gầm xe bán tải lên, gõ dãy số vào hệ thống bản đồ số độc lập ngoại tuyến. Màn hình hiển thị một chấm đỏ nhấp nháy nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo của Quận 3.


"Tọa độ GPS: 10°46'43.2"N 106°41'12.5"E. Chùa Lá," Chiến ngước mắt lên, giọng trầm xuống đầy cảnh giác. "Đó là một ngôi chùa cổ hẻo lánh sát rạch Nhiêu Lộc. Ba cậu thường xuyên đến đó đàm đạo vào những năm cuối đời. Ông ấy không bao giờ để lại tọa độ cơ học một cách vô lý. Chắc chắn có thứ gì đó cực kỳ quan trọng được cất giữ ở đó."


Minh đứng dậy, nhét chiếc bật lửa Zippo vào túi áo ngực trái, sát cạnh chiếc huy hiệu công lý mạ vàng của cha. Sức nặng của chiếc cặp táp da gia cố thép bốn ký rưỡi tì vào tay anh, mang lại sự kiên định lạnh lùng. "Chúng ta phải đi ngay trong đêm nay. Cơn bão này là tấm lá chắn tốt nhất để tránh tai mắt của Nguyễn Vĩnh và Đội Săn Bóng Đêm."


Chiến không nói hai lời, tắt ngọn đèn halogen, dắt Minh ra lối cửa ngách hướng ra chiếc xe bán tải cũ đã được gia cố tấm thép mỏng chống đạn.


Chiếc xe bán tải lầm lũi lao vào màn mưa trắng xóa của Sài Gòn. Nước ngập ngang bánh xe tại các tuyến đường trũng của Bình Thạnh, gió bão quật liên tục vào kính chắn gió tạo nên những âm thanh u uẩn. Sau gần bốn mươi phút luồn lách qua các chốt tuần tra của cảnh sát khu vực bằng những con hẻm mù camera giám sát, chiếc xe dừng lại trước một con hẻm nhỏ dốc đứng dẫn xuống rạch Nhiêu Lộc.


Chùa Lá hiện ra sau những rặng dừa nước rậm rạp, bao quanh bởi những bức tường gạch rêu phong cao quá đầu người. Ngôi chùa cổ kính, tĩnh lặng tuyệt đối dưới cơn bão, dường như biệt lập hoàn toàn với sự ồn ào và thối nát của đô thị ngoài kia. Mùi nhang trầm thoang thoảng lẫn trong mùi đất ẩm và nước mưa mát lạnh.


Minh và Chiến bước qua cánh cổng gỗ lim dày, tiếng chuông gió bằng đồng kêu lách cách khô khốc dưới hiên chùa. Gian chánh điện tù mù ánh sáng của những ngọn nến sáp vàng, khói hương nghi ngút bao phủ những bức tượng Phật bằng đồng sẫm màu.


Từ sau bức màn che bằng vải lam, một bóng người gầy gò, thanh thoát bước ra. Đó là sư trụ trì Thích Tâm Trí. Ông mặc chiếc áo cà sa màu nâu giản dị, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn lướt qua bộ vest đen sũng nước của Minh, dừng lại ở chiếc cặp táp da gia cố thép và vết máu loang lổ trên bả vai trái.


"A Di Đà Phật. Con trai của Chánh án Trần Quốc Hùng cuối cùng đã tìm đến đây," sư thầy chắp tay, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của chánh điện.


Minh bước lên một bước, cúi đầu chào kính cẩn: "Bạch sư thầy, con là Trần Quốc Minh. Con tìm đến đây theo chỉ dẫn mật mã của ba con để lại."


Sư thầy Thích Tâm Trí im lặng nhìn Minh một lúc lâu. Ánh mắt ông như muốn nhìn thấu tâm can của người luật sư trẻ đang mang trên mình đầy thương tích và hận thù. Ông không vội vã dẫn đường, mà chậm rãi hỏi:


"Cậu Minh, ta biết ba cậu đã bị sát hại oan khuất. Ta cũng biết cậu đang bào chữa cho kẻ bị tình nghi giết ông ấy. Cậu tìm đến đây với chiếc cặp táp chứa đầy sắt thép và người đồng hành mang theo súng đạn này... là để đòi nợ máu bằng bạo lực giang hồ, hay để thực thi công lý thực sự?"


Câu hỏi của sư thầy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí Minh. Không gian chánh điện trở nên ngột ngạt dưới áp lực của lòng tin đạo đức.


Minh nhìn thẳng vào mắt sư thầy Thích Tâm Trí, đưa bàn tay phải lên ngực trái, chạm vào chiếc huy hiệu công lý của cha. Giọng nói của anh vang lên, sử dụng kỹ năng diễn thuyết cộng hưởng áp lực, trầm ấm nhưng đanh thép lấn lướt tiếng sấm sét ngoài trời:


"Bạch sư thầy, nếu con muốn đòi nợ máu bằng bạo lực, con đã không chọn con đường đứng trước vành móng ngựa sơ thẩm. Con là luật sư bào chữa. Con dùng bộ luật tố tụng và sự thật khách quan để vạch trần đường dây chạy án của Nguyễn Vĩnh. Ba con cả đời liêm chính, ông nguyện giữ cân nảy mực đến hơi thở cuối cùng. Con nguyện kế thừa ý chí đó, dùng ánh sáng pháp luật để rửa sạch hàm oan cho ba con và bảo vệ kẻ vô tội. Đó là lời thề của dòng họ Trần Quốc."


Lời nói của Minh có sức nặng tâm lý lớn, vang vọng khắp gian chánh điện rêu phong. Sư thầy Thích Tâm Trí khẽ thở dài, gương mặt hiền hậu giãn ra, lộ một nụ cười từ bi.


"Tốt lắm. Ba cậu không nhìn lầm người. Ông ấy đã gửi lại đây thứ quý giá nhất trước khi tai họa ập xuống,"

sư thầy gật đầu nhẹ, dẫn Minh và Chiến đi vòng ra phía sau bức tượng Phật Thích Ca bằng đồng lớn ở trung tâm chánh điện.


Tại đây, dưới một bục gỗ lim được chạm khắc hoa văn mật tông tinh vi, sư thầy nhấn nhẹ vào một chốt gỗ ẩn dưới lớp vải đỏ. Một tiếng 'cạch' cơ học nhỏ vang lên, một ngăn hầm nhỏ mở ra. Sư thầy nâng ra một chiếc hộp gỗ mật tông bọc da dê màu đen sờn cũ, trao tận tay cho Minh.


Minh đón nhận chiếc hộp bằng cả hai tay. Anh cẩn thận mở chốt khóa đồng rỉ sét. Bên trong chiếc hộp, được bọc trong một lớp vải lụa vàng chống ẩm, là một cuốn sổ tay bìa da đen đã cũ sờn góc.


Đó chính là Nhật ký công tác của cựu Chánh án Hùng.


Minh lật nhẹ trang đầu tiên của cuốn nhật ký. Nét chữ viết tay bằng mực bút bi Thiên Long màu xanh quen thuộc của ba anh hiện lên rõ ràng, ghi chép tỉ mỉ về các phiên họp ngầm của "Hội Đồng Xám" và danh sách các thẩm phán sơ thẩm nhận tiền chạy án của Nguyễn Vĩnh từ năm 2012. Đây chính là vật chứng lịch sử tối thượng, bản đồ manh mối dẫn đường cho toàn bộ hành trình lật đổ thế lực xám.


Đúng lúc Minh vừa chạm tay vào dòng chữ đầu tiên, Chiến đứng ở góc cửa chánh điện chợt biến sắc. Anh rút chiếc thiết bị dò quét sóng vô tuyến cầm tay ra khỏi túi quần. Màn hình led của thiết bị lập tức nhấp nháy đỏ liên tục kèm theo những tiếng rít chói tai của sóng điện từ cực mạnh.


"Mẹ kiếp! Sóng điện từ bị nhiễu hoàn toàn do tường bê tông dày của chùa, không thể định vị chính xác hướng quét," Chiến rủa thầm, cất thiết bị quét sóng thất bại vào túi. Anh lập tức rút khẩu Glock 19 ra khỏi gầm áo khoác, tháo chốt an toàn vật lý.


"Minh! Có biến! Tụi nó tới rồi!" Chiến hét lớn.


'Húuuuuu!'


Tiếng còi xe tuần tra bẩn vang lên chát chúa sát ngay cổng tam quan của Chùa Lá, xé toạc màn đêm bão bùng. Ánh đèn pha cực sáng từ chiếc xe tuần tra quét qua những khe hở của cánh cổng gỗ, rọi những vệt sáng loang loáng, lạnh lẽo thẳng vào gian chánh điện tối tăm. Tiếng bước chân rầm rập của những đôi ủng da dẫm lên bùn đất ẩm ướt ngoài sân chùa vang lên dồn dập, áp sát chánh điện.


Sư thầy Thích Tâm Trí vẫn giữ sự tĩnh lặng tự tại. Ông nhìn Minh, dứt khoát ra lệnh: "Cậu Minh, đi cửa sau dẫn ra rạch Nhiêu Lộc. Ở đó có lối thoát hiểm ngầm ra sông. Nhanh lên!"


Minh ôm chặt cuốn nhật ký công tác vào lòng. Anh biết nếu bị cảnh sát bẩn khám xét người lúc này và phát hiện chiếc bật lửa Zippo của cha, Nguyễn Vĩnh sẽ lập tức dùng quyền lực tối cao để khép anh vào tội tàng trữ vật chứng trái phép và tịch thu toàn bộ tài liệu.


Trong một quyết định chiến thuật chớp nhoáng, Minh rút chiếc bật lửa Zippo rỉ sét ra khỏi túi áo ngực, đặt cung kính lên bàn thờ Phật trước mặt sư thầy Thích Tâm Trí.


"Sư thầy, con gửi lại tín vật này ở đây làm lời thề quyết tử. Con sẽ quay lại đón ba con khi công lý được thực thi," Minh nói nhanh.


Sư thầy gật đầu nhẹ, lập tức dùng vạt áo cà sa dập tắt toàn bộ những ngọn nến sáp vàng trong chánh điện.


Bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy Chùa Lá ngay khi cánh cửa gỗ chánh điện bị một lực mạnh đạp tung từ phía ngoài. Những luồng ánh sáng đèn pin cực sáng của lực lượng tuần tra bẩn quét điên cuồng vào không gian đầy khói hương, tiếng bước chân nặng nề của truy binh vang lên sát nút ngay sau lưng Minh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!