Trận Chiến Hành Lang Tối
Bóng tối dưới tầng hầm thứ nhất của Tòa án Nhân dân Quận 1 không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng, nó là một thực thể đặc quánh, nồng nặc mùi vôi ẩm, mùi bùn đất từ những ống cống rò rỉ và mùi lưu huỳnh khét lẹt từ trạm biến áp bị phá hủy phía trên. Tiếng sấm rền từ cơn bão giông ngoài kia dội xuống qua các khe thông gió hẹp, nghe như những tiếng gầm rú nghẹn ngào của lòng đất.
Trần Quốc Minh đứng tựa lưng vào mảng tường bê tông thô của chiếu nghỉ cầu thang hầm. Khớp vai trái của anh nhói lên từng cơn dồn dập, buốt thấu tận tâm can. Dòng máu nóng hổi từ vết rách bục chỉ đã thấm đẫm một mảng lớn chiếc áo sơ mi trắng, dính bết vào lớp vải vest đen rách nát. Cánh tay trái gần như tê dại hoàn toàn, Minh phải dùng tay phải ép chặt chiếc cặp táp da Samsonite gia cố thép nặng 4.5kg vào hông để giữ thăng bằng.
Trong túi áo ngực trái, sát bên chiếc huy hiệu công lý mạ vàng của người cha quá cố, Minh cảm nhận được nếp gấp cứng của mảnh giấy dính máu mà Lý Bửu đã nhét vào tay anh trước khi chết. Đó là một mật mã chưa được giải, một lời hứa sinh tử mà anh chưa kịp thực hiện. Nhưng lúc này, thời gian để suy ngẫm đã cạn kiệt.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát dẫm lên những mảnh kính vỡ từ tầng trên dội xuống cầu thang hầm. Đó không phải là bước chân của những tên giang hồ vặt, đó là nhịp độ di chuyển của Đặng Văn Hùng – tay đấm chủ lực của băng Hắc Hổ – và ít nhất ba tay súng chuyên nghiệp đang bám sát phía sau.
“Chiến, súng thế nào?” Minh rít khẽ qua kẽ răng, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây khản đặc vì sốt nhẹ.
Vũ Đình Chiến đứng chắn trước mặt Nguyễn Thị Lan, gương mặt gã cựu đặc nhiệm lạnh tanh dưới những tia chớp yếu ớt hắt qua khe thông gió. Gã lắc đầu, ngón tay cái vẫn miết chặt vào slide khóa nòng của khẩu Glock 19 đang bị kẹt cứng bởi lớp bột chữa cháy CO2 siêu mịn.
“Hộp khóa nòng bị bám bụi hóa chất hoàn toàn. Không thể nổ súng,” Chiến thì thầm, giọng bình thản đến đáng sợ dù tình thế đang ngàn cân treo sợi tóc. “Chúng ta bị kẹt giữa hai gọng kìm. Phía dưới là phòng lưu trữ mật nơi Thiết đang lục soát, phía trên là toán của Hùng.”
Lê Văn Thịnh đứng thủ thế sát vách tường, hai bàn tay thô kệch siết chặt thành nắm đấm. Gã cựu giang hồ hoàn lương nhìn Minh, ánh mắt không còn sự nghi ngờ mà đầy vẻ quyết liệt: “Luật sư, đưa con Lan cho tôi bảo vệ. Anh và anh Chiến lo lối này. Tôi có chết cũng không để chúng chạm vào một sợi tóc của nó.”
Minh nhìn Lan. Cô thư ký tòa án trẻ tuổi đang run rẩy ôm chặt cuốn biên bản giấy ghi nhận lời khai hớ của Thế trước ngực. Minh biết, nếu để Hắc Hổ tràn xuống, toàn bộ bồi thẩm đoàn bẩn và âm mưu chạy án của Nguyễn Vĩnh sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn trong bóng tối hầm tòa án này.
“Không cần mạng đổi mạng,” Minh dứt khoát đưa ra quyết định chiến thuật. Trí nhớ ảnh chụp của anh lập tức tái hiện lại sơ đồ điện dự phòng của tầng hầm thứ nhất. “Chúng ta có bảng điện dự phòng ở ngay góc hành lang này. Chiến, chúng ta sẽ đặt bẫy điện cao áp.”
Chiến lập tức hiểu ý. Gã quay sang nhìn bảng điện kim loại xám xịt nằm âm tường cách đó ba mét. Nước mưa từ cơn bão ngoài kia đang rò rỉ qua trần bê tông nứt nẻ, chảy thành những dòng nhỏ dọc theo vách tường, tạo thành một vũng nước lớn ngập xấp xỉ hai centimet ngay giữa hành lang hẹp.
“Bẫy điện cao áp hành lang tòa án,” Chiến lẩm nhẩm, ánh mắt gã lóe lên tia sáng lạnh lẽo của một cựu binh công binh. “Dòng 220V dân dụng. Nếu đấu trực tiếp, nó sẽ khóa chặt hệ thống thần kinh vận động của bất kỳ kẻ nào bước vào vũng nước. Không cần súng đạn, không tiếng nổ.”
“Minh, kìm lực đây!” Chiến rút chiếc kìm cộng lực cắt cáp công nghiệp Milwaukee từ đai lưng sau bọc hậu, thảy về phía Minh.
Minh đón lấy chiếc kìm bằng tay phải. Anh quỳ một chân xuống nền xi-măng ẩm ướt, vết thương vai trái co rút khiến anh suýt ngã quỵ. Anh nghiến răng, dùng răng cắn chặt vạt áo để ngăn tiếng rên rỉ, rồi dùng tay phải điều khiển chiếc kìm lực một cách chuẩn xác.
Anh rút nhanh sợi dây cáp sạc điện thoại bọc dù Kevlar dài hai mét từ trong cặp táp. Đây là loại cáp sạc chịu lực kéo lên tới 150kg, phần lõi đồng bên trong cực dày để hỗ trợ sạc nhanh áp lực cao. Minh dùng kìm lực cắt phắt hai đầu cắm, tỉ mỉ tước bỏ lớp dù Kevlar bảo vệ bên ngoài, để lộ bốn sợi lõi đồng mảnh nhưng nguyên chất bên trong.
“Đấu nối vào cầu dao tổng của bảng điện dự phòng,” Minh nói, giọng run rẩy do cơn sốt bắt đầu hành hạ. “Chiến, anh giữ bảng điều khiển. Tôi sẽ chăng dây.”
Chiến dùng báng súng Glock kẹp mạnh vào khe khóa của bảng điện dự phòng, giật phắt cánh cửa sắt rỉ sét ra. Dưới ánh đèn pin mỏng manh từ chiếc điện thoại vệ tinh Thuraya đặt trên bục đá, những hàng cầu dao màu đen sẫm hiện lên. Chiến nhanh chóng định vị cầu dao tổng cấp điện cho hệ thống đèn chiếu sáng khẩn cấp hành lang hầm – đường dây vẫn đang có điện nhờ máy phát điện diesel dự phòng của tòa án hoạt động độc lập dưới tầng hầm thứ ba.
Minh dùng tay phải quấn chặt một đầu lõi đồng trần vào thanh cực đồng phía sau cầu dao tổng dưới sự hỗ trợ kỹ thuật của Chiến. Đầu dây còn lại, anh kéo căng, chăng ngang hành lang tối, đặt chìm hoàn toàn dưới vũng nước mưa đang lan rộng.
“Lan, Thịnh! Bước lên bục bê tông khô phía sau tôi ngay!” Minh ra lệnh khẽ.
Ngay khi Lan và Thịnh vừa rút chân lên bục cao, tiếng bước chân rầm rập đã chạm đến bậc thềm cuối cùng của cầu thang hầm.
“Chúng nó ở dưới này! Đuổi theo!”
Tiếng hét của một tên giang hồ Hắc Hổ vang lên xé toạc sự tĩnh lặng của hành lang hẹp. Ba bóng đen cầm tuýp sắt bọc xích và dao rựa lao vọt ra khỏi khúc quanh cầu thang, hướng thẳng về phía Minh đang quỳ dưới đất.
“Chiến! Kích hoạt!” Minh hét lớn, đồng thời lướt người nằm rạp sang một bên bục bê tông khô.
*Tạch!*
Chiến dứt khoát đóng cầu dao tổng bảng điện dự phòng.
Không có tiếng nổ lớn, không có những tia chớp xanh kỳ ảo hay hiệu ứng ánh sáng phi thực tế. Chỉ có một tiếng *xèo xèo* cực nhỏ của dòng điện tiếp xúc với nước bẩn, kèm theo mùi ozone khét lẹt bốc lên tức thì.
Ba tên giang hồ Hắc Hổ đang lao lên với tốc độ cao, chân dẫm mạnh vào vũng nước ngập dòng điện 220V.
Ngay lập tức, cơ thể của cả ba tên co rúm lại một cách dị thường. Dòng điện xoay chiều chạy thẳng từ lòng bàn chân qua hệ tuần hoàn lên tim, gây ra hiện tượng co cứng cơ cực hạn (tetanic contraction). Hai tay cầm tuýp sắt của chúng co quắp chặt vào ngực, các thớ cơ mặt co giật méo mó, mắt trợn trừng trắng dã dưới ánh chớp từ khe thông gió.
Chúng không thể hét lên, bởi cơ hoành và các cơ thanh quản đã bị dòng điện khóa chặt hoàn toàn, triệt tiêu mọi khả năng hô hấp. Tuýp sắt và dao rựa tuột khỏi những ngón tay đang co quắp, rơi xuống nền xi-măng tạo nên những tiếng *keng... keng...* vang vọng.
Chỉ trong vòng ba giây, hệ thần kinh vận động bị quá tải hoàn toàn khiến cả ba tên đổ gục xuống vũng nước như những khúc gỗ mục, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự do rung tâm thất nhẹ và co giật cơ học toàn thân. Hành lang lại rơi vào sự im lặng chết chóc.
“Xong ba tên,” Chiến thở hắt ra, tay vẫn giữ chặt cầu dao điện. “Nhưng Hùng chưa xuất hiện.”
Minh cố gắng gượng dậy, bả vai trái đau nhức đến mức anh phải tựa toàn bộ trọng lượng cơ thể vào vách tường đá. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, hòa cùng nước mưa dột từ trần nhà. Anh nhìn ba thân xác đang nằm bất động dưới vũng nước, lòng tự nhủ đây là giới hạn tối đa của bạo lực tự vệ mà một luật sư có thể sử dụng mà không vi phạm ranh giới đạo đức pháp luật.
Nhưng sự yên bình giả tạo ấy chỉ kéo dài được đúng năm giây.
*Uỳnh!*
Một tiếng động khổng lồ vang lên từ phía cuối hành lang tối. Một bóng người hộ pháp sừng sững bước ra từ bóng tối cầu thang. Đặng Văn Hùng đứng đó, chiều cao một mét chín và thân hình một trăm ký bọc trong chiếc áo ba lỗ đen sờn rách làm nghẹt thở cả không gian hẹp.
Gương mặt chằng chịt sẹo bến bãi của gã khổng lồ không hề có một chút dao động khi nhìn thấy ba đàn em đang nằm co quắp dưới đất. Ánh mắt gã sắc lạnh dán chặt vào sợi dây sạc điện thoại bọc dù đang chìm dưới nước và bảng điện dự phòng mở toang bên cạnh Chiến.
“Lũ chuột nhắt bẩn thỉu,” Hùng gầm lên, giọng trầm đục như tiếng sấm dưới lòng đất. “Dùng ba cái trò điện trẻ con này để chặn tao sao?”
Hùng không hề bước chân vào vũng nước. Gã lùi lại một bước, hai tay nâng cao chiếc búa tạ cán thép nặng 5kg đang cầm sau lưng. Cơ bắp cánh tay gã cuồn cuộn căng cứng, những vết sẹo dài trên da thịt đỏ ửng lên dưới áp lực cơ học.
*Ầm!*
Hùng quật mạnh chiếc búa tạ cán thép thẳng vào hộp bảng điện dự phòng âm tường bên cạnh cầu thang.
Cú đập với lực xung kích khổng lồ phá hủy hoàn toàn lớp vỏ sắt của bảng điện. Những chiếc cầu dao màu đen vỡ vụn thành trăm mảnh nhựa, các cuộn dây đồng bên trong bị đứt gãy trực tiếp, tạo ra một tiếng nổ lách tách lớn của hiện tượng đoản mạch trước khi toàn bộ hệ thống điện dự phòng của tầng hầm bị ngắt hoàn toàn.
Hành lang tối sầm lại ngay lập tức. Nguồn điện 220V chạy dưới vũng nước bị triệt tiêu hoàn toàn.
“Minh! Tránh ra!” Chiến hét lớn.
Nhưng Đặng Văn Hùng đã hành động. Gã ném chiếc búa tạ đã móp đầu xuống sàn, mượn đà lao thẳng về phía Trần Quốc Minh với một tốc độ kinh hoàng so với thân hình hộ pháp của mình. Sát khí điên cuồng từ gã khổng lồ bao trùm lấy Minh.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Minh không thể lùi bước. Anh biết nếu gã vượt qua anh, Lan và Thịnh phía sau sẽ không có sinh lộ. Anh buông chiếc cặp táp da Samsonite xuống bục khô, tay phải nhanh chóng rút chiếc thắt lưng da công sở bản dày đang đeo quanh hông.
*Vút!*
Hùng quật một cú đấm ngàn cân bằng tay phải hướng thẳng vào chấn thủy của Minh.
Minh áp dụng kỹ năng cận chiến tự vệ đô thị đã được rèn luyện từ người cha cựu binh. Anh không đỡ đòn trực diện – việc đọ sức mạnh cơ bắp với một kẻ nặng một tạ lúc này là tự sát. Minh xoay nhẹ người sang bên phải, mượn lực xoay của hông để né tránh nắm đấm thép của Hùng chỉ trong vòng vài milimet.
Cú đấm của Hùng sượt qua ngực Minh, luồng gió mạnh từ cú đấm làm rách toác vạt áo sơ mi của anh.
Ngay khi Hùng vừa lỡ đà bước tới, Minh nhanh chóng luồn ra phía sau điểm mù của gã. Tay phải anh quấn chặt sợi dây thắt lưng da công sở vòng qua cổ tay phải của Hùng, siết chặt lực kéo ngược ra sau lưng để thực hiện kỹ năng khống chế khớp vai bằng thắt lưng da.
“Hự!” Minh nghiến răng gầm lên, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể kéo căng sợi dây thắt lưng để khóa chặt khớp vai bả vai trái của Hùng.
Nhưng cơ bắp của Đặng Văn Hùng quá khỏe. Lớp cơ lưng dày như tấm giáp thép của gã co rút lại, triệt tiêu hoàn toàn lực siết từ sợi thắt lưng da của Minh. Gã khổng lồ chỉ cần nhún mạnh bả vai, tạo ra một lực dội ngược khổng lồ hất văng Minh ra phía sau.
*Rầm!*
Thân hình gầy gầy của Minh bị hất mạnh vào bức tường gạch thô đối diện hành lang. Cú va đập vật lý cực mạnh vào vách tường bê tông khiến Minh khó thở hoàn toàn, lồng ngực thắt lại đau đớn.
Vết rách sâu ở vai trái bị chấn động mạnh xé toạc loang lổ máu tươi, nhuộm đỏ toàn bộ phần lưng áo vest đen rách nát. Minh quỵ xuống nền xi-măng, chiếc kính gọng titan mảnh bị văng ra xa, vỡ nát dưới sàn nước bẩn. Đầu óc anh quay cuồng, cơn sốt cao do nhiễm trùng dâng lên khiến tầm nhìn của anh nhạt nhòa đi dưới những tia chớp giông bão.
“Minh!” Chiến hét lên đầy lo ngại, gã cố gắng dùng báng súng Glock lao vào hỗ trợ nhưng bị Hùng dùng khuỷu tay trái gạt phắt ra, khiến Chiến bị đẩy lùi sát vách hầm.
Đặng Văn Hùng lạnh lùng quay người lại. Gã không hề hấn gì sau đòn khóa khớp của Minh. Gã bước từng bước nặng nề qua vũng nước bẩn, dẫm lên xác những đàn em đang bất tỉnh.
Từ trong túi quần sau bọc da bảo vệ, Hùng từ từ rút ra một khẩu dao găm quân dụng hai lưỡi sắc lẹm bằng tay trái còn lại. Lưỡi dao thép đen không phản chiếu ánh sáng chớp, rãnh thoát máu chạy dọc thân dao hiện lên đầy chết chóc.
“Mày là một luật sư giỏi, Trần Quốc Minh,” Hùng gầm ghè, nâng cao lưỡi dao găm hướng thẳng vào ngực Minh. “Nhưng luật pháp của mày không cứu được mạng mày đêm nay đâu.”
Minh nhìn lưỡi dao găm đang tiến lại gần, tay phải anh vô thức chạm vào chiếc huy hiệu công lý của cha trong túi áo ngực trái dính máu. Anh biết, trận tử chiến cự ly cực gần này chính là ranh giới tối hậu giữa sự sống và cái chết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!