Ánh Đèn Đột Ngột
Sương đêm của vùng Pine Hills lạnh buốt như hàng ngàn cây kim mảnh châm thẳng vào da thịt Thùy Chi qua lớp áo lụa mỏng xám tro dính nước. Cô nằm rạp người sát nền đất ẩm, lồng ngực ép chặt xuống thảm cỏ nhầy nhụa sương lạnh. Luồng ánh sáng trắng lạnh từ hai chiếc đèn pha halogen trên ban công tầng ba vẫn đang quét một đường thẳng băng qua thảm cỏ, chỉ cách gót chân cô chưa đầy ba mươi centimet. Ánh sáng mạnh đến mức Chi có thể nhìn rõ từng hạt bụi nước li ti đang nhảy múa trong không trung và những chiếc lá thông rụng úa vàng nằm rải rác ngay trước mũi mình.
*Cộp. Cộp.*
Tiếng đế dép lê bằng da của Gia Huy nện nhẹ nhưng dứt khoát trên thềm đá hiên sau biệt thự. Tiếng động cơ học ấy đều đặn, đĩnh đạc, mang theo sự áp chế tâm lý nghẹt thở của một kẻ nắm giữ quyền sinh sát tuyệt đối trong ngôi nhà này. Luồng sáng từ chiếc đèn pin công suất lớn trên tay gã bắt đầu di chuyển, vạch những vệt sáng dài loang loáng trên các tán cây thông thẫm màu, hướng thẳng về phía bồn hoa hồng gai sát bốt bảo vệ cũ.
Chi nín thở. Đầu lưỡi cô vẫn còn tê dại hoàn toàn do ngấm một lượng độc chất nhỏ từ viên thuốc màu vàng ban sáng, khiến nước bọt trong khoang miệng mang theo vị kim loại đắng ngắt. Cơn chóng mặt nhẹ chốc chốc lại ập đến, quay cuồng trong đại não, cố gắng kéo cô vào trạng thái suy nhược nhận thức. Nhưng nhói lên trên hết là cơn đau buốt từ cổ tay phải—vết bầm tím sẫm do lực bóp thô bạo của gã bảo vệ quá cố Quốc Thắng để lại—và vết xước rách miệng dán băng cá nhân màu da trong lòng bàn tay phải.
Cô biết mình không thể trốn mãi dưới tán thông này. Đèn pha thông minh hoạt động theo chu kỳ quét ba phút, và Gia Huy đang tiến lại gần bồn hoa hồng gai từng bước một. Gã là một luật sư bào chữa lừng danh, một kẻ có đầu óc phân tích vi biểu cảm siêu đẳng, chỉ cần gã nhìn thấy một vệt cỏ bị dẫm bẹp hay một góc áo lụa xám tro thò ra dưới tán lá, mọi nỗ lực diễn kịch suốt thời gian qua của cô sẽ lập tức tan thành mây khói.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Chi phát hiện ra bàn chân phải của mình lạnh toát. Chiếc dép lụa màu hồng bên phải đã bị tuột và lún sâu dưới lớp bùn nhão của bồn hoa hồng gai khi cô cố lách người tránh luồng sáng trước đó. Chiếc dép lụa còn lại vẫn nằm trên bàn chân trái ướt đẫm sương đêm. Cô không thể bò lại để nhặt chiếc dép dính bùn mà không kích hoạt cảm biến chuyển động ngoài trời.
"Ai ngoài đó?" Giọng Gia Huy vang lên giữa đêm đen, trầm ấm nhưng lạnh lẽo như băng giá. Tiếng kim loại va chạm giòn giã—gã đang cầm theo khẩu súng săn hai nòng bọc thép từ phòng lưu niệm tầng một.
Chi khẽ nhắm mắt. Bản năng làm mẹ và ý chí sinh tồn bùng lên dữ dội trong lồng ngực. Cô phải đánh cược mạng sống vào một màn kịch lớn. Cô sẽ chủ động bước ra ngoài ánh sáng, biến điểm yếu bệnh lý trầm cảm và tác dụng phụ của thuốc bổ sau sinh thành chiếc lá chắn bảo vệ hoàn hảo nhất.
Chi áp dụng *Kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim* do Sư thầy Thích Minh Tâm truyền dạy. Cô hít vào thật sâu bằng mũi trong bốn giây, giữ hơi thở lại trong lồng ngực bảy giây, và từ từ thở ra bằng miệng trong tám giây. Nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức một trăm hai mươi nhịp của cô lập tức được ép xuống con số bảy mươi hai đầy ổn định. Cô thả lỏng hoàn toàn cơ vai, để hai cánh tay buông thõng một cách tự nhiên. Đôi mắt cô mở to nhưng không tập trung vào bất kỳ tiêu điểm nào, làm giãn đồng tử dưới ánh sáng mạnh để giả lập trạng thái mất nhận thức.
Chi từ từ đứng dậy từ gầm tán thông lớn. Cô bước ra ngoài luồng sáng trắng của đèn pha halogen, chân trần bên phải dẫm trực tiếp lên nền đất bùn lạnh ngắt, trong khi chân trái vẫn mang chiếc dép lụa màu hồng còn lại.
*Vụt!*
Luồng ánh sáng cực mạnh từ chiếc đèn pin trên tay Gia Huy lập tức khóa chặt vào người cô. Họng súng săn hai nòng đen ngòm chĩa thẳng về phía lồng ngực Chi.
Nhưng Chi không hề né tránh, không hề chớp mắt. Cô đi đứng lờ đờ, đầu hơi nghiêng về một bên, bờ vai thõng xuống yếu ớt. Khẩu hình miệng cô mấp máy, phát ra những tiếng thì thầm đứt quãng, ngọng nghịu do đầu lưỡi bị tê cứng vì độc chất:
"Bảo Nam... con đâu rồi... sữa ấm của con... chiếc nhẫn... nhẫn cưới của em..."
Cô vờ cúi xuống, dùng bàn tay trái đang đeo chiếc *Nhẫn cưới gắn chip định vị GPS của Chi* lướt nhẹ trên những tán lá hồng gai nhọn hoắt. Những chiếc gai sắc nhọn cào xước mu bàn tay cô, để lại những vệt máu mỏng rỉ ra dưới sương đêm, nhưng gương mặt cô vẫn phẳng lặng, không một nét co thắt cơ đau đớn nào. Cô đang sử dụng thủ đoạn *Ngụy trang hoảng loạn thành mệt mỏi sau sinh* ở mức độ cực hạn.
Gia Huy khựng lại. Gã từ từ hạ nòng súng săn xuống nhưng chiếc đèn pin vẫn rọi thẳng vào gương mặt nhợt nhạt, không chút phấn son của vợ mình. Gã bước lại gần, tiếng bước chân nện trên cỏ ướt nghe sột soạt.
"Chi? Em đang làm gì ngoài này giờ này?" Huy hỏi, giọng gã mang theo sự dò xét sắc bén của một kẻ săn mồi đang kiểm tra con mồi.
Chi không trả lời gã. Cô tiếp tục đi lướt qua gã hệt như gã là một bóng ma vô hình. Chân trần dính bùn của cô bước đi không vững, vấp vào một rễ cây thông lớn sát bồn hoa. Theo đúng kế hoạch phòng vệ, Chi chủ động ngã quỵ xuống đất ẩm, để cơ thể đổ sụp một cách tự nhiên, không hề có phản xạ tự vệ bằng tay để chứng minh cô hoàn toàn mất kiểm soát nhận thức.
Huy nhanh như cắt bước tới, gã cúi xuống và bế xốc cô lên khỏi mặt đất ẩm ướt. Lực cánh tay gã mạnh mẽ, siết chặt lấy bả vai cô. Nhưng ngay khi bế cô lên, ngón tay cái lạnh ngắt của gã lập tức miết chặt lên cổ tay phải của Chi—ngay trên vết bầm tím sẫm do Quốc Thắng để lại dưới lớp tay áo lụa.
Cơn đau rát buốt thấu xương tủy từ vết bầm bị bóp mạnh truyền thẳng lên hệ thần kinh trung ương. Chi cảm thấy toàn thân mình muốn co rút lại vì đau đớn. Nhưng cô đã kích hoạt kỹ thuật *Kiểm soát nhịp tim chủ động*. Cô giữ cho nhịp thở đều đặn, sâu và chậm, ép các cơ bắp quanh bả vai và cánh tay thả lỏng hoàn toàn như một sợi bún dưới lực bóp của gã. Nhịp tim của cô, được truyền qua mạch cổ mà Huy đang dùng ngón tay trỏ lén đo đạc, vẫn duy trì ổn định ở mức bảy mươi hai nhịp mỗi phút.
Huy nhìn xuống bồn hoa hồng gai. Dưới ánh sáng trắng của đèn pha, gã nhìn thấy chiếc dép lụa màu hồng còn lại của cô đang lún sâu dưới bùn đất ẩm, sát cạnh gốc thông.
"Mộng du sao?" Huy lẩm bẩm trong cổ họng, đôi mắt sau gọng kính vàng co rút lại đầy tính toán. Gã nhìn vết máu mỏng do gai hồng cào trên tay trái cô, rồi nhìn bàn chân phải dính bùn đất của cô. Sự điềm tĩnh sinh học hoàn hảo của Chi dưới bài test chạm vật lý đã đánh lừa được trực giác nhạy bén của gã.
Gã bế cô đi dọc theo lối hành lang đá, đẩy cửa kính lùa bước vào bên trong biệt thự. Không gian ấm áp của *Phòng khách Pine Hills* bao trùm lấy họ, nhưng sự ngột ngạt từ mắt camera AI đang nhấp nháy chấm đỏ trên trần nhà vẫn khiến Chi cảm thấy rùng mình ngầm. Huy đặt cô nằm xuống chiếc ghế sofa da Ý sang trọng.
Gã đặt khẩu súng săn lên bàn trà, rút điện thoại bảo mật quân đội ra và bấm một dãy số gọi khẩn cấp. Giọng gã lạnh lùng, dứt khoát phát ra giữa không gian yên tĩnh của phòng khách:
"Mỹ, sáng mai cô đến đây từ sáu giờ sáng. Liều thuốc bổ sau sinh của Chi hoạt động chưa đủ mạnh, cô ấy lại bắt đầu có triệu chứng mộng du nghiêm trọng ngoài vườn đêm nay. Từ ngày mai, tôi muốn cô trực tiếp giám sát và tăng liều lượng thuốc an thần màu vàng lên gấp đôi hằng ngày. Không được để cô ấy rời khỏi giường ngủ một mình."
Chi nằm nhắm nghiền mắt trên ghế sofa, nghe tiếng Huy cúp điện thoại lạnh lùng. Cô hiểu rằng màn kịch mộng du đã cứu mạng cô đêm nay khỏi họng súng của gã, nhưng nó cũng chính là chiếc thòng lọng y tế chuẩn bị siết chặt lấy tự do của cô từ sáng mai dưới sự giám sát của y tá *Trần Thị Mỹ*.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!