Hành Trình Điểm Mù
Cơn bão số 3 không có dấu hiệu suy giảm khi rạng sáng dần gõ cửa Sài Gòn. Những dải mây đen kịt, nặng trĩu nước như sà sát xuống những rặng cây dầu cổ thụ dọc tuyến đường Nguyễn Đình Chiểu và Điện Biên Phủ. Nước mưa xối xả tuôn thành dòng thác đổ dọc theo các mái tôn cũ kỹ của cư xá, tràn xuống lòng đường nhựa tạo thành những vũng nước đục ngầu, sủi bọt trắng xóa. Gió quật liên hồi vào lớp kính chắn gió của chiếc Toyota Crown đời 1998 màu xanh rêu sẫm – chiếc taxi công nghệ đã được tháo bỏ hoàn toàn thiết bị định vị GPS chính hãng của Trần Văn Nam.
Ngồi ở băng ghế sau, Trần Quốc Minh ép chặt bả vai trái vào thành ghế da sờn rách để hạn chế tối đa sự rung lắc của chiếc xe. Cơn sốt nhẹ từ đêm qua vẫn âm ỉ đốt cháy huyết quản anh, khiến hai bên thái dương giật lên từng hồi đau nhói. Lớp keo dán sinh học dã chiến mà Chiến xịt lên bả vai trái trước đó đang căng ra dưới lớp áo sơ mi trắng tinh khôi, tạo cảm giác rát bỏng như bị một thanh sắt nung áp chặt vào da thịt. Cánh tay trái của anh gần như tê dại, mất đi hai mươi phần trăm khả năng vận động cơ học. Mỗi khi chiếc xe vấp phải một ổ gà ngập nước, Minh lại phải cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ, bàn tay phải vô thức siết chặt quai xách của chiếc cặp táp da Samsonite nặng trĩu 4.5kg đặt trên đùi.
Bên cạnh anh, Lê Văn Thịnh ngồi im lìm như một pho tượng đá rỉ sét. Bộ quần áo tù nhân rách rưới đã được thay bằng một chiếc áo khoác gió sẫm màu rộng thùng thình mà Chiến chuẩn bị sẵn. Gương mặt gã cựu giang hồ hoàn lương hốc hác, chằng chịt vết sẹo bến bãi, đôi mắt ti hí dán chặt vào những vệt nước loang lổ trên kính cửa sổ. Sau biến cố khay cơm nhiễm độc xyanua dưới hầm giam và cuộc giải cứu Khánh Linh nghẹt thở đêm qua, Thịnh không còn nhìn Minh bằng ánh mắt thù hằn của một kẻ nghĩ mình bị lợi dụng nữa. Sự lỳ lợm thường ngày của gã giờ đây được thay thế bằng một sự cảnh giác tột độ.
"Luật sư," Thịnh khẽ lên tiếng, giọng khản đặc như có cát nghẹn ở cổ họng. "Thằng bé Bo... con tôi... nó thực sự an toàn chứ?"
Minh không quay đầu lại, ánh mắt anh vẫn hướng về phía trước, phản chiếu qua gọng kính titan mảnh dưới ánh sáng tù mù của mặt táp-lô xe: "Em họ tôi, Trần Minh Anh, đã đưa cháu Bo và vợ cũ của anh rời khỏi Quận 7 từ ba tiếng trước. Hiện tại họ đang ở mái ấm tình thương Quận 12 dưới sự bảo vệ của bà Thanh. Nơi đó thuộc quản lý của tổ chức tôn giáo có uy tín lớn, người của Nguyễn Vĩnh hay băng Hắc Hổ không dám công khai nổ súng đột nhập phá hoại đâu. Việc của anh bây giờ là giữ im lặng tuyệt đối cho đến khi bước vào phòng xử án."
Thịnh nuốt nước bọt, lồng ngực phập phồng thở dốc dưới lớp áo khoác rộng: "Tôi hiểu. Tôi sẽ im lặng. Nhưng bọn chúng... bọn chúng có súng. Nguyễn Vĩnh sẽ không để tôi bước lên bục khai báo đâu."
"Tôi biết," Minh trả lời, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép như một phán quyết không thể lay chuyển. "Vì vậy hôm nay chúng ta không đi đường thẳng."
Từ kính chiếu hậu phía sau, chiếc Ford Ranger màu xám tro của Vũ Đình Chiến vẫn lầm lũi bám đuôi ở khoảng cách an toàn năm mươi mét. Phần đầu chiếc Ranger bị móp méo nặng nề, cản trước bằng thép carbon biến dạng hoàn toàn sau cú húc văng xe máy của giang hồ Hắc Hổ đêm qua. Từ dưới gầm xe, những giọt nước làm mát rò rỉ liên tục bị gió bão thổi tạt thành những vệt sương mù nhạt nhòa dưới gầm máy. Chiến giữ chặt vô-lăng bằng cả hai tay, đôi mắt một mí sắc lẹm không ngừng quét qua các ngõ hẻm hai bên đường. Gã cựu cảnh sát đặc nhiệm hiểu rõ hơn ai hết: khoảng cách hai cây số từ cửa ngõ Quận 3 dẫn đến Tòa án Nhân dân Quận 1 lúc này là một bãi mìn chiến thuật thực sự.
*Bíp... Bíp...*
Tiếng tín hiệu vô tuyến từ chiếc điện thoại mã hóa vệ tinh Thuraya đặt trong hộc chứa đồ phía trước vang lên cắt ngang bầu không khí ngột ngạt. Nam, người tài xế taxi công nghệ có dáng người nhỏ con và gương mặt lanh lợi, lập tức bấm nút kết nối rảnh tay. Giọng nói dồn dập, đứt quãng của Lâm 'Hacker' vang lên qua loa thoại, kèm theo tiếng gõ bàn phím lạch cạch liên hồi:
"Anh Minh! Nghe rõ không? Hệ thống giám sát đô thị của Công an Thành phố tại khu vực trung tâm đang có biến động bất thường. Thượng úy Nguyễn Văn Đạt cùng ba xe tuần tra bán tải của cảnh sát bẩn vừa thiết lập một chốt chặn kiểm tra hành chính ngầm ngay tại đầu đường Điện Biên Phủ, hướng rẽ vào Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Có ít nhất sáu camera giao thông tại giao lộ này đã bị Tuấn Anh chiếm quyền điều khiển để quét nhận diện biển số xe thời gian thực. Nếu các anh đi thẳng qua đó, hệ thống sẽ phát cảnh báo đỏ trong vòng ba giây!"
Minh hơi nhổm người lên, áp sát tai về phía loa thoại: "Lâm, chốt chặn của Đạt có trang bị rào chắn thép cơ động không?"
"Có! Chúng dùng hai xe bán tải cảnh sát chặn ngang lòng đường, chỉ để lại một làn hẹp cho xe máy. Tất cả ô tô đi qua đều bị hạ kính kiểm tra nhân thân trực tiếp. Nguyễn Vĩnh đã ban bố lệnh truy nã nội bộ khẩn cấp dưới danh nghĩa chuyên án đặc biệt. Các anh không thể đột phá bằng vũ lực ở đó."
Minh im lặng trong hai giây, bộ não với trí nhớ ảnh chụp lập tức tái hiện lại toàn bộ sơ đồ phân bổ camera giám sát và các tuyến đường hẻm hóc của Quận 3 mà anh đã nghiên cứu từ cuốn bản đồ số của Lâm. Anh gõ gõ ngón tay phải lên chiếc cặp táp da, đưa ra quyết định chiến thuật ngay lập tức:
"Nam, áp dụng quy trình Hành trình điểm mù camera. Rẽ phải ngay vào hẻm 184 Nguyễn Đình Chiểu, luồn qua hệ thống hẻm xương cá thông ra đường Ngô Thời Nhiệm. Khu vực đó có ba điểm mù camera do các tán cây dầu cổ thụ che khuất tầm quét vệ tinh."
"Nhận lệnh, Luật sư! Trận này cứ để tôi," Nam dứt khoát trả lời. Đôi bàn tay gân guốc của gã tài xế kỳ cựu quay vô-lăng một vòng lớn. Chiếc Toyota Crown sầm sập bẻ lái, đuôi xe hơi trượt nhẹ trên vũng nước mưa trước khi lao thẳng vào con hẻm nhỏ hẹp chỉ vừa đủ chiều ngang một chiếc ô tô.
Bóng tối của con hẻm sâu nuốt chửng lấy chiếc xe. Hai bên vách tường gạch cũ kỹ rêu phong của những ngôi nhà cổ sát sườn như ép chặt lấy không gian. Nước mưa từ các máng xối trên cao dội thẳng xuống nóc xe rầm rầm như những loạt đạn giã chiến. Nam tắt hoàn toàn đèn pha chính, chỉ giữ lại cặp đèn sương mù màu vàng nhạt tù mù để tránh gây sự chú ý từ các cửa sổ nhà dân.
Chiếc Ford Ranger của Chiến cũng lặng lẽ lách vào sau bọc hậu. Qua kính chiếu hậu của Crown, Minh nhìn thấy chiếc bán tải của Chiến di chuyển nhịp nhàng như một lá chắn thép di động, sẵn sàng chặn đứng bất kỳ mối đe dọa nào từ phía sau.
"Lâm, tình hình camera ở hẻm thoát thế nào?" Minh khẽ hỏi qua bộ đàm.
"Tốt! Các anh đã biến mất khỏi hệ thống quét thời gian thực của Tuấn Anh. Nhưng hãy cẩn thận, lối ra Ngô Thời Nhiệm sát trường THCS Lê Quý Đôn có một camera hành chính của quận. Tôi đang cố gắng thực hiện đòn tấn công từ chối dịch vụ (DDoS) cục bộ để làm treo khung hình camera đó trong vòng bốn mươi lăm giây. Khi tôi đếm ngược đến không, Nam phải vọt xe ra ngay!"
"Tôi sẵn sàng rồi," Nam gầm nhẹ, chân phải rà nhẹ trên chân ga, cảm nhận độ nhạy của khối động cơ sáu xi-lanh thẳng hàng cũ kỹ nhưng được bảo dưỡng hoàn hảo.
"Ba... hai... một... Chạy!" Giọng Lâm đanh gọn vang lên.
Chiếc Crown vọt ra khỏi miệng hẻm Ngô Thời Nhiệm, bánh xe nghiến mạnh lên vũng nước tạo thành hai dải sóng nước bắn cao sang hai bên vỉa hè. Đúng bốn mươi lăm giây vàng ngọc trôi qua, chiếc xe đã lướt qua điểm mù của camera hành chính quận một cách hoàn hảo, hướng thẳng về phía khu vực hồ Con Rùa.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
"Anh Minh! Có đuôi!" Giọng Huy 'Cận' – phụ tá kỹ thuật của Lâm phụ trách giám sát sóng vô tuyến – đột ngột hét lên qua tần số ngắn. "Hai chiếc xe máy Exciter không biển số của giang hồ Hắc Hổ vừa vọt ra từ hẻm hông đường Trần Quốc Thảo. Chúng đang bám sát đuôi xe của anh Chiến ở khoảng cách ba mươi mét. Chúng không bật đèn xe, nhưng tôi quét được tần số bộ đàm nội bộ của chúng đang liên lạc liên tục!"
Minh siết chặt quai cặp táp, bả vai trái đau nhói lên một cơn co rút mạnh do phản xạ căng thẳng: "Chiến, anh nghe rõ chứ?"
"Nghe rõ," tiếng Chiến vang lên qua bộ đàm, giọng gã lạnh tanh, không một chút gợn sóng. "Hai con chuột nhắt Quận 4. Chúng nghĩ bão giông thế này là sân chơi của chúng. Nam, cứ giữ nguyên tốc độ và lộ trình hướng về phía Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Để tôi dọn dẹp bọc hậu."
Qua kính chiếu hậu, Minh nhìn thấy hai bóng đen mặc áo mưa cánh dơi màu đen, đầu đội mũ bảo hiểm trùm kín mặt, đang lạng lách điên cuồng trên mặt đường nhựa sũng nước. Tên ngồi sau chiếc Exciter đi đầu thò tay vào vạt áo mưa, rút ra một thanh tuýp sắt bọc xích dài gần một mét, sẵn sàng vung lên đập vỡ kính chắn gió phía sau chiếc Crown nếu chúng tiếp cận được.
Chiến không để điều đó xảy ra.
Gã cựu cảnh sát đặc nhiệm nhấp nhẹ phanh, để chiếc Ranger móp đầu lùi lại sát đuôi xe taxi của Nam, khóa chặt làn đường hẹp của con phố Ngô Thời Nhiệm một chiều. Một tên giang hồ tăng ga định vượt lên từ phía bên hông trái, nơi khoảng trống sát vỉa hè chỉ rộng chưa đầy một mét rưỡi.
Chiến đánh lái gấp sang trái.
*Rầm!*
Hông xe bán tải Ranger nặng nề ép chặt chiếc Exciter vào vách tường gạch của một biệt thự cổ. Tiếng kim loại nghiến vào bê tông rít lên chói tai, tạo thành một dải tia lửa xanh đỏ rực rỡ giữa màn mưa bong bóng. Chiếc xe máy mất trọng tâm, trượt ngã xuống lòng đường, kéo lê tên cầm lái dưới gầm một chiếc ô tô đang đỗ sát lề. Tên ngồi sau bị hất văng lên bồn hoa vỉa hè, nằm bất động.
Chiếc Exciter thứ hai hoảng sợ, lập tức bóp phanh lùi lại phía sau, không dám áp sát chiếc Ranger bọc thép của Chiến nữa.
"Một tên đã bị loại," Chiến khàn giọng báo cáo qua bộ đàm. "Tên còn lại đang giữ khoảng cách để báo tọa độ. Nam, tăng tốc lên! Chúng ta sắp vào giao lộ Nam Kỳ Khởi Nghĩa rồi!"
Minh đưa tay vào túi áo ngực, những ngón tay chạm vào bề mặt kim loại mát lạnh của chiếc huy hiệu công lý của cha. Cơn đau từ bả vai trái và cơn sốt nhẹ khiến tầm nhìn của anh đôi lúc bị nhòe đi dưới ánh đèn đường vàng vọt, nhưng lý trí của một luật sư tranh tụng buộc anh phải giữ sự tỉnh táo tuyệt đối. Anh quay sang nhìn Thịnh:
"Thịnh, khi bước vào sảnh tòa án, kiểm sát viên Long sẽ dùng mọi thủ đoạn tâm lý để ép anh thừa nhận biên bản tự thú cũ do cảnh sát bẩn của Đạt lập. Anh chỉ cần nói đúng một câu: 'Tôi giữ quyền im lặng cho đến khi luật sư của tôi trình bày vật chứng'. Anh có làm được không?"
Thịnh nhìn thẳng vào mắt Minh, vết sẹo dài trên má gã giật giật liên hồi: "Tôi làm được. Mạng của tôi và con Bo đã giao cho anh rồi, Luật sư."
Chiếc Crown lướt nhanh qua khu vực hồ Con Rùa, hướng thẳng về phía giao lộ Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Nguyễn Du. Tòa án Nhân dân Quận 1 với kiến trúc cổ kính thời Pháp thuộc chỉ còn cách họ chưa đầy ba trăm mét. Ánh đèn neon trắng từ sảnh tòa án hắt ra nhạt nhòa trong màn mưa bão trắng xóa, trông như một pháo đài cô độc giữa lòng thành phố đang chìm trong bóng tối tham nhũng.
"Lâm, báo cáo tình hình cổng chính tòa án!" Minh ra lệnh khẩn cấp.
"Anh Minh! Sóng vô tuyến quanh khu vực tòa án đang bị nhiễu cục bộ cực kỳ mạnh!" Giọng Lâm Hacker đột ngột bị rè đi bởi những tiếng rít chói tai của tần số nhiễu. "Tôi đang mất dần kết nối với hệ thống camera an ninh nội bộ của tòa... Có kẻ đang sử dụng thiết bị phá sóng quân sự tầm ngắn... Hãy cẩn..."
Tín hiệu từ bộ đàm hoàn toàn bị cắt đứt thành những tiếng xè xè vô nghĩa.
Minh lập tức rút chiếc điện thoại vệ tinh Thuraya, cố gắng thiết lập cuộc gọi khẩn cấp đến số máy cá nhân của Chánh án Nguyễn Văn Thành để yêu cầu lực lượng cảnh sát tư pháp hỗ trợ an ninh vòng ngoài. Nhưng màn hình điện thoại vệ tinh chỉ hiện lên dòng chữ đỏ chót lạnh lùng: *No Signal* (Không có tín hiệu).
"Vùng mù thông tin," Minh lẩm bẩm, thắt lưng da co rút lại. "Nguyễn Tuấn Anh đã thiết lập chốt chặn phá sóng xung quanh tòa án. Chúng muốn cô lập chúng ta hoàn toàn trước khi ra tay."
"Anh Minh! Cẩn thận phía trước!" Nam hét lên, hai bàn chân gã đạp lút phanh.
Từ phía ngã tư Nguyễn Du khuất tầm nhìn bởi những tán cây dầu lớn, một chiếc xe tải chở hàng bẩn loại 2.5 tấn, hoàn toàn không bật đèn pha và không có biển số, bất ngờ lao vút ra như một con quái vật thép hung hãn từ bóng tối bão giông.
Khối thép khổng lồ tăng tốc điên cuồng, hướng thẳng vào hông bên trái của chiếc Toyota Crown.
"Tránh ra!" Chiến hét lên qua bộ đàm vô vọng.
Nam điên cuồng bẻ lái sang phải để tránh cú đâm trực diện chí mạng vào khoang hành khách. Chiếc Crown xoay ngang trên mặt đường trơn trượt như một chiếc lá tre giữa dòng nước lũ.
*UỲNH!*
Cú va đập cơ học khủng khiếp nổ ra ngay tại giao lộ cách cổng Tòa án Nhân dân Quận 1 đúng hai trăm mét.
Mũi chiếc xe tải chở hàng bẩn đập mạnh vào phần đuôi và hông sau bên trái của chiếc Crown. Lực tác động vật lý cực đại xé toạc lớp tôn thép cũ kỹ của chiếc sedan đời 1998, tiếng kính cường lực vỡ vụn bắn tung tóe thành hàng ngàn mảnh vụn li ti như những hạt mưa thủy tinh dưới ánh đèn đường. Chiếc Crown bị hất văng xoay vòng hai vòng trên mặt đường nhựa, trước khi đập mạnh phần hông vào gốc cây dầu cổ thụ sát vỉa hè dừng lại.
Trong khoang xe nát bét ngập búa xua mùi khói khét của túi khí nổ và mùi xăng rò rỉ, Minh bị hất văng mạnh sang bên phải. Bả vai trái bị chấn thương của anh va đập trực diện vào thành cửa xe bên phải, tạo ra một cơn đau buốt thấu tận tâm can. Những mũi khâu dã chiến dán keo sinh học bục ra hoàn toàn, dòng máu đỏ tươi xối xả tuôn ra, nhuộm đỏ thẫm vạt áo sơ mi trắng tinh khôi dưới lớp áo vest đen phẳng phiu. Đầu óc anh quay cuồng, tầm nhìn nhòe đi dưới những vệt máu rỉ ra từ vết rách trên trán do mảnh kính vỡ găm trúng.
Bên cạnh anh, Lê Văn Thịnh bị kẹt chân dưới hàng ghế trước bị sập, gã đang rên rỉ đau đớn nhưng tay vẫn ôm chặt lấy đầu bảo vệ tính mạng.
Phía sau, chiếc Ford Ranger của Chiến phanh gấp rít lên chói tai trên mặt đường nhựa, Chiến giật cửa xe lao xuống giữa màn mưa bão, tay đã đặt sẵn vào báng khẩu Glock 19 giấu dưới vạt áo khoác.
Từ cabin chiếc xe tải không biển số, hai bóng đen mặc áo mưa kín mít, tay lăm lăm hai thanh mã tấu sáng loáng bước xuống, hướng thẳng về phía xác chiếc Crown nát bét.
Minh cắn chặt môi đến bật máu để giữ sự tỉnh táo cuối cùng. Anh siết chặt chiếc cặp táp da gia cố thép Samsonite bằng bàn tay phải còn lành lặn, dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa xe bên phải đang bị kẹt để mở ra một sinh lộ thoát thân khẩn cấp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!