Nhạc nềnLost_Place6

Bữa Ăn Của Sự Im Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn rực rỡ của khu đô thị biệt lập Pine Hills lùi dần sau những rặng thông già, nhường chỗ cho bóng tối sâu thẳm bao trùm lấy căn biệt thự số 09. Hệ thống chiếu sáng thông minh tự động kích hoạt, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, dịu nhẹ nhưng giả tạo khắp phòng khách Pine Hills. Trên trần cao, mắt camera AI nhận diện cảm xúc thế hệ mới của hãng PineShield vừa được lắp đặt chiều nay khẽ xoay nhẹ, phát ra tiếng động cơ học cực nhỏ gần như vô âm. Chiếc đèn LED hồng ngoại màu đỏ của nó nhấp nháy liên tục như một con mắt quỷ, lặng lẽ quét qua từng mét vuông của căn phòng, ghi nhận và phân tích mọi chuyển động sinh học.


Thùy Chi đứng bên bàn ăn dài bằng đá cẩm thạch trắng Carrara, tỉ mỉ vuốt lại nếp nhăn trên tấm khăn trải bàn bằng lụa satin xám. Lồng ngực cô phập phồng nhẹ theo từng nhịp thở sâu. Dưới lớp tay áo lụa xám tro rộng rãi, lòng bàn tay phải của Chi nhói lên một cơn đau buốt lạnh. Vết xước rỉ máu do cô siết chặt chiếc chìa khóa cơ dự phòng đêm qua vẫn chưa khép miệng, giờ đây được băng kín bởi một miếng băng cá nhân màu da mỏng. Chi khẽ điều chỉnh cổ tay áo để đảm bảo mép vải che hoàn toàn miếng băng. Cô biết, chỉ cần một sơ hở nhỏ lộ ra trước mặt Gia Huy, bộ óc luật sư lọc lõi của gã sẽ lập tức kết nối vết thương đó với vết xước hình chữ V ngược trên ổ khóa phụ phòng làm việc tầng ba.


Từ phía nhà bếp, mùi thơm nồng của canh gà hầm sâm và nấm đông cô lan tỏa, nhưng nó không thể làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt đang đông đặc lại trong không gian. Bà Lê Thị Tám, người đầu bếp riêng trung thành của gia đình, đang thong thả múc canh ra một chiếc thố sứ vẽ hoa văn xanh lam cổ điển. Gương mặt bà Tám nghiêm nghị, đôi mắt nhỏ dưới hàng lông mày rậm thỉnh thoảng lại liếc về phía Chi qua khe cửa kính nhà bếp. Bà Tám là tai mắt đắc lực của Huy trong căn bếp này, người có nhiệm vụ ghi chép thực đơn hằng ngày và lịch uống thuốc của Chi để báo cáo trực tiếp cho gã.


"Phu nhân, canh gà đã chuẩn bị xong rồi ạ," bà Tám bước ra, đặt thố canh nóng hổi xuống giữa bàn ăn, giọng nói đều đều không chút cảm xúc.


"Cảm ơn bà Tám. Bà cứ nghỉ ngơi trước đi, phần dọn dẹp lát nữa để tôi làm," Chi nở nụ cười nhẹ, cố gắng giữ cho cơ mặt hoàn toàn thư giãn hằng ngày.


Ngay khi bà Tám vừa lùi vào gian bếp phụ, tiếng động cơ êm ái của chiếc Mercedes S-Class vang lên ngoài sân sỏi, báo hiệu Gia Huy đã trở về. Chi cảm thấy các sợi cơ dọc sống lưng mình lập tức căng cứng. Cô nhắm mắt lại trong một giây, áp dụng kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim do Sư thầy Thích Minh Tâm truyền dạy. Cô hít vào thật sâu bằng mũi trong bốn giây, dồn khí xuống vùng bụng dưới để kích hoạt hệ thần kinh phó giao cảm, giữ hơi thở trong bảy giây, rồi từ từ thở ra bằng miệng trong tám giây. Khi cô mở mắt ra, nhịp tim từ mức chín mươi đã hạ xuống ổn định ở mức bảy mươi lăm nhịp mỗi phút. Gương mặt cô trở lại vẻ hiền thục, nhẫn nhịn hoàn hảo.


Gia Huy bước vào phòng khách. Gã treo chiếc áo vest may đo cao cấp lên giá gỗ gõ đỏ cạnh cửa, tháo chiếc kính gọng vàng tri thức xuống và dùng khăn lụa lau nhẹ. Gương mặt gã luật sư ba mươi lăm tuổi đẹp không góc chết, nụ cười ấm áp quen thuộc luôn túc trực trên môi, nhưng đôi mắt sau tròng kính phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, không một chút gợn sóng.


"Em yêu, anh về rồi," Huy bước lại gần, vòng tay ôm lấy vai Chi từ phía sau, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô. Cử chỉ của gã hoàn hảo đến mức nếu nhìn qua camera giám sát AI, bất kỳ ai cũng sẽ tin đây là một gia đình thượng lưu hạnh phúc bậc nhất. Nhưng Chi cảm nhận rõ bàn tay gã đang đặt hờ trên bả vai cô, các ngón tay khẽ gõ nhẹ theo một nhịp điệu đều đặn—đó là thói quen của Huy khi gã đang phân tích một vụ án phức tạp hoặc khi gã đang nghi ngờ đối thủ.


"Anh tắm rửa rồi vào dùng bữa nhé, em và bà Tám đã chuẩn bị món canh gà hầm sâm mà anh thích nhất," Chi quay lại, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng của người vợ chăm chồng. Cô áp dụng Quy tắc 'Mười giây biểu cảm', giữ nụ cười nhẹ tự nhiên trong đúng mười giây trước mắt camera AI trên trần để hệ thống ghi nhận điểm số cảm xúc màu xanh an toàn.


Huy nhìn thẳng vào vùng tam giác trên gương mặt Chi—trán, mắt và khóe miệng. Gã đang sử dụng kỹ thuật đọc vị biểu cảm siêu đẳng của một luật sư tranh tụng để dò xét từng chuyển động cơ mặt cực nhỏ của vợ. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng và nụ cười ấm áp của Chi không để lộ bất kỳ một vi biểu cảm hoảng sợ nào. Gã mỉm cười hài lòng: "Được rồi, em yêu. Đợi anh một chút."


Mười phút sau, Gia Huy trở lại bàn ăn trong bộ đồ lụa màu xanh navy giản dị. Gã thong thả ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa ở đầu bàn, đeo lại chiếc kính gọng vàng và kéo chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay trái lên để kiểm tra thông báo. Chi lén liếc nhìn màn hình điện thoại của Huy đặt cạnh đĩa sứ. Giao diện ứng dụng quản trị PineShield đang hiển thị luồng dữ liệu camera trực tiếp từ phòng khách, bên dưới có dòng chữ nhỏ màu xanh: *"Thùy Chi: Trạng thái bình thường - Chỉ số hạnh phúc: 94/100"*.


Chi thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Bài tập kiểm soát nhịp tim và cơ mặt hằng ngày trước gương phòng tắm đã cứu cô một bàn thua trông thấy. Cô thong thả dùng chiếc muôi bạc múc canh gà vào bát của Huy, động tác uyển chuyển không một tiếng động.


"Canh gà hôm nay bà Tám hầm rất kỹ, anh dùng thử xem," Chi đặt bát canh trước mặt chồng.


Huy cầm chiếc thìa bạc lên, khuấy nhẹ nước dùng, nhưng gã không vội ăn. Gã ngước mắt nhìn Chi, ánh mắt dò xét dừng lại ở bàn tay phải của cô đang đặt trên cạnh bàn. "Tay em thế nào rồi? Vết xước chiều qua còn đau không?"


Chi hơi khựng lại nhưng lập tức điều hòa nhịp thở. Cô lật nhẹ lòng bàn tay phải lên, để lộ miếng băng cá nhân màu da. "Dạ, em dán băng lại nên đỡ nhiều rồi anh. Chỉ là vết xước nhỏ khi dọn dẹp sofa thôi, không có gì đáng ngại đâu anh."


Huy đưa tay ra, những ngón tay thon dài, lạnh ngắt của gã chạm vào mu bàn tay Chi, rồi nhẹ nhàng miết qua miếng băng cá nhân. Gã miết rất chậm, như thể đang đo lường độ sâu của vết thương bên dưới lớp vải dán. Chi cảm thấy một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, nhưng cô cố gắng giữ cho các sợi cơ mặt hoàn toàn thả lỏng, không để khóe mắt bị giật nhẹ.


"Em phải cẩn thận đấy," Huy nói, giọng gã trầm ấm nhưng chứa đựng một sự đe dọa vô hình. "Trong ngôi nhà này, anh không muốn thấy bất kỳ vết nứt hay tổn thương nào. Mọi thứ phải luôn hoàn hảo và an toàn."


Gã buông tay cô ra, thong thả múc một thìa canh đưa lên miệng. Chi cũng cúi xuống dùng bữa, nhưng từng thìa canh gà ấm nóng đi vào thực quản của cô lúc này lại đắng ngắt và nghẹn ứ nơi cổ họng. Sự căng thẳng tiêu hóa cực độ khiến dạ dày cô co thắt nhẹ, tạo ra một cơn đau âm ỉ dưới xương ức.


Huy đặt thìa xuống, thong thả dùng khăn ăn lau khóe miệng. Gã tựa lưng vào ghế, lấy chiếc máy tính bảng cá nhân mở một trang báo điện tử mảng pháp luật, rồi cất giọng hờ hững như đang chia sẻ một câu chuyện xã giao thông thường: "Hôm nay trên văn phòng, anh có đọc được một tin khá thú vị. Một vụ mất tích bí ẩn vừa xảy ra ngay tại trung tâm thành phố vào đêm qua. Một cô gái trẻ, hai mươi hai tuổi, sinh viên trường y, biến mất không dấu vết khi đang trên đường đi làm thêm về."


Chiếc thìa trong tay Chi khẽ chạm vào thành bát sứ, phát ra một tiếng *coong* nhỏ. Mắt camera AI trên trần lập tức xoay nhẹ một góc năm độ về phía cô. Chi lập tức nhận ra đây chính là cuộc đối đầu bên bàn ăn tối mà cô đã dự báo. Cô gái hai mươi hai tuổi mà Huy nhắc đến—Nhã Phương—chính là nạn nhân xuất hiện trong tệp video đầu tiên của diễn đàn ngầm Red Room mà cô đã vô tình xem được trên chiếc ổ cứng đen trong phòng làm việc khóa kín của gã.


Chi không vội trả lời. Cô thong thả đặt thìa xuống, dùng khăn ăn thấm nhẹ khóe môi để kéo dài thời gian xử lý thông tin, ngăn chặn phản ứng hoảng loạn bản năng. Cô ngước mắt lên nhìn Huy, ánh mắt lộ vẻ tò mò vô hại của một người vợ không quan tâm đến thế sự: "Ồ, thời buổi này mà vẫn còn những vụ bắt cóc táo tợn thế sao anh? Cảnh sát vẫn chưa tìm thấy manh mối gì ạ?"


"Chưa," Huy lắc đầu, mắt gã dán chặt vào từng biến đổi cơ mặt của Chi qua gọng kính vàng. "Vụ bắt cóc được thực hiện cực kỳ hoàn hảo. Không có nhân chứng, không có dấu vết vật lý tại hiện trường, và toàn bộ camera giao thông xung quanh khu vực đó đều bị nhiễu sóng đúng vào khung giờ nạn nhân đi qua. Kẻ chủ mưu đứng sau vụ này chắc chắn phải là một thiên tài công nghệ, hoặc một kẻ am hiểu sâu sắc quy trình điều tra của cảnh sát."


Chi cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra ở sau gáy. Cô dùng kỹ năng đọc vị vi biểu cảm gương mặt để phân tích thái độ của Huy. Khóe môi gã hơi nhếch lên một góc hai milimet trong một phần hai mươi lăm giây—đó là biểu hiện của sự tự phụ cực hạn (narcissistic smirk) của một kẻ psychopath đang tự mãn về tác phẩm tội ác của chính mình. Gã đang gián tiếp khoe khoang với cô về sự hoàn hảo của diễn đàn Red Room mà gã sáng lập.


"Đáng sợ thật đấy," Chi thở dài nhẹ nhàng, cô cúi xuống gắp một miếng nấm đông cô bỏ vào bát của Bảo Nam đang ngồi chơi ngoan ngoãn trong chiếc ghế ăn dặm bên cạnh. "Thời buổi công nghệ bây giờ, người xấu có quá nhiều công cụ để làm hại người khác. Chỉ tội nghiệp cho bố mẹ cô gái đó, chắc họ đang lo lắng đến phát điên mất."


"Em nghĩ sao, Chi?" Huy đột ngột hỏi, giọng gã lạnh đi vài tông. Gã rướn người về phía trước, hai khuỷu tay chống trên mặt bàn đá cẩm thạch. "Em nghĩ kẻ bắt cóc này là loại người thế nào? Một kẻ điên rồ thích bạo lực, hay một kẻ có trí tuệ tối cao đang thực hiện một trò chơi quyền lực?"


Chi nhận thấy mắt camera AI trên trần đang nhấp nháy đỏ liên tục. Trên màn hình máy tính bảng của Huy đặt cạnh đĩa sứ, chỉ số cảm xúc của cô đang dao động mạnh ở mức sáu mươi điểm—ngưỡng ranh giới giữa bình tĩnh và lo âu. Nếu cô thể hiện sự hoảng sợ hoặc né tránh câu hỏi, thuật toán AI sẽ lập tức kích hoạt cảnh báo đỏ gửi về điện thoại của gã.


Cô ngước lên nhìn thẳng vào mắt Huy, nở một nụ cười nhẹ nhàng, pha chút mệt mỏi tự nhiên của một người mẹ bận rộn: "Anh hỏi thế thì làm sao một người nội trợ như em biết được? Em chỉ nghĩ đơn giản, dù kẻ đó có thông minh đến đâu thì việc làm hại một cô gái vô tội cũng là một tội ác hèn nhát. Nhưng em quan tâm hơn là ngày mai em phải đưa Bảo Nam đi tiêm phòng định kỳ, không biết tình hình dịch bệnh dạo này thế nào nữa anh ạ."


Chi khéo léo sử dụng Quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật' và kỹ thuật đánh lạc hướng tâm lý, chuyển chủ đề từ vụ bắt cóc sang việc chăm sóc con cái để hợp thức hóa sự thờ ơ của mình. Điểm số cảm xúc trên màn hình máy tính bảng của Huy lập tức bình ổn trở lại, chuyển sang màu xanh lá cây an toàn.


Huy nhìn cô trong vài giây, sự hoài nghi trong mắt gã dường như dịu đi đôi chút trước vẻ ngoài ngây ngô, hời hợt của vợ. Gã thong thả cầm ly nước lọc lên uống một ngụm.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc Chi tưởng chừng đã vượt qua được bài kiểm tra tâm lý, Gia Huy đột ngột đứng dậy. Gã bước vòng qua bàn ăn dài, đi đến sát bên cạnh chiếc ghế của Chi.


Gã cúi xuống, một bàn tay gã đặt lên vai cô, siết nhẹ. Bàn tay còn lại của gã—lạnh ngắt và thon dài—đột ngột đưa lên, luồn qua mái tóc đen buộc hờ của Chi. Ngón tay trỏ và ngón giữa của Huy đặt trực tiếp lên động mạch cảnh (mạch cổ) phía bên phải của cô, ngay sát góc hàm.


Chi giật mình, cơ thể cô run bắn lên theo bản năng. Cô suýt nữa bị sặc ngụm canh gà vừa nuốt dở, một cơn ho khan trào lên cổ họng.


"Đừng cử động, em yêu," giọng Huy thì thầm sát bên tai cô, hơi thở của gã lạnh lẽo phả vào da cổ cô. "Anh thấy cổ em hơi đỏ, để anh kiểm tra xem em có bị sốt không. Dạo này thời tiết giao mùa, em lại đang suy nhược sau sinh nữa."


Chi hiểu ngay lập tức: đây không phải là sự quan tâm. Đây là một bài kiểm tra nói dối vật lý trực tiếp bằng xúc giác. Huy đang dùng chính các ngón tay của mình để đo tần số nhịp tim của cô ngay vào thời điểm gã chuẩn bị đưa ra câu hỏi chí mạng cuối cùng. Gã không tin hoàn toàn vào hệ thống camera AI; gã tin vào phản xạ sinh học không thể che giấu của cơ thể cô.


Cơn ho khan do sặc canh đang dồn dập kéo đến, lồng ngực Chi thắt chặt lại. Nếu cô ho lên hoặc để nhịp tim vọt lên mức một trăm mười nhịp mỗi phút dưới ngón tay của Huy, gã sẽ biết cô đang nói dối và đang che giấu một nỗi sợ hãi tột cùng liên quan đến vụ bắt cóc.


Chi siết chặt lòng bàn tay phải bị thương vào cạnh bàn đá cẩm thạch. Cơn đau rát buốt từ vết xước rỉ máu truyền thẳng lên đại não giống như một liều thuốc tê, giúp cô đóng băng sự hoảng loạn của hệ thần kinh trung ương trong tích tắc. Cô nén chặt cơn ho trong lồng ngực, áp dụng kỹ thuật thiền định thở sâu bốn thì của Sư thầy Minh Tâm. Cô hít nhẹ bằng mũi, giữ hơi thở ổn định, thả lỏng hoàn toàn cơ vai và cơ cổ dưới ngón tay của Huy.


"Em nghĩ sao, Chi?" Huy vừa miết nhẹ ngón tay lên động mạch cổ của cô, vừa hỏi bằng giọng thì thầm đầy chết chóc. "Nếu một ngày nào đó, em phát hiện ra người bên cạnh em không hoàn hảo như em nghĩ, mà lại là một kẻ liên quan đến những vụ bắt cóc dã man như thế... em sẽ làm gì? Em sẽ báo cảnh sát, hay em sẽ im lặng để bảo vệ gia đình chúng ta?"


Câu hỏi trực diện như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực Chi. Dưới ngón tay của Huy, động mạch cổ của cô rung lên nhè nhẹ.


Chi nhắm mắt lại trong nửa giây, tập trung toàn bộ ý chí vào việc giữ nhịp tim ổn định. Cô điều hòa hơi thở sâu, đưa nhịp đập của tim về mức bảy mươi lăm nhịp mỗi phút—một tần số hoàn hảo của sự bình tĩnh tuyệt đối.


Cô mở mắt ra, ngước đầu lên nhìn thẳng vào mắt Huy qua gọng kính vàng. Khoảng cách giữa gương mặt hai người chỉ chưa đầy mười centimet. Chi nở một nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong veo không một chút gợn đục, cô đưa bàn tay trái lên vuốt nhẹ mu bàn tay đang đặt trên cổ mình của Huy:


"Anh lại nói đùa gì thế? Anh là một luật sư danh tiếng, cả đời bảo vệ công lý, làm sao có thể liên quan đến những kẻ tồi tệ đó được? Đối với em, anh và Bảo Nam là cả thế giới. Em tin anh hơn cả bản thân mình. Nếu có chuyện gì xảy ra, em chắc chắn sẽ luôn đứng về phía anh để bảo vệ tổ ấm của chúng ta."


Giọng nói của Chi đĩnh đạc, ấm áp và tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối. Đôi mắt cô không hề né tránh, cơ vòng mắt hoàn toàn thả lỏng dưới luồng sáng đỏ nhấp nháy của camera AI trên trần.


Gia Huy dán mắt vào gương mặt cô, các ngón tay gã vẫn đặt chặt trên động mạch cổ của Chi. Gã cảm nhận rõ ràng mạch đập của cô dưới da thịt gã: đều đặn, chậm rãi và cực kỳ ổn định ở mức bảy mươi lăm nhịp mỗi phút. Không có một sự tăng vọt đột ngột nào, không có một sự co thắt cơ biểu thị lời nói dối.


Gã đứng im lặng trong vài giây dài dằng dặc, như thể đang cố tìm kiếm một vết nứt nhỏ nhất trong vỏ bọc của vợ. Nhưng Chi đã hoàn thành bài test nói dối vật lý xuất sắc bằng ý chí thép của một người mẹ bảo vệ con.


Huy từ từ rụt tay lại. Nụ cười ấm áp của gã quay trở lại trên môi, gã vỗ nhẹ lên vai cô: "Tốt lắm, em yêu. Anh chỉ muốn thử xem tinh thần của em dạo này thế nào thôi. Xem ra sức khỏe tâm lý của em đang phục hồi rất tốt sau sinh."


Gã quay trở lại ghế ngồi của mình, tiếp tục dùng bữa như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chi cúi xuống bát canh của mình, cô thong thả múc một thìa nước dùng đưa lên miệng. Nhưng ngay khi thìa canh vừa chạm vào môi, cô cảm nhận được một cơn đau co thắt dữ dội từ dạ dày truyền lên. Sự căng thẳng tiêu hóa nghiêm trọng đã bắt đầu tàn phá thể chất của cô từ bên trong.


Bữa ăn tối tiếp tục diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng va chạm loảng xoảng của dao nĩa và tiếng thở đều đặn của bé Bảo Nam trong chiếc ghế ăn dặm.


Huy thong thả dùng bữa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn màn hình điện thoại đang hiển thị biểu đồ cảm xúc màu xanh lá cây của Chi. Gã tuy chưa phát hiện ra sơ hở nào, nhưng trong sâu thẳm bộ óc của một kẻ psychopath, gã vẫn cảm thấy có điều gì đó bất thường. Sự điềm tĩnh và phục tùng tuyệt đối của Chi hôm nay dường như quá hoàn hảo—hoàn hảo đến mức đáng ngờ so với sự nhút nhát thường ngày của cô trước đây.


Khi bữa tối kết thúc, Huy đứng dậy, thong thả bước ra phía ban công phòng khách để châm một điếu xì-gà. Gã rút chiếc điện thoại bảo mật quân đội ra, lướt nhanh qua nhật ký quét an ninh của hệ thống camera AI PineShield, rồi bấm số gọi cho một người.


"Thắng à," Huy nói vào điện thoại, giọng gã trầm xuống đầy lạnh lẽo khi mắt gã vẫn dán chặt vào bóng lưng Chi đang dọn dẹp bàn ăn dưới mắt camera đỏ. "Đêm nay cậu tăng cường tuần tra vòng ngoài biệt thự cho tôi. Đặc biệt là khu vực hầm rượu và phòng làm việc tầng ba. Tôi cảm thấy trong ngôi nhà này... đang có một con chuột nhắt lén lút di chuyển ban đêm."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!