Tối Hậu Thư Trước Giờ G
Hơi lạnh buốt từ những khay thép chứa tử thi dưới tầng hầm thứ hai của Bệnh viện Quận 1 vẫn như còn bám chặt lấy da thịt Trần Quốc Minh khi anh bước ra khỏi khoang thang máy rỉ sét. Cơn bão số 3 ngoài kia dường như đã đạt đến đỉnh điểm của sự cuồng nộ. Tiếng gió rít qua những khe hở bê tông của tòa nhà vọng xuống hành lang sâu hun hút, nghe như tiếng gầm rú của một loài thú dữ đang săn mồi trong đêm đen.
Bả vai trái của Minh nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Vết rách sâu do mảnh kính vỡ từ vụ hỏa hoạn ở văn phòng luật Quốc Minh trước đó đã bục chỉ hoàn toàn, dòng máu ấm nóng rỉ ra, thấm đẫm lớp vải sơ mi trắng nát bét bên dưới chiếc áo vest đen phẳng phiu. Khớp vai bị tổn thương nặng nề khiến cánh tay trái của anh gần như mất đi hai mươi phần trăm khả năng vận động linh hoạt. Mỗi cử động nhỏ, dù chỉ là việc siết chặt ngón tay vào quai xách của chiếc cặp táp da Samsonite gia cố tấm thép carbon 3mm, cũng đủ khiến thái dương anh giật liên hồi vì đau đớn.
"Trụ được không, Luật sư?"
Vũ Đình Chiến đứng chờ sẵn ở góc khuất hành lang lối ra xe, vạt áo khoác gió sẫm màu của gã vẫn còn dính những vệt nước mưa sẫm màu. Đôi mắt một mí sắc lẹm của cựu cảnh sát đặc nhiệm quét nhanh qua vệt máu loang lổ trên ngực áo Minh, chân mày gã nhíu chặt lại đầy lo ngại.
"Vẫn nằm trong tầm kiểm soát," Minh khàn giọng trả lời, gương mặt góc cạnh cương nghị không lộ một chút dao động dưới ánh đèn halogen vàng vọt của bãi đỗ xe ngầm. "Mai Chi thế nào rồi?"
"Bác sĩ Khoa đã đưa cô bé vào phòng mổ số hai. Ca phẫu thuật ẩn danh đang được tiến hành. Khoa cam kết sẽ giữ lại chân trái cho Chi mà không để lại bất kỳ bệnh án điện tử nào trên hệ thống của bệnh viện để tránh tai mắt của Thượng úy Đạt. Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Long đã ra tối hậu thư, nghĩa là Nguyễn Vĩnh đã bắt đầu mất kiên nhẫn."
Minh siết chặt chiếc cặp táp nặng trĩu 4.5kg vào sát sườn phải. Bên trong đó, bản sao báo cáo khám nghiệm tử thi gốc của cha anh – cựu Chánh án Trần Quốc Hùng – đang nằm im lìm như một quả bom hẹn giờ pháp lý. Chứng cứ khoa học tối thượng chứng minh ông Hùng chết do ngạt thở mười lăm phút trước khi bị cáo Lê Văn Thịnh bước vào biệt thự cổ chính là vũ khí độc nhất giúp anh bẻ gãy cáo trạng buộc tội của Long vào phiên tòa sơ thẩm sáng mai. Nhưng Nguyễn Vĩnh là một con cáo già đầy quyền lực tư pháp, hắn sẽ không bao giờ để Minh bước vào phòng xử án một cách dễ dàng.
*Rung... Rung...*
Chiếc điện thoại di động thường của Minh đột ngột rung lên bần bật trong túi quần. Trên màn hình hiển thị một số điện thoại nội bộ quen thuộc: Ký túc xá Đại học Luật Quận 4.
Tim Minh thắt lại một nhịp. Anh nhanh chóng bấm nút nghe, áp điện thoại vào tai.
"Anh... Anh Minh ơi! Cứu em!"
Giọng nói của Trần Khánh Linh vang lên qua loa thoại, run rẩy, đứt quãng giữa những tiếng khóc nức nở và những tiếng va đập chát chúa từ phía đầu dây bên kia.
"Linh! Em đang ở đâu? Có chuyện gì xảy ra?" Minh lập tức căng người, giọng nói trầm ấm thường ngày của anh giờ đây lạnh buốt áp lực.
"Em đang trốn dưới gầm bàn phòng tự học ở tầng ba... Bọn họ... bọn họ đông lắm! Giang hồ cầm tuýp sắt và dao găm đang bao vây cổng chính ký túc xá. Chúng đập phá rào sắt, ném đá vỡ hết kính cửa sổ dưới tầng trệt. Chúng dán đầy tờ rơi bôi nhọ anh trên tường rào, hét lớn bắt em phải bước ra ngoài... Anh ơi, chúng đang đi lên các tầng lầu tìm em!"
Tiếng rầm rập của những bước chân dồn dập dội qua điện thoại, kèm theo tiếng gào thét thô tục của bọn giang hồ bến bãi Quận 4 dưới quyền Lý Bửu. Nguyễn Vĩnh đã thực hiện đòn tấn công bẩn thỉu nhất: dùng tính mạng của Khánh Linh để ép Minh phải giao nộp tập hồ sơ chạy án năm 2012 và bản báo cáo pháp y gốc trước giờ G.
"Linh, nghe anh nói rõ đây!" Minh giữ sự điềm tĩnh cực hạn, giọng nói đanh thép của anh truyền qua làn sóng vô tuyến như một điểm tựa tinh thần duy nhất cho cô em gái nhỏ. "Tuyệt đối không được bước ra ngoài cổng chính. Khóa chặt cửa phòng tự học từ bên trong, tắt toàn bộ đèn và giữ im lặng tuyệt đối. Anh sẽ đến đón em ngay lập tức. Tin anh!"
Cúp máy, Minh quay sang Chiến, ánh mắt anh rực lên một sát khí lạnh lùng chưa từng có: "Chiến, bọn Hắc Hổ đang vây ráp ký túc xá Đại học Luật để bắt cóc Linh. Chúng ta phải giải cứu con bé trước khi phiên tòa mở màn."
Chiến dứt khoát giật chốt khóa an toàn của khẩu Glock 19 giấu dưới vạt áo khoác, mắt gã hằn lên tia máu: "Xe bán tải của tôi đã được gia cố thép carbon ở phần đầu xe. Tôi sẽ lái. Nhưng chúng ta cần một người thông thạo ngõ ngách Quận 4 để phối hợp vòng ngoài."
Minh lập tức bấm điện thoại vệ tinh Thuraya liên lạc khẩn cấp với Trần Minh Anh – người anh họ dân quân tự vệ đang tuần tra gần khu vực Quận 4: "Minh Anh, bọn Hắc Hổ đang đột kích ký túc xá Đại học Luật tìm Linh. Cậu dùng xe máy độ húc cửa ngách phía sau, lẻn vào đón Linh ra ngay lập tức. Chiến và tôi sẽ bọc hậu bằng xe bán tải bọc thép ở giao lộ Hoàng Diệu."
"Nhận lệnh! Tôi cách đó hai con phố, sẽ tiếp cận cửa ngách trong vòng ba phút!" Giọng Minh Anh đanh gọn vang lên qua bộ đàm.
Chiếc Ford Ranger cũ kỹ của Chiến gầm rú lao vút ra khỏi bãi đỗ xe ngầm bệnh viện, lao thẳng vào màn mưa bão trắng xóa của đường phố Sài Gòn đêm muộn. Tiếng gạt nước rít lên liên tục trên kính chắn gió không kịp xóa đi những dòng nước xối xả dội xuống. Chiến đạp lút ga, chiếc xe bán tải nặng nề lạng lách qua các ngã tư tắt đèn tín hiệu, hướng thẳng về phía Quận 4.
Tại cổng ký túc xá Đại học Luật, bối cảnh hỗn loạn và ngột ngạt bao trùm dưới ánh đèn đường chập chờn bị mưa bão quật lắc lư. Hơn mười tên giang hồ Hắc Hổ mặt mũi bặm trợn, mặc áo mưa cánh dơi rách nát, tay lăm lăm tuýp sắt bọc xích và dao rựa đang điên cuồng đập phá rào chắn bảo vệ. Những viên đá hộc ném liên tiếp làm vỡ vụn các mảng kính sổ tầng trệt, tiếng la hét dâm ô của chúng vang dội cả một góc đường:
"Con em gái thằng luật sư phản bội đâu rồi? Bước ra đây không tao đốt sạch cái ký túc xá này!"
Khánh Linh co rúm người dưới gầm bàn phòng tự học tầng ba, hai tay ôm chặt lấy đầu, chiếc dây chuyền bạc có mặt hình chiếc cân công lý do cha tặng trước khi mất bị cô siết chặt trong lòng bàn tay đến rỉ máu. Tiếng bước chân rầm rập của bọn giang hồ đang gõ tuýp sắt dọc hành lang tầng hai chỉ cách cô một sàn bê tông mỏng. Cô định chạy ra cổng chính để bắt taxi thoát thân, nhưng qua khe cửa sổ, cô nhìn thấy hai tên sát thủ cầm dao găm sáng loáng đang đứng canh phòng nghiêm ngặt ngay sát cabin bảo vệ. Lực lượng an ninh ký túc xá hoàn toàn bị tê liệt trước sự hung hãn của băng đảng bến bãi.
*Rầm!*
Cửa ngách kỹ thuật phía sau ký túc xá – lối đi hẹp thông ra con hẻm nhỏ Quận 4 – bất ngờ bị húc bay bởi bánh trước của chiếc xe máy Honda Wave độ động cơ phân khối lớn của Trần Minh Anh. Sắc phục dân quân tự vệ của gã đẫm nước mưa, Minh Anh tắt đèn pha, luồn lách xe qua khoảng sân tối tăm đầy rác thải, lao thẳng vào lối cầu thang thoát hiểm phía sau.
"Linh! Chạy xuống đây mau!" Minh Anh hét lớn qua bộ đàm nội bộ.
Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, Linh lấy hết can đảm đẩy cửa phòng tự học, lao nhanh xuống cầu thang thoát hiểm trong bóng tối. Đúng lúc đó, hai tên giang hồ Hắc Hổ từ hành lang tầng hai phát hiện ra bóng dáng cô, chúng gầm lên:
"Nó kìa! Bắt lấy con nhỏ đó!"
Chúng điên cuồng lao xuống đuổi theo. Minh Anh dựng chân chống xe máy, rút chiếc gậy cao su tuần tra dân phòng đập mạnh vào quai hàm tên đi đầu, lực đánh thực tế khiến tên giang hồ ngã nhào xuống bậc thang đá mài. Gã nhanh chóng kéo Linh lên yên sau xe máy, rú ga cực mạnh vọt ra khỏi lối cửa ngách phía sau ngay khi những mảng kính vỡ rớt xuống rầm rầm sau lưng.
"Giữ chặt lấy tôi!" Minh Anh hét lên giữa tiếng mưa gầm rú.
Chiếc Wave độ vọt ra đường lớn Hoàng Diệu, nhưng ngay lập tức, tiếng động cơ hai thì của hai chiếc xe máy Exciter không biển số của giang hồ Hắc Hổ từ bóng tối hẻm hông rú lên đuổi sát nút. Chúng cầm tuýp sắt dài quét mạnh xuống mặt đường nhựa trơn trượt tạo ra những tia lửa xanh rợn người, khoảng cách giữa hai bên thu hẹp nhanh chóng từ ba mươi mét xuống còn chưa đầy mười mét.
Một tên giang hồ rướn người lên, vung chiếc tuýp sắt bọc xích định vụt thẳng vào đầu Khánh Linh từ phía sau. Linh hét lên kinh hoàng, nhắm chặt mắt chờ đợi cú va đập chí mạng.
*Đoàng! Rầm!*
Không phải tiếng súng nổ, mà là tiếng gầm rú của khối động cơ diesel 3.2L từ chiếc Ford Ranger bọc thép của Vũ Đình Chiến bất ngờ lao ra từ ngã tư đường Hoàng Diệu. Chiến đánh lái drift một góc chín mươi độ hoàn hảo trên mặt đường trơn trượt, dùng hông xe bán tải bọc thép nặng nề húc văng trực diện chiếc Exciter của hai tên giang hồ đi đầu.
Cú húc cơ học cực mạnh phát ra tiếng kim loại xé toạc rợn người. Chiếc xe máy của địch cùng hai tên giang hồ bị hất văng xa hơn mười mét, trượt dài trên mặt đường nhựa loang loãng nước trước khi đập mạnh vào dải phân cách bê tông nằm bất động. Phần đầu chiếc Ford Ranger của Chiến bị móp méo nặng nề, cản trước bằng thép carbon bị biến dạng hoàn toàn, những giọt nước làm mát động cơ rò rỉ bốc khói nghi ngút dưới màn mưa lạnh.
"Lên xe! Mau lên!"
Minh đẩy cửa phụ bước xuống giữa màn mưa bão xối xả. Gương mặt anh lạnh lùng, cánh tay trái ép chặt vào sườn để cố định khớp vai đang bục chỉ loang loãng máu. Anh dùng tay phải kéo mạnh Khánh Linh từ yên xe máy của Minh Anh vào trong cabin bọc thép an toàn.
"Anh Minh! Vai anh... máu nhiều quá!" Linh khóc nghẹn khi nhìn thấy vạt áo vest của anh trai đã đẫm một màu đỏ thẫm.
"Anh không sao. Minh Anh, cậu lái xe máy dẫn đường tránh camera giao thông bẩn của Đạt! Chiến, hướng thẳng về phía Quận 12!" Minh dứt khoát ra lệnh, đóng sập cửa cabin bọc thép.
Chiếc Ford Ranger móp méo đầu xe tiếp tục rú ga tăng tốc, lướt qua những con hẻm ngoằn ngoèo của Quận 4 và Quận 10 để né tránh mạng lưới camera giám sát đô thị đang bị Nguyễn Tuấn Anh thao túng. Sau hơn ba mươi phút rượt đuổi nghẹt thở dưới mưa giông, chiếc xe dừng lại trước cánh cổng sắt dày của một mái ấm tình thương nằm hẻo lánh sát rạch nước nhỏ phía sau Quận 12.
Lê Thị Thanh – trưởng mái ấm tình thương – đã đứng chờ sẵn dưới hiên che bạt. Nhìn thấy Khánh Linh hoảng loạn tâm lý cực độ, bà Thanh lập tức ôm lấy cô bé, đưa vào khu phòng giam biệt lập tôn giáo an toàn phía sau, nơi rào sắt được khóa chặt bằng ba ổ khóa cơ học dày cộp.
"Con bé sẽ an toàn ở đây, Luật sư Minh. Tổ chức tôn giáo của chúng tôi có uy tín lớn, giang hồ Hắc Hổ hay cảnh sát bẩn của Đạt cũng không dám công khai nổ súng đột nhập vào đây phá hoại đâu," bà Thanh kiên định nói, ánh mắt từ bi nhưng đầy cứng cỏi nhìn Minh.
Minh nhìn qua khe cửa sắt, thấy Khánh Linh đã tạm thời ổn định tâm lý dưới sự chăm sóc của bà Thanh. Anh khẽ thở ra một hơi dài, cơn sốt nhẹ do nhiễm trùng vết thương vai trái bắt đầu hành hạ cơ thể, khiến đầu óc anh có chút choáng váng. Nhưng thời gian không chờ đợi ai. Kim đồng hồ trên tay anh đã chỉ 4h30 sáng.
Chỉ còn chưa đầy bốn tiếng nữa là phiên tòa sơ thẩm đẫm máu chính thức khai mạc.
Minh quay trở lại cabin xe bán tải của Chiến. Anh cởi bỏ chiếc áo vest đen rách nát loang máu, mở chiếc cặp táp da Samsonite gia cố thép ra. Dưới ánh đèn pin led siêu sáng của Chiến, Minh cẩn thận lấy ra bộ vest đen dự phòng phẳng phiu thứ hai – bộ sắc phục luật sư tranh tụng cuối cùng mà cha anh từng tự tay là phẳng cho anh trước khi ông bị sát hại.
Minh cắn răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương, tự mình xịt một liều keo dán sinh học dã chiến bọc kín miệng vết rách vai trái để cầm máu tạm thời, rồi mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi vào. Anh cẩn thận cài chiếc huy hiệu công lý bằng đồng mạ vàng của cha lên túi áo ngực trái của áo vest đen phẳng phiu. Chiếc huy hiệu lấp lánh dưới ánh đèn pin led như một ngọn đuốc công lý nhỏ nhoi nhưng không thể dập tắt giữa đêm bão.
Chiến nhìn Minh chuẩn bị trang bị, gã khẽ thở dài, đưa cho Minh một chai nước lọc và hai viên thuốc giảm đau cực mạnh: "Lực lượng an ninh của chúng ta đã kiệt quệ hoàn toàn sau đêm nay. Chiếc Ranger bị hỏng bánh lái nhẹ, bả vai cậu thì rách nát. Ngày mai, trên vành móng ngựa sơ thẩm, cậu sẽ phải đối đầu trực diện với cả một mạng lưới bẩn của Nguyễn Vĩnh mà không có bất kỳ sự hỗ trợ vật lý nào từ tôi ở vòng trong phòng xử án."
Minh đón lấy chai nước, nuốt gọn hai viên thuốc giảm đau, ánh mắt anh sáng lạnh như hai lưỡi dao mổ pháp y phản chiếu qua gọng kính titan mảnh:
"Tôi không cần súng đạn của anh bên trong phòng xử án, Chiến. Vũ khí của tôi ngày mai là Bộ luật Tố tụng Hình sự và bản báo cáo pháp y gốc này. Tôi sẽ bắt Nguyễn Vĩnh và Phạm Khắc Long phải đối mặt với sự thật khoa học ngay trước bồi thẩm đoàn quốc tế."
Minh siết chặt quai xách chiếc cặp táp da gia cố thép nặng trĩu bằng bàn tay phải, bước chân dứt khoát đẩy cửa xe bước xuống mặt đường đất đỏ sũng nước của Quận 12.
Bên ngoài, cơn bão số 3 vẫn gầm rú điên cuồng, những tia sét lớn liên tục xé toạc bầu trời đen kịt của Quận 1, rọi sáng rực cả một vùng tháp tư pháp sơ thẩm uy nghiêm nhưng đầy rẫy bóng tối tham nhũng phía xa. Minh đứng thẳng người dưới màn mưa xối xả, vạt áo vest đen bay phần phật trong gió bão, ánh mắt rực lửa công lý hướng thẳng về phía tòa án sơ thẩm đang chờ đợi phiên xét xử đẫm máu chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!