Nhạc nềnLost_Place6

Vệt Máu Trên Thảm Cỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm của khu biệt thự Pine Hills không tan đi như mọi ngày, nó đặc quánh, lơ lửng giữa những tán thông già và sà xuống thảm cỏ xanh mướt của căn biệt thự số 09.


Thùy Chi đứng bên cửa sổ phòng ngủ tầng hai, hai tay ôm lấy bả vai để ngăn cơ thể khỏi những cơn run rẩy bản năng. Đồng hồ chỉ đúng 6 giờ 30 phút sáng. Ánh sáng bình minh yếu ớt cố ngoi lên khỏi rặng thông phía xa nhưng chỉ tạo ra một thứ ánh sáng xám xịt, lạnh lẽo bao trùm lên toàn bộ khuôn viên biệt lập.


Cô lướt mắt xuống cổng chính. Chiếc xe Honda Wave cũ kỹ, sờn rách của Quốc Thắng vẫn đỗ im lìm ở góc khuất cạnh bốt bảo vệ. Chiếc xe trơ trọi, yên xe đọng một lớp sương dày chứng tỏ nó đã nằm đó suốt đêm không hề có người chạm vào. Nhưng Quốc Thắng thì không thấy đâu. Thay thế gã ở bốt trực là Bùi Xuân Trường – cận vệ riêng kiêm sát thủ trung thành của Gia Huy. Trường đứng thẳng thớm trong bộ vest đen may đo, gương mặt không cảm xúc, đôi mắt sắc lẹm lướt qua các góc tường rào như một cỗ máy quét sinh trắc học.


Chiết điện thoại Nokia cổ giấu dưới nôi Bảo Nam vẫn nằm im lìm, không có thêm tin nhắn nào từ Khánh Lâm sau đêm qua. Chi đưa bàn tay phải lên, khẽ kéo cổ tay áo lụa xám tro để kiểm tra. Vết bầm tím đỏ do lực bóp thô bạo của Quốc Thắng chiều qua giờ đã chuyển sang màu tím sẫm, nhói lên từng cơn buốt lạnh mỗi khi cô xoay cổ tay. Vết thương này, cùng với vết xước rỉ máu dán băng cá nhân màu da trong lòng bàn tay phải, là những bằng chứng vật lý duy nhất nhắc nhở cô rằng cuộc chiến này là có thật, và gã bảo vệ tham lam kia đã thực sự dồn cô vào chân tường trước khi biến mất.


*Quốc Thắng đã bị thủ tiêu.*


Ý nghĩ đó chạy qua đại não Chi, lạnh buốt và sắc bén như một nhát dao. Kế hoạch gài bẫy "Gaslighting ngược" của cô ở tập 8 đã hoạt động hoàn hảo ngoài mong đợi, nhưng cái giá phải trả lại đến quá nhanh và tàn khốc. Sự đa nghi bệnh lý của Gia Huy đã bị kích hoạt. Gã không tra khảo, không cảnh cáo Thắng trước mặt cô. Gã chỉ đơn giản là xóa sổ gã bảo vệ khỏi thế giới này trong vòng chưa đầy sáu tiếng đồng hồ.


Chi hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim để nén chặt sự hoảng loạn đang dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Cô cần phải xuống dưới nhà. Cô cần phải tìm kiếm dấu vết của cuộc thanh trừng đêm qua trước khi Gia Huy kịp xóa sạch mọi dấu vết.


Bước chân của Chi nhẹ nhàng lướt trên cầu thang gỗ sồi. Cô đi bằng rìa ngoài bàn chân, dồn trọng lượng vào hông để triệt tiêu hoàn toàn tiếng cọt kẹt của gỗ theo đúng kỹ thuật di chuyển không tiếng động. Căn nhà im ắng đến rợn người. Tiếng máy hút mùi rì rầm phát ra từ bếp chính chứng tỏ bà Tám đang chuẩn bị bữa sáng cho bà Hoài An, nhưng Chi không hướng về phía bếp. Cô đẩy nhẹ cánh cửa kính lùa dẫn ra khu vườn sau biệt thự.


Không khí lạnh ẩm ập vào mặt. Chi bước đi trên thảm cỏ đẫm sương, hướng về phía nhà kho chứa dụng cụ làm vườn ở góc khuất nhất của sân sau. Đây chính là địa điểm mà Quốc Thắng đã hẹn gặp cô lúc 3 giờ sáng để nhận 500 triệu đồng tiền tống tiền.


Khi còn cách cửa nhà kho khoảng năm mét, bước chân của Chi đột ngột khựng lại.


Mắt cô dán chặt vào một khoảng cỏ nằm sát mép bệ đá bồn hoa trạng nguyên. Thảm cỏ ở khu vực này bị dập nát một cách bất thường, giống như vừa có một vật nặng bị kéo lê qua. Và ở đó, trên những lá cỏ xanh mướt đọng nước sương, là một vệt màu đỏ thẫm, đặc quánh.


Chi quỳ sụp xuống, bỏ qua sự lạnh lẽo của bùn đất thấm qua lớp váy lụa. Cô đưa ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào vệt đỏ. Nó nhớp nháp, có mùi tanh nồng đặc trưng của sắt thép rỉ sét.


*Máu. Đây chắc chắn là máu của Quốc Thắng.*


Cơn run rẩy từ cổ tay phải lan nhanh lên toàn thân Chi. Đầu óc cô quay cuồng. Hiện trường vụ thanh trừng nằm ngay trong sân vườn nhà cô, chỉ cách phòng ngủ của con trai cô vài chục mét. Gia Huy đã giết người ngay tại đây, tàn nhẫn và dứt khoát như cách gã nhổ đi một ngọn cỏ dại trong vườn.


Trong cơn hoảng loạn tột độ, bản năng điều tra thúc giục Chi phải lưu lại bằng chứng này. Cô vội vã thò tay vào túi áo khoác lụa, rút chiếc điện thoại cá nhân ra. Ngón tay cô run đến mức suýt làm rơi máy xuống đất. Cô mở ứng dụng camera, đưa ống kính sát vào vệt máu trên thảm cỏ, cố gắng lấy nét giữa màn sương mù mờ ảo. Chỉ cần một bức ảnh này, cô sẽ có bằng chứng vật lý đầu tiên để gửi cho thám tử Khánh Lâm.


*Tách.*


Tiếng màn hình chụp chưa kịp vang lên thì một bàn tay lạnh ngắt, thon dài đột ngột vươn ra từ phía sau, nhẹ nhàng nhưng cực kỳ dứt khoát nẫng lấy chiếc điện thoại từ tay cô.


"Em đang chụp gì thế, Chi yêu quý của anh?"


Giọng nói của Gia Huy vang lên ngay sát bên tai cô. Giọng gã trầm ấm, dịu dàng và tràn ngập sự quan tâm của một người chồng hoàn hảo, nhưng đối với Chi, nó không khác gì tiếng thì thầm của quỷ dữ từ dưới hầm tối sâu thẳm.


Chi giật bắn người, toàn thân đông cứng lại. Cô không nghe thấy bất kỳ tiếng bước chân nào tiến lại gần. Gia Huy đã xuất hiện như một bóng ma trong màn sương mù. Gã đứng cúi người ngay phía sau cô, một tay cầm chiếc điện thoại của cô, tay còn lại đặt nhẹ lên bả vai phải của cô. Lực ấn từ lòng bàn tay gã rất nhẹ, nhưng nó chuẩn xác khóa chặt xương đòn của cô, khiến cô không thể đứng dậy hay quay đầu lại.


"Anh... anh Huy..." Giọng Chi run rẩy, cô cố gắng điều hòa nhịp thở nhưng lồng ngực vẫn phập phồng dữ dội dưới áp lực vật lý từ bàn tay gã.


"Anh đã nói với em rất nhiều lần rồi mà," Huy thong thả slip chiếc điện thoại của Chi vào túi quần tây phẳng phiu của gã. Gã cúi xuống sát hơn, mùi nước hoa gỗ tuyết tùng lạnh lẽo từ cơ thể gã bao phủ lấy khứu giác của cô. "Sóng điện từ từ điện thoại không hề tốt cho sức khỏe sau sinh của em. Nhất là khi em cứ cầm nó chạy ra vườn vào lúc sáng sớm sương lạnh thế này. Em muốn làm Bảo Nam lo lắng sao?"


"Anh Huy... dưới đất... có máu," Chi chỉ ngón tay run rẩy về phía vệt đỏ trên thảm cỏ, nước mắt cô bắt đầu trào ra do áp lực tâm lý cực hạn. "Có vết máu... Thắng... Quốc Thắng đâu rồi? Xe của anh ta vẫn ở cổng nhưng không thấy người..."


Gia Huy nhìn xuống vệt đỏ trên thảm cỏ. Gương mặt gã không hề có một chút dao động cơ mặt nào. Khả năng đọc vị vi biểu cảm của Chi nhận diện được sự phẳng lặng đến đáng sợ trong ánh mắt gã – đó là ánh mắt trống rỗng, vô hồn của một kẻ không hề có khái niệm về sự đồng thấu hay tội lỗi. Nó phản ánh đúng vết sẹo bạo lực từ tổn thương thuở nhỏ của gã, khi gã bị bố đẻ nhốt vào hầm tối hằng đêm để rèn luyện sự lạnh lùng.


"Máu?" Huy khẽ bật cười, tiếng cười trầm thấp và ấm áp đầy giả tạo. Gã buông vai Chi ra, thong thả quỳ xuống bên cạnh cô trên thảm cỏ đẫm sương. Gã rút từ túi ngực chiếc khăn tay bằng lụa trắng tinh xảo, nhẹ nhàng đưa tay miết lên vệt đỏ trên lá cỏ.


Gã dùng ngón tay cái dụi mạnh vệt đỏ vào lớp vải lụa trắng, rồi đưa chiếc khăn tay ra trước mặt Chi. Trên mặt khăn chỉ là một vệt màu nâu đỏ nhạt của nhựa cây đã xỉn màu.


"Xem này, Chi. Đó chỉ là nhựa của cành trạng nguyên đỏ bị gãy sau trận bão đêm qua thôi. Nhựa cây khi gặp sương muối sẽ đông lại và chuyển sang màu sẫm giống hệt như máu." Huy dùng chiếc khăn tay lau nhẹ lên ngón tay phải đang dán băng cá nhân của Chi, hành động của gã vô cùng dịu dàng nhưng lực miết lại đủ mạnh để khiến vết xước của cô nhói lên đau đớn. "Em lại tưởng tượng nữa rồi. Chứng hoang tưởng của em dạo này thực sự đáng báo động đấy."


"Không... em không nhìn nhầm!" Chi cố gắng phản kháng, giọng cô nghẹn lại. "Đó là máu... Em ngửi thấy mùi tanh..."


"Mùi tanh của bùn đất ẩm và lá mục sau bão thôi, em yêu," Huy ngắt lời cô. Gã đứng dậy, vòng tay qua eo Chi và nhấc bổng cơ thể thanh mảnh của cô lên khỏi thảm cỏ ướt. Gã ôm chặt lấy cô vào lòng, lồng ngực gã ấm áp nhưng nhịp tim hiển thị trên chiếc đồng hồ đeo tay thông minh của gã lại hoàn toàn ổn định ở mức 68 nhịp/phút – không một chút biến động sinh lý nào chứng tỏ gã đang nói dối.


"Em nhìn xem," Huy xoay người Chi về phía cổng biệt thự. "Xe của Thắng vẫn ở kia. Cận vệ Trường báo cáo gã đã xin phép nghỉ việc đột xuất từ đêm qua để về quê giải quyết nợ nần cờ bạc. Gã đi vội nên bỏ lại chiếc xe máy rách nát đó. Không hề có vụ án mạng nào cả. Tất cả chỉ là do em thiếu ngủ, lại bị ám ảnh bởi những tin tức bạo lực trên tivi thôi."


Chi dán chặt mặt vào ngực áo sơ mi của Huy. Cô ngửi thấy mùi tanh nhạt của máu vẫn còn vương lại cực kỳ mỏng trên tay áo của gã, dù gã đã tắm rửa sạch sẽ. Cô hiểu ra sự tàn bạo tột cùng của gã chồng mình: gã đã thủ tiêu Quốc Thắng, xóa sạch hiện trường, và giờ đây gã đang dùng chính cái chết của Thắng để thực hiện đòn Gaslighting trực diện, bẻ cong nhận thức thực tế của cô, dồn cô vào thế của một kẻ điên loạn hoang tưởng.


*Nếu mình tiếp tục cãi lại, gã sẽ lập tức dùng quyền giám hộ hợp pháp để tống mình vào Viện điều dưỡng Sương Mù ngay trong ngày hôm nay.*


Chiếc bẫy y tế đang chuẩn bị siết chặt quanh cổ cô. Chi hiểu rằng đấu tranh trực diện lúc này là tự sát. Cô buộc phải kích hoạt kỹ năng "Ngụy trang hoảng loạn thành mệt mỏi sau sinh".


Cô bắt đầu khóc nấc lên, hai tay ôm chặt lấy cổ Huy, toàn thân run rẩy dữ dội như một người phụ nữ hoàn toàn suy sụp tinh thần. "Em xin lỗi... Anh Huy... Đầu em đau quá... Em không biết nữa... Có lẽ em lại nhìn nhầm thật rồi... Dạo này em cứ thấy những hình ảnh kỳ lạ khi nhắm mắt... Em sợ lắm, anh Huy ơi..."


Huy vuốt ve sống lưng cô, những ngón tay gã lướt qua các đốt sống của cô như đang kiểm tra một món đồ chơi bằng sứ. "Anh biết mà, Chi yêu quý của anh. Trầm cảm sau sinh là một căn bệnh đáng sợ. Nhưng em yên tâm, anh là chồng em, anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em. Anh sẽ tìm những bác sĩ tốt nhất để điều trị cho em tại nhà."


Chi nhắm mắt lại, để mặc gã bế cô vào trong nhà. Lòng bàn tay phải dán băng cá nhân của cô siết chặt lấy vạt áo lụa của gã. Cô đã mất chiếc điện thoại cá nhân – kênh liên lạc duy nhất với Khánh Lâm. Cô đã hoàn toàn bị cô lập trong căn biệt thự đầy camera AI này. Nhưng trong bóng tối của sự cam chịu giả tạo, ý chí thép của cô không hề bị bẻ gãy. Vết bầm tím trên cổ tay phải vẫn đang nhói lên, nhắc nhở cô về món nợ máu của Quốc Thắng và bộ mặt thật của ác quỷ đang ôm cô.


***


8 giờ sáng. Phòng ngủ chính tầng hai.


Huy đặt Chi nằm xuống giường, đắp chăn ấm cho cô rồi dịu dàng hôn lên trán cô trước khi bước ra ngoài ban công để gọi điện thoại công việc.


Chi nằm im trên giường, mắt nhắm nghiền nhưng tai cô căng ra hết cỡ để phân tích âm thanh. Tiếng cửa kính ban công khép hờ không thể ngăn được giọng nói trầm thấp của Huy lọt vào trong phòng.


Cô nghe tiếng gã bấm số trên chiếc điện thoại bảo mật quân đội. Đầu dây bên kia nhanh chóng kết nối.


"Thành à?" Giọng Huy lạnh lùng, dứt khoát, hoàn toàn rũ bỏ vẻ ấm áp của người chồng khi nãy. "Cậu sắp xếp thời gian đưa hồ sơ bệnh án qua biệt thự Pine Hills ngay trong ngày hôm nay nhé. Tình trạng của Chi tệ hơn tôi nghĩ rồi. Cô ấy bắt đầu mộng du ban đêm, nhìn thấy ảo giác bạo lực và có xu hướng tự hủy hoại bản thân... Đúng vậy, chúng ta cần hoàn thiện hồ sơ chẩn đoán lâm sàng để tiến hành điều trị cưỡng chế y tế tại nhà càng sớm càng tốt. Tôi không muốn cô ấy gây nguy hiểm cho Bảo Nam."


Tiếng cúp máy khô khốc vang lên.


Chi nằm trong bóng tối của căn phòng ngủ, hai hàng nước mắt lạnh ngắt chảy dài xuống gối. Gọng kìm y tế của Gia Huy và bác sĩ Ngô Tiến Thành đang chuẩn bị khóa chặt tự do của cô. Cuộc chiến sinh tử thực sự giờ mới chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!