Khai Mạc Trong Giông Bão
Cơn giông bão sầm sập trút xuống trung tâm Quận 1, biến bầu trời buổi sáng thành một khoảng không xám xịt và ngột ngạt. Tiếng sấm rền vang rầm rập trên những mái tôn cổ kính của thành phố, từng luồng gió giật mạnh quật xối xả vào những ô cửa kính vòm cao của phòng xử án số 3, Tòa án Nhân dân Quận 1. Bên trong phòng xử, ánh đèn neon chập chờn quét những vệt sáng vàng vọt, lạnh lẽo lên những hàng ghế gỗ sồi nặng nề đã lên nước bóng loáng. Bầu không khí đặc quánh mùi gỗ ẩm, mùi hồ sơ giấy cũ và mùi mồ hôi lạnh của sự căng thẳng đang dâng cao.
Trần Quốc Minh ngồi ở bàn bào chữa, gương mặt góc cạnh cương nghị hơi nhợt nhạt dưới ánh sáng tù mù. Bả vai trái của anh nóng rát như có một thanh sắt nung áp chặt vào da thịt. Vết thương bục chỉ loang máu từ đêm qua, dù đã được dán keo sinh học dã chiến cầm máu tạm thời, vẫn không ngừng hành hạ cơ thể anh bằng những cơn đau nhói buốt theo từng nhịp tim đập. Cánh tay trái gần như tê dại hoàn toàn, hạn chế đến hai mươi phần trăm khả năng vận động cơ học. Minh phải khéo léo tựa khuỷu tay trái lên mặt bàn gỗ để giữ cho bả vai cố định, tránh những cử động đột ngột có thể làm bục hoàn toàn vết khâu dã chiến.
Bên cạnh anh, chiếc cặp táp da Samsonite gia cố thép carbon dày 3mm nặng trịch 4.5kg đặt im lìm trên mặt bàn. Nó không chỉ chứa tập hồ sơ gốc vụ án năm 2012 và bản sao báo cáo pháp y gốc của bác sĩ Trí, mà còn là lá chắn bảo mệnh duy nhất của anh trước những họng súng giấu trong bóng tối. Trong túi áo ngực trái của bộ vest đen phẳng phiu, sát bên chiếc huy hiệu công lý mạ vàng của người cha quá cố Trần Quốc Hùng, Minh vẫn cảm nhận được góc nhọn cứng ngắc của mảnh giấy dính máu mà Lý Bửu đã nhét vào tay anh. Tín vật ấy như một khối chì nặng trĩu, nhắc nhở anh về lời thề phải đưa sự thật ra ánh sáng.
Ở phía đối diện, trên bục công tố, Kiểm sát viên Phạm Khắc Long đang đứng chỉnh lại vạt áo sắc phục kiểm sát phẳng phiu. Long – người bạn học xuất sắc năm xưa của Minh – mang một phong thái tự phụ, lạnh lùng và đầy tham vọng. Đôi mắt một mí sắc sảo của gã quét qua bàn bào chữa, dừng lại ở vết máu mờ nhạt đã khô trên trán Minh và vạt áo sơ mi trắng hơi sờn góc dưới lớp vest đen. Long khẽ nhếch mép, một nụ cười không mang theo chút hơi ấm nào. Gã biết Minh đã phải trải qua những gì để đưa được bị cáo đến đây, và gã cũng biết, danh mục chứng cứ mới của Minh đã bị rò rỉ cho Thẩm phán tối cao Nguyễn Vĩnh thông qua bức ảnh chụp trộm của thư ký Lê Văn Hải dưới gầm bàn hành chính lúc sáng sớm.
"Hội đồng xét xử bước vào phòng làm việc!"
Tiếng hô dứt khoát của thư ký phiên tòa Nguyễn Thị Lan vang lên, cắt đứt sự im lặng ngột ngạt. Lan – bạn học cũ của Minh, người đang giữ vai trò thư ký phiên tòa – nhìn Minh bằng ánh mắt lo lắng tột độ qua cặp kính cận dày. Cô khẽ gật đầu, một ám hiệu ngầm cho thấy cô đang cố gắng kiểm soát biên bản phiên tòa một cách chính trực nhất có thể.
Chánh án sơ thẩm Nguyễn Văn Thành bước vào trong bộ áo choàng thẩm phán uy nghiêm, theo sau là hai hội thẩm nhân dân. Gương mặt ông Thành lộ rõ vẻ mệt mỏi và căng thẳng. Ông biết phiên tòa này là một bãi mìn chính trị. Một bên là áp lực vĩ mô tàn bạo từ Thẩm phán tối cao Nguyễn Vĩnh đòi hỏi phải kết án tử hình nhanh chóng để bịt đầu mối, một bên là sự hiện diện của Johnathan Vance – đại diện Tổ chức Quan sát Tư pháp Quốc tế đang ngồi im lặng ở hàng ghế giám sát quốc tế với chiếc máy quay phim kỹ thuật số luôn chớp đèn đỏ.
Sau khi hoàn tất các thủ tục khai mạc và kiểm tra nhân thân, Chánh án Thành gõ nhẹ búa nghị án:
"Phiên tòa sơ thẩm xét xử bị cáo Lê Văn Thịnh về tội danh giết người và cướp tài sản chính thức bắt đầu. Đề nghị đại diện Viện Kiểm sát công bố bản cáo trạng."
Phạm Khắc Long bước lên bục công tố. Gã cầm tập hồ sơ cáo trạng dày cộp, giọng nói đanh thép, lạnh lùng vang vọng khắp phòng xử án, át cả tiếng gió rít ngoài cửa sổ:
"Kính thưa Hội đồng xét xử, thưa bồi thẩm đoàn và toàn thể phòng xử án. Vào đêm ngày xảy ra vụ án mạng tại biệt thự Pháp cổ trên đường Phùng Khắc Khoan, bị cáo Lê Văn Thịnh, một đối tượng có tiền án tiền sự về tội cố ý gây thương tích và hoạt động bến bãi bất hợp pháp, đã đột nhập vào nhà riêng của cựu Chánh án Trần Quốc Hùng với mục đích trộm cắp tài sản. Khi bị nạn nhân phát hiện, bị cáo đã dùng một con dao găm quân dụng đâm nhiều nhát vào vùng ngực và cổ của nạn nhân, dẫn đến tử vong tại chỗ do mất máu cấp. Biên bản khám nghiệm hiện trường của cơ quan điều tra đã ghi nhận dấu vân tay của bị cáo trên tay nắm cửa trượt và vết máu của bị cáo dính trên thảm sàn gỗ. Đây là một hành vi giết người cướp tài sản đặc biệt nghiêm trọng, thể hiện sự tàn bạo, coi thường pháp luật và không còn khả năng cải tạo."
Long giơ cao tập hồ sơ, ánh mắt gã khóa chặt vào Lê Văn Thịnh đang ngồi lầm lì trên bục khai báo với bộ quần áo tù nhân rộng thùng thình:
"Bên cạnh đó, cơ quan điều tra bẩn... xin lỗi, cơ quan điều tra quận đã thu thập được đầy đủ các biên bản lấy lời khai của bị cáo trong quá trình tạm giam. Trong đó, bị cáo Lê Văn Thịnh đã thừa nhận toàn bộ hành vi đột nhập và xô xát dẫn đến cái chết của cựu Chánh án Hùng. Viện Kiểm sát giữ nguyên quan điểm truy tố bị cáo Lê Văn Thịnh về tội Giết người theo khoản 1 Điều 123 Bộ luật Hình sự với khung hình phạt cao nhất là tử hình."
Một tiếng sấm lớn nổ vang trời ngay khi Long vừa dứt lời, làm rung chuyển những tấm kính cửa sổ cổ kính. Cả phòng xử án xôn xao. Bồi thẩm đoàn nhân dân nhìn Thịnh bằng ánh mắt đầy sự ghê tởm và nghi ngờ. Lập luận của Long quá chặt chẽ, chuỗi chứng cứ gián tiếp kết hợp với biên bản nhận tội tựa như một chiếc thòng lọng đã siết chặt vào cổ gã cựu giang hồ.
Minh ngồi im lặng, ngón tay phải gõ nhẹ nhịp nhàng lên cạnh chiếc cặp táp da gia cố thép. Trí nhớ ảnh chụp của anh đang tái hiện lại từng trang của bản cáo trạng mà Hải đã chụp rò rỉ. Anh biết, Long đang cố tình sử dụng các biên bản hỏi cung bẩn do Thượng úy Nguyễn Văn Đạt ngụy tạo để đóng đinh bản án trước khi anh kịp trình ra báo cáo pháp y gốc.
Minh đứng dậy, dùng tay phải giữ chặt cạnh bàn để giảm bớt trọng lực đè lên bả vai trái đang đau nhói. Giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép của anh vang lên, cắt đứt tiếng xôn xao của phòng xử:
"Kính thưa Hội đồng xét xử. Người bào chữa có ý kiến phản đối nghiêm trọng về tính hợp pháp của các chứng cứ mà đại diện Viện Kiểm sát vừa trình bày. Tôi yêu cầu Hội đồng xét xử kiểm tra và loại bỏ hoàn toàn các biên bản lấy lời khai của bị cáo Lê Văn Thịnh từ ngày mùng 2 đến ngày mùng 5 ra khỏi hồ sơ vụ án!"
Phạm Khắc Long nhướng mày, quay sang nhìn Minh đầy thách thức:
"Ý kiến phản đối của Luật sư bào chữa không có căn cứ. Các biên bản lấy lời khai đều có chữ ký và dấu vân tay xác nhận của bị cáo Thịnh trước sự chứng kiến của điều tra viên chính Nguyễn Văn Đạt!"
"Nó hoàn toàn có căn cứ theo luật định!" Minh bước một bước lên phía trước, chiếc kính gọng titan phản chiếu ánh đèn neon chập chờn. "Theo Điều 9 Bộ luật Tố tụng Hình sự năm 2015 về bảo đảm quyền bào chữa của người bị buộc tội, và hướng dẫn chi tiết tại Thông tư liên tịch số 02, đối với vụ án có khung hình phạt cao nhất là tử hình, việc lấy lời khai của bị can bắt buộc phải có sự tham gia của người bào chữa ngay từ buổi hỏi cung đầu tiên. Trong suốt quá trình lấy lời khai từ ngày mùng 2 đến ngày mùng 5 tại nhà tạm giữ Quận 1, tôi – người bào chữa hợp pháp được chỉ định – hoàn toàn không nhận được bất kỳ thông báo nào từ phía cơ quan điều tra!"
Minh giơ cao bản sao quyết định chỉ định luật sư bào chữa có đóng dấu đỏ của Đoàn Luật sư:
"Đây là hành vi vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng hình sự, tước đoạt quyền bào chữa hợp pháp của bị can. Chưa hết, bị cáo Lê Văn Thịnh đã bị ép cung và bức cung trong tình trạng bị cô lập hoàn toàn dưới hầm giam tối tăm, không được tiếp cận y tế sau khi bị chấn thương chân. Do đó, theo khoản 2 Điều 87 Bộ luật Tố tụng Hình sự, các biên bản hỏi cung thu thập được bằng hành vi vi phạm pháp luật tố tụng không có giá trị pháp lý và không được dùng làm chứng cứ để kết tội bị cáo! Tôi yêu cầu Viện Kiểm sát phải đưa ra được chứng cứ trực tiếp chứng minh hành vi bóp cò hoặc đâm dao của bị cáo, thay vì sử dụng những tờ giấy lộn bị ép ký trong bóng tối!"
Lời lập luận sắc bén như dao cạo của Minh khiến phòng xử án im phăng phắc. Johnathan Vance gật đầu nhẹ, ngón tay ông nhấn nút zoom camera cận cảnh vào gương mặt đang biến sắc của Phạm Khắc Long. Long nghiến răng, gã không ngờ Minh lại nắm chắc thời gian biểu của các buổi hỏi cung bẩn đến từng phút như vậy. Trí nhớ ảnh chụp của Minh đã giúp anh vạch trần kẽ hở thủ tục mà Đạt và Hải cố tình che giấu.
Chánh án Nguyễn Văn Thành nhìn về phía Vance, rồi nhìn sang Minh. Ông hiểu rằng nếu ông bác bỏ yêu cầu hoàn toàn hợp pháp này của Minh trước mặt quan sát viên quốc tế, phiên tòa sẽ lập tức bị gắn nhãn vi phạm tố tụng nghiêm trọng. Ông Thành gõ búa:
"Phản đối của người bào chữa được chấp nhận. Hội đồng xét xử quyết định loại bỏ các biên bản lấy lời khai từ ngày mùng 2 đến ngày mùng 5 ra khỏi hồ sơ chứng cứ tranh tụng tại phiên tòa hôm nay. Đề nghị đại diện Viện Kiểm sát tiếp tục tranh tụng dựa trên các chứng cứ vật lý trực tiếp khác."
Thế trận lập tức đảo chiều. Long bị mất đi vũ khí mạnh nhất là biên bản nhận tội của Thịnh. Nhưng gã kiểm sát viên đầy tham vọng không hề hoảng loạn. Gã bước sát về phía bục khai báo, đôi mắt sắc lẹm như muốn xoáy sâu vào tâm trí của Lê Văn Thịnh. Gã dồn dập đưa ra những câu hỏi gài bẫy đầy sát khí:
"Bị cáo Lê Văn Thịnh! Nếu bị cáo không nhận tội, vậy hãy giải thích cho Hội đồng xét xử biết: Tại sao dấu vân tay của bị cáo lại xuất hiện trên tay nắm cửa phòng làm việc của cựu Chánh án Hùng vào đúng đêm xảy ra án mạng? Tại sao bị cáo lại có mặt tại biệt thự cổ đường Phùng Khắc Khoan vào khoảng thời gian từ 22h00 đến 22h30 đêm đó? Động cơ nào khiến một kẻ có tiền án về hoạt động bến bãi như bị cáo lại lảng vảng quanh nhà riêng của một thẩm phán tối cao nếu không phải là để cướp tài sản?"
Những câu hỏi dồn dập của Long như những mũi tên bắn ra liên tiếp, cố tình tạo ra một áp lực tâm lý cực hạn để ép Thịnh phải mất bình tĩnh mà tự mâu thuẫn.
Thịnh ngồi trên bục khai báo, hai bàn tay thô ráp đan chặt vào nhau đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Vết sẹo dài trên má gã giật giật liên hồi dưới ánh đèn neon chập chờn. Gã nhìn Long bằng ánh mắt hung hãn, lỳ lợm của một kẻ giang hồ bến bãi, lồng ngực phập phồng thở dốc. Gã định há miệng gầm lên để chửi bới sự bất công, nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, ánh mắt gã chạm phải ánh mắt điềm tĩnh, lạnh lùng nhưng đầy kiên định của Trần Quốc Minh ở bàn bào chữa.
Minh khẽ lắc đầu, ngón tay phải gõ nhẹ hai nhịp lên cạnh cặp táp da – một ám hiệu chiến thuật đã được thống nhất từ trước.
Thịnh nuốt ngụm nước bọt khan, nhắm mắt lại rồi mở ra. Gã ngồi lỳ lợm, tựa lưng vào vành móng ngựa, không hé răng nửa lời. Sự im lặng của gã như một bức tường đá rỉ sét, trơ trơ trước mọi đợt sóng câu hỏi của Long.
"Bị cáo Lê Văn Thịnh, tôi yêu cầu bị cáo trả lời câu hỏi của Viện Kiểm sát!" Long đập mạnh tay xuống bục công tố, giọng nói rít qua kẽ răng.
Minh đứng dậy, giọng nói trầm ấm của anh vang lên, che chở cho bị cáo:
"Kính thưa Hội đồng xét xử. Theo Điều 73 Bộ luật Tố tụng Hình sự và Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, bị cáo có quyền tự do trình bày lời khai và thực hiện quyền im lặng, không buộc phải đưa ra lời khai chống lại chính mình hoặc thừa nhận mình có tội. Bị cáo Lê Văn Thịnh quyết định sử dụng quyền im lặng trước mọi câu hỏi gài bẫy của đại diện Viện Kiểm sát cho đến khi người bào chữa trình bày xong phần tranh tụng vật chứng vật lý!"
"Quyền im lặng của bị cáo không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật khách quan!" Long quay ngoắt lại nhìn Minh, ánh mắt rực lửa giận dữ. "Sự im lặng của bị cáo trước những chứng cứ vân tay rõ ràng chỉ chứng minh gã đang cố tình che giấu hành vi phạm tội tàn bạo của mình trước bồi thẩm đoàn nhân dân!"
Sự im lặng lỳ lợm của Thịnh quả thực đã tạo ra một làn sóng hoài nghi âm ỉ trong lòng các hội thẩm nhân dân. Họ xầm xì bàn tán, những ánh mắt nhìn Thịnh càng thêm phần khắt khe. Minh biết đây là cái giá phải trả về mặt tâm lý chiến, nhưng anh buộc phải chấp nhận để kéo dài thời gian phiên tòa, bảo vệ Thịnh khỏi việc bị Long gài bẫy khai ra những thông tin bất lợi trước khi anh tung ra quân bài tẩy.
Minh tranh thủ thời cơ, bước lên trước bục xét xử, hướng thẳng về phía Chánh án Thành:
"Kính thưa Hội đồng xét xử. Để làm sáng tỏ sự thật khách quan và bảo đảm tính công bằng của phiên tòa, người bào chữa yêu cầu Hội đồng xét xử ra quyết định tạm hoãn phiên tòa sơ thẩm hôm nay để tiến hành một cuộc giám định lại toàn bộ các vết máu và hướng vết xước trên sàn gỗ biệt thự cổ! Bản báo cáo pháp y hiện tại có những mâu thuẫn khoa học chí mạng về thời gian tử vong thực tế của nạn nhân Trần Quốc Hùng và thời điểm bị cáo Thịnh có mặt tại hiện trường!"
Long lập tức đứng bật dậy, dứt khoát đưa tay phản đối:
"Tôi phản đối! Yêu cầu hoãn phiên tòa của người bào chữa hoàn toàn không có căn cứ pháp lý và thực tiễn! Biên bản khám nghiệm tử thi hiện tại đã được thực hiện bởi cơ quan giám định pháp y chính quy và có đầy đủ con dấu pháp lý. Việc yêu cầu hoãn phiên tòa lúc này chỉ là thủ đoạn chiến thuật của luật sư nhằm kéo dài thời gian xét xử, cản trở việc thực thi công lý nhanh chóng đối với kẻ giết người!"
Chánh án Nguyễn Văn Thành nhíu chặt chân mày. Ông cảm nhận được sức nóng của bãi mìn dưới chân mình. Chiếc điện thoại bảo mật trong túi áo choàng của ông dường như đang rung lên một thông điệp vô hình từ Nguyễn Vĩnh: *Không được cho hoãn phiên tòa dưới bất kỳ hình thức nào. Phải đóng án ngay trong ngày hôm nay.*
Ông Thành nhìn sang hai hội thẩm nhân dân đang lắc đầu từ chối, rồi gõ búa xuống bàn nghị án:
"Yêu cầu hoãn phiên tòa để giám định lại của người bào chữa bị bác bỏ. Hội đồng xét xử nhận thấy bản báo cáo pháp y hiện tại trong hồ sơ vụ án đã đủ độ tin cậy và tính pháp lý để làm căn cứ xét xử. Đề nghị người bào chữa tiếp tục tranh tụng trực tiếp tại phiên tòa hôm nay."
Minh nén một tiếng thở dài lạnh buốt trong lồng ngực. Vết thương bả vai trái đau nhói lên một cơn dữ dội như một lời nhắc nhở về giới hạn thể chất của anh. Anh biết, Nguyễn Vĩnh đã giăng sẵn một thiên la địa võng xung quanh tòa án này để ép chết Thịnh trong im lặng. Nhưng anh không được phép gục ngã.
Phạm Khắc Long nhìn Minh bằng ánh mắt đắc thắng. Gã khẽ chỉnh lại tập hồ sơ trên bục, nụ cười nham hiểm hiện rõ nơi khóe miệng. Gã biết đã đến lúc đưa ra đòn kết liễu tối hậu để đóng đinh bản án tử hình cho Thịnh, đập tan mọi nỗ lực bào chữa của Minh.
Long bước lên hai bước, hướng thẳng về phía Hội đồng xét xử, giọng nói gã đanh lại đầy uy lực:
"Kính thưa Hội đồng xét xử. Để đập tan sự im lặng ngoan cố của bị cáo và chứng minh tính xác thực tuyệt đối của cáo trạng buộc tội, Viện Kiểm sát yêu cầu Hội đồng xét xử cho phép triệu tập một nhân chứng trực tiếp khẩn cấp vừa được chúng tôi bổ sung vào danh sách tranh tụng!"
Cả phòng xử án nín thở. Minh khựng lại, ngón tay gõ trên cặp táp da đột ngột dừng hẳn. Anh nhíu mắt nhìn Long, một cảm giác bất an lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Long quay người chỉ tay về phía cánh cửa gỗ lớn hai lớp phía sau phòng xử án, giọng nói vang lên đĩnh đạc và tàn nhẫn:
"Chúng tôi yêu cầu triệu tập nhân chứng Trần Văn Thế – cựu thư ký lưu trữ của Tòa án sơ thẩm Quận 1! Ông Thế chính là người đã có mặt sát hiện trường biệt thự cổ đường Phùng Khắc Khoan vào đúng đêm xảy ra vụ án mạng, và ông ấy đã trực tiếp nhìn thấy bị cáo Lê Văn Thịnh cầm dao rời khỏi hiện trường với vết máu loang lổ trên áo! Lời khai trực tiếp của nhân chứng Thế sẽ là bằng chứng đanh thép nhất kết thúc mọi sự ngụy biện của người bào chữa!"
Cánh cửa gỗ lớn của phòng xử án số 3 sầm sập mở ra giữa tiếng sấm sét gầm rú xé toạc bầu trời đêm ngoài cửa sổ. Một bóng người khòm khòm bước vào dưới ánh đèn neon chập chờn...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!