Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Bóng Tối Bao Trùm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cú sập nguồn đột ngột của trạm biến áp tòa án Quận 1 không chỉ dập tắt những ngọn đèn neon chập chờn trên trần phòng xử án số 3, mà còn cắt đứt cả dòng âm thanh rè rè, đục ngầu từ chiếc máy phát băng cassette dã chiến. Giọng nói lạnh lùng, đầy uy quyền vĩ mô của Thẩm phán tối cao Nguyễn Vĩnh vừa phát đến cụm từ “dọn dẹp sạch sẽ biệt thự” bỗng chốc bị nuốt chửng bởi một khoảng lặng rợn người.


Bóng tối sập xuống nhanh và dứt khoát như một nhát chém. Trong một phần mười giây đầu tiên, cả phòng xử án rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối của sự bàng hoàng. Rồi, sức ép từ vụ nổ trạm biến áp ở sân sau dội đến. Mặt đất dưới chân sàn gỗ lim rung chuyển mạnh. Những ô cửa kính vòm cao thời Pháp thuộc, vốn đã lung lay dưới sức gió của cơn bão giông gầm rú bên ngoài, nay đồng loạt vỡ vụn. Tiếng kính co kéo rồi rạn nứt xối xả, vỡ ra thành hàng ngàn mảnh vụn nhọn hoắt, rơi rào rào xuống những hàng ghế gỗ sồi nặng trịch bên dưới.


“Aaa! Sập bẫy rồi!”

“Điện cúp rồi! Có bom!”


Tiếng la hét thất thanh của đại diện báo chí và bồi thẩm đoàn nhân dân bùng lên như một làn sóng hoảng loạn. Bóng tối dày đặc như mực đặc bao trùm lấy mọi thứ, chỉ có những tia chớp trắng bệch từ cơn bão ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lại rạch đôi màn đêm, soi rõ những gương mặt hoảng hốt, mất phương hướng đang dẫm đạp lên nhau để tìm lối thoát.


Trần Quốc Minh không hoảng loạn. Trí nhớ ảnh chụp của anh lập tức kích hoạt trong bóng tối, tái hiện lại sơ đồ kiến trúc ba tầng của Tòa án Nhân dân Quận 1 một cách chuẩn xác đến từng mét vuông. Phòng xử án số 3 nằm ở góc hành lang tầng hai, có ba lối ra vào: cửa chính đôi hướng ra sảnh lớn, cửa ngách dẫn vào phòng làm việc của Hội đồng xét xử, và lối thoát hiểm kỹ thuật bằng bê tông thô phía sau hướng thẳng xuống bãi rác trung tâm.


Cơn đau buốt thấu xương từ bả vai trái bất ngờ giật mạnh. Cú nằm rạp xuống sàn gỗ để tránh những mảnh kính vỡ vừa rồi đã tác động trực tiếp vào vết khâu dã chiến bục chỉ loang máu từ đêm qua. Minh cảm nhận được dòng máu ấm nóng đang rỉ ra, thấm đẫm lớp vải sơ mi trắng bết vào da thịt bên dưới lớp áo vest đen phẳng phiu. Khớp vai trái cứng đờ, hạn chế đến hai mươi phần trăm khả năng vận động linh hoạt của cánh tay. Anh nghiến chặt răng, dùng bàn tay phải mò mẫm trong bóng tối, siết chặt lấy quai xách của chiếc cặp táp da Samsonite nặng 4.5kg đặt trên bàn bào chữa. Tấm thép carbon dày 3mm gia cố bên trong chiếc cặp táp lúc này là điểm tựa vật lý duy nhất mang lại cảm giác an toàn.


“Tất cả nằm xuống! Nằm sát xuống sàn gỗ, tránh xa các cửa kính!”


Minh điều chỉnh nhịp thở sâu từ cơ hoành, sử dụng kỹ năng giọng nói cộng hưởng áp lực. Giọng nói trầm ấm, đanh thép của anh vang lên lấn át tiếng la hét hỗn loạn và tiếng mưa bão gầm rú dội nước qua những ô cửa vỡ. Tần số giọng nói đầy uy lực của người luật sư trẻ có tác dụng tâm lý kỳ lạ, khiến những tiếng la hét bên phía bồi thẩm đoàn dịu đi đôi chút. Những bóng người bắt đầu lồm cồm bò rạp dưới gầm những hàng ghế gỗ sồi dày để tìm chỗ che chắn.


“Thịnh! Ngồi im đó, không được cử động!” Minh hét lớn hướng về phía bục khai báo.


“Tôi biết rồi!” Giọng của Lê Văn Thịnh vang lên, lỳ lợm và cảnh giác cao độ trong bóng tối. Gã cựu giang hồ hoàn lương đã quá quen với những trận phục kích bến bãi, gã lập tức co chân trái đang bị chấn thương nhẹ vào sát góc bục gỗ, hai tay thủ thế sẵn sàng cận chiến.


Minh rút chiếc điện thoại di động ra, bật chế độ đèn pin siêu sáng. Luồng ánh sáng trắng quét qua căn phòng xử án hoang tàn đầy mảnh kính vỡ và bụi vôi trắng xóa. Ánh đèn rọi trúng bục xét xử. Chánh án Nguyễn Văn Thành đang run rẩy bò dưới gầm bàn gỗ lim, chiếc áo choàng thẩm phán bệ vệ dính đầy bụi phấn. Ở phía đối diện, Kiểm sát viên Phạm Khắc Long đang đứng chết lặng cạnh bàn công tố, gương mặt xám ngoét dưới ánh sáng đèn pin. Long nhìn chằm chằm vào chiếc máy phát băng cassette đã im bặt, đôi mắt một mí co thắt lại vì kinh hoàng. Long hiểu rằng, vụ nổ cắt điện này không phải là sự cố kỹ thuật. Nguyễn Vĩnh—kẻ nâng đỡ gã—vừa quyết định xóa sổ cả phiên tòa này để tiêu hủy cuộn băng ghi âm vạch trần tội ác của lão.


“Long! Mau đưa Hội đồng xét xử rút lui theo cửa ngách!” Minh hét lên, tay phải soi đèn pin dẫn đường, tay trái ôm chặt chiếc cặp táp da trước ngực.


Long giật mình, run rẩy gật đầu rồi lồm cồm bò dậy kéo Chánh án Thành chạy vội về phía cửa ngách dẫn vào phòng nghị án.


Minh nhanh chóng áp sát bàn thư ký. Thư ký Nguyễn Thị Lan đang khóc nấc lên, hai tay ôm chặt lấy chiếc máy phát cassette bảo vệ cuộn băng ghi âm của bà Hạnh.


“Lan, đưa cuộn băng cho anh! Mau lên!” Minh dứt khoát ra lệnh.


Lan run rẩy ấn nút mở khay máy, lấy cuộn băng cassette cũ dính bùn đất trao vào tay Minh. Minh lập tức nhét cuộn băng vào túi áo ngực trái, ngay cạnh chiếc huy hiệu công lý mạ vàng của người cha quá cố. Anh cảm nhận được góc nhọn cứng ngắc của mảnh giấy dính máu mà Lý Bửu đã nhét vào túi áo mình trước khi chết. Những vật chứng này không được phép mất.


“Đi theo anh!” Minh nắm lấy cổ tay Lan, kéo cô chạy về phía lối thoát hiểm kỹ thuật phía sau phòng xử án.


Nhưng ngay khi họ vừa tiến đến cánh cửa sắt thoát hiểm kỹ thuật, Minh phát hiện ra điều bất thường. Đèn báo hiệu Exit màu xanh lá cây phía trên cửa đã tắt lịm. Minh dùng tay phải đẩy mạnh tay nắm cửa bằng thép. Cánh cửa không hề nhúc nhích.


*Cạch! Cạch!*


Tiếng kim loại va chạm nặng nề vang lên từ phía bên kia vách tường. Minh đưa đèn pin điện thoại soi sát vào khe cửa sổ kính nhỏ trên cánh cửa sắt. Trí nhớ ảnh chụp của anh lập tức nhận diện dị biến: một sợi xích sắt dày bản lớn đã được quấn nhiều vòng quanh tay nắm cửa bên ngoài, khóa chặt bằng một ổ khóa cơ học cổ điển hiệu Master Lock.


“Bị khóa ngoài rồi...” Lan hoảng hốt kêu lên, hai tay bám chặt lấy cánh tay Minh.


Minh lướt đèn pin xuống gầm cửa. Không có điện dự phòng. Hệ thống báo cháy và vòi phun nước tự động trên trần hành lang hoàn toàn im lìm dù khói xám từ trạm biến áp ngoài sân sau đang bắt đầu luồn qua các khe cửa vỡ tràn vào phòng xử án. Hệ thống an ninh tòa án đã bị vô hiệu hóa thủ công từ bên trong.


“Trần Văn Thiết...” Minh khằn giọng, đôi mắt sáng lạnh sau cặp kính gọng titan mảnh co lại đầy sát khí.


Chỉ có Đội trưởng đội bảo vệ Trần Văn Thiết mới có chìa khóa tổng của tất cả các cửa thoát hiểm và quyền ngắt hệ thống điện dự phòng của tòa án. Thiết đã nhận tiền của Hắc Hổ để biến tòa án sơ thẩm này thành một pháo đài bẫy, cô lập hoàn toàn Minh, Thịnh và bồi thẩm đoàn với thế giới bên ngoài, dọn đường cho một cuộc thảm sát bịt đầu mối.


*Đoàng! Đoàng!*


Tiếng nổ chát chúa của súng shotgun đột ngột vang lên từ phía sảnh chính tầng trệt, cắt đứt mọi suy nghĩ của Minh. Tiếng nổ lớn đến mức lấn át cả tiếng sấm sét ngoài trời, dội vào các vách tường bê tông tạo nên những âm thanh vang vọng, đáng sợ.


*Choang! Choang!*


Tiếng kính cường lực của cửa sảnh chính tòa án vỡ vụn xối xả dưới sức tàn phá của đạn hoa cải. Tiếp theo là tiếng bước chân rầm rập của hàng chục người dẫm lên những mảnh kính vỡ, tiếng la hét chửi bới thô tục của đám giang hồ bến bãi Quận 4.


“Lục soát từng phòng cho tao! Thằng Thịnh và thằng luật sư ranh con chắc chắn đang ở tầng hai! Đứa nào cản đường cứ bắn chết!”


Giọng nói điên cuồng, khản đặc của gã nghiện ngập Hổ Đất—tay súng bắn càn của băng Hắc Hổ—vang lên từ dưới giếng thang máy hở, dội thẳng lên hành lang tầng hai. Tiếng lên đạn của súng shotgun tự chế bắn đạn hoa cải nghe lách cách, khô khốc đầy chết chóc.


“Chúng đến rồi...” Lan hoảng sợ tột độ, cơ thể cô run rẩy đứng không vững, ngã quỵ xuống sàn bê tông hành lang tối.


Minh đỡ Lan dậy, kéo cô vào sát góc tường khuất đường đạn. Anh tắt đèn pin điện thoại để tránh bộc lộ vị trí. Bóng tối dày đặc một lần nữa bao trùm, nhưng trong đầu Minh, sơ đồ kiến trúc tòa án vẫn hiện lên rõ mồn một. Hệ thống thông tin liên lạc đã bị cắt đứt hoàn toàn do tháp sóng di động xung quanh tòa án bị Nguyễn Tuấn Anh phá sóng. Minh mất kết nối hoàn toàn với Lâm Hacker ngoài xe tải, nghĩa là anh và Chiến giờ đây phải chiến đấu độc lập không có sự hỗ trợ định vị từ xa.


“Chiến đang bọc hậu ở cổng chính, nhưng hỏa lực shotgun của Hổ Đất quá mạnh,” Minh thầm tính toán trong đầu, nhịp tim anh đập nhanh nhưng đều đặn. “Mình không thể phá cửa thoát hiểm kỹ thuật bằng tay không trong bóng tối khi bả vai trái đang bị chấn thương. Việc cố gắng chạy ra hành lang lúc này là tự sát. Phải biến phòng xử án số 3 thành một pháo đài phòng thủ chủ động.”


Minh quay lại phòng xử án, di chuyển nhanh nhẹn và im lặng như một bóng ma trong bóng tối nhờ khả năng định vị ảnh chụp. Anh áp sát bục khai báo, nắm lấy vai Lê Văn Thịnh:


“Thịnh, giúp tôi một tay! Chúng ta cần chặn cửa chính!”


“Được!” Thịnh không hỏi hai lời, gã cắn răng chịu đau, lồm cồm bò dậy theo hướng giọng nói của Minh.


Cửa chính đôi của phòng xử án số 3 được làm bằng gỗ sồi dày hai lớp, có chốt xích sắt khóa trong nhưng tấm gỗ mỏng ở giữa rất dễ bị đạn shotgun bắn xuyên qua. Minh và Thịnh mò mẫm trong bóng tối, bám chặt lấy cạnh của những hàng ghế bồi thẩm đoàn bằng gỗ sồi nặng trịch dài hai mét.


“Một... hai... ba, đẩy!”


Minh hét nhẹ, dùng toàn bộ sức lực của cánh tay phải và bả vai phải để đẩy. Cơn đau từ bả vai trái bục chỉ giật lên buốt nhói như có một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua khớp xương, khiến mồ hôi lạnh của anh chảy ròng ròng dưới lớp áo vest. Nhưng anh không buông tay. Thịnh dùng sức mạnh cơ bắp vạm vỡ của gã cựu giang hồ hỗ trợ kéo.


*Rầm... Rầm...*


Ba chiếc ghế gỗ sồi nặng hàng trăm ký được kéo lê trên sàn, tạo ra những tiếng động trầm đục, chặn chặt vào sau cánh cửa gỗ sồi đôi. Minh tiếp tục kéo chiếc bục khai báo bằng thép nặng trịch chặn đè lên trên, thiết lập một phòng tuyến che chắn dày gần nửa mét để triệt tiêu góc bắn trực diện của súng shotgun.


“Lan! Trốn dưới gầm bàn thư ký, lấy chiếc cặp táp da này che trước đầu! Tuyệt đối không được lên tiếng!” Minh đẩy chiếc cặp táp da Samsonite gia cố thép carbon về phía Lan.


Lan ôm chặt lấy chiếc cặp táp nặng trịch, bò rạp xuống gầm bàn gỗ lim dày, khóc không ra tiếng. Chiếc cặp táp da gia cố thép carbon 3mm lúc này là lá chắn bảo mệnh cuối cùng của cô gái trẻ.


Khói xám từ sân sau bắt đầu tràn qua các ô cửa vỡ dập dềnh trên trần phòng xử án, mang theo mùi khét lẹt của nhựa cháy và lưu huỳnh từ trạm biến áp bị phá hủy. Cơn mưa bão ngoài cửa sổ càng lúc càng dữ dội, những hạt mưa lạnh buốt theo gió rít tạt thẳng vào phòng xử án, hòa vào vệt máu đang chảy dài trên cánh tay trái của Minh.


Minh đứng im lặng sau hàng ghế gỗ chắn cửa, nhắm mắt lại để lắng nghe. Trong bóng tối hoàn toàn, thính giác của anh trở nên cực kỳ nhạy bén. Anh nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa vỡ, tiếng mưa dập dồn dập trên mái tôn, và...


*Bộp... Bộp... Bộp...*


Tiếng bước chân dẫm lên nước mưa loang loãng và những mảnh kính vỡ vang lên từ phía hành lang tối. Tiếng bước chân rầm rập, vội vã của ít nhất bốn người đang tiến gần về phía phòng xử án số 3.


“Phòng này khóa trong rồi! Thằng Thịnh chắc chắn ở trong này!” Một giọng nói thô tục vang lên ngay ngoài cửa.


*Xoạch... Xoạch...*


Tiếng lên đạn shotgun đanh gọn, lạnh lùng vang lên ngay sát vách gỗ cửa đôi. Sát khí chết chóc bao trùm lấy không gian ngột ngạt của phòng xử án số 3. Minh áp sát người vào vách tường bê tông cạnh cửa, tay phải siết chặt chiếc thắt lưng da công sở vừa rút ra khỏi hông, nín thở chờ đợi trận chiến sinh tồn đẫm máu chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!