Nhạc nềnLost_Place6

Người Giúp Việc Mới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của ngày thứ ba lười biếng lướt qua những ngọn thông già bao quanh khu đô thị biệt lập Pine Hills, hắt những vệt sáng nhạt nhòa, lạnh lẽo lên khung cửa kính hai lớp của biệt thự số 09. Thùy Chi thức dậy từ rất sớm, khi sương mù dày đặc vẫn còn ôm chặt lấy thung lũng. Cô ngồi im lặng trên mép giường ngủ, đôi mắt dán chặt vào chiếc nôi gỗ của bé Bảo Nam. Đứa trẻ một tuổi vẫn đang ngủ say, lồng ngực phập phồng đều đặn dưới tấm chăn thun mỏng. Tiếng thở khẽ của con là âm thanh duy nhất mang lại chút hơi ấm thực tại cho căn phòng ngủ rộng lớn nhưng ngột ngạt này.


Chi đưa bàn tay phải lên trước mặt, khẽ rùng mình khi cảm nhận cơn đau rát nhẹ từ lòng bàn tay truyền thẳng lên hệ thần kinh trung ương. Vết thương rỉ máu do cô siết chặt chiếc chìa khóa cơ dự phòng đêm hôm trước đã được băng kín bằng một miếng băng cá nhân màu da mỏng. Cô cẩn thận kéo ống tay áo lụa dài xuống, che khuất hoàn toàn miếng băng. Sự nghi ngờ của Gia Huy đã nhen nhóm từ bữa ăn tối qua, khi gã dùng ngón tay lạnh ngắt đo mạch cổ cô để kiểm tra sự trung thực. Chi hiểu rõ, chỉ cần một sơ hở nhỏ nhất, bộ óc luật sư lọc lõi của gã sẽ ngay lập tức kết nối vết thương ở tay cô với vết xước hình chữ V ngược trên ổ khóa phụ phòng làm việc tầng ba.


Tiếng bước chân dứt khoát của Gia Huy vang lên ngoài hành lang, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng. Chi lập tức nhắm mắt, nằm xuống và giả vờ như vẫn đang chìm trong giấc ngủ sâu. Cánh cửa phòng khẽ mở, luồng gió lạnh từ điều hòa trung tâm ùa vào. Huy bước đến bên giường, gã không đánh thức cô mà chỉ đứng yên lặng quan sát trong gần hai phút. Chi nín thở, áp dụng kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Minh Tâm, giữ cho lồng ngực phập phồng đều đặn, nhịp tim duy trì ở mức dưới bảy mươi nhịp mỗi phút để đánh lừa cảm biến nhịp thở của hệ thống smart-home. Sau một lát, Huy khẽ vuốt tóc cô rồi rời đi, tiếng cửa phòng khép lại nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo.


Khi tiếng động cơ chiếc Mercedes S-Class của Huy khuất dần sau cánh cổng sắt, Chi mới thực sự mở mắt. Cô ngồi dậy, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm sau lưng áo lụa. Gọng kìm giám sát trong ngôi nhà này đang thắt chặt từng giờ. Cuộc gọi điện đêm qua của Huy cho gã bảo vệ Quốc Thắng yêu cầu tăng cường tuần tra đêm muộn vòng ngoài, đặc biệt là hầm rượu và tầng ba, đã cắt đứt hoàn toàn cơ hội di chuyển ban đêm của cô. Chi không thể tiếp tục đơn độc hành động trong một không gian đầy rẫy camera AI và tai mắt của chồng. Cô cần một đồng minh thực địa ngay bên trong biệt thự, một người có thể di chuyển tự do mà không bị camera AI nghi ngờ.


Phương án mà thám tử Khánh Lâm vạch ra từ trước lập tức hiện lên trong đầu Chi. Cô cần tiếp cận bà Nhàn—người mẹ khắc khổ của Nhã Phương, nạn nhân đầu tiên của diễn đàn ngầm Red Room mà Chi đã phát hiện trong ổ cứng đen của Huy. Bà Nhàn hiện đang làm nhân viên dọn dẹp thời vụ tại siêu thị Green Market Pine Hills, nơi duy nhất nằm ngoài tầm kiểm soát trực tiếp của Huy.


Chi bước xuống giường, thay một bộ váy lụa màu xanh nhạt nhã nhặn, đeo chiếc nhẫn cưới kim cương hai carat lấp lánh trên ngón áp út—chiếc nhẫn mà cô chưa hề biết đang chứa một chip nghe lén siêu nhỏ do Huy cài đặt. Cô bế Bảo Nam xuống lầu, chuẩn bị cho chuyến đi siêu thị hằng tuần.


Tại phòng khách tầng trệt, bà Lê Thị Tám đang thong thả lau dọn bàn ăn. Thấy Chi bế con đi xuống, đôi mắt nhỏ dưới hàng lông mày rậm của bà Tám lập tức liếc qua, giọng nói đều đều không chút cảm xúc: "Phu nhân dậy sớm thế ạ. Hôm nay tôi đã chuẩn bị cháo yến mạch cho cậu chủ nhỏ rồi."


"Cảm ơn bà Tám," Chi nở nụ cười nhẹ, giữ cho cơ mặt hoàn toàn thư giãn để camera AI trên trần ghi nhận điểm số cảm xúc an toàn. "Lát nữa tôi cần ra siêu thị Green Market để mua thêm sữa công thức và một số đồ dùng hữu cơ cho Bảo Nam. Bà cứ ở nhà dọn dẹp nhé."


Bà Tám khẽ gật đầu, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi túi xách cá nhân của Chi đặt trên kệ. Sự giám sát thầm lặng của người đầu bếp riêng này luôn là một áp lực vô hình đè nặng lên Chi mỗi khi cô muốn di chuyển.


Đúng chín giờ sáng, chiếc xe Mercedes gia đình đỗ trước sảnh biệt thự. Tài xế riêng Nguyễn Văn Hùng bước xuống, mở cửa xe cho Chi với phong thái lịch sự nhưng lạnh lùng. Hùng là một người đàn ông bốn mươi tuổi, dáng người đậm, mái tóc cắt ngắn gọn gàng và đôi mắt sắc lẹm luôn quan sát mọi chuyển động của Chi qua gương chiếu hậu. Gã không chỉ là tài xế, gã là vệ sĩ riêng kiêm tai mắt di động được Huy trả lương rất cao để khóa chặt quyền tự do di chuyển của vợ mình.


"Phu nhân muốn đến siêu thị Green Market đúng không ạ?" Hùng hỏi, giọng nói lầm lì khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh qua những con đường rợp bóng thông của khu Pine Hills.


"Đúng vậy, anh Hùng. Bảo Nam dạo này hơi kén sữa, tôi muốn tự tay chọn loại sữa hữu cơ mới cho con," Chi trả lời, tay khẽ vỗ nhẹ lưng đứa trẻ đang ngồi trong lòng. Cô cố tình tỏ ra mệt mỏi, hơi tựa đầu vào thành ghế để ngụy trang cho sự căng thẳng đang cuộn trào trong dạ dày.


Hùng không nói gì thêm, gã chỉ khẽ gật đầu rồi tập trung lái xe. Qua gương chiếu hậu, Chi nhận thấy ánh mắt gã thỉnh thoảng lại liếc xuống chiếc nhẫn cưới kim cương trên tay cô. Cô khẽ siết chặt các ngón tay lại, giấu vết thương dán băng cá nhân vào lòng bàn tay trái.


Siêu thị Green Market Pine Hills nằm ở trung tâm khu đô thị biệt lập, là nơi chuyên phục vụ cho giới siêu giàu với không gian rộng lớn, yên tĩnh và ngập tràn ánh sáng dịu nhẹ. Khi Chi bước vào siêu thị, Hùng thong thả đẩy chiếc xe đẩy đi ngay sau lưng cô, giữ khoảng cách lịch sự khoảng hai mét nhưng ánh mắt gã không rời khỏi cô một giây nào. Đây là một constraint (giới hạn) cực lớn. Chi không thể trò chuyện hay trao đổi bất kỳ vật gì với người lạ mà không bị Hùng ghi nhận và báo cáo ngay lập tức cho Huy.


Chi thong thả đẩy xe đi qua các quầy hàng thực phẩm hữu cơ, vờ như đang chăm chú so sánh các nhãn hiệu sữa. Trong đầu cô, sơ đồ điểm mù camera và kết cấu của siêu thị đang được tái hiện chi tiết nhờ khả năng ghi nhớ chi tiết thị giác tuyệt đối. Cô cần tìm một vị trí mà Hùng không thể đứng sát bên cạnh, một góc khuất tầm nhìn tạm thời giữa các kệ hàng cao.


Ở góc quầy hàng sữa bột trẻ em, Chi phát hiện bóng dáng một người phụ nữ trung niên gầy guộc, mặc bộ đồng phục lao công màu sẫm sờn cũ, đang cúi người lau dọn sàn nhà. Đó chính là bà Nhàn. Gương mặt bà khắc khổ, đôi mắt trũng sâu hằn rõ những nếp nhăn của nỗi đau mất con âm ỉ suốt nhiều tháng qua. Trên cổ bà Nhàn, chiếc dây chuyền bạc nhỏ khẽ đung đưa dưới lớp áo lao công.


Chi cảm thấy nhịp tim mình bắt đầu tăng nhanh. Cô biết, người phụ nữ gầy gò đang cầm cây lau nhà kia chính là mắt xích quan trọng nhất để cô phá vỡ sự cô lập trong biệt thự. Nhưng cô phải cực kỳ cẩn trọng. Tài xế Hùng đang đứng ngay đầu kệ hàng, tay khoanh trước ngực, ánh mắt sắc lẹm quét qua quét lại hành lang siêu thị.


Chi thong thả tiến lại gần kệ sữa sát vị trí bà Nhàn đang làm việc. Cô lấy một hộp sữa bột xuống, vờ như đang đọc kỹ thành phần dinh dưỡng, rồi khéo léo di chuyển cơ thể để che khuất tầm nhìn của Hùng khỏi bà Nhàn. Khoảng cách giữa hai người phụ nữ lúc này chỉ chưa đầy một mét.


Bà Nhàn khẽ ngẩng đầu lên. Đôi mắt trũng sâu của bà chạm vào ánh mắt của Chi. Hai người không nói một lời, nhưng trong một phần hai mươi lăm giây, Chi nhận thấy một sự dao động cực mạnh trong ánh mắt bà Nhàn. Bà Nhàn nhìn thấy chiếc nhẫn cưới kim cương lấp lánh trên tay Chi, rồi ánh mắt bà lướt nhanh qua gương mặt cô, chứa đựng một sự hiểu ý sâu sắc đã được thám tử Khánh Lâm dặn dò từ trước.


Chi đưa tay vào túi xách cá nhân, vờ như muốn lấy khăn giấy lau cho Bảo Nam, nhưng cô lại lén rút chiếc ví tiền bằng da cá sấu nhỏ ra ngoài. Bên trong chiếc ví, Chi đã kẹp sẵn một chiếc danh thiếp của văn phòng luật sư Gia Huy & Cộng sự—trên đó có ghi số điện thoại dự phòng của cô bằng nét mực mỏng giấu dưới logo dập nổi.


*Bộp.*


Chiếc ví tiền cố tình bị Chi làm rơi ngay trước chân bà Nhàn, trượt nhẹ trên sàn gạch men bóng loáng. Chi lập tức cúi xuống, vờ như hoảng hốt: "Ôi, tôi vụng về quá."


Bà Nhàn nhanh nhẹn cúi xuống nhặt chiếc ví lên trước. Nhưng ngay khi ngón tay bà chạm vào chiếc ví và nhìn thấy logo mạ vàng của văn phòng luật sư Gia Huy, cơ mặt bà Nhàn đột ngột co thắt dữ dội. Đó là một vi biểu cảm của sự căm thù tột cùng (raw hatred). Đôi mắt bà trợn trừng, các ngón tay siết chặt lấy chiếc ví da đến mức các khớp xương trắng bệch ra. Bà Nhàn biết rất rõ, gã luật sư Gia Huy chính là kẻ đã chạy án và che giấu cho kẻ bắt cóc Nhã Phương, con gái bà.


Sự biến đổi cảm xúc đột ngột của bà Nhàn khiến Chi kinh hoàng. Nếu bà Nhàn mất bình tĩnh và hét lên hoặc có hành vi bất thường lúc này, tài xế Hùng đang đứng đầu kệ hàng sẽ lập tức can thiệp, và toàn bộ vỏ bọc của cô sẽ sụp đổ hoàn toàn.


"Cảm ơn bà," Chi nhanh chóng lên tiếng, giọng nói của cô vang lên đĩnh đạc, mang theo sự lạnh lùng giả tạo của một phu nhân thượng lưu để áp chế tinh thần bà Nhàn, ép bà phải tỉnh táo lại. "Bà cứ để đó cho tôi tự nhặt."


Chi đưa tay ra nhận lại chiếc ví. Khi hai bàn tay chạm nhau, Chi khéo léo dùng ngón cái miết nhẹ vào lòng bàn tay bà Nhàn, để lại chiếc danh thiếp kẹp dưới đáy ví. Ánh mắt Chi nhìn thẳng vào mắt bà Nhàn, kiên định và chứa đựng một thông điệp câm lặng: *Hãy kiềm chế. Tôi ở đây để giúp bà.*


Bà Nhàn khẽ rùng mình, luồng sát khí trong mắt bà từ từ dịu xuống, thay thế bằng một sự cam chịu kiên cường. Bà buông tay ra, cúi đầu thầm lặng: "Xin lỗi phu nhân, tôi vụng về quá."


Ngay lúc đó, tiếng bước chân nặng nề của tài xế Nguyễn Văn Hùng vang lên sát sau lưng Chi. Gã đã nhận thấy sự chậm trễ bất thường ở quầy sữa và tiến lại gần để kiểm tra. Ánh mắt Hùng quét qua bà Nhàn với sự cảnh giác cao độ của một vệ sĩ chuyên nghiệp.


"Có chuyện gì thế, phu nhân?" Hùng hỏi, giọng gã trầm xuống đầy nghi ngờ, tay gã khẽ đặt hờ lên hông—nơi gã luôn mang theo một khẩu súng điện dự phòng.


Chi thong thả đứng thẳng người dậy, bế Bảo Nam áp sát vào vai để che đi nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực. Cô nở một nụ cười nhẹ nhàng, pha chút mệt mỏi tự nhiên: "Không có gì đâu anh Hùng. Tôi lỡ tay làm rơi ví, bà lao công đây đã nhặt giúp tôi thôi."


Hùng nhìn chằm chằm vào bà Nhàn, rồi nhìn xuống chiếc ví trong tay Chi. Gã nhận thấy bà Nhàn vẫn đang cúi đầu lau sàn, cơ thể gầy guộc run rẩy nhẹ dưới bộ đồ lao động. Sự nghi ngờ của gã vẫn chưa hoàn toàn tan biến.


"Phu nhân, chúng ta nên di chuyển sang quầy khác. Ở đây hơi bụi bẩn, không tốt cho sức khỏe của cậu chủ nhỏ đâu ạ," Hùng nói, giọng điệu mang tính chất ra lệnh hơn là khuyên nhủ.


Chi khẽ gật đầu, vờ như đồng ý với gã. Nhưng trước khi quay đi, cô bất ngờ dừng lại, nhìn vào bóng lưng gầy guộc của bà Nhàn rồi quay sang nói với Hùng bằng giọng điệu của một người vợ đang kiệt sức vì áp lực gia đình: "Anh Hùng này, anh có thấy vườn hoa hồng phía sau biệt thự dạo này bị héo úa nhiều không? Bà Tám thì bận rộn bếp núc, một mình tôi chăm Bảo Nam đã không còn thời gian dọn dẹp nhà cửa. Tôi đang muốn thuê thêm một người giúp việc riêng chuyên chăm sóc vườn tược và dọn dẹp vòng ngoài để giảm bớt áp lực."


Hùng khựng lại, ánh mắt gã nheo lại đầy dò xét: "Ý phu nhân là muốn thuê người phụ nữ này?"


"Đúng vậy," Chi thản nhiên trả lời, cô dùng kỹ năng đàm phán tâm lý, đưa ra một lý do hoàn toàn hợp pháp và đánh trúng vào tâm lý muốn kiểm soát của Huy. "Bà ấy làm việc rất chăm chỉ và sạch sẽ, tôi vừa quan sát thấy bà ấy lau dọn góc kệ rất tỉ mỉ. Hơn nữa, những người lớn tuổi thế này thường rất có kinh nghiệm làm vườn ở quê. Anh thấy thế nào?"


Hùng lầm lì nhìn bà Nhàn một lượt từ đầu đến chân. Đầu óc thực dụng của gã đang nhanh chóng tính toán rủi ro. Việc đưa một người lạ vào biệt thự Pine Hills 09 là điều cực kỳ nhạy cảm, nhưng gã biết Gia Huy dạo này đang muốn Chi ở nhà nhiều hơn để dưỡng bệnh và tránh tiếp xúc với giới báo chí bên ngoài. Nếu có một người giúp việc già nua, nhút nhát ở nhà làm việc dưới sự giám sát của hệ thống camera AI, Chi sẽ không còn lý do gì để đòi ra ngoài mua sắm hay đi dạo nữa.


"Tôi sẽ báo cáo lại việc này với ông chủ," Hùng lạnh lùng trả lời. "Nếu ông chủ đồng ý, chúng tôi sẽ tiến hành kiểm tra lý lịch của bà ấy trước khi cho phép vào biệt thự."


"Anh cứ hỏi nhà tuyển dụng của siêu thị lấy thông tin của bà ấy đi," Chi nói, giọng cô bình thản như thể đây chỉ là một quyết định bộc phát của một phu nhân giàu có. "Tôi đợi tin của anh và nhà mình."


Chi thong thả đẩy xe đi tiếp, không hề ngoảnh đầu nhìn lại bà Nhàn. Cô biết, bước đi đầu tiên của kế hoạch thiết lập liên minh thực địa đã thành công vượt qua sự giám sát của Hùng. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ lớn. Việc đưa bà Nhàn—một người mang lòng căm thù tột cùng đối với Huy—vào nhà giống như việc đặt một quả bom nổ chậm ngay trong phòng khách. Chỉ cần bà Nhàn mất bình tĩnh một giây trước mặt Huy, toàn bộ kế hoạch sao lưu ổ cứng của cô sẽ bị thiêu rụi.


Chiều hôm đó, chiếc xe Mercedes đưa Chi trở về biệt thự. Ngay khi cô vừa bước vào sảnh chính, cô đã thấy Gia Huy đang ngồi trên ghế sofa phòng khách, thong thả đọc một tập hồ sơ vụ án. Trên trần nhà, mắt camera AI khẽ xoay nhẹ, hướng luồng sáng đỏ nhấp nháy về phía cô.


"Em yêu, em về rồi," Huy ngẩng đầu lên, nụ cười ấm áp quen thuộc nở trên môi gã. Gã đứng dậy, bước lại gần bế lấy Bảo Nam từ tay cô. "Hùng vừa báo cáo với anh về việc em muốn thuê một người giúp việc mới chăm sóc vườn hoa hồng?"


Chi tháo chiếc mũ rộng vành treo lên giá, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định dưới bảy mươi lăm nhịp mỗi phút. Cô bước lại gần ôm lấy cánh tay gã, giọng nũng nịu vờ mệt mỏi: "Dạ đúng đó anh. Dạo này em hay bị đau đầu và mệt mỏi sau sinh, Bảo Nam lại hay quấy khóc ban đêm. Em muốn có người dọn dẹp vòng ngoài và chăm vườn hoa để em có thêm thời gian nghỉ ngơi. Anh không trách em tiêu hoang chứ?"


Huy nhìn thẳng vào mắt cô, gã khẽ vuốt nhẹ má cô, ánh mắt chứa đựng sự thấu suốt đáng sợ: "Làm sao anh trách em được, em yêu. Sức khỏe của em và Bảo Nam là quan trọng nhất. Hùng đã kiểm tra lý lịch của người phụ nữ đó ở siêu thị. Bà ấy tên Nhàn, năm mươi tuổi, xuất thân nông thôn, không có tiền án tiền sự và đang sống độc thân sau khi chồng mất. Lý lịch rất sạch sẽ và đơn giản."


Chi thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Khánh Lâm đã làm giả hồ sơ lý lịch của bà Nhàn một cách hoàn hảo trên hệ thống dữ liệu lao động của thành phố từ trước.


"Vậy anh đồng ý cho bà ấy vào làm việc rồi ạ?" Chi hỏi, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn giả tạo.


"Đồng ý chứ," Huy mỉm cười, nhưng nụ cười của gã lạnh ngắt. "Anh đã cho người liên hệ và yêu cầu bà ấy dọn đến biệt thự ngay trong chiều nay. Bà ấy sẽ ở phòng gia nhân phía sau nhà bếp. Như vậy em sẽ không còn phải vất vả nữa."


Gã bế Bảo Nam đi lên lầu, để lại Chi đứng một mình giữa phòng khách sang trọng nhưng lạnh lẽo. Cô biết, chiếc thòng lọng giám sát của Huy không hề lỏng đi, gã đồng ý cho bà Nhàn vào nhà chỉ là để có thêm một công cụ khóa chặt cô vào không gian biệt thự.


Bốn giờ chiều, một chiếc taxi công nghệ cũ kỹ đỗ trước cổng biệt thự Pine Hills 09. Bà Nhàn bước xuống xe, tay xách một chiếc túi du lịch bằng vải bạt màu xám tro cũ sờn. Gương mặt bà vẫn giữ vẻ khắc khổ, nhút nhát của một người phụ nữ nông thôn lần đầu bước vào dinh thự của giới siêu giàu.


Tài xế Hùng dẫn bà Nhàn đi vòng qua lối cửa sau dẫn thẳng vào khu vực nhà bếp. Chi đứng ở hành lang tầng hai nhìn xuống qua khe lan can kính, lòng bàn tay phải của cô khẽ siết chặt.


Tại gian bếp phụ, bà Lê Thị Tám đã đứng đợi sẵn từ trước. Gương mặt người đầu bếp riêng trung thành của Huy nghiêm nghị, đôi mắt nhỏ sắc lẹm dán chặt vào chiếc túi vải bạt rách nát của bà Nhàn.


"Bà Nhàn đúng không?" bà Tám cất giọng hách dịch, lạnh lùng. "Trước khi vào phòng gia nhân nhận chỗ ở, tôi cần kiểm tra hành lý cá nhân của bà theo đúng quy định an ninh nghiêm ngặt của ông chủ. Ở đây không chấp nhận bất kỳ vật dụng lạ hay chất cấm nào lọt vào nhà bếp đâu."


Nói rồi, không đợi bà Nhàn đồng ý, bà Tám thô bạo giật lấy chiếc túi vải bạt từ tay bà Nhàn, kéo khóa và đổ toàn bộ đồ đạc bên trong xuống chiếc bàn bếp bằng inox sáng loáng.


Chi đứng trên hành lang tầng hai bàng hoàng chứng kiến cảnh tượng đó. Trong đầu cô lập tức hiện lên một chi tiết kinh hoàng từ hồ sơ của Lâm: bà Nhàn luôn mang theo bên mình một chiếc dây chuyền bạc có lồng ảnh của con gái Nhã Phương—nạn nhân đầu tiên của Red Room. Nếu bà Tám nhìn thấy bức ảnh đó và nhận ra gương mặt cô gái mất tích trên báo chí, toàn bộ liên minh thực địa của cô sẽ bị bóp nghẹt ngay từ giây phút đầu tiên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!