Đối Chất Nhân Chứng Giả
Cánh cửa gỗ sồi dày hai lớp của phòng xử án số 3 sầm sập khép lại sau lưng Trần Văn Thế, triệt tiêu một phần tiếng bão giông gầm rú bên ngoài, nhưng lại mở ra một bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng đến tột độ. Gió rít qua khe cửa kính vòm cao phát ra những âm thanh u uất như tiếng khóc than của oan hồn dưới lòng đất. Ánh đèn neon chập chờn trên trần nhà rọi xuống gương mặt sạm đen, hốc hác của Thế những vệt sáng loang lổ. Gã đàn ông năm mươi lăm tuổi bước đi với dáng vẻ khòm khòm, đôi vai so lại dưới chiếc áo sơ mi cũ sờn cổ dính vài vệt ố vàng. Thói quen nghiện rượu nặng hiển hiện rõ qua làn da vàng vọt và đôi bàn tay run rẩy bám chặt vào thành ghế gỗ khi gã tiến về phía bục khai báo.
Trần Quốc Minh ngồi bất động tại bàn bào chữa, cánh tay phải đặt trên mặt chiếc cặp táp da Samsonite gia cố thép carbon nặng trịch. Bả vai trái của anh nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương. Vết thương bục chỉ loang máu từ đêm qua bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lớp vải sơ mi trắng phẳng phiu bên trong áo vest đen. Cơn sốt nhẹ bắt đầu hành hạ cơ thể Minh, khiến thái dương anh giật liên hồi, nhưng ánh mắt anh sau cặp kính gọng titan vẫn sáng lạnh, sắc bén như một lưỡi dao mổ xẻ hiện trường. Minh khẽ tựa khuỷu tay trái lên cạnh bàn gỗ để cố định khớp vai, hạn chế tối đa mọi cử động đột ngột có thể làm rách toác vết khâu dã chiến. Anh hiểu rằng, sự xuất hiện của Trần Văn Thế chính là đòn chí mạng mà Nguyễn Vĩnh đã gián tiếp cài cắm thông qua bức ảnh chụp trộm danh mục tài liệu của thư ký Lê Văn Hải dưới gầm bàn hành chính lúc sáng sớm. Long đã chuẩn bị kỹ lưỡng để chặn họng anh ngay tại cửa ải nhân chứng này.
Kiểm sát viên Phạm Khắc Long bước lên hai bước, sắc phục kiểm sát phẳng phiu và chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền lấp lánh dưới ánh đèn neon. Gã vuốt lại mái tóc chải ngược bóng bẩy, nở một nụ cười tự phụ hướng về phía hội đồng xét xử trước khi quay sang nhân chứng:
"Đề nghị nhân chứng Trần Văn Thế khai báo nhân thân và trình bày những gì ông đã trực tiếp chứng kiến vào đêm xảy ra vụ án mạng tại biệt thự Pháp cổ đường Phùng Khắc Khoan."
Trần Văn Thế hắng giọng, âm thanh khàn đặc của một kẻ tàn tạ vì rượu bia vang lên trong phòng xử án vắng lặng. Gã liếc nhanh về phía bục công tố của Long như để tìm kiếm sự bảo đảm, rồi bắt đầu nói với vẻ tự tin được dàn dựng sẵn:
"Kính thưa Hội đồng xét xử. Tên tôi là Trần Văn Thế, cựu thư ký lưu trữ của Tòa án nhân dân Quận 1. Đêm xảy ra vụ án mạng vào năm 2012, khoảng từ 22h00 đến 22h30, tôi đang đi bộ về nhà sau một cuộc gặp gỡ bạn bè. Khi đi ngang qua biệt thự Pháp cổ của cựu Chánh án Trần Quốc Hùng trên đường Phùng Khắc Khoan, tôi nghe thấy tiếng xô xát dữ dội bên trong sân. Ngay sau đó, cánh cửa sắt biệt thự mở toang. Dưới ánh đèn đường sáng rõ, tôi đã trực tiếp nhìn thấy bị cáo Lê Văn Thịnh—người đang ngồi kia—cầm một con dao găm quân dụng dính máu chạy ra ngoài. Gương mặt gã có một vết sẹo dài từ đuôi mắt trái xuống má, rất dễ nhận dạng. Tôi khẳng định không thể nhầm lẫn được!"
Cả phòng xử án xôn xao. Những cái gật đầu đầy nghi ngại của bồi thẩm đoàn nhân dân hướng về phía Lê Văn Thịnh. Lời khai của Thế quá chi tiết, quá khớp với bản cáo trạng bọc thép của Long. Thịnh ngồi lỳ lợm trên bục khai báo, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến mức các khớp xương kêu răng rắc, vết sẹo trên má gã giật mạnh. Gã muốn gầm lên phủ nhận, nhưng ánh mắt điềm tĩnh của Minh đã giữ gã ngồi yên tại chỗ. Thịnh nuốt nghẹn cơn giận, tiếp tục thực hiện quyền im lặng theo đúng chỉ dẫn chiến thuật của luật sư.
Long quay sang Minh, ánh mắt đầy sự khiêu khích:
"Lời khai của nhân chứng Thế đã quá rõ ràng. Sự xuất hiện của bị cáo tại hiện trường vào đúng khung giờ chết của nạn nhân đã được chứng minh bằng nhân chứng trực tiếp. Đề nghị Luật sư bào chữa tranh tụng."
Minh không vội đứng dậy. Anh nhắm mắt lại trong ba giây, kích hoạt trạng thái "Tâm Lý Tranh Tụng". Trí nhớ ảnh chụp của anh lập tức tái hiện lại toàn bộ hồ sơ khí tượng, sơ đồ lưới điện quận 1 và bản đồ địa hình đường Phùng Khắc Khoan năm 2012. Khi mở mắt ra, Minh dứt khoát đứng dậy. Anh bước từng bước chậm rãi nhưng đĩnh đạc về phía bục khai báo, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép vang vọng khắp phòng xử án, át đi tiếng gió rít ngoài cửa sổ:
"Kính thưa Hội đồng xét xử. Người bào chữa xin phép tiến hành thẩm vấn ngược đối với nhân chứng Trần Văn Thế."
Minh dừng lại cách Thế đúng hai mét. Khoảng cách này đủ gần để anh kích hoạt kỹ năng "Đọc vị nhịp thở và micro-expression". Anh im lặng nhìn chằm chằm vào Thế trong năm giây. Dưới áp lực của sự im lặng đáng sợ đó, Minh nhận thấy đồng tử của Thế co thắt nhẹ, mí mắt gã nhấp nháy liên tục với tần suất bất thường—một micro-expression điển hình của sự sợ hãi và dối trá. Nhịp thở của Thế ngắn, nông, lồng ngực phập phồng liên tục thay vì thở sâu từ cơ hoành. Gã đang cực kỳ căng thẳng.
"Ông Thế," Minh cất tiếng, tông giọng trầm ấm nhưng mang một sức nặng tâm lý vô hình. "Ông khẳng định vào khoảng 22h15 đêm đó, ông đã nhìn rõ gương mặt và vết sẹo của bị cáo Lê Văn Thịnh dưới ánh đèn đường từ khoảng cách ba mươi mét, đúng không?"
"Đúng thế!" Thế ưỡn ngực, cố giữ giọng cứng rắn. "Ánh đèn đường ở khu biệt thự đó rất sáng. Tôi không thể nhìn nhầm gương mặt hung dữ của gã giang hồ này được."
Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng không chạm đến ánh mắt. Anh quay lại bàn bào chữa, rút từ chiếc cặp táp da Samsonite ra một tập tài liệu có đóng dấu xác nhận của Công ty Điện lực Thành phố và Tổng cục Khí tượng Thủy văn Nam Bộ năm 2012. Anh giơ cao tập tài liệu trước mặt bồi thẩm đoàn và Johnathan Vance—người đang chăm chú ghi hình trực tiếp:
"Kính thưa Hội đồng xét xử. Đây là báo cáo thời tiết và nhật ký vận hành lưới điện của Quận 1 vào đêm xảy ra vụ án mạng năm 2012. Báo cáo ghi nhận: Do ảnh hưởng của cơn bão số 5 đổ bộ trực tiếp vào thành phố, toàn bộ khu vực phường Đa Kao và đường Phùng Khắc Khoan đã bị mất điện hoàn toàn do sự cố đứt cáp trung thế từ lúc 21h45 đêm đó. Sự cố này chỉ được khắc phục vào lúc 04h00 sáng hôm sau!"
Minh bước sát bục khai báo, đập mạnh tập tài liệu xuống bàn gỗ tạo ra một tiếng 'bốp' đanh gọn:
"Tôi muốn hỏi nhân chứng Trần Văn Thế: Trong một đêm bão lớn, khi toàn bộ khu phố bị cắt điện hoàn toàn, trời tối đen như mực và mưa như trút nước, ông đã dùng loại 'ánh đèn đường sáng rõ' nào để nhìn thấy vết sẹo trên mặt bị cáo từ khoảng cách ba mươi mét? Phải chăng ông sở hữu khả năng nhìn thấu đêm đen của loài dã thú?"
Phòng xử án lập tức rơi vào sự im lặng chết chóc. Trần Văn Thế biến sắc, gương mặt gã xám xịt lại dưới ánh đèn neon. Gã lúng túng, hai bàn tay run rẩy bấu chặt vào vành gỗ bục khai báo, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán, chảy thành vệt dài xuống má. Gã lắp bắp:
"Tôi... tôi... có thể tôi nhớ nhầm chi tiết đèn đường. Nhưng lúc đó... lúc đó có một chiếc xe máy đi ngang qua! Đúng thế! Tôi nhìn thấy gương mặt gã nhờ ánh đèn pha của chiếc xe máy đó soi thẳng vào cổng biệt thự!"
Phạm Khắc Long đứng bật dậy, giọng nói đầy sự can thiệp che chở:
"Phản đối! Nhân chứng đã giải thích rõ về nguồn sáng thay thế. Đề nghị Luật sư bào chữa không dùng từ ngữ mang tính chất mỉa mai, công kích nhân chứng!"
"Phản đối của Kiểm sát viên bị bác bỏ!" Chánh án Nguyễn Văn Thành gõ búa, ánh mắt ông Thành lộ rõ vẻ căng thẳng khi nhìn thấy Vance đang ghi chép tỉ mỉ. "Yêu cầu Luật sư bào chữa tiếp tục thẩm vấn."
Minh không để cho Thế có một giây nào để định thần. Anh áp dụng kỹ thuật "Thẩm vấn ngược dồn dập", đặt câu hỏi liên tục với nhịp điệu tăng dần, không cho đối phương kịp suy nghĩ ngụy tạo lời khai mới:
"Xe máy đi hướng nào, ông Thế?"
"Đi... đi từ hướng Nguyễn Thị Minh Khai về phía Điện Biên Phủ!" Thế trả lời vội vã.
"Đèn pha xe máy soi thẳng vào cổng biệt thự Pháp cổ, đúng không?"
"Đúng! Đúng thế!"
Minh rút ra sơ đồ kiến trúc và bản vẽ địa chính đường Phùng Khắc Khoan từ cặp táp da, quay bảng vẽ về phía bồi thẩm đoàn:
"Kính thưa Hội đồng xét xử. Biệt thự của cựu Chánh án Hùng nằm ở góc cua thụt lùi vào trong hẻm phụ của đường Phùng Khắc Khoan. Theo hướng di chuyển từ Nguyễn Thị Minh Khai về Điện Biên Phủ, ánh đèn pha của bất kỳ chiếc xe máy nào cũng sẽ quét thẳng vào bức tường rào bê tông cao ba mét của nhà đối diện, hoàn toàn ngược chiều và bị che khuất bởi góc cua của cổng biệt thự! Nếu có xe máy đi ngang qua, ánh sáng duy nhất hắt vào cổng biệt thự chỉ là ánh phản quang cực kỳ mờ nhạt từ bức tường đối diện. Hơn nữa, dưới cơn mưa bão tầm tã với mật độ nước mưa dày đặc, tầm nhìn bị hạn chế dưới năm mét. Việc nhìn rõ một vết sẹo nhỏ trên mặt người từ khoảng cách ba mươi mét bằng ánh sáng phản quang ngược chiều dưới mưa bão là một điều hoàn toàn phi lý về mặt vật lý học thực nghiệm!"
Minh quay ngoắt lại nhìn thẳng vào mắt Thế, ánh mắt anh rực lửa công lý, đè bẹp hoàn toàn sự kháng cự tâm lý của gã nhân chứng giả:
"Ông Thế! Ông đang nói dối! Ông không hề có mặt tại hiện trường đêm đó! Ai đã chỉ dẫn cho ông ngụy tạo lời khai này?"
"Tôi... tôi..." Thế hoảng loạn thực sự. Gã thở dốc, lồng ngực phập phồng liên tục, mồ hôi chảy ròng ròng làm ướt sũng cả cổ áo sơ mi cũ sờn. Gã nhìn về phía Long như cầu cứu, nhưng Long lúc này cũng đang nghiến chặt răng, gương mặt căng thẳng tột độ.
Minh không dừng lại. Anh quyết định tung ra đòn đánh quyết định bẻ gãy hoàn toàn phòng tuyến tài chính của Thế. Anh rút từ túi áo trong ra một bản sao sao kê tài khoản ngân hàng của Thế được thừa phát lại hợp thức hóa:
"Hãy giải thích cho tôi biết: Tại sao một cựu thư ký lưu trữ đã bị sa thải vì hành vi đánh bạc, đang gánh khoản nợ xấu hơn một trăm triệu đồng tại các tiệm cầm đồ Quận 4, lại bất ngờ nhận được khoản tiền gửi mặt hai trăm triệu đồng vào tài khoản cá nhân chỉ ba ngày sau khi vụ án mạng xảy ra? Khoản tiền mặt này được nộp trực tiếp từ một chi nhánh ngân hàng tại Quận 3 bởi một người ký tên giả. Ông Thế, hai trăm triệu đồng này là tiền chạy án, là cái giá để ông ký khống vào các biên bản lưu trữ năm 2012 và bước lên bục khai báo ngày hôm nay để vu khống cho một người vô tội, đúng không?"
"Phản đối kịch liệt!" Long đập mạnh tay xuống bàn công tố, hét lớn, giọng gã lạc đi vì hoảng sợ. "Tình trạng tài chính cá nhân của nhân chứng không liên quan đến vụ án này! Luật sư bào chữa đang dùng những chứng cứ không hợp pháp để bôi nhọ danh dự nhân chứng trước tòa!"
"Nó hoàn toàn liên quan theo Điều 86 Bộ luật Tố tụng Hình sự về tính liên quan của chứng cứ!" Minh dõng dạc át đi tiếng la hét của Long. Giọng nói cộng hưởng áp lực của anh vang dội khắp phòng xử án, đập tan mọi sự cản trở. "Khoản tiền hai mươi triệu... xin lỗi, hai trăm triệu đồng này chính là động cơ trực tiếp chứng minh tính không khách quan và sự dối trá của nhân chứng Trần Văn Thế!"
Minh bước thêm một bước sát bục khai báo, đôi mắt anh khóa chặt vào đồng tử đang giãn rộng vì sợ hãi của Thế. Anh dồn ép bằng một câu hỏi mang tính quyết định:
"Ông Thế! Ai đã đưa cho ông hai trăm triệu đồng này? Ai là kẻ đứng sau chỉ đạo ông tẩy xóa chữ ký của cha tôi trong hồ sơ vụ án năm 2012? Có phải là Thẩm phán Nguyễn Vĩnh không?"
"Tôi... tôi không biết!" Thế gầm lên trong sự hoảng loạn tột độ. Gã mất hoàn toàn kiểm soát hành vi, hai tay cào cấu vào thành gỗ bục khai báo, miệng lắp bắp những lời khai hớ hiểm hóc trong cơn cuồng loạn: "Tôi chỉ nhận tiền từ người đại diện của tòa tối cao chuyển đến thôi! Họ bảo tôi chỉ cần khai nhìn thấy gã mặt sẹo này cầm dao chạy ra ngoài là sẽ được xóa hết nợ nần! Tôi không biết gì về việc sát hại ông Hùng cả! Xin hãy tha cho tôi!"
Cả phòng xử án lập tức bùng nổ trong tiếng xôn xao, kinh ngạc tột độ. Bồi thẩm đoàn nhân dân đứng bật dậy, những ánh mắt bàng hoàng hướng về phía bục khai báo. Lời khai hớ của Thế đã trực tiếp vạch trần sự tồn tại của một thế lực tối cao đứng sau giật dây vụ án mạng.
Johnathan Vance lập tức điều chỉnh camera ghi hình cận cảnh gương mặt run rẩy của Thế và nụ cười lạnh lùng của Minh. Thư ký Nguyễn Thị Lan đeo kính cận dày lo lắng, đôi bàn tay cô run nhẹ nhưng vẫn kiên trì gõ phím ghi nhận chính xác từng từ lời khai chấn động của Thế vào biên bản phiên tòa.
Phạm Khắc Long biến sắc hoàn toàn. Gã đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt xám ngoét. Gã biết, hệ thống nhân chứng giả mà Nguyễn Vĩnh dày công xây dựng đã bị Minh bẻ gãy hoàn toàn ngay trước mặt bồi thẩm đoàn quốc tế.
Long điên cuồng đập bàn, hét lớn để cắt ngang cuộc đối thoại trước khi Thế kịp khai thêm bất kỳ chi tiết nhạy cảm nào:
"Phản đối! Kính thưa Hội đồng xét xử, tôi phản đối kịch liệt câu hỏi mang tính quy chụp, ép buộc và dẫn dắt nhân chứng của Luật sư bào chữa! Nhân chứng đang trong trạng thái hoảng loạn tâm lý và đưa ra những lời khai không có căn cứ thực tế! Đề nghị Hội đồng xét xử loại bỏ lời khai này và chuyển sang phần tranh tụng vật chứng vật lý ngay lập tức!"
Tiếng búa nghị án của Chánh án Thành gõ dồn dập xuống bàn gỗ giữa tiếng sấm sét nổ vang trời ngoài cửa sổ, báo hiệu một cơn bão táp dữ dội chuẩn bị ập xuống phòng xử án số 3.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!