Giao Thức Ba Phút
Ngón tay thô ráp của bà Tám khựng lại dưới đáy chiếc túi bạt du lịch màu xám tro. Trong không gian khép kín của gian bếp phụ biệt thự Pine Hills 09, tiếng sột soạt của vải thô đột ngột dừng hẳn. Ánh sáng từ chiếc đèn treo chụp đồng hắt xuống bàn bếp inox, phản chiếu vệt sáng lạnh lẽo lên gương mặt nghiêm nghị của người đầu bếp riêng. Bà ta cảm nhận được một góc kim loại nhỏ, lạnh buốt và sắc cạnh, nằm ẩn khuất dưới lớp áo sờn cũ của bà Nhàn. Đó chính là chiếc dây chuyền bạc có lồng ảnh của Nhã Phương – nạn nhân đầu tiên của diễn đàn ngầm Red Room mà Chi đã nhìn thấy trong ổ cứng bí mật của chồng.
Từ hành lang kính tầng hai nhìn xuống, Thùy Chi cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt lại. Nhịp tim cô tăng vọt, đập dồn dập vào màng nhĩ như tiếng trống trận. Vết thương rỉ máu ở lòng bàn tay phải – vốn được dán kín bằng lớp băng cá nhân màu da – chợt nhói lên một cơn đau buốt lạnh khi cô vô thức siết chặt lan can kính. Cô biết, nếu chiếc dây chuyền đó bị bà Tám lôi ra ánh sáng, mối liên hệ giữa người giúp việc mới và vụ bắt cóc con gái bà ta sẽ bị phơi bày trước hệ thống camera AI đang quét 24/7 trên trần nhà. Toàn bộ liên minh thực địa vừa nhen nhóm giữa cô và bà Nhàn sẽ bị bóp nghẹt ngay lập tức.
Không được phép hoảng loạn. Chi nhắm mắt trong một giây, hít một hơi thật sâu rồi thở ra từ từ theo kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Minh Tâm. Cô ép nhịp tim từ 120 hạ xuống dưới mức an toàn, giải phóng sự co thắt của các cơ mặt để giữ vững mặt nạ của một người vợ hiền hậu, yếu đuối.
Áp dụng sơ đồ điểm mù camera AI của Hoàng Long mà cô đã thuộc lòng, Chi di chuyển nhanh nhưng không tạo ra tiếng động dọc theo hành lang. Cô cố tình tạo ra một tiếng va chạm nhẹ của chiếc bình gốm trang trí ở góc cầu thang gỗ để báo hiệu sự xuất hiện của mình, rồi bước xuống bếp với phong thái của một phu nhân thượng lưu đang kiệt quệ vì chứng trầm cảm sau sinh.
"Bà Tám!" Chi cất giọng, âm điệu mang theo sự gắt gỏng pha lẫn mệt mỏi cực hạn. "Sao giờ này vẫn chưa chuẩn bị nước ấm cho Bảo Nam tắm? Tôi đã dặn thế nào về lịch sinh hoạt của thằng bé?"
Bà Tám giật mình, ngón tay rụt lại khỏi đáy túi bạt của bà Nhàn. Bà ta quay người lại, cúi đầu kính cẩn nhưng đôi mắt nhỏ vẫn liếc nhanh qua Chi: "Dạ thưa phu nhân, tôi đang kiểm tra hành lý của người giúp việc mới theo quy định an ninh của ông chủ. Tôi sẽ làm ngay ạ."
Chi bước thẳng vào gian bếp phụ, đứng chặn ngay giữa tầm quét của mắt camera AI trên trần và chiếc túi bạt inox. Cô dùng cơ thể thanh mảnh của mình tạo ra một điểm mù thị giác hoàn hảo cho bà Nhàn. Nhìn thẳng vào bà Tám với ánh mắt sắc sảo của một người mẹ đang bị kích động, Chi giật lấy chiếc túi bạt xộc xệch, ném mạnh nó về phía bà Nhàn.
"Đủ rồi! Quy định an ninh gì mà lại để quần áo cũ sờn bẩn thỉu này ngay trên bàn bếp inox sạch sẽ thế này?" Chi lớn tiếng trách mắng, vờ như đang trút giận lên sự chậm trễ của gia nhân. "Bà Nhàn, mang ngay đống đồ này ra phòng gia nhân phía sau! Đừng để tôi phải nhìn thấy sự bừa bộn này nữa. Còn bà Tám, lên phòng tắm chuẩn bị nước ấm ngay cho tôi!"
Bà Nhàn rất nhanh nhạy. Nhận được tín hiệu giải cứu từ Chi, bà cúi đầu nhận lỗi, nhanh tay ôm chặt lấy chiếc túi bạt vào lòng. Trong khoảnh khắc ôm túi, ngón tay bà lách nhanh xuống đáy vải, giấu gọn chiếc dây chuyền bạc vào trong túi áo khoác lao động sẫm màu. Bà Tám dù ấm ức nhưng không thể cãi lại cơn thịnh nộ bộc phát của phu nhân chủ nhà, đành lầm lũi dọn dẹp thớt dao rồi bước lên lầu.
Khi bóng dáng bà Tám khuất sau khúc quanh cầu thang, Chi khẽ thở hắt ra. Trận chiến đầu tiên đã trôi qua, nhưng gọng kìm giám sát vẫn đang thắt chặt. Cô quay sang bà Nhàn, hai người không trao đổi một lời nào, chỉ có một ánh mắt nhìn nhau chứa đựng sự cam kết sinh tử. Bà Nhàn lẳng lặng ôm túi bước ra cửa sau dẫn ra vườn hoa hồng, giữ vững thân phận gián điệp thực địa.
***
Chiều tối ngày thứ tư.
Tiếng lốp xe Mercedes S-Class nghiến nhẹ trên sỏi mịn ngoài sân báo hiệu Gia Huy đã trở về sau buổi tập tennis hằng tuần với các đối tác VIP tại câu lạc bộ thượng lưu. Chi đứng bên cửa sổ phòng ngủ tầng hai, nhìn xuống bóng dáng đĩnh đạc của chồng dưới ánh đèn cao áp. Huy bước xuống xe, khoác chiếc túi vợt trên vai, phong thái lịch lãm của một luật sư danh tiếng hoàn hảo không một tì vết. Nhưng Chi biết, đằng sau chiếc kính gọng vàng tri thức kia là ác quỷ điều hành diễn đàn bạo lực ngầm Red Room.
Cửa phòng ngủ mở ra, Huy bước vào mang theo mùi mồ hôi nhạt và hương nước hoa nam đắt tiền. Gã nhìn Chi bằng nụ cười ấm áp quen thuộc, nhưng ánh mắt lại lướt qua bàn trang điểm của cô như một thói quen kiểm soát.
"Em yêu, hôm nay Bảo Nam có ngoan không?" Huy hỏi, tiến lại gần hôn nhẹ lên trán Chi.
"Thằng bé ngoan lắm anh. Em vừa dỗ con ngủ xong," Chi mỉm cười, giữ nguyên nụ cười nhẹ tự nhiên trong đúng mười giây theo quy tắc biểu cảm trước camera ẩn ngụy trang trong ổ cắm điện đối diện giường.
Huy tháo chiếc đồng hồ Garmin Fenix phiên bản giới hạn trên tay đặt lên bàn sạc. Cảm biến nhịp tim trên mặt đồng hồ vẫn còn nhấp nháy xanh. Gã nhìn vào gương, tháo lỏng cổ áo thun thể thao: "Anh đi tắm đây. Hôm nay trận đấu hơi căng thẳng, anh cần khoảng mười lăm phút dưới vòi nước ấm."
"Anh cứ tắm đi, em xuống bếp xem bà Tám chuẩn bị nước dùng thế nào," Chi dịu dàng trả lời.
Ngay khi Huy bước vào phòng tắm riêng và tiếng nước xả bắt đầu vang lên rào rào sau cánh cửa kính mờ, gương mặt dịu dàng của Chi lập tức biến mất. Đôi mắt cô trở nên lạnh lùng và sắc bén như lưỡi dao. Thời gian của cô đã bắt đầu đếm ngược. Đúng mười lăm phút – cửa sổ thời gian duy nhất và cực kỳ ngắn ngủi để cô thực hiện cuộc đột nhập phòng làm việc lần thứ hai.
Chi nhanh chóng bước đến bàn trang điểm, lật nhẹ đế chiếc cúp pha lê lưu niệm ở góc phòng, lấy ra miếng silicon giả lập vân tay của Huy được giấu kín bên trong. Cô rút thêm một túi chườm ấm mini bằng gel từ ngăn kéo và áp chặt vào miếng silicon. Để vượt qua cảm biến nhiệt độ cơ thể 37 độ C của hệ thống khóa sinh trắc học trên tầng ba, miếng silicon này phải đạt được độ ấm chính xác của da người. Nếu nhiệt độ quá thấp, hệ thống sẽ lập tức khóa chặt biệt thự và gửi cảnh báo đỏ về điện thoại bảo mật của Huy.
Chi lấy chiếc đồng hồ bấm giờ cơ học Thụy Sĩ cổ – kỷ vật của thầy Trần Tiến dạy toán thời cấp ba – từ trong túi áo khoác lụa ra. Tiếng tích tắc kim giây cơ học vang lên khô khốc, đều đặn. Cô bấm nút khởi động. Mười lăm phút của Huy tương đương với 900 giây. Nhưng để đảm bảo an toàn tuyệt đối theo Giao thức 3 Phút, cô chỉ được phép có mặt trong phòng làm việc tối đa 180 giây.
Chi lách người ra khỏi phòng ngủ, di chuyển uyển chuyển như một bóng ma dọc theo hành lang tầng hai. Cô đi bằng rìa ngoài bàn chân, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào hông để triệt tiêu hoàn toàn tiếng cọt kẹt của sàn gỗ sồi cổ điển. Tránh né các góc quét của camera AI bằng cách đi sát mép tường lụa sẫm màu, Chi nhanh chóng tiếp cận cầu thang dẫn lên tầng ba.
Không khí trên tầng ba lạnh lẽo và yên tĩnh đến rợn người. Trước cánh cửa phòng làm việc khóa vân tay, Chi đứng im lặng, nghe tiếng nhịp tim mình đập mạnh trong lồng ngực. Cô lấy miếng silicon ra khỏi túi chườm ấm, áp nhẹ vào mu bàn tay để cảm nhận nhiệt độ. Vừa vặn ấm nóng.
Chi dán miếng silicon mỏng dính lên ngón tay cái bên phải của mình, đeo một chiếc găng tay lụa mỏng ở tay trái để thực hiện Quy tắc 'Không chạm tay nắm cửa'. Cô từ từ áp ngón tay cái chứa vân tay giả lên bề mặt cảm biến quang học của ổ khóa thông minh.
*Tít... Đỏ.*
Đèn led trên ổ khóa nhấp nháy màu đỏ lạnh lùng. Cảm biến không nhận diện được vân tay. Chi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đồng hồ bấm giờ đã chỉ sang giây thứ 45. Cô đã mất 15 giây quý giá cho lần thử đầu tiên thất bại do miếng silicon chưa áp sát hoàn toàn vào bề mặt cảm biến.
"Bình tĩnh," Chi tự nhủ thầm trong đầu, nén chặt sự hoảng loạn bản năng. Cô điều chỉnh lại góc nghiêng của miếng silicon, miết chặt các cạnh để loại bỏ hoàn toàn các bong bóng khí siêu nhỏ giữa lớp silicon và cảm biến quang học, rồi nhấn mạnh một lần nữa.
*Cạch. Xanh.*
Tiếng chốt cửa điện tử khẽ rút vào trong mang lại cảm giác nhẹ nhõm tột độ. Chi nhanh chóng vặn tay nắm cửa bằng chiếc khăn lụa lót tay, lách người vào bên trong phòng làm việc và khép hờ cửa lại. Bóng tối bao trùm lấy căn phòng, chỉ có ánh sáng nhạt nhòa của ánh trăng lọt qua khe rèm cửa sổ lớn.
Đồng hồ bấm giờ chỉ: 1 phút 15 giây.
Chi không bật đèn. Cô di chuyển thẳng đến chiếc tủ tài liệu bằng gỗ sồi lớn ở góc phòng theo trí nhớ thị giác tuyệt đối từ cuộc đột nhập đầu tiên. Cô kéo ngăn kéo thứ ba ra, luồn tay vào khoang trống bí mật phía sau vách ngăn gỗ. Ngón tay cô chạm vào lớp vỏ silicon bảo vệ của chiếc ổ cứng WD màu đen 2TB. Cô khéo léo rút chiếc ổ cứng ra ngoài, kết nối nó với chiếc máy tính xách tay dự phòng siêu mỏng mà cô đã bí mật giấu sẵn dưới gầm bàn làm việc từ trước.
Màn hình máy tính khởi động dưới chế độ bảo mật tối giản, hắt ánh sáng xanh nhạt lên gương mặt kiên định của Chi. Một hộp thoại yêu cầu nhập mật mã truy cập xuất hiện trên màn hình.
Chi đã ghi nhớ chuỗi ký tự mật mã từ việc quan sát Huy qua kính phản chiếu của tủ rượu vang trước đó. Mật mã là sự kết hợp giữa ngày sinh của Bảo Nam và mã số vụ án tranh tụng đầu tiên của Huy: `05122024-LAW01`.
Cô gõ nhanh chuỗi ký tự bằng một tay không tiếng động.
*Enter.*
Thư mục gốc của ổ cứng mở ra, hiển thị hàng trăm tệp video được mã hóa dưới định dạng kỳ lạ. Chi sử dụng Kỹ năng sao lưu dữ liệu tốc độ cao, dùng các tổ hợp phím tắt liên tục để chọn phân vùng dữ liệu của diễn đàn ngầm Red Room và thực hiện lệnh sao chép sang chiếc thẻ nhớ MicroSD 64GB đang cắm sẵn trên máy tính.
Thanh tiến trình sao lưu (progress bar) xuất hiện trên màn hình máy tính: `1%... 5%... 10%...`
Tốc độ truyền dữ liệu hiển thị dao động quanh mức 30MB/s. Quá chậm. Tổng dung lượng của thư mục video bắt cóc tống tiền đầu tiên lên tới hơn 20GB. Với tốc độ này, cô cần ít nhất 10 phút để hoàn thành việc sao chép. Nhưng cô chỉ có tối đa 3 phút trước khi hệ thống cảnh báo nhiệt độ tự động của phòng làm việc kích hoạt báo động gửi về điện thoại của Huy.
Đồng hồ bấm giờ chỉ: 2 phút 10 giây.
Chi cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán, chảy dọc xuống thái dương. Cô phải đưa ra quyết định chiến thuật khẩn cấp. Sử dụng phím tắt để tối ưu hóa dung lượng, Chi chủ động ngắt tiến trình sao lưu các tệp video nặng ký ký hiệu VIP, chỉ tập trung sao chép tệp video gốc liên quan đến vụ mất tích của con gái bà Nhàn.
Thanh tiến trình nhảy vọt: `45%... 60%... 70%...`
Từ phía dưới tầng hai, tiếng động cơ học của hệ thống đường ống dẫn nước trong biệt thự đột ngột thay đổi tần số. Tiếng nước xả rào rào trong phòng tắm riêng của Gia Huy đột ngột ngắt hẳn.
Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy ngôi nhà.
Chi khựng lại, ngón tay cô đông cứng trên bàn phím. Tiếng nước tắt đồng nghĩa với việc Huy đã tắm xong và đang lau người chuẩn bị bước ra ngoài phòng ngủ. Khoảng cách từ phòng tắm của gã đến cầu thang tầng ba chỉ mất chưa đầy một phút.
Màn hình máy tính hiển thị tiến trình sao lưu đang dừng lại ở con số: `80%`.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!