Lời Thề Trên Vành Móng Ngựa
Mưa Sài Gòn vào những ngày cuối tháng Năm luôn mang theo cái không khí ngột ngạt đến khó tả. Nước mưa tuôn xối xả xuống những mái tôn rỉ sét của khu cư xá Thanh Đa, kéo theo hơi đất ẩm xộc lên, hòa lẫn với mùi khói nhang trầm nghi ngút phát ra từ nhà tang lễ Quận 3. Bên trong không gian sực nức mùi tử khí và hoa huệ trắng, tiếng tụng kinh trầm buồn phát ra từ chiếc máy phát nhạc cũ kỹ như càng xé rách thêm bầu không khí u uất đang bao trùm lên gia đình họ Trần Quốc.
Trần Quốc Minh đứng lặng im như một pho tượng đá bên cạnh linh cữu của cha mình – cựu Chánh án Tòa án Nhân dân tối cao Trần Quốc Hùng. Ở tuổi 28, Minh sở hữu vóc dáng cao gầy, gương mặt góc cạnh cương nghị nhưng đượm một nỗi u uất sâu thẳm sau cặp kính gọng titan mảnh. Bộ vest đen luật sư phẳng phiu ôm sát bờ vai rộng của anh, nhưng vạt áo bên trong đã được lót một lớp giáp Kevlar siêu mỏng – di vật duy nhất mà người cha cựu binh công binh để lại. Trên tay trái của Minh, chiếc cặp táp da Samsonite cũ kỹ được siết chặt. Ít ai biết rằng, bên trong lớp da bò sờn rách ấy là một tấm thép carbon dày 3mm do chính tay người cậu ruột Lê Văn Nghĩa gia công thủ công. Nó nặng trĩu, tì vào các đầu ngón tay Minh một lực ghì thực tế, như nhắc nhở anh về sức nặng của thứ công lý mà anh sắp sửa gánh vác.
Minh đang ở trạng thái của một tập sự tố tụng – xuất phát điểm đầy yếu thế trong giới luật sư thượng lưu đầy rẫy những mối quan hệ triệu đô của thành phố. Nhưng hôm nay, cái tên Trần Quốc Minh đã trở thành tâm điểm của mọi sự khinh miệt. Đơn giản là vì anh vừa ký vào lá đơn tiếp nhận bào chữa khẩn cấp cho Lê Văn Thịnh – gã cựu giang hồ hoàn lương đang bị tạm giam với cáo buộc sát hại dã man ông Trần Quốc Hùng ngay tại biệt thự cổ đường Phùng Khắc Khoan.
"Thằng phản nghịch!"
Một tiếng thét xé lòng vang lên cắt đứt tiếng tụng kinh. Chú ruột của Minh, ông Trần Quốc Dũng – một giáo viên trung học đã nghỉ hưu với mái tóc hoa râm xơ xác – lao thẳng về phía anh. Gương mặt ông Dũng đỏ gay, đôi mắt hằn lên những tia máu vì giận dữ và u uất. Trước khi Minh kịp phản ứng, ông Dũng đã vung tay lên.
'Chát!'
Cú tát trời giáng nổ ra ngay trước bàn thờ nghi ngút khói nhang. Lực đánh mạnh đến mức làm lệch chiếc kính gọng mảnh trên sống mũi Minh, để lại một vết lằn đỏ rực trên gò má cương nghị của anh. Cả nhà tang lễ lập tức im bặt. Những tiếng xì xào, bàn tán của giới luật sư và các cựu đồng nghiệp của ông Hùng đứng vòng ngoài rộ lên như ong vỡ tổ. Họ nhìn Minh bằng ánh mắt ghê tởm, như thể anh là một con thú hoang vừa cắn xé chính đồng loại của mình.
Minh không né tránh cú tát, cũng không hề đưa tay lên lau vệt máu rỉ ra nơi khóe miệng. Anh từ từ điều chỉnh lại gọng kính, đôi mắt sáng lạnh vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu dưới cơn mưa giông. Theo bản năng của một luật sư tranh tụng sơ cấp đang tự rèn luyện, ngón tay trỏ của Minh gõ nhẹ ba nhịp đều đặn lên quai xách bằng thép của chiếc cặp táp da – một thói quen tư duy logic giúp anh duy trì sự điềm tĩnh tột độ trước mọi áp lực vật lý và tâm lý.
"Chú Dũng, con hiểu sự phẫn nộ của chú," Minh lên tiếng, giọng nói trầm ấm, rõ ràng và có một tần số cộng hưởng áp lực kỳ lạ vang vọng khắp gian phòng. "Nhưng con là một luật sư. Và nhiệm vụ của con là không để bất kỳ ai bị kết án khi chưa có một quy trình tố tụng công bằng."
"Mày câm miệng lại!" Ông Dũng run rẩy chỉ thẳng vào mặt Minh, giọng nói nghẹn đặc vì bất lực. "Cha mày nằm kia! Ông ấy là một Chánh án liêm khiết cả đời! Còn mày... mày lại đi bảo vệ cho kẻ đã đâm chết cha mình? Mày có còn là người họ Trần Quốc nữa không? Từ hôm nay, tao tuyên bố từ mặt mày! Dòng họ này không có loại nghịch tử bán rẻ vong linh của cha để cầu danh vọng bẩn thỉu!"
Minh im lặng chịu đựng cơn thịnh nộ của người chú. Anh biết, mọi lời giải thích lúc này về kẽ hở thời gian tử vong 15 phút trong báo cáo pháp y sơ bộ, hay việc Lê Văn Thịnh bị gài bẫy bởi một thế lực ngầm vĩ mô đứng sau Thẩm phán tối cao Nguyễn Vĩnh, đều sẽ trở thành trò cười hoặc làm rò rỉ thông tin chiến thuật. Nếu anh không đứng ra bào chữa cho Thịnh, gã cựu giang hồ ấy chắc chắn sẽ bị thủ tiêu trong im lặng ngay tại nhà tạm giữ Quận 1, và chân tướng về cái chết của cha anh sẽ mãi mãi bị chôn vùi dưới gót giày của 'Hội Đồng Xám'.
Từ góc tối của nhà tang lễ, em gái của Minh – Trần Khánh Linh bước ra. Cô gái 22 tuổi, sinh viên năm cuối Đại học Luật, gương mặt nhỏ nhắn hốc hác vì nhiều đêm mất ngủ. Trên cổ Linh, chiếc dây chuyền bạc có mặt khắc hình chiếc cân công lý – món quà cuối cùng của người cha – khẽ đung đưa. Linh nhìn anh trai bằng đôi mắt sưng mọng nước mắt, giọng cô run rẩy nhưng chứa đựng một sự chất vấn đanh thép của một người học luật:
"Anh Minh... em đã cố gắng tin anh. Em đã im lặng khi bạn bè trên giảng đường dán tờ rơi bôi nhọ anh, khi dư luận chửi rủa anh là kẻ bào chữa cho quỷ dữ. Nhưng xin anh hãy nhìn vào di ảnh của ba đi! Ba dạy chúng ta phải bảo vệ công lý, chứ không phải dùng kẽ hở luật pháp để dung túng cho kẻ sát nhân! Tại sao lại là Lê Văn Thịnh? Tại sao anh lại phản bội ba?"
Giọt nước mắt của Khánh Linh rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo. Đó là cái giá tích lũy đầu tiên mà Minh phải trả – sự đổ vỡ hoàn toàn của niềm tin gia đình. Lồng ngực Minh thắt lại dưới lớp giáp Kevlar mỏng, cơn đau từ bả vai trái – nơi lưu giữ vết thương tâm lý về đêm xảy ra án mạng – nhói lên từng nhịp. Anh tiến lại gần Linh, đưa bàn tay gầy guộc định gạt đi giọt nước mắt trên má em gái, nhưng Linh đã lùi lại một bước, né tránh sự chạm vào của anh như né tránh một nguồn dịch bệnh.
Minh dừng tay giữa khoảng không. Anh hít một hơi sâu, phát âm từ cơ hoành để giữ cho tông giọng của mình không bị run rẩy:
"Linh, em là sinh viên luật. Em biết rõ điều 13 Bộ luật Tố tụng Hình sự: Không ai bị coi là có tội khi chưa có bản án kết tội của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật. Nếu ba còn sống, ba cũng sẽ không bao giờ chấp nhận một bản án bỏ túi được định đoạt sau những cánh cửa đóng kín của những kẻ chạy án. Anh nhận bào chữa cho Thịnh, không phải để dung túng tội ác, mà là để hoàn thành lời thề công lý tối thượng mà ba đã dạy anh. Anh sẽ tìm ra sự thật, dù cả thế giới này có quay lưng lại với anh."
Lời tuyên bố đanh thép, trầm ấm của Minh vang lên giữa tiếng sấm sét vừa rền rĩ bên ngoài cửa sổ nhà tang lễ. Ánh mắt anh rực lên một ngọn lửa ý chí bất khuất, khiến cả ông Dũng và Khánh Linh đều phải sững sờ trong giây lát. Đó không phải là giọng nói của một tập sự tố tụng nhút nhát, mà là bản lĩnh của một chiến binh sinh tồn đô thị đã sẵn sàng bước vào bóng tối.
Không đợi thêm bất kỳ phản ứng nào từ gia đình, Minh cúi đầu chào vong linh cha lần cuối, ôm chặt chiếc cặp táp da gia cố thép trước ngực và quay lưng bước thẳng ra phía cửa chính. Anh biết, trận chiến thực sự ngoài thực địa đang chờ đón anh ngay khi bước chân ra khỏi ranh giới của nhà tang lễ.
Cơn mưa giông ngoài đường lộ Quận 3 như một bức tường nước khổng lồ đổ ập xuống. Ngay tại cổng nghĩa trang và nhà tang lễ, hàng chục phóng viên báo chí bẩn, dưới sự giật dây truyền thông của blogger Trần Quốc Bảo, đã phục kích sẵn. Đèn flash từ các máy ảnh cơ lớn chớp nháy liên tục, tạo ra những luồng sáng trắng lóa mắt nhắm thẳng vào gương mặt Minh. Đám đông phóng viên vây ráp, xô đẩy nhau, chìa những chiếc micro đen ngòm sát vào mặt anh như những họng súng không tiếng động:
"Luật sư Minh! Có phải anh nhận tiền chạy án 50 tỷ từ băng Hắc Hổ để bào chữa cho kẻ giết cha mình không?"
"Anh nghĩ sao về việc Đoàn Luật sư đang xem xét tước thẻ hành nghề của anh vì vi phạm đạo đức nghiêm trọng?"
"Khánh Linh – em gái anh có đồng ý với quyết định phản bội gia tộc này của anh không?"
Sự dồn ép của đám đông tạo ra một áp lực xã hội cực hạn. Minh không hề nao núng. Anh sử dụng chiếc cặp táp da gia cố thép làm lá chắn vật lý, khéo léo nghiêng người để triệt tiêu các góc chen lấn của đám đông phóng viên. Áp dụng kỹ năng di chuyển điểm mù camera, Minh lách qua khe hẹp giữa hai phóng viên đang cố rướn người lên phía trước.
"Tôi trích dẫn Điều 31 Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam," Minh lạnh lùng lên tiếng, giọng nói đanh thép lấn át cả tiếng mưa bão. "Người bị buộc tội có quyền tự bào chữa hoặc nhờ luật sư bào chữa. Mọi câu hỏi mang tính chất quy kết tội danh khi chưa có phán quyết của tòa án đều vi phạm pháp luật về quyền con người. Mọi hành vi cản trở hoạt động nghề nghiệp của luật sư lúc này sẽ được tôi lập biên bản gửi trực tiếp lên Ban chủ nhiệm Đoàn Luật sư và cơ quan điều tra."
Sự am hiểu luật pháp sắc bén và thái độ cứng rắn của Minh lập tức làm chững lại đà lấn lướt của đám đông phóng viên bẩn. Minh tận dụng khoảng trống 3 giây vàng ngọc đó để bước nhanh ra phía lề đường, nơi chiếc xe máy Honda Wave cũ kỹ của anh đang đỗ dưới bóng cây cổ thụ dột nước.
Minh nổ máy xe, mưa giông xối xả táp thẳng vào mặt kính cận làm nhòe đi tầm nhìn của anh. Toàn bộ cơ thể anh ướt sũng, lạnh ngắt, nhưng ngọn lửa căm phẫn và quyết tâm trong lồng ngực vẫn cháy bỏng. Anh đã chấp nhận thế yếu, chấp nhận bị chú ruột từ mặt, bị em gái nghi ngờ và bị dư luận khinh bỉ, chỉ để đổi lấy cơ hội tiếp cận Lê Văn Thịnh – chiếc chìa khóa duy nhất giúp anh lật tẩy đường dây chạy án có hệ thống của 'Hội Đồng Xám'.
Minh đưa tay vào túi áo ngực trái, chạm vào chiếc huy hiệu công lý bằng đồng mạ vàng của cha để lấy lại sự bình an nội tâm. Đúng lúc anh định gạt chân chống xe để vọt đi, chiếc điện thoại di động trong túi quần bất ngờ rung lên một nhịp dài.
Minh dừng xe dưới màn mưa tầm tã, rút điện thoại ra. Trên màn hình hiện lên một tin nhắn từ một số điện thoại nặc danh không có tên trong danh bạ. Minh nheo mắt đọc từng dòng chữ cụ thể hiện lên trên màn hình:
"Mày sẽ chết trước khi kịp bước vào phòng giam của Thịnh."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!