Mượn Dao Diệt Địch
Chiếc điện thoại Nokia cổ giấu sâu dưới lớp đệm lót nôi của Bảo Nam khẽ rung lên hai nhịp ngắn ngủi. Tiếng động nhỏ đến mức gần như bị nuốt chửng bởi tiếng máy điều hòa trung tâm đang rì rầm chạy trong căn phòng ngủ tầng hai biệt thự Pine Hills 09.
Thùy Chi đứng bật dậy từ mép nôi, toàn thân cô căng ra như một sợi dây đàn quá cỡ. Cô lướt mắt nhanh về phía mắt camera AI đang nhấp nháy ánh sáng đỏ yếu ớt ở góc trần phòng ngủ. Áp dụng quy tắc "Mười giây biểu cảm", cô giữ nguyên nụ cười dịu dàng, thong thả cúi xuống vuốt lại nếp chăn mỏng cho con trai một tuổi, rồi mới nhẹ nhàng luồn tay dưới đệm để rút chiếc điện thoại burner ra ngoài.
Màn hình đơn sắc hiển thị tin nhắn từ Khánh Lâm:
`"KHONG DUOC RUT TIEN MAT. HUY SE BIET NGAY. TOI DA TIM DUOC HO SO CUA QUOC THANG. GA CO TINH CACH THAM LAM NHUNG KIEU NGAO. DUNG SU DA NGHI CUA HUY DE KHU GA. TOI SE CHO PHUONG AN DU PHONG LUCK 3G SANG."`
Chi khép chặt lòng bàn tay, cảm nhận góc cạnh gồ ghề của chiếc điện thoại cổ. Khánh Lâm nói đúng. Nếu cô dùng tài khoản ngân hàng đứng tên mình để rút 500 triệu đồng hối lộ cho gã bảo vệ Quốc Thắng, hệ thống định vị tài chính của Gia Huy sẽ lập tức gửi thông báo thời gian thực về máy gã. Huy sẽ biết cô đang bị tống tiền, gã sẽ điều tra chiếc khuy áo ghi âm bị mất, và khi đó, không chỉ vỏ bọc của cô tan vỡ, mà cả mạng sống của mẹ con cô lẫn Lâm cũng sẽ bị đe dọa.
Cô phải mượn tay Gia Huy để tiêu diệt Quốc Thắng.
Gia Huy là một kẻ rối loạn nhân cách chống đối xã hội thể ẩn (high-functioning sociopath) với nỗi ám ảnh kiểm soát hoàn hảo đến bệnh hoạn. Bất kỳ ai, dù là thuộc hạ trung thành nhất, nếu dám bén mảng đến căn phòng làm việc khóa vân tay tầng ba hoặc có dấu hiệu phản bội, đều sẽ bị gã thanh trừng không thương tiếc. Quốc Thắng chỉ là một gã bảo vệ án treo được Huy bảo lãnh về làm tai mắt. Nếu Huy tin rằng Thắng đang ngầm phản bội gã để bán tài liệu mật cho đối thủ tranh tụng là luật sư Trần Quốc Vương, gã sẽ tự tay giải quyết Thắng mà cô không cần tốn một xu hay tự nhúng chàm.
Chi nhìn xuống cổ tay phải của mình. Vết bầm đỏ tím do lực bóp thô bạo của Thắng chiều nay vẫn còn nhói lên đau đớn dưới lớp vải lụa xám tro. Cô siết chặt nắm tay, sự căm phẫn và nỗi sợ hãi chuyển hóa thành một ý chí thép lạnh lùng. Cô cần một vật chứng vật lý của Thắng để gài bẫy gã.
***
Chiều muộn, sương mù từ rừng thông bao quanh khu Pine Hills bắt đầu tràn xuống, bao phủ căn biệt thự trong một làn khói xám nhạt. Chi lợi dụng lúc bà Lê Thị Tám – người đầu bếp riêng trung thành của Huy – đang bận rộn dọn dẹp phòng khách cho mẹ chồng Hoài An để đi xuống khu vực bếp phụ gần phòng bảo vệ.
Đi bằng rìa ngoài bàn chân và dồn trọng lượng vào hông theo kỹ thuật di chuyển không tiếng động, Chi lách người qua hành lang bếp. Tiếng dao thớt của bà Tám vang lên đều đặn là bức tường âm thanh hoàn hảo che giấu hành tung của cô. Chi tiếp cận chiếc tủ để đồ cá nhân của các gia nhân sát lối đi phụ. Cánh cửa tủ của Quốc Thắng không khóa hoàn toàn, hé mở một khe nhỏ.
Chi lướt mắt nhanh. Trên chiếc móc treo bộ đồng phục bảo vệ màu xanh đậm sờn cũ của Thắng, cô phát hiện một chiếc khuy măng sét bằng đồng cũ kỹ, có khắc chữ viết tắt "Q.T" nằm trong chiếc hộp thiếc đựng thuốc lá của gã. Đây là vật dụng cá nhân đặc trưng mà Thắng luôn đeo khi mặc thường phục ra ngoài.
*Cạch.*
Tiếng bước chân nặng nề của bà Tám từ bếp chính hướng thẳng về phía bếp phụ. Chi nhanh tay giật lấy chiếc khuy măng sét, nhét vào túi áo khoác lụa rộng rồi lùi lại phía sau cánh cửa gỗ sồi.
"Phu nhân? Cô làm gì ở đây thế?" Bà Tám bước vào với khay nước ấm, đôi mắt nhỏ dưới hàng lông mày rậm liếc nhìn Chi đầy dò xét.
Chi áp dụng Quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật', vờ ho nhẹ rồi nở nụ cười lờ đờ mệt mỏi: "Tôi thấy hơi chóng mặt nên xuống tìm chút nước ấm pha muối. Bà Tám cứ làm việc tiếp đi."
Bà Tám nhìn xuống bàn tay phải đang dán băng cá nhân màu da của Chi, khẽ hứ một tiếng đầy lạnh lùng rồi quay đi dọn dẹp tiếp. Chi thở phào, nhanh chóng lách người lên lầu.
***
11 giờ đêm.
Gia Huy vẫn chưa về nhà sau cuộc họp khẩn với các đối tác của tập đoàn truyền thông Vĩnh Phát. Đây là cơ hội duy nhất của Chi.
Cô dùng chiếc chìa khóa cơ dự phòng có vết xước hình chữ V ngược để bẻ khóa phụ phòng làm việc tầng ba. Cánh cửa gỗ sồi dày mở ra không một tiếng động. Chi bước vào phòng làm việc khóa vân tay, không bật đèn mà chỉ dùng ánh sáng yếu ớt từ chiếc điện thoại dự phòng để định vị.
Cô quỳ xuống gầm bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn của Huy. Dưới gầm bàn, sát cạnh chiếc tủ tài liệu gỗ sồi nơi cất giấu chiếc ổ cứng WD màu đen 2TB, Chi đặt chiếc khuy măng sét bằng đồng của Quốc Thắng xuống thảm sàn. Cô cố tình đẩy nó vào một góc khuất nhưng vẫn đủ để ánh đèn pin quét qua có thể phát hiện.
Chưa dừng lại ở đó, Chi lướt tay lên chiếc ghế da Ý của Huy. Cô rút từ trong túi áo ra một sợi tóc thô, cứng của Thắng mà cô đã lén lấy từ chiếc mũ bảo hộ của gã ở phòng bảo vệ trước đó, khéo léo đặt nó lên phần tựa đầu của ghế da.
Để chiếc bẫy phản phản bội hoạt động hoàn hảo, Chi cần một mồi nhử kỹ thuật. Trước khi rời phòng, cô lén dùng một mảnh giấy nháp trên bàn của Huy, viết nhanh vài dòng chữ giả nét chữ của Thắng bằng bút bi xanh: `"Hồ sơ vụ án V V P. Giá cũ 500tr."` Cô vờ vò nát mảnh giấy rồi ném nó vào khe hẹp giữa bàn làm việc và tường, tạo ra hiện trường của một vụ đánh cắp thông tin vội vã.
Hoàn thành mọi thao tác trong đúng 180 giây của Giao thức 3 Phút, Chi rút lui, khóa chặt cửa phụ và trở về phòng ngủ tầng hai. Nhịp tim cô lúc này đập liên hồi lên đến 110 nhịp/phút, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh làm ướt đẫm miếng băng cá nhân.
***
7 giờ tối ngày hôm sau. Cuộc đối đầu bên bàn ăn tối.
Căn biệt thự Pine Hills 09 ngập tràn ánh sáng ấm áp giả tạo từ hệ thống đèn chùm pha lê. Trên bàn ăn, thố canh gà hầm sâm tỏa khói nghi ngút, nhưng bầu không khí giữa hai vợ chồng lại lạnh lẽo như băng đăng. Gia Huy ngồi đối diện Chi, gã mặc chiếc áo sơ mi lụa trắng mở cúc cổ, thong thả dùng dao nĩa cắt lát thịt bò một cách hoàn mỹ.
Chi ngồi khép nép, mặc chiếc áo lụa dài tay để che đi vết bầm tím trên cổ tay phải. Cô múc canh cho Huy, cố tình để lộ sự run rẩy nhẹ ở các ngón tay.
"Hôm nay em có vẻ bất an, Chi ạ," Huy cất giọng trầm ấm, nhưng đôi mắt sau gọng kính vàng lại dán chặt vào khóe môi cô. Trên trần nhà, mắt thần camera AI đang nhấp nháy đỏ, phân tích từng cử động nhỏ trên gương mặt cô.
Chi áp dụng kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim, nén chặt sự sợ hãi tột cùng vào bên trong lòng ngực. Cô ngước lên, dùng Quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật' để gieo rắc hạt giống nghi ngờ đầu tiên:
"Anh Huy... thực ra đêm qua em lại bị mộng du. Khi em tỉnh dậy ngoài hành lang tầng hai, em... em vô tình nhìn thấy bóng người lảng vảng trên cầu thang tầng ba."
Động tác cắt thịt của Gia Huy đột ngột khựng lại trong một phần mười giây. Đôi mắt gã nheo lại, các ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu đều đặn, chậm rãi – dấu hiệu sinh lý học cho thấy bộ óc tội phạm của gã đang phân tích dữ liệu.
"Bóng người?" Huy hỏi, giọng gã vẫn dịu dàng nhưng lạnh lẽo vô cùng. "Em có nhìn rõ là ai không?"
"Lúc đó sương mù dày quá, em lại chóng mặt," Chi vờ sợ hãi, hai tay ôm chặt lấy ly nước ấm để che giấu cơn run vật lý. "Nhưng dáng người đó rất vạm vỡ, mặc đồng phục sẫm màu. Em... em thấy người đó đứng rất lâu trước cửa phòng làm việc của anh. Sáng nay ra vườn, em thấy gã bảo vệ Quốc Thắng nhìn em bằng ánh mắt rất lạ... Em sợ gã đang rình mò gia đình mình."
Huy không nói gì. Gã tiếp tục đưa lát thịt bò vào miệng nhai chậm rãi. Tuy nhiên, Chi đọc vị được sự co thắt nhẹ của cơ vùng trán và khóe mắt gã – sự đa nghi bệnh lý của gã psychopath đã bị kích hoạt hoàn toàn.
Huy rút chiếc điện thoại bảo mật quân đội ra khỏi túi áo, thong thả mở ứng dụng quản trị camera ẩn riêng tư của phòng làm việc tầng ba – hệ thống camera độc lập mà gã không hề chia sẻ với công ty an ninh. Gã lướt nhanh nhật ký ghi hình đêm qua.
Trên màn hình điện thoại của Huy hiển thị bóng dáng của Quốc Thắng đang đi tuần dọc hành lang tầng ba vào lúc 2 giờ sáng. Thực chất, đó là do Chi đã cố tình dẫn dụ Thắng lên đó bằng cách lén vứt một chiếc phong bì rỗng có đóng dấu "Mật" của văn phòng luật sư ra hành lang trước giờ tuần tra của gã. Thắng vì tò mò đã nhặt phong bì và đứng lại kiểm tra sát cửa phòng làm việc của Huy trong gần một phút.
Ánh mắt Gia Huy tối sầm lại. Sát khí lạnh lẽo như sương đêm rừng thông bao trùm lấy gương mặt hoàn hảo của gã. Gã cất điện thoại vào túi, nở một nụ cười ấm áp đầy rợn người với Chi:
"Đừng lo, Chi yêu quý của anh. Chỉ là gã bảo vệ đi tuần tra thôi. Anh sẽ tự mình xử lý việc này để em được yên tâm dưỡng bệnh."
Qua cửa sổ kính lớn của phòng ăn, Chi nhìn thấy Quốc Thắng đang đứng gác ngoài cổng biệt thự dưới ánh đèn cao áp nhạt nhòa. Gã bảo vệ vẫn đang rung đùi, đắc ý chờ đợi cuộc hẹn tống tiền lúc 3 giờ sáng tại nhà kho dụng cụ làm vườn mà không hề biết rằng, ánh mắt của Gia Huy nhìn gã lúc này đã hoàn toàn biến thành ánh mắt của một kẻ đi săn chuẩn bị kết liễu con mồi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!