Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Ải Hành Chính

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Rầm!


Cú đạp bằng tất cả sức bình sinh của Trần Quốc Minh khiến cánh cửa bên phải chiếc Toyota Crown sầm sập bật mở, bản lề sắt rỉ sét rên rỉ dưới lực tác động cơ học cực mạnh. Minh không kịp hít thở, anh dùng tay phải ôm chặt chiếc cặp táp da Samsonite gia cố thép carbon nặng trĩu vào sát lồng ngực, dùng bả vai phải lăn xả ra mặt đường nhựa sũng nước mưa bão. Ngay phía sau anh, lưỡi mã tấu sáng loáng của tên sát thủ Hắc Hổ chém sượt qua mép cửa xe, phạt đứt một mảng đệm cao su bọc kính, tạo ra một tiếng rít lạnh người.


"Thịnh! Thoát ra!" Minh hét lên, giọng anh bị tiếng sấm sét gầm rú trên bầu trời Quận 1 nuốt chửng một nửa.


Lê Văn Thịnh, gã cựu giang hồ vạm vỡ, lúc này đang vật lộn trong khoang sau của chiếc taxi nát bét. Chân trái của gã bị kẹt cứng dưới hàng ghế sập do cú tông trực diện từ xe tải. Khuôn mặt gã chằng chịt vết sẹo bến bãi giờ đây tái nhợt vì hoảng loạn, nhưng ánh mắt gã nhìn Minh đã không còn sự hoài nghi của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Minh bò ngược lại, luồn cánh tay phải qua khung cửa móp méo, nắm chặt lấy bả vai Thịnh. Bả vai trái của Minh – vết thương bục chỉ loang máu từ đêm qua – nhói lên một cơn đau buốt thấu tận tâm can. Cảm giác như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm sâu vào thớ thịt, làm anh mất đi hai mươi phần trăm khả năng vận động cơ học của cánh tay trái. Anh nghiến răng đến mức quai hàm bạnh ra, dùng lực tay phải kéo mạnh Thịnh ra ngoài ngay trước khi vệt xăng rò rỉ từ gầm xe bắt đầu bốc mùi khét lẹt.


*Đoàng!*


Một phát súng ngắn đanh gọn vang lên từ phía sau. Vũ Đình Chiến, cựu cảnh sát đặc nhiệm, đã lao xuống từ chiếc Ford Ranger móp đầu rò rỉ nước làm mát. Gã cầm khẩu Glock 19 bằng hai tay, nổ súng cảnh cáo thẳng vào lốp trước của chiếc xe tải chở hàng bẩn không biển số đang định lùi lại để cán nát chiếc taxi lần thứ hai.


"Minh! Đưa Thịnh chạy bộ vào cổng tòa án! Hai trăm mét cuối cùng! Tôi bọc hậu!" Chiến hét lớn, gã di chuyển nhịp nhàng sát vách tường biệt thự cổ, hướng họng súng khống chế hai tên sát thủ cầm mã tấu đang khựng lại vì tiếng súng.


Tài xế Nam dũng cảm bò ra từ cabin chiếc Crown nát bét, trán chảy máu ròng ròng nhưng vẫn kịp nhặt một thanh sắt gãy từ hiện trường để hỗ trợ Chiến. Minh không do dự một giây. Anh vực Thịnh dậy, để gã cựu giang hồ tựa một phần trọng lượng cơ thể lên bả vai phải lành lặn của mình. Hai bóng người – một luật sư trẻ mặc vest đen rách nát loang lổ máu tươi và nước mưa, một bị cáo mặc áo khoác gió sẫm màu dính bùn đất – lảo đảo chạy bộ xuyên qua màn mưa trắng xóa hướng về phía cổng Tòa án Nhân dân Quận 1 trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa.


Nước bão xối xả dội thẳng vào mắt Minh, làm mờ đi chiếc kính gọng titan mỏng. Trán anh bị mảnh kính vỡ găm trúng trước đó rỉ máu, hòa cùng nước mưa chảy thành vệt đỏ dài xuống cằm. Mỗi bước chạy là một cực hình đối với bả vai trái bục chỉ của anh. Dòng máu đỏ tươi thấm đẫm vạt áo sơ mi trắng bên trong, lạnh buốt và ngột ngạt. Nhưng trong túi áo ngực trái của Minh, sát bên chiếc huy hiệu công lý mạ vàng của cha, anh vẫn cảm nhận được sự hiện diện của một mảnh giấy nhỏ dính máu tươi – tín vật tối hậu mà Lý Bửu đã bí mật nhét vào tay anh trước khi gã bị chuyển giam biệt lập. Mảnh giấy dính máu ấy như một lời nhắc nhở đẫm máu về sự tàn khốc của đường dây chạy án Hội Đồng Xám mà anh đang quyết tâm vạch trần.


Khi họ tiếp cận sát cổng sắt khổng lồ của Tòa án Quận 1, Minh nhìn thấy hàng rào an ninh hành chính đã được thiết lập nghiêm ngặt. Ba nhân viên bảo vệ tư pháp thuộc đội của Trần Văn Thiết đang đứng gác, tay lăm lăm dùi cui điện, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác bẩn thỉu của những kẻ nhận tiền chạy án.


"Đứng lại! Tòa án chưa đến giờ làm việc hành chính! Tất cả lùi lại sau vạch giới hạn!" Một tên bảo vệ hách dịch hét lên, đưa dùi cui điện chắn ngang lối vào.


Minh không lùi bước. Anh siết chặt chiếc cặp táp Samsonite nặng 4.5kg – lá chắn bảo mệnh chứa bản gốc hồ sơ vụ án năm 2012 và báo cáo pháp y gốc chứng minh Thịnh ngoại phạm. Anh dùng trí nhớ ảnh chụp, đọc vanh vách quy định pháp luật bằng giọng nói đanh thép, lấn át cả tiếng sấm rền:


"Tôi là Luật sư Trần Quốc Minh, người bào chữa hợp pháp cho bị cáo Lê Văn Thịnh theo quyết định chỉ định số 142 của Đoàn Luật sư TP.HCM! Theo Điều 73 Bộ luật Tố tụng Hình sự, luật sư có quyền tiếp cận phòng xét xử và nộp tài liệu chứng cứ bổ sung trước giờ khai mạc phiên tòa ít nhất sáu mươi phút! Các anh đang cản trở hoạt động tư pháp hợp pháp!"


Tên bảo vệ nhìn vết máu trên áo Minh, cười khẩy: "Luật sư cái gì mà như ăn cướp thế kia? Chúng tôi nhận lệnh từ thư ký tòa Lê Văn Hải, hôm nay phiên xử đặc biệt nghiêm trọng, không có thẻ từ hành chính do văn phòng Chánh án cấp thì không ai được bước qua cổng này!"


Thế trận tưởng chừng như rơi vào bế tắc tột cùng khi bão lớn quật liên hồi vào rào sắt, thì một bóng người cao lớn, lịch lãm bước ra từ sảnh chính tòa án. Đó là Johnathan Vance, đại diện Tổ chức Quan sát Tư pháp Quốc tế. Ông mặc bộ vest xám tro sang trọng phẳng phiu, trên ngực cài chiếc huy hiệu ngoại giao nhỏ, tay cầm một chiếc máy ghi hình kỹ thuật số chuyên dụng đang hoạt động, có kết nối vệ tinh trực tiếp về Lãnh sự quán.


"Tôi là Johnathan Vance, quan sát viên quốc tế hợp pháp được Bộ Ngoại giao cấp phép giám sát phiên tòa sơ thẩm này," Vance nói bằng tiếng Việt chuẩn xác, giọng lạnh lùng và chuyên nghiệp. "Tôi đang ghi hình trực tiếp toàn bộ hành vi chặn cửa luật sư bào chữa của các anh. Nếu trong vòng ba mươi giây nữa, luật sư Trần Quốc Minh và bị cáo Lê Văn Thịnh không được vào sảnh tòa án, hành vi vi phạm nhân quyền và quy trình tố tụng này sẽ lập tức được gửi thẳng về Ủy ban Tư pháp Quốc tế."


Sự hiện diện ngoại giao đầy quyền lực của Vance như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự hách dịch của đám bảo vệ bẩn. Chúng nhìn nhau đầy e dè, rồi nhìn về phía chiếc máy quay đang chớp đèn đỏ của Vance. Tên đội trưởng bảo vệ Thiết từ trong phòng trực bước ra, vội vã khoát tay:


"Hiểu lầm! Tất cả là hiểu lầm! Cho luật sư và bị cáo vào phòng chờ hành chính!"


Cổng sắt mở ra. Minh dìu Thịnh bước qua khe cửa hẹp, dòng nước bão dội sau lưng như muốn đẩy họ vào sâu hơn trong miệng cọp. Sảnh chính của Tòa án Nhân dân Quận 1 hiện ra uy nghiêm với những hàng cột đá cẩm thạch cao vút thời Pháp thuộc, sàn gạch hoa văn cổ điển bóng loáng tương phản hoàn toàn với vẻ rách rưới, loang lổ máu và bùn đất của Minh và Thịnh.


Tuy nhiên, sự uy nghiêm đạo mạo ấy không che giấu được bầu không khí ngột ngạt, thối nát bên trong quy trình hành chính đang chờ đợi họ.


Minh đặt Thịnh ngồi xuống chiếc ghế gỗ dài ở phòng chờ, rồi đi thẳng về phía quầy tiếp nhận hồ sơ hành chính của văn phòng thư ký tòa. Đứng sau tấm kính giao dịch dày cộp là Lê Văn Hải – thư ký tư pháp của Thẩm phán tối cao Nguyễn Vĩnh, đồng thời là kẻ gác cổng hành chính khó chịu nhất của phe phản diện. Hải mặc bộ đồng phục thư ký tòa án phẳng phiu nhưng xộc xệch vạt áo, gương mặt gầy nhom, đôi mắt ti hí luôn nhìn lén lút qua gọng kính cận dày. Gã đang nhẩn nha lật giở một vài tờ giấy, cố tình không ngước mắt lên nhìn Minh dù anh đã đứng đối diện.


Minh gõ mạnh tay phải xuống mặt bàn gỗ trước quầy tiếp nhận:


"Thư ký Lê Văn Hải. Tôi yêu cầu nộp bổ sung danh mục chứng cứ mới cho hồ sơ bào chữa vụ án Lê Văn Thịnh, bao gồm bản sao báo cáo khám nghiệm tử thi gốc và bản tuyên thệ của nhân chứng Trương Mỹ Hạnh."


Hải lúc này mới uể oải ngẩng đầu lên, đẩy nhẹ gọng kính cận, nhìn vết máu khô trên trán Minh bằng nụ cười khinh bỉ:


"Ồ, Luật sư Trần Quốc Minh đấy à? Trông anh giống một kẻ vừa trốn chạy khỏi một vụ ẩu đả giang hồ hơn là một người cầm cân nảy mực đấy. Rất tiếc, theo quy chế hành chính nội bộ của Tòa án sơ thẩm Quận 1, mọi tài liệu, chứng cứ bổ sung phải được nộp trước giờ khai mạc phiên tòa ít nhất hai mươi tư giờ để Hội đồng xét xử nghiên cứu. Bây giờ là bảy giờ mười lăm phút sáng, chỉ còn bốn mươi lăm phút nữa là phiên tòa bắt đầu. Hồ sơ của anh đã quá hạn nộp. Tôi từ chối tiếp nhận."


Cơn sốt nhẹ làm đầu óc Minh nóng bừng, nhưng lý trí pháp lý đỉnh cao của anh lập tức kích hoạt. Trí nhớ ảnh chụp của anh tái hiện lại chính xác từng dòng chữ, từng dấu phẩy của Bộ luật Tố tụng Hình sự hiện hành. Anh nghiêng người sát tấm kính, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép vang vọng khắp sảnh hành chính vắng lặng:


"Thư ký Lê Văn Hải, anh đang cố tình bẻ cong luật pháp để cản trở công lý. Theo khoản 2 Điều 291 Bộ luật Tố tụng Hình sự năm 2015, tại phiên tòa, luật sư bào chữa và bị cáo có quyền đưa ra chứng cứ, tài liệu mới mà không bị giới hạn bởi thời hạn nộp trước hai mươi tư giờ nếu chứng cứ đó có tầm ảnh hưởng quyết định đến việc xác định sự thật khách quan của vụ án! Bản báo cáo pháp y gốc này chứng minh nạn nhân Trần Quốc Hùng đã tử vong trước khi bị cáo Thịnh bước vào hiện trường mười lăm phút! Đây là chứng cứ ngoại phạm tuyệt đối! Anh từ chối tiếp nhận nghĩa là anh đang trực tiếp vi phạm Điều 371 Bộ luật Hình sự về tội cố ý làm sai lệch hồ sơ vụ án!"


Gương mặt gầy nhom của Hải biến sắc trong một tích tắc, đôi mắt ti hí của gã giật giật đầy lo ngại. Nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ trơ tráo, khẽ dựa lưng vào ghế, gõ gõ con dấu tiếp nhận xuống mặt bàn gỗ:


"Luật sư Minh, anh đừng dùng điều luật ra để dọa tôi. Quy trình hành chính ở đây do chúng tôi quản lý. Muốn áp dụng điều khoản khẩn cấp đó, anh phải có văn bản phê duyệt trực tiếp của Thẩm phán chủ tọa phiên tòa hoặc Chánh án Nguyễn Văn Thành. Không có chữ ký của sếp, tôi không thể tự ý đóng dấu tiếp nhận chứng cứ của một kẻ đang bị nghi ngờ có quan hệ với thế giới ngầm như anh."


"Tôi yêu cầu gặp trực tiếp Chánh án Nguyễn Văn Thành ngay bây giờ," Minh dứt khoát nói.


"Chánh án bận họp kín chuẩn bị phiên tòa rồi, không tiếp khách không hẹn trước," Hải cười khẩy, tay đẩy tập hồ sơ của Minh trả lại qua khe kính.


Minh quay người định tiến về phía cầu thang dẫn lên phòng làm việc của Chánh án Thành ở tầng hai, nhưng ngay lập tức, ba nhân viên bảo vệ tư pháp của Thiết đã di chuyển áp sát, chắn ngang lối đi bằng những thân hình hộ pháp bọc trong đồng phục xanh sẫm. Một tên đặt tay lên báng dùi cui điện, ánh mắt đe dọa lạnh lùng.


"Luật sư Minh, đề nghị anh tuân thủ trật tự tòa án. Nếu anh cố tình gây rối tại khu vực hành chính, chúng tôi buộc phải cưỡng chế anh ra ngoài," Thiết lên tiếng từ phía sau, giọng khàn đặc đầy sát khí.


Minh đứng im giữa sảnh tòa án cổ kính. Bả vai trái rỉ máu bắt đầu làm ướt sũng một mảng lớn áo vest đen, cơ thể anh run lên nhẹ vì lạnh và mất máu. Anh biết mình chỉ là một luật sư tranh tụng sơ cấp đơn độc, không thể dùng bạo lực để đột phá bức tường hành chính bẩn thỉu được bảo kê bởi Thẩm phán tối cao Nguyễn Vĩnh. Việc tranh cãi dông dài hay xô xát với bảo vệ lúc này chỉ giúp chúng có lý do hợp pháp để trục xuất anh khỏi tòa án, tước bỏ cơ hội bào chữa duy nhất cho Thịnh.


Anh quay lại nhìn Johnathan Vance đang đứng quan sát im lặng từ xa. Ánh mắt hai người giao nhau. Minh khẽ chỉ tay về phía chiếc máy quay của Vance, rồi quay lại nhìn Lê Văn Hải:


"Thư ký Hải, đại diện Tổ chức Quan sát Tư pháp Quốc tế đang ghi hình trực tiếp cuộc đối thoại này. Thẻ quan sát viên của ông Johnathan Vance do Bộ Ngoại giao cấp cho phép ông ấy giám sát toàn bộ quy trình hành chính tiền xét xử. Nếu anh từ chối nhận hồ sơ mà không đưa ra được văn bản từ chối có đóng dấu và ký tên của chính anh, hành vi này sẽ được coi là sự can thiệp bất hợp pháp của nhân viên tòa án vào quyền bào chữa của bị cáo. Lãnh sự quán Mỹ sẽ yêu cầu một cuộc giải trình trực tiếp từ Chánh án tối cao Nguyễn Vĩnh về tính độc lập của phiên tòa này."


Johnathan Vance bước lên ba bước, bước chân của ông gõ nhịp dứt khoát trên sàn gạch. Ông đưa chiếc thẻ quan sát viên quốc tế bằng nhựa cứng có dán tem bảo mật màu vàng sát vào tấm kính giao dịch của Hải, chiếc máy quay trên tay trái vẫn hướng thẳng vào khuôn mặt đang toát mồ hôi hột của gã thư ký bẩn:


"Thư ký Lê Văn Hải, tôi yêu cầu anh giải thích quy trình từ chối tiếp nhận chứng cứ này bằng văn bản hành chính ngay bây giờ. Tôi sẽ đính kèm biên bản này vào báo cáo giám sát nhân quyền gửi về Ủy ban Tư pháp Quốc tế vào chiều nay."


Sức ép ngoại giao khổng lồ từ Vance như một chiếc thòng lọng vô hình siết chặt lấy cổ Lê Văn Hải. Gã thư ký bẩn hiểu rõ, nếu để xảy ra một vụ bê bối ngoại giao chính trị ngay trước giờ khai mạc phiên tòa sơ thẩm, Nguyễn Vĩnh sẽ không ngần ngại vứt bỏ gã như một quân cờ tốt thí để bảo toàn danh tiếng của Hội Đồng Xám. Trán Hải lấm tấm những giọt mồ hôi hột, gã nuốt nước bọt cái ực, bàn tay cầm con dấu run rẩy nhẹ.


"Tôi... tôi chỉ làm theo quy trình thôi mà," Hải lẩm bẩm, giọng mất đi vẻ hách dịch ban đầu. Gã giật lấy tập hồ sơ chứng cứ bổ sung từ tay Minh qua khe kính, mở ra xem lướt qua danh mục tài liệu.


Minh nén cơn đau vai, dùng trí nhớ ảnh chụp quan sát kỹ từng cử động của Hải. Anh nhìn thấy Hải lén dùng chiếc điện thoại di động đặt dưới gầm bàn chụp lại toàn bộ danh mục tài liệu chứng cứ mới của Minh – bao gồm tên nhân chứng Trương Mỹ Hạnh và bản sao báo cáo pháp y của bác sĩ Trí – trước khi gã đặt tập hồ sơ xuống dưới con dấu.


Minh biết mình đã phải trả một cái giá đắt: danh mục quân bài tẩy tối thượng của anh đã bị lộ hoàn toàn trước Nguyễn Vĩnh ngay trước khi phiên tòa bắt đầu. Nhưng lúc này, đó là cái giá bắt buộc phải trả để đưa được Thịnh vào phòng xử án hợp pháp.


*Cộp!*


Tiếng con dấu tiếp nhận bằng đồng nặng nề nện xuống mặt giấy tờ tuyên bố nộp hồ sơ bào chữa thành công vang lên khô khốc trong sảnh hành chính ngột ngạt. Hải ký loẹt xoẹt vào biên bản giao nhận, rồi đẩy một bản sao lại cho Minh.


Minh đưa tay nhận lấy bản sao có đóng dấu đỏ chót. Nhưng ngay khi anh vừa định quay người bước đi, Lê Văn Hải khẽ rướn người sát khe kính, nụ cười nham hiểm hiện rõ nơi khóe miệng quắt tai dơi của gã. Gã nói bằng một tông giọng cực thấp, chỉ đủ cho hai người nghe thấy:


"Hồ sơ được nhận rồi đấy, Luật sư Minh. Chúc mừng anh đã vượt qua được cửa ải hành chính của tôi. Nhưng tôi khuyên anh nên chuẩn bị sẵn bài điếu văn cho bị cáo của mình đi... Hồ sơ thì được nhận, nhưng liệu bị cáo của anh có sống nổi qua giờ nghị án để nghe anh tranh tụng hay không, thì tôi không chắc chắn đâu. Băng Hắc Hổ không thích những kẻ biết quá nhiều sống sót rời khỏi Quận 1 này đâu."


Lời đe dọa lạnh lùng của Hải găm thẳng vào lồng ngực Minh như một luồng gió độc. Minh không trả lời, anh chỉ im lặng chỉnh lại gọng kính cận, siết chặt chiếc cặp táp da gia cố thép trong tay. Anh quay lại nhìn Thịnh đang ngồi lầm lì ở phòng chờ, ánh mắt gã cựu giang hồ hướng về phía anh như tìm kiếm một sinh lộ giữa bóng tối bao trùm.


Ải hành chính đã tạm thời vượt qua nhờ lá chắn ngoại giao của Johnathan Vance, nhưng Minh biết, áp lực chiến thuật thực sự chỉ mới bắt đầu. Phiên tòa sơ thẩm đẫm máu chuẩn bị khai mạc, và tính mạng của Thịnh đang bị đếm ngược từng phút dưới sự dòm ngó của những họng súng đen ngòm đang mật phục xung quanh Tòa tháp tư pháp sơ thẩm Quận 1.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!