Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Đột Kích Hầm Bảo Mật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi dao găm quân dụng hai lưỡi của Đặng Văn Hùng vạch đôi bóng tối hầm tòa án lao xuống, mang theo tiếng rít xé gió đầy chết chóc. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Trần Quốc Minh không còn thời gian để tính toán các bước đi lùi. Phản xạ sinh tồn được rèn luyện từ những bài tập thực chiến khắc nghiệt của người cha cựu binh công binh lập tức kích hoạt. Anh nén cơn đau buốt thấu xương từ bả vai trái đang bục chỉ loang máu, dùng bàn tay phải dứt khoát vung chiếc cặp táp da Samsonite gia cố tấm thép carbon lên che chắn trước ngực.


*Keng!*


Tiếng kim loại va chạm đanh gọn vang lên trong hành lang hẹp. Mũi dao găm bén ngót của Hùng đâm thẳng vào bề mặt da của chiếc cặp táp, nhưng ngay lập tức bị chặn đứng bởi lớp thép carbon dày 3mm gia cố bên trong. Lực xung kích khổng lồ từ cú đâm của gã hộ pháp nặng một trăm ký dội thẳng vào cánh tay phải của Minh, khiến anh tê dại từ cổ tay lên đến tận khớp vai. Lưỡi dao găm bị găm chặt vào lớp da và kẹt cứng trong thớ thép mỏng. Hùng gầm lên một tiếng đầy kinh ngạc, cố giật mạnh tay để rút dao ra nhưng chiếc cặp táp nặng 4.5kg đã triệt tiêu hoàn toàn sải dao của gã.


“Mày chết đi!” Hùng trợn mắt điên cuồng, dùng tay phải còn lại định quật một cú đấm ngàn cân vào thái dương Minh.


Nhưng ngay phía sau, Vũ Đình Chiến đã hồi phục phản xạ. Gã cựu cảnh sát đặc nhiệm dứt khoát dùng hai tay miết chặt slide khóa nòng của khẩu Glock 19, tì mạnh vào cạnh thắt lưng da chịu lực để thực hiện kỹ thuật lên đạn bằng một tay đầy lão luyện. Tiếng *rắc rắc* cơ khí vang lên khô khốc, lớp bột chữa cháy siêu mịn CO2 bám trên hộp khóa nòng bị lực đẩy cực mạnh thổi bay, giải phóng hoàn toàn viên đạn bị kẹt trước đó.


*Đoàng! Đoàng!*


Hai tiếng nổ chát chúa xé toạc bầu không khí ngột ngạt của tầng hầm thứ nhất. Ánh chớp lửa đầu nòng rực sáng trong bóng tối, rọi rõ gương mặt lạnh tanh không cảm xúc của Chiến. Hai viên đạn 9mm bắn sượt qua bả vai phải của Hùng, găm thẳng vào bức tường bê tông thô phía sau tạo thành những vệt lửa nhỏ và bụi đá văng tung tóe. Tiếng súng nổ cự ly gần trong không gian kín tạo ra một luồng sóng âm khổng lồ, làm ù đặc tai của tất cả những người có mặt.


Sức ép từ hỏa lực nóng buộc Đặng Văn Hùng phải buông tay khỏi chuôi dao, lùi lại hai bước để tránh đường đạn chí mạng của Chiến. Gã khổng lồ rít lên đau đớn khi mảnh bê tông vỡ găm vào má, nhưng đôi mắt hung hãn vẫn không rời khỏi Minh.


“Minh, đi mau! Tôi chặn lối này!” Chiến hét lớn, thân hình vạm vỡ của gã lập tức dấn lên trước, dùng thân người che chắn cho lối cầu thang dẫn xuống tầng hầm thứ hai, khẩu Glock 19 hướng thẳng về phía bóng tối hành lang nơi Hùng đang thủ thế.


Minh không do dự một giây. Anh ôm chặt chiếc cặp táp da móp méo chứa cuộn băng ghi âm và di vật của cha, dùng tay phải kéo mạnh Nguyễn Thị Lan và Lê Văn Thịnh lao nhanh xuống bậc thềm bê tông ẩm ướt của tầng hầm thứ hai. Cơn sốt nhẹ đang âm ỉ đốt cháy màng tang anh, khiến mỗi bước chạy như dẫm trên bông vữa, nhưng ý chí sắt đá về tập hồ sơ gốc năm 2012 đã đẩy cơ thể anh vượt qua giới hạn chịu đựng thông thường.


Không gian tầng hầm thứ hai của Tòa án Quận 1 hiện ra dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn pin điện thoại Thuraya. Nơi đây lạnh hơn tầng trên, nồng nặc mùi giấy mục, mùi hồ dán cũ kỹ và mùi ẩm mốc của những kệ tài liệu đã tồn tại hàng thập kỷ. Đi sâu vào cuối dãy hành lang hẹp là cánh cửa thép dày của Phòng lưu trữ hồ sơ bảo mật tối cao.


Qua tấm kính cường lực gia cố lưới thép nhỏ của cánh cửa, Minh nhìn thấy một bóng người đang di chuyển vội vã bên trong. Đó chính là Trần Văn Thiết – Đội trưởng đội bảo vệ tòa án, kẻ nội gián đã nhận tiền chạy án của Nguyễn Vĩnh. Dưới ánh đèn pin cầm tay loang loáng, Thiết đang điên cuồng tưới một chất lỏng trong suốt từ chiếc can nhựa màu đỏ lên các kệ hồ sơ bằng gỗ sồi chứa tài liệu năm 2012.


Mùi xăng nồng nặc bốc lên qua các khe cửa hở, xộc thẳng vào mũi Minh. Kẻ phản bội đang chuẩn bị phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ chứng cứ vật lý gốc để xóa sạch dấu vết chạy án.


“Thiết! Dừng tay lại!” Minh hét lên, tay phải đập mạnh vào cánh cửa thép khóa chặt.


Trần Văn Thiết giật nảy mình, quay đầu lại. Gương mặt hốc hác, bóng dầu của gã lộ rõ sự hoảng loạn tột độ dưới ánh đèn pin. Nhìn thấy Minh và Thịnh xuất hiện, đôi mắt gã trợn trừng, bàn tay run rẩy dốc nốt những giọt xăng cuối cùng lên tập hồ sơ gốc vụ án năm 2012 đang nằm trên bàn làm việc trung tâm.


“Các người... các người không thể cản được đâu! Thẩm phán Vĩnh đã ra lệnh, tất cả phải cháy sạch!” Thiết gào lên, tay trái gã thọc vào túi quần rút ra một chiếc bật lửa Zippo mạ crôm.


Minh lập tức thọc tay vào túi áo vest, rút chiếc chìa khóa vạn năng của bảo vệ tòa án mà anh đã tước đoạt trước đó, cắm mạnh vào ổ khóa cơ học của cánh cửa thép. Nhưng ruột khóa cứng ngắc, không hề nhúc nhích dù chỉ một milimet.


“Khốn kiếp! Gã đã tráo đổi ruột khóa cơ học mới!” Minh rít khẽ qua kẽ răng. Trí nhớ ảnh chụp của anh lập tức tái hiện lại chi tiết cấu trúc ruột khóa năm 2012 của cha dạy: đây là loại khóa cơ học ba nấc bảo mật cao của Pháp, muốn bẻ khóa buộc phải dùng công cụ có độ đàn hồi cực tốt để cảm nhận các lẫy đồng bên trong.


Minh dứt khoát buông chìa khóa vạn năng vô dụng xuống sàn. Anh dùng tay phải thọc vào túi ngực, rút ra hai chiếc kẹp giấy văn phòng bằng thép cường lực mà anh luôn mang theo trong cặp táp. Đôi tay anh run rẩy do mất máu và kiệt sức, nhưng Minh nhắm mắt lại trong đúng một giây để định thần. Anh mài nhanh đầu kẹp giấy xuống cạnh thép sắc của chiếc cặp táp để tạo độ nhọn tối thiểu, rồi luồn cả hai sợi thép mảnh vào khe khóa tối tăm.


*Cạch... Cạch...*


Tiếng kim loại nhỏ bé cọ xát vào các lẫy đồng vang lên đều đặn giữa tiếng sấm sét gầm rú dội xuống từ trần nhà. Trí nhớ ảnh chụp của Minh hoạt động hết công suất, hiển thị sơ đồ 3D của ruột khóa bên trong đầu anh.


Lẫy số một... nhấn xuống... click.

Bả vai trái của Minh co rút dữ dội, máu tươi thấm qua lớp băng dã chiến chảy dọc xuống cánh tay, làm ướt sũng cả bàn tay trái đang cố giữ cố định khung cửa. Cơn đau làm mắt anh nhạt nhòa đi, nhưng đôi tai anh vẫn tập trung tuyệt đối vào tiếng động cực nhỏ bên trong ổ khóa.


Bên trong phòng lưu trữ, Trần Văn Thiết đã đặt can xăng xuống đất. Gã run rẩy bật nắp chiếc bật lửa Zippo, ngọn lửa vàng nhỏ nhoi bùng lên, soi rõ nụ cười điên cuồng của kẻ bị đồng tiền che mắt.


“Trần Quốc Minh! Ba mày đã chết vì cứng đầu, mày cũng sẽ phải chết dưới nấm mồ lửa này thôi!” Thiết hét lên, giơ cao ngọn lửa chuẩn bị ném vào đống hồ sơ dính xăng.


Ngay lúc đó, Vũ Đình Chiến từ phía sau lao xuống cầu thang hầm. Nhìn thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Chiến không hề do dự. Gã xoay ngược khẩu Glock 19, dùng báng súng thép bọc polymer nặng trịch nện mạnh một cú sấm sét vào tấm kính cường lực của cánh cửa.


*Xoảng!*


Tấm kính cường lực bị vỡ nát thành hàng ngàn mảnh vụn văng tung tóe vào bên trong phòng. Chiến thọc họng súng qua khe kính vỡ, nổ hai phát súng cảnh cáo thẳng lên trần bê tông để áp chế tinh thần Thiết.


“Thiết! Bỏ bật lửa xuống!” Chiến gầm lên.


Sự xuất hiện đột ngột của Chiến và tiếng súng nổ sát nút khiến Thiết hoảng loạn tột độ. Gã giật mình lùi lại, ngón tay vô tình làm rơi chiếc bật lửa Zippo xuống nền nhà dính đầy xăng.


*Bùng!*


Ngọn lửa xăng bùng phát dữ dội ngay lập tức, tạo thành một bức tường lửa màu cam rực cháy ngăn cách giữa Thiết và cánh cửa sắt. Lửa bắt đầu liếm nhanh lên kệ hồ sơ chứa tài liệu năm 2012, khói đen đặc quánh bốc lên nghi ngút.


“Ổ khóa... xong rồi!” Minh hét lên.


*Tạch!*


Sau đúng bốn mươi giây bẻ khóa cơ học căng thẳng bằng hai chiếc kẹp giấy, lẫy khóa cuối cùng đã bật mở. Minh dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh cánh cửa thép dày ra.


Luồng gió mạnh từ hành lang ập vào khiến ngọn lửa xăng càng bùng lên dữ dội. Minh lao thẳng qua bức tường lửa đang bốc cháy nghi ngút, hướng thẳng về phía bàn làm việc nơi tập hồ sơ gốc vụ án năm 2012 bọc trong túi nylon chống nước đang bị lửa bao vây.


“Minh! Nguy hiểm!” Chiến hét lớn, gã lao vào khống chế Trần Văn Thiết đang cố chạy thoát thân qua lối cửa ngách phía sau.


Minh không màng đến hơi nóng đang phả thẳng vào mặt làm sém cả làn da gò má. Anh phóng người lên phía trước, tay phải vươn ra giật mạnh tập hồ sơ bọc nylon chống nước ngay khi ngọn lửa xăng vừa liếm tới góc túi.


*Xèo!*


Hơi nóng cực hạn từ ngọn lửa xăng bùng lên làm cháy xém một phần lớp lót nylon ngoài. Minh bị bỏng nhẹ ở lòng bàn tay phải, cảm giác đau rát như bị hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vào da thịt khiến anh suýt buông tay. Nhưng anh vẫn nghiến chặt răng, ôm chặt tập hồ sơ gốc vào sát lồng ngực dính máu của mình. Bản gốc hồ sơ năm 2012 – vật chứng tối cao lật ngược bản án cũ của cha anh – đã được cứu sống.


Minh quay người, loạng choạng bước ra khỏi vùng lửa cháy dưới sự hỗ trợ của Lê Văn Thịnh đang lao vào dìu anh. Chiến đã khống chế thành công Thiết, khóa chặt hai tay gã ra sau lưng bằng chiếc còng số tám thép.


Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp định hình thì một tiếng *bíp bíp* dồn dập vang lên từ hệ thống điều khiển trung tâm trên trần nhà.


Khói đen đặc từ vụ cháy tủ hồ sơ đã kích hoạt hoàn toàn hệ thống cảm biến báo khói tự động của tòa tháp tư pháp sơ thẩm.


*Rầm... Rầm... Rầm...*


Tiếng xích sắt ròng rọc cơ khí gầm rú vang dội từ phía trên. Minh ngước mắt nhìn lên và kinh hoàng nhận ra: cánh cửa sập thép tự động (“cửa sập thép tự động”) chống cháy của tầng hầm thứ hai đang từ từ hạ xuống với một tốc độ cực nhanh, đe dọa khóa chặt toàn bộ lối thoát duy nhất dẫn ngược lên tầng trên.


“Chiến! Cửa sập đang hạ xuống! Chạy mau!” Minh hét lớn trong làn khói độc đen kịt đang bắt đầu bao trùm toàn bộ căn hầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!