Kẻ Đe Dọa Trong Bóng Tối
Tiếng nước chảy trong phòng tắm riêng của Gia Huy đột ngột ngắt hẳn.
Sự im lặng chết chóc lập tức bao trùm lấy căn biệt thự Pine Hills 09.
Thùy Chi đứng chôn chân trong phòng làm việc khóa vân tay tầng ba, cảm giác như toàn bộ máu trong cơ thể mình vừa đông cứng lại. Trên màn hình chiếc máy tính xách tay dự phòng siêu mỏng đặt dưới gầm bàn, thanh tiến trình sao lưu dữ liệu từ chiếc ổ cứng WD màu đen 2TB vẫn đang dừng lại ở con số 80%. Chỉ còn 20% nữa thôi. Nhưng cô không còn thời gian nữa. Tiếng nước tắt đồng nghĩa với việc Gia Huy đã bước ra khỏi bồn tắm. Gã chỉ mất tối đa hai phút để lau người, mặc quần áo và bước lên cầu thang gỗ tầng ba này để kiểm tra hệ thống máy chủ.
Tiếng tích tắc cơ học khô khốc từ chiếc đồng hồ bấm giờ của thầy Trần Tiến dán chặt vào lòng bàn tay trái của Chi như một lời nhắc nhở tàn nhẫn. Đã là phút thứ hai mươi của cuộc đột nhập. Cô đã vi phạm nghiêm trọng Giao thức 3 Phút.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Không một chút do dự, Chi dùng ngón tay run rẩy gõ nhanh tổ hợp phím tắt để ngắt kết nối an toàn, rồi dứt khoát rút sợi cáp USB ra khỏi ổ cứng đen. Cô lách người quỳ sụp xuống sàn gỗ, đẩy chiếc máy tính dự phòng sâu vào khe hở bí mật dưới gầm bàn làm việc, nơi cô đã dán sẵn các miếng băng dính hai mặt để cố định thiết bị.
Tay trái cô nhanh chóng đặt chiếc ổ cứng WD màu đen trở lại khoang trống bí mật sau ngăn kéo thứ ba của tủ tài liệu gỗ sồi. Khả năng ghi nhớ chi tiết thị giác tuyệt đối giúp Chi căn chỉnh chiếc ổ cứng lệch đúng ba milimet so với mép tủ – chính xác đến từng hạt bụi nhỏ xung quanh để tránh sự nghi ngờ của một kẻ ám ảnh kiểm soát như Huy.
*Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân của Gia Huy vang lên từ hành lang tầng hai, hướng thẳng về phía cầu thang dẫn lên tầng ba. Tiếng bước chân đĩnh đạc, đều đặn nhưng đối với Chi, nó không khác gì tiếng gõ cửa của tử thần.
Chi vội vã lùi lại phía sau cánh cửa, rút chiếc khăn lụa mỏng từ túi áo khoác ra để lót tay. Áp dụng quy tắc không chạm tay nắm cửa bằng tay trần, cô nhẹ nhàng vặn chốt khóa cơ phụ, mở hé cửa và lách người ra ngoài hành lang tối tăm của tầng ba. Sương mù ban đêm từ rừng thông bao quanh biệt thự tràn qua khe thông gió, phả vào gương mặt đẫm mồ hôi lạnh của cô.
Cô đi bằng rìa ngoài bàn chân, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào hông để triệt tiêu hoàn toàn tiếng cọt kẹt của sàn gỗ sồi. Khi bóng dáng của Gia Huy vừa chạm đến bậc cầu thang tầng ba dưới ánh đèn vàng nhạt, Chi đã kịp thời lướt qua góc khuất của hành lang, trượt xuống tầng hai và lao thẳng vào phòng tắm riêng của phòng ngủ chính.
Khóa chặt cửa phòng tắm, Chi bật vòi nước bồn rửa mặt ở mức lớn nhất để tiếng nước xả át đi mọi tiếng động cơ học. Cô nhìn vào gương. Gương mặt cô nhợt nhạt, cắt không còn giọt máu, đôi mắt mở to hoảng loạn. Nhịp tim cô lúc này chắc chắn đã vượt quá 130 nhịp mỗi phút. Nếu bước ra ngoài với trạng thái này, hệ thống camera AI nhận diện cảm xúc ở phòng khách và phòng ngủ sẽ lập tức chấm điểm đỏ và gửi cảnh báo về điện thoại của Huy.
Chi hít một ngụm nước ấm pha muối loãng từ chiếc ly thủy tinh đặt trên kệ, rồi dứt khoát đưa hai ngón tay trỏ vào sâu trong vòm họng.
*Oẹ...*
Cơn co thắt dạ dày dữ dội ập đến. Chi gập người, nôn sạch lượng nước ấm ra bồn rửa. Axit dạ dày trào ngược làm bỏng rát thực quản, khiến nước mắt cô trào ra tự nhiên, hai vai run rẩy kịch liệt. Đây là kỹ thuật nôn chủ động đào thải độc chất mà cô đã tự rèn luyện. Nó là cái cớ hoàn hảo nhất để ngụy trang cho sự hoảng loạn thể chất của cô thành chứng nôn nghén và trầm cảm sau sinh.
Tiếng gõ cửa phòng tắm vang lên đều đặn ba nhịp.
"Chi? Em có trong đó không?" Giọng của Gia Huy trầm ấm, lịch lãm vang lên sau cánh cửa gỗ dày.
Chi lau vội khóe miệng, cố tình để tiếng thở dốc và tiếng ho khan của mình lọt ra ngoài. Cô mở khóa cửa, bước ra với cơ thể rệu rã, một tay ôm bụng, tay kia vịn chặt vào khung cửa.
"Em... em lại bị nôn," Chi thều thào, ánh mắt lờ đờ thiếu tập trung, diễn tả hoàn hảo triệu chứng mệt mỏi sau sinh. Cô lén điều chỉnh cổ tay áo lụa rộng để che đi miếng băng cá nhân màu da trên lòng bàn tay phải.
Gia Huy đứng đó, tóc vẫn còn ẩm nước, khoác chiếc áo choàng tắm bằng lụa màu xanh thẫm. Gã nhìn Chi bằng ánh mắt chứa đầy sự quan tâm lâm sàng, nhưng ngón tay gã lại nhẹ nhàng đặt lên mạch cổ của cô để đo nhịp tim một cách vô thức.
"Nhịp tim của em nhanh quá, Chi ạ. Trầm cảm sau sinh đang làm cơ thể em suy nhược nghiêm trọng," Huy dịu dàng nói, nhưng đôi mắt gã sau cặp kính gọng vàng lại lạnh lùng quét qua bồn rửa mặt để kiểm tra dấu vết. "Sáng mai anh sẽ yêu cầu y tá Mỹ chuẩn bị thêm một liều thuốc bổ đặc biệt cho em."
Chi cúi đầu, vờ như không chịu nổi ánh nhìn của chồng: "Cảm ơn anh. Em mệt quá, muốn đi ngủ sớm."
***
Sáng hôm sau.
Ánh nắng ban mai nhạt nhòa của vùng ngoại ô sương mù lọt qua khe rèm cửa phòng ngủ. Chi thức dậy với cảm giác đau nhói ở lòng bàn tay phải. Cô bước xuống giường, đi về phía tủ quần áo để thay bộ đồ lụa nhã nhặn hằng ngày.
Theo thói quen cảnh giác, Chi đưa tay vào túi áo khoác lụa xám tro mà cô đã mặc đêm qua để kiểm tra chiếc máy ghi âm siêu nhỏ ngụy trang khuy áo do thám tử Khánh Lâm cung cấp. Thiết bị này là vũ khí duy nhất giúp cô ghi lại các cuộc đối thoại bạo lực tinh thần của Huy.
Ngón tay cô chạm vào đáy túi áo rỗng không.
Tim Chi như ngừng đập trong một nhịp. Cô lộn ngược chiếc túi áo ra ngoài. Không có gì cả.
Cơn ớn lạnh từ lòng bàn chân chạy thẳng lên đỉnh đầu. Chi cố gắng giữ bình tĩnh, lục lọi toàn bộ các ngăn tủ lụa, dưới gầm giường, và cả trong phòng tắm riêng. Chiếc khuy áo ghi âm đen nhỏ bằng hạt nhãn đã biến mất không dấu vết.
Cô bắt đầu tái hiện lại lịch trình đêm qua trong đầu bằng kỹ năng ghi nhớ thị giác tuyệt đối. Chiều qua, cô đã khâu chiếc khuy áo đó vào lớp lót bên trong áo khoác lụa. Sau đó, cô đã đi xuống bếp phụ để giải cứu bà Nhàn khỏi cuộc lục soát hành lý của đầu bếp bà Tám. Trong khoảnh khắc cô giật lấy chiếc túi bạt xộc xệch của bà Nhàn để tạo điểm mù camera AI, cô đã va chạm mạnh với cạnh bàn bếp inox.
*Nó đã rơi ở bếp.*
Chiếc khuy áo ghi âm chắc chắn đã bị tuột chỉ và rơi dưới gầm bàn bếp hoặc khe hở của tủ chứa thực phẩm.
Chi nhanh chóng bước xuống lầu. Gian bếp phụ lúc này vắng lặng vì bà Tám đang lên lầu dọn dẹp phòng cho mẹ chồng Hoài An. Chi quỳ sụp xuống sàn gạch men trắng, lách ngón tay mảnh mai vào khe hở tối tăm dưới gầm bàn bếp inox để tìm kiếm.
"Phu nhân đang tìm thứ này phải không?"
Một giọng nói khàn đặc, lầm lì vang lên ngay sau lưng Chi.
Chi giật mình quay lại. Đứng ở ngưỡng cửa bếp phụ là Quốc Thắng – gã bảo vệ biệt thự vạm vỡ với vết sẹo dài chạy ngang má. Gã mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh đậm sờn cũ, hai tay đút vào túi quần, ánh mắt hung hãn và đầy tham lam dán chặt vào cô.
Thắng thong thả rút bàn tay phải ra khỏi túi quần, xòe rộng lòng bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn. Nằm im lìm giữa những đường chỉ tay chằng chịt của gã cựu tội phạm là chiếc khuy áo ghi âm siêu nhỏ màu đen bằng nhựa – chiếc khuy áo bị đứt chỉ của Chi.
Chi cố gắng giữ cho cơ mặt không bị co thắt đột ngột. Cô áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim chủ động, hít một hơi sâu qua mũi và thở ra từ từ để giữ nhịp tim ổn định trước camera AI gắn ở góc trần bếp.
"Anh Thắng, đó chỉ là một chiếc khuy áo bị tuột của tôi. Trả lại cho tôi được chứ?" Chi nói bằng giọng điệu bình thản của một phu nhân thượng lưu.
Quốc Thắng cười khẩy, để lộ hàm răng ố vàng do khói thuốc. Gã bước tới một bước, dùng thân hình hộ pháp của mình che khuất tầm nhìn của camera AI góc bếp đối với Chi. Gã đưa chiếc khuy áo lên sát mặt cô.
"Khuy áo của phu nhân đắt tiền thật đấy," Thắng mỉa mai, giọng gã hạ thấp xuống mức chỉ đủ hai người nghe. "Đắt đến mức nó có thể ghi lại được toàn bộ cuộc gọi của phu nhân với một gã đàn ông tên Khánh Lâm về cái ổ cứng đen trên tầng ba của ông chủ."
Đầu óc Chi vang lên một tiếng nổ lớn. Vỏ bọc ngoan ngoãn hằng ngày của cô đã bị xé toạc hoàn toàn trước gã bảo vệ lầm lì này.
"Anh muốn gì?" Chi hỏi thẳng, giọng cô lạnh đi, không còn vẻ yếu đuối thường ngày.
"Tôi là kẻ thực tế, phu nhân ạ," Thắng nheo mắt, vết sẹo trên má gã giật nhẹ đầy đe dọa. "Ông chủ bảo lãnh án treo cho tôi để làm tai mắt, nhưng gã trả lương bèo bọt quá. Tôi biết phu nhân giàu có thế nào. 500 triệu đồng tiền mặt. Trong vòng 24 giờ. Đổi lại, chiếc khuy áo này và đoạn ghi âm bên trong sẽ biến mất mãi mãi."
"500 triệu?" Chi siết chặt nắm tay, vết thương ở lòng bàn tay phải nhói lên đau đớn. "Tôi không thể có ngay một khoản tiền mặt lớn như vậy trong vòng một ngày."
"Đừng lừa tôi," Thắng gầm ghè, ngón tay thô bạo bóp chặt lấy cổ tay phải của Chi, ép cô phải lùi sát vào cạnh bàn bếp inox. "Tài khoản ngân hàng đứng tên Thùy Chi của cô luôn duy trì số dư hàng trăm triệu. Rút ra và đưa cho tôi, nếu không... tôi sẽ mang chiếc khuy áo này lên phòng làm việc tầng ba dâng tận tay cho luật sư Gia Huy ngay chiều nay."
Cơn đau từ cổ tay bị bóp chặt truyền thẳng lên não bộ, nhưng nó giúp Chi tỉnh táo hoàn toàn để thực hiện một cuộc phân tích chiến thuật khẩn cấp trong đầu.
Cô không thể dùng tài khoản ngân hàng đứng tên mình để rút tiền. Chiếc tài khoản ngân hàng đứng tên Thùy Chi tuy có số dư 200 triệu đồng, nhưng nó là một chiếc xiềng xích công nghệ. Gia Huy đã cài đặt thông báo biến động số dư thời gian thực về thẳng điện thoại bảo mật của gã. Chỉ cần cô rút một khoản tiền mặt quá 5 triệu đồng, Huy sẽ nhận được tin nhắn định vị địa điểm cây ATM hoặc chi nhánh ngân hàng ngay lập tức. Gã sẽ biết cô đang làm gì và vỏ bọc của cô sẽ sụp đổ trước khi cô kịp giao tiền cho Thắng.
Cô buộc phải dùng kế hoãn binh để tìm kiếm sự trợ giúp từ bên ngoài.
Chi nhìn thẳng vào đôi mắt tham lam của Quốc Thắng, áp dụng Quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật' để thương lượng:
"Anh Thắng, nghe tôi nói. Tôi không hề nói dối anh. Tài khoản ngân hàng đứng tên tôi bị Huy cài đặt giám sát biến động số dư thời gian thực. Nếu tôi rút 500 triệu, điện thoại của Huy sẽ báo động ngay lập tức. Cả tôi và anh đều sẽ chết dưới tay gã trước khi anh chạm được vào một tờ tiền."
Quốc Thắng khựng lại. Là một kẻ sống dưới trướng của Gia Huy, gã thừa biết sự tàn bạo và khả năng kiểm soát công nghệ cực đoan của ông chủ mình lớn đến thế nào. Sự tham lam trong mắt gã tạm thời bị thay thế bởi nỗi sợ hãi mơ hồ.
"Vậy cô tính thế nào? Tôi không có kiên nhẫn đâu," Thắng gầm gừ, nhưng lực bóp ở cổ tay Chi đã giảm đi một chút.
"Tôi có một hòm trang sức kim cương và vàng cưới giấu trong két sắt phòng ngủ," Chi thì thầm, ánh mắt cô thể hiện sự thỏa hiệp giả tạo hoàn hảo. "Tôi cần thời gian để lén mang chúng ra ngoài tiệm kim hoàn tư nhân của người quen để đổi lấy tiền mặt không để lại dấu vết số. Tôi sẽ đưa cho anh 600 triệu – nhiều hơn yêu cầu của anh 100 triệu – để đổi lấy sự im lặng tuyệt đối."
Con số 600 triệu đồng khiến lòng tham của gã cựu tội phạm trỗi dậy mạnh mẽ. Gã liếm môi, ánh mắt láo liên tính toán rủi ro.
"Được, tôi sẽ cho cô một cơ hội," Thắng buông cổ tay Chi ra, chỉ tay vào mặt cô đầy đe dọa. "Nhưng không được giao dịch trong nhà này. 3 giờ sáng nay, khi ca tuần tra của bảo vệ vòng ngoài kết thúc, cô hãy lén ra nhà kho chứa dụng cụ làm vườn sau nhà. Mang tiền mặt hoặc số trang sức đó ra đó cho tôi. Một mình. Nếu tôi thấy bóng dáng của bất kỳ kẻ nào khác, hoặc nếu cô có ý định báo cảnh sát... tôi thề sẽ kéo cô chết chung trước mặt Gia Huy."
"Tôi biết rồi. 3 giờ sáng nay, tại nhà kho sau vườn," Chi gật đầu, giữ vững nhịp tim ổn định dưới 80 nhịp/phút để đánh lừa mắt thần AI phía sau.
Quốc Thắng quay người, lầm lũi bước ra ngoài sân vườn, để lại Chi đứng một mình trong gian bếp phụ tối tăm.
Cổ tay phải của cô hằn lên những vết bầm đỏ tím do lực bóp của gã bảo vệ. Chi run rẩy bước về phòng ngủ tầng hai, khóa chặt cửa lại. Cô bước đến bên nôi của bé Bảo Nam. Đứa con trai nhỏ của cô vẫn đang ngủ say, ôm chặt con gấu bông cũ sứt mắt.
Chi quỳ xuống cạnh nôi, lách tay dưới lớp đệm lót đáy nôi và rút ra chiếc điện thoại dự phòng Nokia cổ đời cũ – burner phone không đăng ký chính chủ mà cô đã giấu kín từ trước.
Cô bật nguồn điện thoại. Màn hình đơn sắc sáng lên yếu ớt. Ngón tay cô gõ nhanh một tin nhắn SMS mã hóa gửi cho thám tử Khánh Lâm:
`"THANG FOUND THE RECORDER. BLACKMAIL 500M. MEET AT TOOL SHED 3AM. NEED DEFENSE PLAN IMMEDIATELY."`
Tin nhắn hiện trạng thái đã gửi. Chi tắt nguồn điện thoại, giấu nó trở lại đáy nôi và ôm chặt lấy Bảo Nam vào lòng. Kim giờ của chiếc đồng hồ treo tường phòng ngủ đang từ từ nhích về phía con số 3, báo hiệu một đêm giông bão sinh tử đang chờ đợi cô phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!