Bóng Đen Đột Nhập
Cơn bão số hai càn quét qua bán đảo Thanh Đa, quật những thân dừa nước rạp sát mặt kênh sủi bọt đục ngầu. Trên tầng bốn của khu cư xá cũ, tiếng gió rít qua những khe hở của khung cửa kính rỉ sét nghe như tiếng hú u uẩn của một linh hồn không siêu thoát. Trần Quốc Minh đứng im lặng trong bóng tối của căn hộ cũ. Căn nhà hoang vắng từ ngày cha mất, chỉ còn mùi ẩm mốc của những chồng sách luật cũ kỹ xếp cao chạm trần và mùi nhang trầm đã tàn lạnh từ lâu trên bàn thờ.
Bả vai trái của Minh nhói lên từng cơn buốt nhức. Vết thương từ cú va đập nặng nề của Lê Văn Thịnh trong phòng biệt giam vài tiếng trước đang bắt đầu cứng cơ lại dưới lớp áo sơ mi trắng bết nước mưa. Minh khẽ nhấc tay, gõ nhẹ ba nhịp quen thuộc lên quai xách của chiếc cặp táp da Samsonite đặt trên bàn ăn gỗ ép sờn cạnh. Sức nặng bốn ký rưỡi của tấm thép carbon ba ly ẩn dưới lớp da bò sần sùi là thứ duy nhất mang lại cho anh cảm giác thực tế lúc này.
Anh tiến về phía bàn thờ gia tiên. Dưới ánh sáng tù mù hắt vào từ ngọn đèn đường đung đưa ngoài ban công, di ảnh của cựu Chánh án Trần Quốc Hùng vẫn trầm mặc sau lớp kính bám bụi. Minh rút một nén nhang, quẹt lửa. Ngọn lửa vàng nhỏ nhoi bùng lên, soi rõ gương mặt góc cạnh cương nghị nhưng đượm u uất của anh.
"Ba," Minh thầm thì, làn khói nhang mỏng manh nhanh chóng bị luồng gió rít qua khe cửa thổi bạt sang một bên. "Thịnh không giết ba. Con đã thấy khay cơm nhiễm độc xyanua dưới hầm giam. Nguyễn Vĩnh đang hoảng loạn. Chúng muốn bịt đầu mối bằng mọi giá. Con sẽ tìm ra tập hồ sơ chạy án năm 2012 của ba, dù có phải lật tung cả thành phố này lên."
Minh quay lưng, hướng về phía căn gác mái nhỏ phía sau nhà bếp – nơi ba anh từng dùng làm phòng đọc sách cá nhân và lưu trữ những ghi chép không công khai. Trí nhớ ảnh chụp của Minh bắt đầu tái hiện lại sơ đồ sắp xếp tủ sách của ông Hùng từ mười năm trước. Ba anh là một người lính công binh trước khi cầm cân nảy mực, ông có thói quen giấu những tài liệu quan trọng dưới các tấm lót sàn gỗ được gia công cơ học tinh vi.
'Choang!'
Một tiếng đổ vỡ chát chúa xé toạc không gian tĩnh lặng.
Cánh cửa kính hướng ra ban công phía sau bếp vỡ vụn thành trăm mảnh dưới lực tác động cực mạnh từ bên ngoài. Những mảnh kính sắc nhọn bắn tung tóe trên nền gạch bông cũ kỹ, phản chiếu ánh chớp xám ngoét của cơn giông bão. Gió bão lập tức tràn vào, thổi bay những trang giấy nháp trên bàn ăn tạo thành một trận cuồng phong nhỏ trong phòng khách.
Minh phản xạ theo bản năng, cúi rạp người xuống sau bức vách ngăn bằng gỗ ép của phòng bếp. Nhãn quan hiện trường của anh lập tức hoạt động: hai bóng đen vạm vỡ luồn qua khung cửa vỡ, di chuyển nhanh gọn và lỳ lợm. Ánh sáng từ những tia chớp ngoài trời hắt lên những thanh tuýp sắt bọc xích rỉ sét dài hơn nửa mét trên tay chúng.
"Nó kìa! Đập chết mẹ nó cho tao!"
Một giọng nói khàn đặc ra lệnh từ phía hành lang ngoài cửa chính. Minh nhận ra ngay lập tức: đó là tiếng khóa xích sắt lách cách từ phía ngoài cửa chính căn hộ. Chúng đã khóa xích từ bên ngoài để triệt tiêu lối thoát hiểm duy nhất của anh ra cầu thang bộ cư xá. Đây không phải là một vụ trộm thông thường, đây là một cuộc thanh trừng được lên kế hoạch khép kín.
Hai tên giang hồ cầm tuýp sắt xông thẳng vào từ phía ban công bếp. Tên đi đầu vung thanh sắt nặng nề vụt mạnh một cú chí mạng từ trên xuống, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Minh.
Trong không gian hẹp của lối đi bếp, Minh không có đường lui. Anh gồng chặt cơ bắp cánh tay trái, đưa chiếc cặp táp da gia cố thép lên đỡ đòn.
'Keng!'
Tiếng kim loại va chạm trực diện vào tấm thép carbon ẩn dưới lớp da Samsonite vang lên đanh tai, tóe ra những tia lửa nhỏ trong bóng tối. Lực va đập cực mạnh dội ngược lại khiến Minh lùi bắn về phía sau, bả vai trái bị chấn thương từ trước đau nhói lên như muốn rách cơ. Nhưng tấm thép ba ly đã làm tròn nhiệm vụ của nó: thanh tuýp sắt của đối phương bị nảy ngược ra ngoài, làm chệch hướng đánh.
Tận dụng đà nảy của đối thủ, Minh xoay người mượn lực, vung cạnh sắc cứng của chiếc cặp táp thúc mạnh một cú trực diện vào vùng chấn thủy của tên đi đầu.
'Hự!'
Gã giang hồ rú lên một tiếng nghẹn họng, cơ hoành bị chấn động mạnh khiến gã gục xuống, hai tay ôm chặt bụng, thanh tuýp sắt rơi leng keng trên sàn gạch vỡ.
Nhưng tên thứ hai đã áp sát. Gã vung xích sắt quật ngang hông Minh. Minh chỉ kịp xoay người né tránh, cú quật sượt qua vạt áo vest đen, đập sập chiếc kệ gỗ đựng gia vị phía sau. Những hũ thủy tinh rơi xuống vỡ tan, mùi giấm chua và nước mắm nồng nặc bốc lên, trộn lẫn với mùi máu rỉ ra từ vết rách nhỏ trên bả vai trái của Minh do một mảnh kính bay trúng.
Từ phía cửa chính bị khóa xích, một bóng người thứ ba chậm rãi bước vào qua lối cửa ban công bếp đã vỡ nát. Hắn cao gầy, mặc chiếc áo khoác da đen loáng nước mưa, gương mặt dài như mặt ngựa dưới ánh đèn đường đung đưa ngoài hành lang. Trên tay hắn, một chiếc bật lửa Zippo bạc được bật mở liên tục, tiếng 'tách, tách' cơ học đều đặn vang lên đầy thách thức.
Đó là Lý Sâm – phó tướng tàn nhẫn của băng Hắc Hổ Quận 4.
"Luật sư Minh," Sâm cười nhạt, hàm răng ố vàng lộ ra dưới làn khói thuốc lá mỏng. "Mày giỏi luật lắm mà? Sao không trích luật ra để bảo bọn tao dừng tay xem nào? Mày dám hất khay cơm của anh Lợi dưới trại giam, tức là mày đã chọn tự điền tên mình vào sổ tử rồi."
Sâm dứt lời, bàn tay phải rút từ trong túi áo khoác ra một khẩu dao găm quân dụng hai lưỡi sắc lẹm. Hắn di chuyển lỳ lợm, khóa chặt góc ban công, bẻ gãy mọi góc di chuyển ra ngoài của Minh.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Minh lùi sâu vào góc bếp hẹp, lưng áp sát vào chiếc tủ lạnh cũ đang rung lên bần bật. Cánh tay trái của anh đã hoàn toàn tê dại sau cú đỡ đòn tuýp sắt, chiếc cặp táp da trĩu nặng như một khối xích chì. Anh biết mình không thể đọ sức mạnh thể chất trực diện với ba tên giang hồ chuyên nghiệp trong không gian hẹp này nếu không thay đổi chiến thuật.
Minh đưa tay phải ra sau hông, rút nhanh chiếc thắt lưng da công sở bằng da bò hai lớp khóa đồng dầy dặn. Anh không vung thắt lưng như một ngọn roi vô hại, mà quấn chặt hai vòng quanh lòng bàn tay phải, chừa lại phần khóa đồng nặng nề lộ ra ngoài như một đốt ngón tay thép.
Lý Sâm áp sát, vung dao găm đâm một cú dứt khoát vào vùng nách trái của Minh – điểm mù không có giáp bảo vệ.
Minh không né tránh hướng dao. Anh dùng chiếc cặp táp da ở tay trái gạt mạnh bả vai Sâm để làm lệch quỹ đạo đâm, đồng thời vung tay phải quấn thắt lưng da khóa chặt cổ tay cầm dao của Sâm.
'Rắc!'
Minh dùng kỹ thuật bẻ khớp vai tự vệ của lính công binh, siết chặt thắt lưng da ra phía sau bả vai Sâm, mượn lực xoay người quật mạnh gã phó tướng áp sát vào góc cạnh sắc của chiếc tủ lạnh. Thanh dao găm quân dụng rơi tuột khỏi tay Sâm, găm thẳng vào nền gỗ ép sùi nước bão.
"Lũ ăn hại! Vào xử nó!" Sâm đau đớn thét lên, khớp vai bị siết chặt phát ra những tiếng kêu lục cục.
Tên giang hồ thứ hai cầm tuýp sắt bọc xích định lao lên bọc hậu cho đại ca.
Ngay lúc đó, từ phía cầu thang bộ lộ thiên ngoài hành lang, một bóng người cao lớn dũng mãnh lao thẳng vào qua khung cửa ban công vỡ. Đó là Vũ Đình Chiến. Gương mặt sần sùi với vết sẹo bỏng lớn trên cánh tay phải của cựu cảnh sát đặc nhiệm lạnh lùng dưới màn mưa. Không một lời cảnh báo, Chiến vung báng khẩu súng ngắn Glock 19 nện thẳng một cú sấm sét vào huyệt sau gáy tên giang hồ bọc hậu.
'Bộp!'
Gã giang hồ đổ gục xuống sàn như một khúc gỗ mục, không kịp phát ra một tiếng kêu cứu.
Chiến chĩa thẳng họng súng đen ngòm của khẩu Glock vào đầu tên giang hồ thứ nhất đang định bò dậy dưới sàn: "Nằm im, hoặc tao cho mày ăn kẹo đồng dã chiến."
Sự xuất hiện đột ngột của cựu cảnh sát đặc nhiệm hình sự cùng vũ khí nóng đã dập tắt hoàn toàn nhuệ khí chiến đấu của nhóm đột kích. Lý Sâm nghiến răng, dùng lực giật mạnh khớp vai đang bị khóa khỏi tay Minh, lùi nhanh ra phía ban công bếp lộng gió bão. Hắn ôm chặt bả vai trái bị sái khớp nhẹ, ánh mắt rắn độc nhìn chằm chằm vào Minh và Chiến.
"Vũ Đình Chiến," Sâm khạc một ngụm nước bọt lẫn máu xuống sàn vỡ. "Mày bị tước quân tịch rồi, giờ làm chó săn cho thằng luật sư nghèo này à? Tụi mày nghĩ cứu được thằng Thịnh là xong sao?"
Sâm lùi dần ra lan can ban công tầng bốn, cơn mưa bão xối xả nhanh chóng làm ướt sũng chiếc áo khoác da của hắn. Hắn nhìn Minh bằng một nụ cười nham hiểm, tàn nhẫn tột độ:
"Hôm nay tao đập nhà mày, ngày mai văn phòng luật của mày sẽ là cái lò thiêu tiếp theo. Con bé trợ lý trẻ tuổi của mày... để xem nó chạy ngõ nào khi bom xăng Hắc Hổ tìm đến tận bàn làm việc!"
Nói rồi, Lý Sâm cùng tên đàn em còn lại nhanh chóng leo qua lan can ban công, đu mình theo đường ống thoát nước dã chiến thoát xuống hẻm tối phía dưới cư xá Thanh Đa trước khi Chiến kịp siết cò.
Minh đứng im trong căn bếp nồng nặc mùi giấm chua, máu và khói nhang tàn. Lời đe dọa của Lý Sâm về văn phòng luật sư Quốc Minh và trợ lý Nguyễn Mai Chi vang vọng bên tai anh, lạnh buốt hơn cả nước mưa bão ngoài kia. Anh nhận ra, mạng lưới chạy án của Nguyễn Vĩnh đã không còn giới hạn ở những thủ tục hành chính bẩn trong trại giam nữa. Chúng đã bắt đầu một cuộc săn lùng đẫm máu ngoài thực địa, và Mai Chi chính là mục tiêu tiếp theo bị đưa lên đoạn đầu đài.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!