Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Pháo Đài Bị Cô Lập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong phòng xét xử số 3 đặc quánh và ngột ngạt như một lớp hắc ín vô hình đè nặng lên lồng ngực của những kẻ đang bị giam cầm bên trong. Ngoài cửa sổ, cơn bão giông gầm rú liên hồi, dội những luồng nước mưa xối xả vào các ô kính vỡ nát. Từng tia chớp trắng bệch rạch đôi bầu trời đen kịt, thỉnh thoảng lại soi rõ những mảnh thủy tinh sắc nhọn găm rải rác trên nền gỗ lim rách nát.


Trần Quốc Minh đứng ép sát vách tường bê tông cạnh cánh cửa chính đôi bằng gỗ sồi. Khớp vai trái của anh nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương. Cú va đập dội ngược từ trận chiến đêm qua dường như đã xé toác hoàn toàn những mũi khâu dã chiến, khiến dòng máu ấm nóng không ngừng rỉ ra, thấm đẫm lớp vải sơ mi trắng bết chặt vào da thịt bên dưới lớp áo vest đen phẳng phiu. Cánh tay trái của anh gần như tê dại hoàn toàn, hạn chế đến hai mươi phần trăm khả năng vận động cơ học. Minh nghiến chặt răng, giữ cho nhịp thở thật đều từ cơ hoành để duy trì sự tỉnh táo cực hạn dưới tác động của cơn sốt nhẹ đang âm ỉ đốt cháy màng tang.


*Xoạch... Xoạch...*


Tiếng kim loại co kéo khô khốc vang lên ngay sát vách gỗ cửa đôi. Đó là tiếng lên đạn của một khẩu súng shotgun tự chế bắn đạn hoa cải. Trí nhớ ảnh chụp của Minh lập tức tái hiện lại khuôn mặt hung hãn, lỳ lợm của Đặng Văn Hùng – tay đấm chủ lực của băng Hắc Hổ, kẻ cao tới mét chín, nặng một tạ với cái đầu trọc lốc chằng chịt sẹo bến bãi. Hùng đang đứng bên ngoài vách gỗ kia.


“Lan, cúi thấp đầu xuống dưới gầm bàn! Ôm chặt lấy cái cặp táp!” Minh rít khẽ qua kẽ răng, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép của anh vang lên lấn át tiếng gió bão rít qua khe cửa.


Nguyễn Thị Lan – cô thư ký phiên tòa nhút nhát – đang run rẩy dưới gầm bàn gỗ lim dày của thư ký. Cô ôm chặt chiếc cặp táp da Samsonite nặng trịch 4.5kg vào trước ngực, hai tai bịt kín để ngăn tiếng khóc nấc. Bên trong lớp da bò sờn rách của chiếc cặp táp đó là tấm thép carbon dày 3mm – lá chắn vật lý cuối cùng bảo vệ tính mạng cô gái trẻ.


Lê Văn Thịnh ngồi thủ thế sát góc bục gỗ khai báo, hai bàn tay thô kệch bám chặt lấy cạnh bàn thép rỉ sét. Gã cựu giang hồ hoàn lương không hề hoảng loạn. Ánh mắt gã lóe lên tia sáng lạnh của một con thú săn mồi bị dồn vào đường cùng, bắp thịt cánh tay cuồn cuộn căng cứng sẵn sàng cho một cuộc cận chiến sinh tử.


*Ầm!*


Cánh cửa gỗ sồi đôi dày hai lớp bị một lực đẩy khổng lồ đạp tung. Tiếng chốt xích sắt khóa trong bị giật đứt, bắn tung tóe những mảnh kim loại rỉ sét xuống nền nhà. Đặng Văn Hùng bước qua ngưỡng cửa, bóng người hộ pháp của hắn sừng sững như một ngọn núi đen ngòm đổ sụp vào phòng xử án. Hắn không nói một lời, hai tay nâng khẩu shotgun tự chế hướng thẳng vào giữa phòng.


*Đoàng!*


Tiếng nổ chát chúa của khẩu shotgun xé toạc không gian kín của phòng xử án số 3. Luồng lửa cam đỏ phụt ra từ họng súng ngắn ngủn, kéo theo hàng chục viên đạn chì hoa cải găm xối xả vào những hàng ghế gỗ sồi bồi thẩm đoàn dày nặng. Những mảnh gỗ sồi bắn tung tóe như những mảnh đạn phụ, cắm phầm phập vào các vách tường vôi xung quanh. Trần kính vòm phía trên phòng xử án – vốn đã rạn nứt dưới sức gió bão – bị chấn động của tiếng nổ làm sập đổ hoàn toàn. Hàng trăm mảnh kính lớn nhỏ rơi rụng rào rào như một trận mưa dao găm thủy tinh xuống lòng phòng xử án.


Minh lập tức lướt người ra phía trước, tay phải giật phắt chiếc cặp táp da Samsonite gia cố thép từ tay Lan dưới gầm bàn. Bằng một phản xạ nhanh nhạy đã được rèn luyện, anh đưa chiếc cặp táp lên che chắn phía trên đầu và ngực trái cho Lê Văn Thịnh.


*Rào... Choang!*


Những mảnh kính vỡ nặng nề dội trực tiếp xuống bề mặt chiếc cặp táp da, tạo ra những tiếng động chát chúa. Lực va đập cơ học cực mạnh truyền qua quai xách bọc da chịu lực dội thẳng vào cánh tay trái đang bị thương của Minh. Cơn đau buốt thấu tận tâm can khiến Minh khuỵu một bên gối xuống sàn gỗ, toàn bộ cánh tay trái tê rần hoàn toàn, mất sạch cảm giác vận động trong vài giây vàng ngọc.


Đặng Văn Hùng lạnh lùng kéo cần gạt lên đạn lần thứ hai. Tiếng vỏ đạn đồng rớt xuống sàn gỗ vang lên *keng* một tiếng lạnh buốt.


“Thịnh! Nằm rạp xuống!” Minh hét lớn.


Ngay khi Hùng chuẩn bị bóp cò phát súng thứ hai để dứt điểm nhân chứng, một bóng đen cao lớn bất ngờ đột kích từ cánh cửa ngách bên hông phòng xử án. Đó là Vũ Đình Chiến. Gã cựu cảnh sát đặc nhiệm di chuyển nhanh nhẹn như một con báo đen trong bóng tối. Chiến cầm khẩu súng ngắn bắn đạn cao su RG88 bằng hai tay, nổ súng liên tiếp không một chút do dự.


*Pằng! Pằng!*


Hai viên đạn cao su cỡ lớn găm thẳng vào bả vai phải của Đặng Văn Hùng. Lực động năng cực mạnh từ đạn cao su ở cự ly gần khiến gã hộ pháp mét chín bị khựng lại, bước chân lùi thế thủ dẫm nát những mảnh kính vỡ dưới sàn. Phát súng shotgun thứ hai của hắn bị lệch hướng hoàn toàn, luồng đạn chì quét bay bục phát biểu bằng gỗ lim phía trên bục xét xử, tạo ra một đám khói lưu huỳnh mù mịt.


“Rút lui mau! Cửa ngách!” Chiến gầm lên, tay phải vẫn giữ súng khóa mục tiêu hướng về phía cửa chính đôi, tay trái lôi một bình chữa cháy bột CO2 treo trên vách tường xuống.


Nhưng cuộc đột kích không chỉ có một mình Đặng Văn Hùng. Từ khoảng trống cửa chính đôi bị đạp đổ, một tên giang hồ Hắc Hổ khác có dáng người nhỏ thó nhưng di chuyển cực nhanh bất ngờ lao vào. Tay hắn lăm lăm thanh dao rựa (mã tấu) sáng loáng dưới ánh chớp, hướng thẳng về phía cổ họng của Lê Văn Thịnh đang nằm rạp dưới bục khai báo.


“Chết đi thằng phản bội!” Tên giang hồ hét lớn, lưỡi dao rựa chém xuống tạo ra một tiếng rít gió sắc lẹm.


Minh không còn thời gian suy nghĩ. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn không thể cử động, anh dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể vào chân phải, dùng tay phải quăng mạnh chiếc cặp táp da Samsonite gia cố thép carbon nặng 4.5kg hướng thẳng vào mặt tên cầm dao.


*Bốp!*


Góc cạnh thép carbon cứng ngắc của chiếc cặp táp va đập trực diện vào sống mũi của tên giang hồ. Tiếng xương mũi vỡ vụn vang lên giòn giã kèm theo một tiếng rú thảm khốc. Thanh dao rựa chém chệch hướng, găm sâu vào mặt bàn gỗ của bục khai báo. Tên giang hồ ôm lấy gương mặt loang lổ máu, đổ gục xuống sàn gỗ co giật liên hồi.


“Chiến! Khói bột! Mau!” Minh hét lên, tay phải nhanh chóng thu hồi chiếc cặp táp da dưới sàn.


Vũ Đình Chiến dứt khoát rút chốt an toàn của bình chữa cháy bột CO2, hướng vòi phun thẳng về phía cửa chính đôi nơi Đặng Văn Hùng đang cố định thần nâng súng lên đạn. Chiến bóp cò hết cỡ.


*Xoẹt... Phụt!*


Một luồng khói bột trắng xóa, dày đặc phun ra như một vòi rồng áp lực cao, nhanh chóng bao phủ toàn bộ khu vực cửa chính đôi và nửa trước của phòng xử án số 3. Màn khói bột CO2 lạnh buốt không chỉ dập tắt hoàn toàn tầm nhìn của nhóm sát thủ Hắc Hổ, mà còn khiến chúng ho sặc sụa do hít phải bụi hóa chất độc hại.


“Thằng khốn! Bắn càn quét cho tao!” Tiếng gầm rú điên cuồng của Đặng Văn Hùng vang lên trong màn sương mù trắng xóa.


*Đoàng! Đoàng!*


Những phát súng shotgun bắn mù quáng xuyên qua màn khói bột, đạn chì hoa cải găm nát bét vách gỗ và trần nhà phòng xử án.


Chiến định lên đạn khẩu Glock 19 giấu dưới gầm áo khoác để nổ súng thật tiêu diệt Hùng, nhưng ngay khi gã kéo slide khóa nòng, những hạt bụi bột chữa cháy siêu mịn đã bám chặt vào khe trượt búa và hộp khóa nòng cơ học, gây ra hiện tượng kẹt đạn hoàn toàn. Khẩu súng ngắn quân dụng phát ra một tiếng *cạch* khô khốc vô dụng.


“Mẹ kiếp, kẹt đạn rồi!” Chiến chửi thề qua kẽ răng, lập tức dắt súng lại vào thắt lưng.


“Đừng cố bắn! Rút lui theo lối cầu thang hầm!” Minh dứt khoát đưa ra quyết định chiến thuật. Anh dùng tay phải kéo mạnh Lê Văn Thịnh đứng dậy, đồng thời đỡ lấy Lan đang hoảng loạn tột độ dưới gầm bàn.


Cả nhóm bốn người dưới sự dẫn đường của Minh và sự bọc hậu của Chiến nhanh chóng lách qua cánh cửa ngách nhỏ phía sau phòng xử án, bước vào hành lang hẹp tối tăm dẫn xuống tầng hầm của tòa án Quận 1.


Bên ngoài phòng xử án số 3, tiếng súng shotgun vẫn nổ càn quét điên cuồng trong màn khói bột trắng xóa, nhưng Minh biết khoảng cách hành lang hẹp và những bức tường bê tông cốt thép của tòa nhà cổ sẽ triệt tiêu hoàn toàn tầm bắn của súng shotgun.


Minh dìu Thịnh di chuyển nhanh trong bóng tối hoàn toàn của lối cầu thang hầm bê tông thô rỉ nước. Trí nhớ ảnh chụp của anh hoạt động công suất tối đa, định vị chính xác từng bậc thềm dốc đứng dột nước bão. Bả vai trái của anh đau nhói từng cơn dồn dập, máu nóng chảy dọc theo cánh tay trái dính bết vào lớp vải vest rách nát. Cơn sốt bắt đầu dâng cao khiến mắt anh mờ đi, nhưng ý chí sắt đá buộc anh phải tiến lên.


Tuy nhiên, ngay khi vừa bước xuống chiếu nghỉ của tầng hầm thứ nhất, Minh đột ngột dừng bước chân lại. Anh đưa tay phải cản Chiến và Thịnh ở phía sau.


Qua khe hở hẹp của tay vịn cầu thang sắt rỉ sét, Minh nhìn thấy một luồng ánh sáng đèn pin mỏng manh đang quét qua quét lại trong căn phòng lưu trữ hồ sơ mật dưới tầng hầm thứ hai.


Một bóng người khòm khòm, mặc đồng phục bảo vệ màu xanh sẫm đang đứng trước tủ sắt bảo mật tối cao chứa bản gốc hồ sơ vụ án chạy án năm 2012. Đó chính là Trần Văn Thiết – Đội trưởng đội bảo vệ tòa án, kẻ nội gián bẩn thỉu đã nhận tiền của Nguyễn Vĩnh để khóa chặt các cửa thoát hiểm.


Thiết đang cầm một chiếc đèn pin bằng tay trái, tay phải cầm một bình xăng du lịch nhỏ, điên cuồng lục soát các ngăn kéo tủ hồ sơ mật nhằm tìm kiếm và tiêu hủy bản gốc hồ sơ vụ án năm 2012 trước khi lửa từ trạm biến áp lan đến.


Ánh mắt Trần Quốc Minh rực lên ngọn lửa căm phẫn tột cùng. Kẻ phản bội đang muốn xóa sạch chứng cứ giải oan cho cha anh ngay trước mắt anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!