Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Vật Chứng Ngược Dòng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng búa nghị án của Chánh án Nguyễn Văn Thành gõ dồn dập xuống bục gỗ lim, vang lên cộc cộc khô khốc giữa phòng xử án số 3. Âm thanh ấy cố gắng đè bẹp những tiếng xì xào kinh ngạc đang loang nhanh như vết dầu loang khắp các hàng ghế bồi thẩm đoàn và đại diện báo chí. Trên bục khai báo, Trần Văn Thế đứng run rẩy, hai bàn tay bám chặt vào vành gỗ như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa cơn bão táp. Mồ hôi hột chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của gã, thấm đẫm chiếc cổ áo sơ mi cũ sờn.


"Phản đối kịch liệt!" Kiểm sát viên Phạm Khắc Long đập mạnh tay xuống bàn công tố, sắc mặt gã chuyển từ đỏ gay sang xám ngoét. Gã vuốt vội mái tóc chải ngược bóng bẩy đã bắt đầu xộc xệch, giọng nói lạc hẳn đi vì kích động. "Kính thưa Hội đồng xét xử, Luật sư bào chữa đang cố tình dùng những câu hỏi mang tính dẫn dắt, ép buộc nhân chứng trong trạng thái tinh thần không ổn định. Lời khai hớ về 'người đại diện tòa tối cao' hoàn toàn là sự hoang tưởng của một kẻ nghiện rượu nặng và nợ nần chồng chất! Đề nghị Hội đồng xét xử bác bỏ ngay lập tức và loại bỏ chi tiết này ra khỏi biên bản phiên tòa!"


Trần Quốc Minh đứng đĩnh đạc tại bàn bào chữa, một tay anh khẽ tựa lên quai xách chiếc cặp táp da Samsonite gia cố thép nặng trịch đặt trên bàn. Bả vai trái của anh nhói lên một cơn đau buốt thấu tận tâm can. Vết thương bục chỉ dã chiến dưới lớp áo sơ mi trắng đang rỉ máu, tạo thành một vệt sẫm màu ẩm ướt bắt đầu loang ra vạt áo vest đen phẳng phiu. Minh cắn chặt răng, nén cơn sốt nhẹ đang làm thái dương anh giật liên hồi. Anh không thể lùi bước lúc này. Trí nhớ ảnh chụp của anh đã ghi nhận chính xác vết giật nhẹ nơi khóe miệng của Long và nhịp thở dồn dập của Thế. Gã kiểm sát viên đang sợ hãi.


Minh điều chỉnh nhịp thở sâu từ cơ hoành, phát ra tông giọng trầm ấm nhưng đanh thép, tạo ra một tần số cộng hưởng áp lực đầy uy lực khắp phòng xử:


"Kính thưa Hội đồng xét xử, theo Điều 86 Bộ luật Tố tụng Hình sự năm 2015, mọi lời khai của nhân chứng tại phiên tòa phải được ghi nhận khách quan vào biên bản. Việc nhân chứng Trần Văn Thế tự mình thừa nhận nhận hai trăm triệu đồng để ngụy tạo lời khai không thể coi là hoang tưởng khi nó trùng khớp hoàn toàn với bản sao kê tài khoản ngân hàng có xác nhận của Thừa phát lại mà tôi vừa trình tòa. Đại diện Viện Kiểm sát đang cố tình che giấu một sự thật hiển nhiên: nhân chứng duy nhất buộc tội thân chủ tôi là một nhân chứng giả mạo được mua chuộc!"


Ở phía trên bục xét xử, Chánh án Nguyễn Văn Thành đầm đìa mồ hôi. Chiếc áo choàng thẩm phán bệ vệ dường như trở nên quá nặng nề đối với ông lúc này. Ông Thành liếc nhanh về phía góc phòng xử án, nơi Johnathan Vance—đại diện Tổ chức Quan sát Tư pháp Quốc tế—đang ngồi im lặng, chiếc máy ghi hình cầm tay có kết nối vệ tinh trực tiếp của ông vẫn hướng thẳng về phía bục xét xử. Áp lực ngoại giao vô hình đè nặng lên vai vị Chánh án sơ thẩm. Ông hiểu rằng, nếu ông thô bạo bác bỏ lập luận của Minh trước mặt Vance, danh tiếng của hệ thống tư pháp sơ cấp sẽ hoàn toàn sụp đổ.


"Hội đồng xét xử ghi nhận phản đối của Kiểm sát viên," Chánh án Thành hắng giọng, giọng nói có phần run rẩy nhưng cố giữ vẻ trang nghiêm. "Tuy nhiên, lời khai của nhân chứng Trần Văn Thế đã được phát biểu công khai trước tòa. Thư ký Nguyễn Thị Lan yêu cầu ghi nhận đầy đủ vào biên bản nghị án. Luật sư bào chữa có vật chứng nào khác để chứng minh cho lập luận của mình không?"


"Tôi phản đối việc tiếp tục kéo dài thời gian tranh tụng không có căn cứ!" Long cắt ngang, cố gắng giành lại quyền chủ động. "Cáo trạng của Viện Kiểm sát buộc tội bị cáo Lê Văn Thịnh dựa trên các chứng cứ vật lý trực tiếp thu thập được tại hiện trường biệt thự cổ đường Phùng Khắc Khoan, bao gồm dấu vân tay của bị cáo trên cán dao găm quân dụng găm trên ngực nạn nhân. Lời khai của nhân chứng giả mạo—nếu có—cũng không thể phủ nhận được sự thật vật lý rằng bị cáo đã đâm chết cựu Chánh án Trần Quốc Hùng!"


Minh khẽ nhếch mép. Đây chính là thời điểm anh chờ đợi. Anh quay sang Lê Văn Thịnh đang ngồi lỳ lợm trên bục khai báo. Thịnh khẽ gật đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau dứt khoát giữ im lặng theo đúng chiến thuật "Tận dụng Quyền im lặng của bị cáo" mà Minh đã vạch ra.


"Kính thưa Hội đồng xét xử," Minh cất giọng, dõng dạc bước lên hai bước trước bục khai báo. "Để phản bác cáo trạng bọc thép của đại diện Viện Kiểm sát, tôi xin áp dụng phương pháp lập luận phản bác gián tiếp (Indirect Refutation) dựa trên các chứng cứ khoa học pháp y thực nghiệm. Tôi xin trình tòa vật chứng chí mạng thứ nhất: Bản sao báo cáo khám nghiệm tử thi gốc của cựu Chánh án Trần Quốc Hùng, do bác sĩ pháp y Đỗ Minh Trí thực hiện trực tiếp tại hiện trường trước khi hồ sơ bị tẩy xóa thay đổi."


Minh mở chiếc cặp táp da Samsonite, tiếng khóa số 'tạch tạch' vang lên giòn giã trong không gian im ắng của phòng xử. Anh tỉ mỉ rút ra một tập tài liệu bọc trong túi nylon bảo mật chống nước, đưa cho thư ký Lan để chuyển lên Hội đồng xét xử. Long lập tức lao lên phía trước, mắt trợn trừng nhìn tập tài liệu trên tay Chánh án Thành:


"Phản đối! Tập tài liệu này không có con dấu đỏ chính thức của Viện Pháp y Tâm thần Trung ương phân viện phía Nam! Đây chỉ là một bản sao chép bất hợp pháp, không đủ tư cách pháp lý để làm chứng cứ tranh tụng trước tòa!"


Minh nhìn thẳng vào mắt Long, ánh mắt lạnh lùng như băng:


"Báo cáo này thiếu con dấu đỏ vì bản gốc lưu trữ tại Viện Pháp y đã bị can thiệp tẩy xóa chữ ký phê duyệt của bác sĩ Trí dưới áp lực của thế lực bẩn nhằm thay đổi thời gian tử vong thực tế của nạn nhân. Tuy nhiên, bản sao này có chữ ký tươi của bác sĩ Trí và bản tuyên thệ bảo chứng được lập bởi Thừa phát lại Quận 1 vào lúc 23h00 đêm qua. Theo Điều 95 Bộ luật Tố tụng Hình sự, tài liệu này hoàn toàn hợp pháp và có giá trị chứng minh trực tiếp!"


Minh quay sang bồi thẩm đoàn, dùng ngón tay trỏ gõ nhẹ lên bảng đen mô phỏng sơ đồ hiện trường:


"Kính thưa Hội đồng xét xử, báo cáo pháp y gốc ghi rõ: Nạn nhân Trần Quốc Hùng tử vong do ngạt thở cấp tính bởi một vết siết bằng dây thép siêu mảnh từ phía sau cổ. Thời gian tử vong được xác định chính xác là vào khoảng 22h00 đêm bão năm 2012. Trong khi đó, vết đâm bằng dao găm quân dụng trên ngực nạn nhân—vết đâm có dấu vân tay của Lê Văn Thịnh—hoàn toàn không có phản ứng sống!"


Minh dừng lại một nhịp, nhìn quét qua gương mặt ngơ ngác của bồi thẩm đoàn nhân dân rồi nhấn mạnh từng chữ:


"'Không có phản ứng sống' nghĩa là gì? Khoa học pháp y thực nghiệm chứng minh: khi một người đã tử vong, tim ngừng đập, hệ tuần hoàn lập tức ngưng trệ, máu không còn áp lực để rò rỉ vào các mô xung quanh vết thương. Vết dao đâm trên ngực nạn nhân không hề có dấu vết xuất huyết mô trong, chứng tỏ nó được thực hiện ít nhất mười lăm phút sau khi nạn nhân đã tắt thở hoàn toàn do bị siết cổ!"


Phòng xử án lập tức rơi vào một trạng thái ngột ngạt đến khó thở. Những tiếng xì xào bùng lên dữ dội hơn. Minh quay sang nhìn Long, gã kiểm sát viên lúc này đang đứng chết lặng, chiếc bút bi trên tay rơi xuống sàn gỗ tạo ra tiếng 'cạch' nhỏ.


"Lê Văn Thịnh bước vào biệt thự cổ vào lúc 22h15," Minh dồn dập tấn công bằng logic thép. "Đêm đó gã giang hồ hoàn lương này chỉ là một kẻ đến sau, gã đâm một nhát dao vào một xác chết đã lạnh từ mười lăm phút trước dưới sự gài bẫy tinh vi của sát thủ thực sự để đổ tội giết người! Lê Văn Thịnh có thể phạm tội xâm hại thi thể, nhưng gã hoàn toàn vô tội đối với cáo buộc mưu sát cựu Chánh án Trần Quốc Hùng!"


"Vô lý! Hoàn toàn vô lý!" Long gầm lên, cố gắng bấu víu vào thủ tục tố tụng để trì hoãn. "Đây chỉ là những lập luận lý thuyết của Luật sư! Chúng tôi cần giám định kỹ thuật độc lập để xác minh tính nguyên bản của báo cáo pháp y này! Đề nghị Chánh án cho hoãn phiên tòa sơ thẩm để tiến hành giám định bổ sung!"


"Hội đồng xét xử không chấp nhận yêu cầu hoãn tòa không có căn cứ khẩn cấp," Chánh án Thành khẽ gõ búa, giọng ông run rẩy nhưng quyết đoán hơn dưới áp lực ghi hình trực tiếp của Vance. "Vật chứng đã được Thừa phát lại bảo chứng hợp pháp. Luật sư bào chữa có vật chứng nào liên kết trực tiếp kẻ chủ mưu thực sự với vụ án này không?"


Minh hít một hơi sâu, vết thương vai trái nhói lên đau đớn khiến anh khẽ rùng mình. Anh đưa bàn tay phải vào túi áo ngực trái, lướt qua chiếc huy hiệu công lý mạ vàng của cha, rồi rút ra cuộn băng ghi âm cassette cũ nát dính vài vệt bùn đất khô từ con hẻm Quận 1. Cuộn băng từ năm 2012 mà bà Trương Mỹ Hạnh đã mạo hiểm mạng sống để cất giữ dưới gốc cây cổ thụ.


"Kính thưa Hội đồng xét xử," Minh giơ cao cuộn băng cũ trước mặt phòng xử án. "Tôi xin trình tòa vật chứng chí mạng thứ hai: Băng ghi âm lời khai của bà Trương Mỹ Hạnh, ghi lại cuộc đối thoại thương lượng chạy án trực tiếp giữa Thẩm phán tối cao Nguyễn Vĩnh và đại ca giang hồ Lý Bửu vào đêm xảy ra vụ án mạng năm 2012!"


Long đứng bật dậy, gương mặt gã đỏ gay như người say rượu, hai bàn tay đập mạnh xuống bàn công tố dồn dập:


"Phản đối! Phản đối kịch liệt! Băng ghi âm cũ nát từ mười năm trước không thể bảo đảm tính nguyên bản! Nó có thể đã bị cắt ghép, chỉnh sửa bằng công nghệ kỹ thuật số! Đề nghị tòa bác bỏ vật chứng này ngay lập tức!"


Minh không thèm nhìn Long, anh hướng thẳng về phía Chánh án Thành và Johnathan Vance:


"Cuộn băng ghi âm này được bà Trương Mỹ Hạnh—nhân chứng sống duy nhất ký tên gián tiếp vào hồ sơ chạy án năm xưa—ghi âm trộm bằng máy cassette cơ học cổ điển. Cấu trúc băng từ của năm 2012 là cấu trúc vật lý analog, hoàn toàn không thể bị can thiệp cắt ghép bằng công nghệ kỹ thuật số mà không để lại các vết đứt gãy tần số đặc trưng. Tôi yêu cầu được phát trực tiếp cuộn băng này tại phòng xử án ngay lập tức dưới sự chứng kiến của đại diện Tổ chức Quan sát Tư pháp Quốc tế!"


Johnathan Vance từ hàng ghế quan sát viên đứng dậy, gật đầu nhẹ và nâng chiếc máy ghi hình có kết nối vệ tinh trực tiếp lên cao hơn. Áp lực ngoại giao tột cùng bao trùm lấy bục xét xử. Chánh án Thành nhìn vệt mồ hôi chảy dài trên thái dương của Long, rồi nhìn sang Minh đang đứng kiên định dưới ánh đèn neon chập chờn. Ông Thành hiểu rằng, nếu ông từ chối phát cuộn băng này, phiên tòa sơ thẩm Quận 1 sẽ trở thành một trò hề tư pháp trước toàn thế giới.


*Cộc! Cộc!*


Chánh án Thành gõ búa nghị án, giọng ông trầm xuống đầy quyết đoán:


"Yêu cầu phản đối của đại diện Viện Kiểm sát bị bác bỏ. Thư ký Nguyễn Thị Lan chuẩn bị máy phát băng cassette dã chiến của tòa án. Cho phép công bố vật chứng âm thanh trực tiếp tại phòng xử án."


Lan vội vã rút chiếc máy phát băng cassette đời cũ từ hộc tủ kỹ thuật, đặt lên bàn thư ký. Đôi bàn tay cô thư ký trẻ run rẩy khi đón nhận cuộn băng từ tay Minh. Cô khẽ gật đầu ám hiệu lo lắng cho Minh qua cặp kính cận dày, rồi nhẹ nhàng ấn cuộn băng vào khay máy. Tiếng 'cạch' cơ học khô khốc vang lên trong phòng xử án vắng lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở dốc của Long.


Lan ấn nút phát.


*Rè... rè... rè...*


Âm thanh nhiễu từ băng từ cũ nát phát ra từ hệ thống loa phóng thanh của tòa án, rè rè, đục ngầu như tiếng gió rít qua những tán lá rậm rạp. Cả phòng xử án nín thở lắng nghe. Giữa những tiếng rè rè của thời gian mười năm cũ, một giọng nói trầm, lạnh lùng và mang đầy uy quyền vĩ mô cất lên. Đó là giọng nói của Thẩm phán tối cao Nguyễn Vĩnh:


"...Mọi thủ tục thu hồi đất ở cảng Khánh Hội đã được thông qua. Bản phê duyệt có chữ ký của Trần Quốc Hùng..."


Tiếp theo là giọng nói khàn đặc, thô lỗ của đại ca giang hồ Lý Bửu:


"...Nhưng lão Hùng phát hiện ra kẽ hở rồi. Lão đang giữ tập hồ sơ gốc chạy án năm 2012 dưới hầm tòa án. Lão dọa sẽ công bố ra Ban nội chính nếu chúng ta không dừng dự án lại..."


Phản ứng biến sắc của Phạm Khắc Long hiển hiện rõ nét dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn. Gã kiểm sát viên tự phụ lúc này run rẩy đến mức phải bám chặt tay vào cạnh bàn công tố để không bị quỵ ngã. Gương mặt gã xám ngoét, đôi mắt trợn trừng nhìn cuộn băng đang xoay tròn trong khay máy. Gã nhận ra giọng nói của Nguyễn Vĩnh—kẻ gieo rắc quyền lực tối cao nâng đỡ sự nghiệp của gã—nay lại là kẻ trực tiếp thương lượng với giang hồ để sát hại người cầm cân nảy mực.


Cuộn băng tiếp tục phát, âm thanh rè rè càng lúc càng rõ ràng hơn:


"...Lão Hùng không chịu thỏa hiệp đâu," giọng Nguyễn Vĩnh lạnh lùng đến rợn người, mang theo sát khí vô hình của thế lực xám đứng sau giật dây. "Bửu, đêm nay bão lớn đổ bộ thành phố. Hãy dẫn người của mày sang biệt thự đường Phùng Khắc Khoan. Dọn dẹp sạch sẽ biệt thự..."


Đúng lúc giọng nói của Nguyễn Vĩnh vừa phát đến cụm từ 'dọn dẹp sạch sẽ biệt thự', một tiếng nổ lớn kinh hoàng vang dội lên từ phía sân sau tòa án. Sức ép từ vụ nổ mạnh đến mức làm rung chuyển toàn bộ sàn bê tông phòng xử án số 3, khiến các cửa kính vòm cao rung lên bần bật rồi vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh kính sắc nhọn rơi rớt xối xả xuống các hàng ghế gỗ.


Toàn bộ hệ thống đèn điện neon phụt tắt ngay lập tức. Phòng xử án chìm vào bóng tối hoàn toàn giữa tiếng sấm sét gầm rú dữ dội của cơn bão giông ngoài cửa sổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!