Nhạc nềnLost_Place6

Giấy Thông Hành Của Kẻ Săn Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trong căn phòng chật chội ngập tràn tiếng rít gào của hệ thống quạt tản nhiệt, không khí đặc quánh mùi keo thông, nhựa cháy và mồ hôi lạnh. Phan Anh Tuấn đang ngồi còng lưng trước ba chiếc màn hình máy tính cỡ lớn, những ngón tay thô ráp gõ phím liên tục với tốc độ chóng mặt. Ánh sáng xanh lét từ màn hình hắt lên gương mặt nhợt nhạt, làm nổi bật cặp kính cận dày cộm dính đầy dấu vân tay của gã kỹ thuật viên lập dị. Đứng ngay phía sau gã, thám tử Khánh Lâm im lặng như một bóng ma trong chiếc áo khoác gió sẫm màu, chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm mất ngủ. Cánh tay phải của Lâm, nơi có vết bỏng phồng rộp chưa lành do lực bóp tàn bạo của gã tài xế Nguyễn Văn Hùng từ siêu thị, khẽ giật nhẹ mỗi khi tiếng quạt gió rít lên một nhịp cao hơn.


"Xong rồi!" Tuấn đột ngột đập mạnh tay xuống bàn, tiếng gõ phím dừng lại dứt khoát. Gã quay đầu nhìn Lâm, đôi mắt lóe lên sự phấn khích tột độ. "Tôi đã bẻ khóa thành công phân vùng bảo mật cuối cùng trên chiếc điện thoại của Quốc Thắng. Gã bảo vệ này xảo quyệt hơn chúng ta tưởng. Gã không chỉ lưu trữ đoạn video quay lén Chi ngoài vườn, mà còn lén sao chép một luồng dữ liệu giao dịch mã hóa từ máy tính của Gia Huy."


Lâm cúi sát người xuống màn hình, giọng anh khàn đặc: "Là cái gì?"


Tuấn di chuột, mở ra một tập tin chứa hàng loạt chuỗi ký tự hexa dài dằng dặc. "Đây là lịch sử giao dịch của một ví Bitcoin ẩn danh. Nhìn vào các cổng định tuyến này đi, Lâm. Toàn bộ dòng tiền phí thành viên của diễn đàn ngầm Red Room được gom về đây, sau đó chuyển thẳng vào một tài khoản VIP thuộc hệ thống của câu lạc bộ thượng lưu 'The Summit'. Nói cách khác, chiếc ví này chính là giấy thông hành tối cao của những kẻ đi săn đêm. Nó dẫn thẳng đến danh tính của ban quản trị tối cao đứng sau Gia Huy."


Lâm siết chặt nắm tay trái, cơn đau từ vết bỏng ở tay phải như bị dập tắt bởi luồng adrenaline đang cuộn chảy trong huyết quản. "The Summit... câu lạc bộ của những chính trị gia và tài phiệt bẩn. Chúng ta đã có chìa khóa. Nhưng Chi... cô ấy đang bị kẹt trong cái bẫy y tế của Huy."


***


Tại biệt thự Pine Hills 09, ánh bình minh xám xịt của ngày chủ nhật lách qua khe rèm cửa phòng khách, mang theo một bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Tiếng chuông cửa cơ học vang lên hai tiếng dứt khoát đúng sáu giờ sáng.


Y tá tư nhân Trần Thị Mỹ bước vào nhà với bộ đồng phục màu xanh nhạt phẳng phiu không một nếp gấp. Gương mặt cô ta lạnh lùng, không cảm xúc, đôi mắt sắc sảo quét qua sảnh chính rồi dừng lại trên người Thùy Chi đang ngồi im lặng ở bàn ăn. Gia Huy đứng ngay cạnh đó, chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen thắt chặt quanh hông, gã thong thả nhấp một ngụm cà phê đen không đường, phong thái lịch lãm nhưng đôi mắt sau gọng kính vàng lại tỏa ra luồng sát khí âm ỉ.


"Mỹ, cô đã mang viên thuốc mới đến chưa?" Huy hỏi, giọng gã trầm ấm nhưng đều đặn như một chiếc máy lập trình.


"Đã mang đến thưa Giám đốc," Mỹ lạnh lùng mở chiếc túi y tế màu đen, rút ra một vỉ thuốc chứa những viên nén màu vàng rực rỡ. "Đây là hoạt chất ức chế thần kinh liều cao thế hệ mới, có tác dụng ổn định vỏ não và ngăn chặn triệt để các cơn ảo giác mộng du ban đêm. Theo chỉ thị của anh, liều lượng hằng ngày sẽ được tăng lên gấp đôi."


Chi ngồi bất động, hai tay cô đặt trên đùi dưới lớp áo lụa xám tro dài tay. Cổ tay phải của cô, nơi bị vết bầm tím sẫm do lực bóp thô bạo của Thắng từ trước, đang nhói lên từng cơn đau buốt lạnh mỗi khi cô thở mạnh. Lòng bàn tay phải dán miếng băng cá nhân màu da cũng rỉ ra một vệt mồ hôi ẩm ướt do căng thẳng. Mu bàn tay trái của cô hằn sâu vết xước mới rỉ máu mỏng do gai hồng cào đêm qua khi cô đóng kịch mộng du ngoài vườn. Đầu lưỡi cô vẫn còn tê dại hoàn toàn, nước bọt mang theo vị kim loại đắng ngắt do độc chất tích lũy.


"Chi, uống thuốc đi em," Huy bước lại gần, đặt bàn tay thon dài, lạnh ngắt lên bả vai cô. Lực bóp nhẹ của gã như một lời cảnh báo vô ngôn. "Anh chỉ muốn tốt cho em và Bảo Nam thôi. Uống xong, em lên phòng ngủ tầng hai nghỉ ngơi tuyệt đối."


Chi ngước nhìn chồng, đôi mắt cô mở to nhưng cố tình giữ cho đồng tử giãn rộng, giả lập trạng thái lờ đờ, mệt mỏi thần kinh của một sản phụ bị trầm cảm nặng. Cô đón lấy viên thuốc màu vàng từ tay y tá Mỹ, đưa lên miệng và uống cạn ly nước ấm dưới sự giám sát trực tiếp của hai cặp mắt lạnh lùng.


Ngay khi bước vào phòng tắm riêng của phòng ngủ tầng hai, Chi nhanh chóng khóa chặt cửa, xả nước bồn rửa mặt thật lớn để át đi tiếng động. Cô uống nhanh một ngụm nước ấm pha muối loãng giấu sẵn trong hốc tủ, rồi dùng ngón tay kích thích vòm họng mạnh mẽ. Cơn co thắt dạ dày dữ dội ập đến, khiến cô quỵ xuống sàn gạch men lạnh ngắt, nôn sạch toàn bộ dịch lỏng chứa viên thuốc chưa kịp tan ra ngoài. Thực quản bỏng rát như bị thiêu đốt, mồ hôi lạnh vỡ ra đầy trán, nhưng Chi biết mình vừa giật lại được một chút tỉnh táo quý giá từ tay tử thần.


Cô lau sạch miệng, dán lại miếng băng cá nhân trên lòng bàn tay phải, rồi thong thả bước ra ngoài, nằm xuống chiếc giường lớn cạnh nôi của bé Bảo Nam, giả vờ chìm vào giấc ngủ sâu do tác dụng của thuốc ngủ.


Khoảng mười giờ sáng, tiếng xe Mercedes của Gia Huy nổ máy rời biệt thự để đến văn phòng luật giải quyết vụ chạy án khẩn cấp. Y tá Mỹ cũng đi xuống bếp để chuẩn bị bữa trưa dinh dưỡng dưới sự giám sát của bà Tám. Căn biệt thự chìm vào sự im lặng giả tạo.


*Rầm!*


Cánh cửa phòng ngủ tầng hai đột ngột bị đẩy ra một cách thô bạo, va mạnh vào vách tường thạch cao tạo ra một tiếng động chói tai.


Tạ Gia Linh—cô em chồng ăn chơi lêu lổng—bước vào phòng với một chiếc túi xách hàng hiệu kẹp bên hông. Mái tóc nhuộm màu khói nổi bật của cô ta rối nhẹ, trang phục thiết kế hở bạo toát ra mùi nước hoa nồng nặc. Gương mặt trẻ tuổi của Linh tràn đầy sự đố kỵ, khinh miệt khi nhìn thấy Chi đang nằm trên giường.


"Chị dâu hoàn hảo của tôi vẫn còn ngủ nướng cơ à?" Linh mỉa mai, giọng lanh lảnh đầy tính toán. Cô ta bước thẳng đến bàn trang điểm, tự tiện cầm những lọ mỹ phẩm đắt tiền của Chi lên ngửi rồi ném trở lại một cách thô bạo. "Anh Huy bận rộn kiếm tiền ngoài kia, còn chị thì suốt ngày giả điên giả khờ để được cung phụng. Mẹ nói đúng, xuất thân nông thôn nghèo hèn như chị kết hôn với anh tôi chỉ vì tiền. Để tôi xem, chị có giấu giếm quỹ đen hay bằng chứng ngoại tình nào trong căn phòng này không."


Chi vẫn nằm im, áp dụng *Kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim* để giữ nhịp tim ổn định ở mức bảy mươi nhịp mỗi phút. Cô biết Linh đang cố tình khiêu khích cô. Kể từ khi kết hôn, Linh luôn ghét cô vì cho rằng cô đã cướp đi sự chu cấp vô giới hạn của anh trai cô ta. Lần này, chắc chắn Linh đã nhận được chỉ thị hoặc sự dung túng từ mẹ chồng Lâm Hoài An để thâm nhập phòng cô tìm kiếm vết nhơ, hòng giúp Huy hoàn thiện hồ sơ ly hôn đơn phương mà không phải chia tài sản.


Linh bắt đầu lục soát một cách thô bạo. Cô ta giật tung các ngăn tủ lụa, ném những chiếc váy dài của Chi xuống sàn nhà gỗ sồi. Tiếng móc áo va chạm loảng xoảng, tiếng vải lụa bị kéo rách nhẹ vang lên giữa không gian ngột ngạt.


"Linh, em đang làm gì trong phòng chị vậy?" Chi từ từ ngồi dậy, giọng cô thều thào, vờ như vẫn còn ngấm thuốc ngủ nặng. Cô đưa tay lên ôm trán, để lộ vết sưng đỏ nhẹ do va vào cạnh bàn ăn tối qua.


"Tôi dọn dẹp hộ chị thôi! Chị bị điên mộng du phá hoại đồ đạc, anh Huy thương tình mới giữ chị lại đây, chứ là tôi thì tôi đã tống chị vào viện tâm thần từ lâu rồi!" Linh vừa nói vừa bước lại gần chiếc nôi gỗ của bé Bảo Nam.


Bảo Nam đang ngủ say, bàn tay nhỏ nhắn của bé vẫn ôm chặt con gấu bông cũ sứt một bên mắt. Chiếc lục lạc bạc khắc tên bé đặt ngay sát gối ngủ.


Linh cúi xuống nhìn đứa trẻ, ánh mắt cô ta không có chút tình thương nào, chỉ có sự tò mò và săm soi đầy ác ý. Cô ta bắt đầu thò tay xuống dưới lớp đệm lót nôi, lật tung những chiếc tã vải bạt lên để tìm kiếm.


"Đừng chạm vào đồ của Bảo Nam!" Chi thốt lên, giọng cô run rẩy thật sự.


Nhưng đã quá muộn. Ngón tay của Gia Linh trong lúc lùng sục dưới đáy nôi đã chạm vào một vật thể cứng, góc cạnh bằng kim loại. Cô ta giật mình, nhanh chóng rút tay ra.


Nằm gọn trong lòng bàn tay đeo nhẫn kim cương của Gia Linh là chiếc điện thoại Nokia cổ đời cũ—chiếc điện thoại dự phòng không đăng ký chính chủ mà Chi dùng để liên lạc mật với thám tử Khánh Lâm vào lúc ba giờ sáng hằng ngày.


Linh khựng lại trong hai giây, rồi một nụ cười đắc ý, tàn nhẫn từ từ nở rộng trên gương mặt trang điểm đậm của cô ta.


"Ồ... cái gì đây?" Linh giơ chiếc điện thoại cổ lên trước ánh sáng, giọng cô ta run lên vì phấn khích. "Một chiếc burner phone rẻ tiền giấu dưới nôi em bé? Chị dâu hiền thục của tôi lén lút dùng cái thứ này để liên lạc với nhân tình ngoài kia đúng không? Để tôi xem chị sẽ giải thích thế nào với anh Huy về chiếc điện thoại này!"


Chiếc điện thoại dính một chút mồ hôi tay của Chi từ những đêm trước, màn hình sập nguồn tối đen nhưng kết cấu của nó là bằng chứng không thể chối cãi về một hoạt động bí mật trong ngôi nhà đầy camera này.


Chi đứng bật dậy khỏi giường. Toàn thân cô run rẩy nhẹ do phản ứng sinh lý của chất độc màu vàng và sự hoảng sợ tột độ. Bản năng làm mẹ gào thét bắt cô phải xông vào giật lại chiếc điện thoại ngay lập tức. Nhưng ngay khi cô chuẩn bị bước tới, ánh mắt cô chợt quét qua chiếc ổ cắm điện đối diện giường ngủ—nơi có một mắt camera ẩn siêu nhỏ ngụy trang đang hướng thẳng về phía nôi của Bảo Nam.


*Không được dùng bạo lực.*


Nếu cô dùng sức giật lại, camera ẩn sẽ ghi lại toàn bộ hành vi bạo lực và sự tỉnh táo của cô. Gia Huy sẽ lập tức nhận được cảnh báo bảo mật thời gian thực trên điện thoại gã. Khi đó, gã sẽ biết cô hoàn toàn không bị trầm cảm hay mộng du, và chiếc burner phone này sẽ bị tịch thu vĩnh viễn, kéo theo sự sụp đổ của toàn bộ liên minh bên ngoài.


Chi khựng bước chân lại. Cô áp dụng kỹ thuật *Đọc vị vi biểu cảm gương mặt (Micro-expression)* để phân tích đối thủ.


Gia Linh đang đứng cạnh nôi, đầu hơi ngửa ra sau, khóe môi nhếch lên một góc mười lăm độ thể hiện sự contempt (khinh miệt) tột độ, nhưng hai cánh mũi cô ta khẽ phập phồng và ngón tay trỏ cầm điện thoại có xu hướng gõ nhẹ liên tục—dấu hiệu sinh lý của sự lo lắng và bất an thầm kín. Linh đang cố tỏ ra đắc thắng để che giấu một nỗi sợ hãi khác.


Chi hít một hơi thật sâu, ép nhịp tim từ một trăm mười nhịp xuống con số bảy mươi hai đầy ổn định. Cô tiến lại gần cửa phòng ngủ, thong thả đóng sầm cánh cửa gỗ sồi lại, khóa trái từ bên trong để ngăn chặn sự can thiệp của y tá Mỹ từ bên ngoài.


Cô quay lại nhìn Linh, gương mặt nhợt nhạt không còn chút hoảng loạn nào, thay vào đó là một sự lạnh lùng, đĩnh đạc đến đáng sợ ẩn sau đôi mắt sắc sảo.


"Linh, em nghĩ em có thể dùng chiếc điện thoại đó để tống cổ chị ra khỏi nhà này sao?" Chi nói, giọng cô trầm xuống, từng từ phát ra chậm rãi nhưng sắc bén như dao cạo.


Linh hơi giật mình trước sự thay đổi thần thái đột ngột của Chi, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo: "Chứ sao nữa? Anh Huy mà biết chị lén lút dùng điện thoại liên lạc với trai ngoài, anh ấy sẽ tống cổ chị ra đường mà không có một đồng cắc! Đứa bé này cũng sẽ thuộc về dòng họ Tạ chúng tôi!"


Chi bước lại gần Linh từng bước một, không tiếng động trên sàn gỗ sồi. Cô đứng cách Linh chưa đầy nửa mét, ánh mắt dán chặt vào đôi mắt đang dao động của em chồng.


"Em nghĩ anh Huy sẽ tin em, hay tin vào bản hồ sơ bệnh án tâm thần hoang tưởng nặng mà bác sĩ Thành đã ký?" Chi khẽ nhếch môi, nụ cười của cô lạnh lẽo như sương đêm Pine Hills. "Nếu em đưa chiếc điện thoại này cho Huy, anh ấy sẽ nhận ra em đã tự ý lục lọi phòng ngủ của anh ấy—nơi gã bảo vệ Quốc Thắng vừa biến mất bí ẩn đêm qua. Em nghĩ Huy sẽ khen ngợi em, hay gã sẽ nổi điên vì em đã chạm vào những thứ không được phép chạm?"


Linh nghe đến tên Quốc Thắng thì gương mặt khẽ biến sắc, ngón tay cô ta siết chặt lấy chiếc điện thoại Nokia cổ. "Chị... chị đừng có hù dọa tôi!"


"Chị không hù dọa em, Linh ạ," Chi đưa bàn tay trái đeo chiếc nhẫn cưới bạch kim lên, khẽ vuốt nhẹ tay áo lụa xám tro của mình để che đi vết bầm tím trên cổ tay phải. "Chị biết em đang ngập đầu trong những khoản nợ cờ bạc từ các sòng bài trực tuyến ở Campuchia. Con số hiện tại đã lên đến hơn hai tỷ đồng đúng không? Em đang rất cần tiền để trả nợ trước khi bọn giang hồ tìm đến anh Huy."


Linh trợn tròn mắt, hơi thở cô ta đột ngột dồn dập, hai cánh mũi phập phồng liên tục. Sự kiêu ngạo đắc thắng trên gương mặt cô ta hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là sự hoảng sợ tột độ của một kẻ bị lột trần bí mật chí mạng. "Chị... làm sao chị biết chuyện đó? Chị theo dõi tôi?"


"Văn phòng luật của anh Huy quản lý rất nhiều hồ sơ tài chính nhạy cảm, Linh ạ. Chỉ cần một cuộc gọi của chị cho các đối tác của anh ấy, khoản nợ của em sẽ bị phanh phui trước mặt mẹ chồng và cả gia tộc," Chi áp dụng kỹ thuật đàm phán tâm lý đảo ngược, dồn Linh vào góc tường tinh thần. "Nếu em gọi điện báo cáo cho Huy bây giờ, em nghĩ anh ấy sẽ cứu em thêm một lần nữa, hay sẽ cắt đứt hoàn toàn viện trợ tài chính và tống em ra nước ngoài tự sinh tự diệt?"


Gia Linh đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân run rẩy nhẹ. Cô ta nhìn chiếc điện thoại Nokia cổ trong tay mình như nhìn một khối thuốc nổ đang đếm ngược thời gian. Sự đố kỵ và tham lam trong mắt cô ta giờ đây bị thay thế hoàn toàn bởi nỗi sợ hãi bị anh trai bỏ rơi và sự trừng phạt của gia tộc.


Linh lùi lại một bước, ngón tay cái của cô ta đặt trên màn hình điện thoại cảm ứng của mình, nơi số điện thoại của Gia Huy đã được bấm sẵn và chỉ cần một cú chạm nhẹ là cuộc gọi sẽ được thực hiện.


"Chị... chị đừng có thách tôi!" Linh gào lên một tiếng nhỏ, giọng cô ta run rẩy dữ dội, đôi mắt láo liên đầy hoảng loạn. "Tôi chỉ cần nhấn nút này... tôi chỉ cần nhấn một nút là chị sẽ mất tất cả!"


Chi đứng im lặng dưới luồng sáng xám xịt từ cửa sổ hắt vào, ánh mắt cô lạnh lùng và kiên định như một bức tường thép. Sự dồn nén uất ức suốt bao ngày qua như biến thành một thứ uy quyền vô hình đè nặng lên tinh thần của cô em chồng nông cạn. Cô không hề tiến lại gần để giật chiếc điện thoại, mà chỉ lặng lẽ quan sát từng chuyển động cơ mặt cực nhỏ của Linh, chờ đợi khoảnh khắc phòng ngự tâm lý của cô ta hoàn toàn tan rã.


Gia Linh rút chiếc điện thoại Nokia cổ ra khỏi đáy nôi, nở nụ cười đắc ý nhưng đầy méo mó, và chuẩn bị ngón tay bấm số điện thoại gọi báo cáo ngay cho Gia Huy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!