Áp Lực Trong Phòng Biệt Giam
Cơn mưa bão cuối tháng Năm trút xuống trung tâm Quận 1 như muốn nhấn chìm cả thành phố vào một bể nước nhơm nhớp khói bụi. Trên chiếc xe máy Honda Wave cũ kỹ, Trần Quốc Minh gồng mình lao qua những con phố ngập nước của Sài Gòn. Nước mưa lạnh buốt táp thẳng vào mặt kính cận, làm nhòe đi tầm nhìn của anh, nhưng vết lằn đỏ rực bên gò má phải – di chứng từ cú tát trời giáng của chú Dũng – vẫn đang throbbing lên từng nhịp bỏng rát. Cánh tay trái của Minh siết chặt quai xách của chiếc cặp táp da Samsonite gia cố tấm thép carbon dày 3mm. Sức nặng 4.5kg của chiếc cặp tì mạnh lên đùi anh, mang lại một cảm giác ghì thực tế, lạnh lẽo và cô độc.
Minh rẽ xe vào con hẻm dẫn đến Nhà tạm giữ Công an Quận 1. Những bức tường bê tông xám xịt, cao ngất ngưởng bọc đầy dây kẽm gai rỉ sét hiện ra dưới ánh đèn đường vàng vọt, mờ ảo trong màn mưa bong bóng. Đây là nơi đang giam giữ Lê Văn Thịnh, nghi phạm số một trong vụ án sát hại cha anh – cựu Chánh án Trần Quốc Hùng.
Bước qua cánh cửa sắt nặng nề của phòng trực ban, hơi lạnh từ chiếc máy điều hòa đời cũ phả ra, mang theo mùi thuốc sát trùng và mùi nhựa ẩm mốc của những chiếc áo mưa cánh dơi treo góc tường. Ngồi sau tấm kính cường lực là Nguyễn Văn Lợi, gã quản ngục trung niên có dáng người đậm, da ngăm đen và chiếc cổ rụt đầy mỡ. Lợi đang nhẩn nha nhấp từng ngụm trà đặc, đôi mắt ti hí lười nhác quét qua bộ vest đen ướt sũng của Minh rồi dừng lại ở chiếc thẻ tập sự tố tụng dắt trên túi áo ngực.
"Hết giờ làm việc rồi. Muốn gặp bị can thì đợi thứ Hai tuần sau quay lại," Lợi uể oải lên tiếng, tay vẫn không rời chiếc điện thoại đang phát dở một video hài nhảm. "Hơn nữa, đây là vụ án giết người đặc biệt nghiêm trọng, bị can đang bị biệt giam để phục vụ điều tra chuyên án. Luật sư tập sự không có phận sự ở đây."
Minh không vội vã. Anh đặt chiếc cặp táp da nặng trịch lên bục gỗ trước quầy tiếp dân. Tiếng 'kịch' trầm đục của tấm thép bên trong va chạm với mặt gỗ khiến Lợi khẽ nhíu mày liếc nhìn. Ngón tay trỏ của Minh gõ nhẹ ba nhịp đều đặn lên quai xách – thói quen tư duy logic giúp anh giữ vững sự điềm tĩnh cực hạn trước sự cản trở hành chính bẩn.
"Thưa cán bộ Lợi," Minh cất giọng trầm ấm, rõ ràng nhưng mang một tần số cộng hưởng áp lực kỳ lạ lấn lướt tiếng mưa bão bên ngoài. "Tôi trích dẫn Khoản 4 Điều 73 Bộ luật Tố tụng Hình sự năm 2015. Người bào chữa có quyền gặp bị can từ thời điểm khởi tố bị can. Đồng thời, theo Điều 10 Luật Thi hành tạm giữ, tạm giam năm 2015, không có bất kỳ điều khoản nào cấm luật sư tiếp cận thân chủ ngoài giờ hành chính trong trường hợp khẩn cấp có liên quan đến việc bảo đảm quyền bào chữa."
Lợi hất hàm, định ngắt lời: "Ở đây chúng tôi làm việc theo quy chế nội bộ của trại..."
"Quy chế nội bộ không thể đứng trên Luật định," Minh lập tức bẻ gãy luận điểm của gã quản ngục bằng một giọng nói đanh thép. "Nếu cán bộ tiếp tục từ chối tiếp nhận hồ sơ đăng ký bào chữa và cản trở tôi tiếp cận Lê Văn Thịnh mà không đưa ra được văn bản hạn chế quyền tiếp cận của Cơ quan điều tra, tôi sẽ lập tức lập biên bản ghi nhận hành vi cản trở tố tụng. Biên bản này sẽ được gửi trực tiếp đến Viện Kiểm sát Nhân dân Quận 1 và Thanh tra Bộ Công an ngay trong đêm nay. Tôi tin rằng cán bộ không muốn hồ sơ thi đua của mình bị ảnh hưởng vì một vụ tranh chấp thủ tục hành chính với Đoàn Luật sư."
Đôi mắt ti hí của Lợi co thắt lại. Gã nhận ra người thanh niên trẻ tuổi trước mặt không phải là một luật sư tập sự non nớt dễ bị dọa nạt bằng vài câu hạch sách. Sự am hiểu luật pháp sắc bén và thái độ quyết liệt của Minh đã đánh trúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của những kẻ hành pháp biến chất: sự giám sát của Viện Kiểm sát.
Lợi đặt mạnh ly trà xuống bàn, dằn giọng đầy bực dọc: "Được rồi. Nhưng đây là khu biệt giam đặc biệt. Anh phải để lại toàn bộ điện thoại, thiết bị ghi âm, ghi hình ở tủ đồ bên ngoài. Không được mang bất kỳ thiết bị điện tử nào vào phòng giam."
"Tôi đồng ý," Minh điềm tĩnh trả lời.
Sau khi khóa điện thoại vào tủ lưu trữ, Minh chỉ mang theo chiếc cặp táp da gia cố thép và tập tài liệu giấy. Lợi đứng dậy, chùm chìa khóa vạn năng bên hông gã va vào nhau lách cách. Gã dẫn Minh đi sâu xuống tầng hầm của nhà tạm giữ.
Không gian càng đi sâu càng trở nên ngột ngạt và ẩm ướt. Những ánh đèn huỳnh quang màu vàng nhạt nhấp nháy liên tục trên trần bê tông loang lổ vết ố nước, hắt xuống sàn nhà xi măng nhơm nhớp nước mưa rò rỉ. Minh bước đi im lặng, nhưng nhãn quan hiện trường và trí nhớ ảnh chụp của anh đang hoạt động hết công suất. Anh nhận thấy Lợi di chuyển rất nhanh, bước chân gã vội vã một cách bất thường, liên tục liếc nhìn đồng hồ treo tường ở các góc hành lang. Tại sao một quản ngục lười nhác lại phải vội vã như vậy vào lúc chiều muộn?
Đi ngang qua khu vực bếp ăn dã chiến của trại tạm giam, khứu giác nhạy bén của Minh chợt bắt được một mùi hương lạ lẫn trong mùi ẩm mốc của không khí: một mùi đắng nhẹ, thoảng qua như mùi hạnh nhân chín. Lông mày Minh khẽ nhíu lại dưới gọng kính cận.
Lợi dừng lại trước cánh cửa sắt dày của phòng giam số 4 – khu biệt giam biệt lập cuối hành lang tối. Gã tra chìa khóa vào ổ, tiếng xích sắt rít lên chói tai.
"Vào đi. Anh có mười lăm phút," Lợi nói bằng giọng cộc lốc rồi đẩy mạnh Minh vào trong.
'Rầm!'
Cánh cửa sắt nặng nề đóng sập lại ngay sau lưng Minh, khóa chặt bằng một tiếng 'cạch' lạnh lẽo của chốt khóa cơ học.
Phòng giam biệt lập rộng chưa đầy sáu mét vuông, không có cửa sổ, chỉ có một khe hở nhỏ hẹp trên sát trần nhà để thông khí. Ánh sáng duy nhất phát ra từ một bóng đèn sợi đốt công suất thấp treo lơ lửng, hắt ra thứ ánh sáng tù mù màu cam tối tăm. Mùi mồ hôi tù túng, mùi xi măng ẩm và mùi thuốc lá rẻ tiền xộc thẳng vào mũi Minh.
Trên bục bê tông sát góc tường, một bóng người đang ngồi bó gối. Đó là Lê Văn Thịnh. Gã cựu giang hồ hoàn lương 45 tuổi có dáng người thô kệch, vạm vỡ, mái tóc cắt cua sát da đầu lộ ra những đường sẹo nhỏ. Trên gương mặt xám xịt của gã, một vết sẹo dài chạy dọc từ đuôi mắt trái xuống tận khóe má co rút lại khi gã ngước lên nhìn Minh. Đôi mắt Thịnh đỏ ngầu, hằn lên những tia máu dại dại của một con thú bị dồn vào đường cùng.
"Anh Thịnh, tôi là Trần Quốc Minh, luật sư bào chữa của anh..." Minh vừa bước lên một bước, chưa kịp dứt câu.
"Cút!" Thịnh gầm lên một tiếng khàn đặc như tiếng thú dữ bị thương. Gã bật dậy khỏi bục bê tông với một tốc độ kinh hoàng so với thân hình hộ pháp của mình. "Lũ chó tụi mày! Thằng Nguyễn Vĩnh lại phái một con chó săn mặc vest đến để ép tao ký giấy nhận tội đúng không? Tao không giết ai cả! Tao không ký gì hết!"
Thịnh điên cuồng lao thẳng về phía Minh. Đôi bàn tay to bản, đầy những vết chai sạn bến bãi của gã vươn ra, nhắm thẳng vào cổ họng Minh với một lực bóp chí mạng. Sự cuồng nộ và nỗi sợ hãi bị phản bội đã tước đi chút lý trí cuối cùng của gã cựu giang hồ.
Trong khoảnh khắc sinh tử cự ly gần, Minh không hề hoảng loạn. Bản năng sinh tồn từ những bài huấn luyện thực chiến của người cha cựu binh công binh lập tức được kích hoạt. Minh không lùi lại – trong không gian hẹp của phòng giam, lùi lại đồng nghĩa với việc tự dồn mình vào góc chết của bức tường bê tông.
Minh đưa tay trái lên, nâng chiếc cặp táp da gia cố thép lên che chắn trước ngực.
'Bộp!'
Đôi bàn tay hộ pháp của Thịnh chộp mạnh vào hai cạnh của chiếc cặp táp da Samsonite. Lực đẩy cực mạnh từ cơ bắp của Thịnh dội vào tấm thép carbon 3mm bên trong chiếc cặp, tạo ra một tiếng va đập trầm đục vang dội khắp phòng giam hẹp. Minh cảm nhận rõ một lực chấn động cực lớn chạy dọc theo xương cánh tay trái, làm tê rần các đầu ngón tay, bả vai trái nhói đau như có hàng ngàn cây kim đâm vào.
Thịnh nghiến răng, dùng hết sức bình sinh để đẩy chiếc cặp táp sát vào cổ họng Minh hòng làm anh ngạt thở. Gương mặt gã giận dữ, vết sẹo dài co giật liên tục.
"Nghe tôi nói, anh Thịnh!" Minh cắn răng chịu đựng áp lực thể chất, giọng nói của anh vẫn giữ được sự trầm ấm và uy lực tâm lý cực mạnh nhờ kỹ năng Vocal Resonance phát âm từ cơ hoành. "Tôi là con trai của Trần Quốc Hùng! Tôi đến đây không phải để ép anh nhận tội, mà là để tìm ra kẻ thực sự đã giết cha tôi!"
Cái tên 'Trần Quốc Hùng' vang lên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn điên loạn của Thịnh. Đôi mắt đỏ ngầu của gã khựng lại trong một tích tắc. Sự do dự xuất hiện trong ánh mắt gã.
Minh tận dụng ngay một giây vàng ngọc đó. Anh xoay nhẹ cổ tay phải, mượn lực đẩy từ chính cơ thể của Thịnh để thực hiện một cú bẻ góc bả vai trái né sang bên hông, triệt tiêu hoàn toàn lực đẩy trực diện của gã cựu giang hồ. Chiếc cặp táp da trượt khỏi tầm tay Thịnh, khiến gã mất đà chúi người về phía trước.
Khi Thịnh vừa xoay người lại, định tiếp tục lao lên tấn công, nhãn quan hiện trường của Minh chợt quét qua góc tối dưới sàn phòng giam.
Ở đó, sát bục bê tông, có một khay cơm bằng nhôm sứt sẹo đựng một ít cơm nguội và một khúc cá kho khô đã nguội ngắt. Dưới ánh sáng tù mù của bóng đèn sợi đốt, Minh phát hiện ra một chi tiết bất thường: trên bề mặt của những hạt cơm trắng xuất hiện những vệt lốm đốm màu xám đen nhạt, và chiếc khay nhôm xung quanh phần cơm có dấu hiệu bị ăn mòn, xùi lên những bọt nhỏ màu xám rỉ sét. Mùi hạnh nhân đắng thoảng qua lúc nãy chính là phát ra từ khay cơm này.
Ký ức pháp y từ những cuốn sách cổ của cha lập tức hiện lên trong đầu Minh: Cyanide kali khi tiếp xúc với môi trường axit nhẹ trong thức ăn và khay kim loại sẽ tạo ra phản ứng ăn mòn đặc trưng và giải phóng mùi hạnh nhân đắng.
Lợi đi rất nhanh... Khay cơm được đưa vào ngay trước khi luật sư đến... Chúng muốn đóng án bằng một vụ 'tự tử vì hối hận' của bị can ngay trong đêm nay!
Thịnh gầm lên, định vung nắm đấm hộ pháp vào mặt Minh.
"Dừng lại!" Minh thét lên, đồng thời vung mạnh chiếc cặp táp da gia cố thép đánh mạnh vào khay cơm nhôm dưới sàn.
'Xoảng!'
Khay cơm bị chiếc cặp táp thép hất tung, bay thẳng vào bức tường vôi trắng của phòng giam. Cơm nguội và khúc cá kho văng tung tóe, bết chặt vào bề mặt tường vôi ẩm ướt.
Thịnh đứng khựng lại, nắm đấm dừng giữa khoảng không, hơi thở dồn dập rít qua kẽ răng. Gã nhìn Minh đầy giận dữ: "Mày làm cái trò gì thế thằng nhóc?"
Minh không trả lời bằng lời nói. Anh bước lại gần bức tường, chỉ ngón tay gầy guộc vào những hạt cơm đang bết trên lớp vôi cát.
"Nhìn kỹ đi," Minh nói, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ.
Thịnh nheo mắt nhìn theo hướng chỉ của Minh. Dưới ánh sáng cam tù mù, những hạt cơm dính trên tường bắt đầu sủi lên những bọt khí nhỏ màu xám đen. Lớp vôi cát màu trắng trên tường nơi tiếp xúc với nước cơm nhanh chóng bị ăn mòn, chuyển sang một màu xám xịt rỉ sét và bốc ra một làn khói mỏng có mùi hạnh nhân đắng nồng nặc.
Đó không phải là phản ứng tự nhiên của thức ăn ôi thiu. Đó là chất độc hóa học cực mạnh đang gặm nhấm bức tường.
Thịnh lùi lại một bước, rồi hai bước, cho đến khi lưng gã chạm vào bức tường bê tông lạnh ngắt của phòng giam. Gương mặt lỳ lợm, hung hãn của gã cựu giang hồ bỗng chốc trở nên trắng bệch không còn một giọt máu. Đôi bàn tay hộ pháp từng đâm chém bến bãi giờ đây run rẩy dữ dội. Gã nhìn vết đen sủi bọt trên tường, rồi nhìn sang Minh, môi gã mấp máy nhưng không thành tiếng.
Gã nhận ra, nếu không có cú hất tay của người luật sư trẻ tuổi này, khay cơm đó giờ đã nằm trong dạ dày của gã. Và ngày mai, phiên tòa sơ thẩm sẽ không bao giờ được khai mạc.
"Họ không muốn anh sống sót đến ngày mai," Minh bước lại gần Thịnh, chiếc cặp táp da vẫn giữ chặt trước ngực như một tấm lá chắn vô hình. "Mạng sống của anh đang đếm ngược từng giờ ngay trong phòng biệt giam này. Bây giờ, anh đã tin tôi chưa?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!