Nhạc nềnLost_Place6

Điểm Mù Dưới Tán Thông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ngón tay lạnh ngắt của Gia Huy từ từ miết dọc theo vệt keo dính trên lụa, gã cúi sát mặt xuống gần tai Chi. Luồng hơi thở ấm nóng nhưng mang theo mùi bạc hà lạnh lẽo của gã phả vào làn da cổ nhạy cảm của cô, khiến từng sợi chân lông trên người Chi dựng đứng lên vì một bản năng tự vệ nguyên thủy. Trong bóng tối mờ ảo của căn phòng ngủ tầng hai, chiếc kính gọng vàng tri thức của gã phản chiếu luồng sáng vàng nhạt hắt ra từ hành lang, biến đôi mắt gã thành hai khoảng sáng trống rỗng, vô hồn và đầy tính toán.


"Vệt keo dính này... từ đâu ra thế em yêu?" Giọng Huy trầm, đều đặn, không hề có một chút dao động âm tần nào. Nhưng đối với Chi, người đã quá quen thuộc với các vi biểu cảm và thói quen tâm lý học hành vi của gã, sự điềm tĩnh này chính là ranh giới trước khi cơn bão sát khí bùng phát.


Đại não Chi hoạt động với tốc độ của một bộ xử lý cực hạn. Vết keo dính màu trắng đục trên tay áo lụa xám tro của cô chính là dấu vết từ miếng băng dính hai mặt mà cô và bà Nhàn đã dùng để chắp vá hồ sơ tài chính giả của tập đoàn Vĩnh Phát ban chiều. Nếu gã luật sư lọc lõi này kết nối vết keo này với xấp tài liệu chắp vá đang được giấu dưới đáy nôi của Bảo Nam, toàn bộ kế hoạch của cô sẽ tan thành mây khói ngay lập tức.


Chi khẽ nhắm mắt, áp dụng kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Minh Tâm. Cô hít một hơi thật sâu bằng mũi, giữ hơi thở lại trong lồng ngực và từ từ thở ra bằng miệng. Nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức một trăm mười nhịp của cô lập tức được ép xuống con số bảy mươi hai đầy ổn định. Đầu lưỡi cô vẫn còn tê dại hoàn toàn do ngấm một lượng độc chất nhỏ từ viên thuốc màu vàng ban sáng, khiến cô phải uốn lưỡi thật cẩn thận để tránh phát âm ngọng nghịu trước mặt gã.


Cô sử dụng quy tắc 'Nói dối bằng một nửa sự thật' để phản kích.


"Anh... em xin lỗi..." Chi thều thào, giọng cô khàn đặc, vờ như đang mệt mỏi tột độ do chứng trầm cảm sau sinh. "Ban chiều... em thấy con gấu bông của Bảo Nam bị sứt chỉ ở nách... Em sợ con nuốt phải lớp bông gòn bên trong... nên em đã tự lấy keo dán sắt dán lại... Em vụng về quá phải không anh?"


Ngay lập tức, bà Nhàn—người đang đứng dọn dẹp những mảnh vỡ thủy tinh của ly nước muối dưới sàn—nhanh trí bước tới một bước, cúi đầu thành khẩn nhận lỗi để làm lá chắn bảo vệ cho Chi:


"Dạ thưa cậu, lỗi tại tôi hết ạ. Chiều nay tôi mang chai keo dán sắt vào phòng để dán lại chiếc bình gốm bị sứt cạnh cửa sổ, rồi vô ý để quên trên bàn trang điểm của mợ. Chắc mợ thấy cháu nhỏ quấy khóc nên cuống cuồng lấy dán đại, mới dính keo vào tay áo lụa thế kia. Tôi xin lỗi cậu mợ, lần sau tôi sẽ cẩn thận hơn."


Gia Huy không quay đầu nhìn bà Nhàn. Ngón tay gã vẫn miết nhẹ lên vết keo dán trên cổ tay áo Chi, cảm nhận độ cứng của lớp polyme đã khô. Gã đang thực hiện một bài test chạm vật lý (physical touch test) để đo sự co thắt của các sợi cơ trên cánh tay cô. Nếu Chi nói dối, các cơ bắp quanh cổ tay cô sẽ tự động căng cứng ngoài kiểm soát của ý chí.


Nhưng dưới sự rèn luyện thể chất cực hạn từ huấn luyện viên yoga Minh Thư, Chi giữ cho toàn bộ cơ vai và cánh tay thả lỏng hoàn toàn như một sợi bún. Cô để mặc cho bàn tay gã nâng niu cổ tay mình, ánh mắt cô mở to nhưng trống rỗng, nhìn vào khoảng không vô định hệt như một sản phụ đang bị tàn phá bởi chứng suy nhược thần kinh nặng.


Huy nhìn thẳng vào vùng tam giác biểu cảm trên gương mặt Chi—khóe mắt cô không giật, cánh mũi không phập phồng, khóe môi không có sự co thắt đột ngột. Trên trần nhà, mắt camera AI nhận diện cảm xúc thế hệ mới vẫn nhấp nháy chấm đỏ, ghi nhận chỉ số cảm xúc của cô ở ngưỡng "U uất/Mệt mỏi" đạt chín mươi lăm phần phần trăm.


Sát khí trong mắt Huy từ từ dịu xuống. Gã khẽ nhếch môi, nở một nụ cười hoàn hảo nhưng vô cảm, rồi buông cổ tay cô ra. Gã rút chiếc khăn lụa trắng trong túi áo vest để lau nhẹ ngón tay mình.


"Lần sau cứ để bà Nhàn làm mấy việc vặt này," Huy dịu giọng, nhưng ngữ điệu mang theo sự áp chế tuyệt đối. "Em đang yếu, không nên chạm vào mấy thứ hóa chất độc hại đó. Anh chỉ muốn tốt cho em và Bảo Nam thôi. Nằm xuống nghỉ ngơi đi."


Gã kéo chăn đắp ngang ngực Chi, vỗ nhẹ lên vai cô một cách máy móc rồi thong thả bước ra khỏi phòng. Tiếng chốt cửa từ khẽ tách một tiếng lạnh lùng ngoài hành lang. Y tá tư nhân Trần Thị Mỹ lập tức bước vào, đứng gác ngay sát cửa phòng ngủ với phong thái của một cai ngục y tế thực sự.


Chi nằm im lặng trong bóng tối. Cổ tay phải của cô, nơi vết bầm tím sẫm do lực bóp thô bạo của gã bảo vệ quá cố Quốc Thắng để lại, nhói lên từng cơn đau buốt lạnh dưới lớp áo lụa. Lòng bàn tay phải dán miếng băng cá nhân màu da rỉ ra một vệt mồ hôi ẩm ướt. Trên ngón áp út tay trái, chiếc nhẫn cưới bạch kim mới dày dặn, lấp lánh ánh kim lạnh lẽo dưới ánh sáng mờ ảo của đèn ngủ, đang âm thầm phát đi những tín hiệu định vị chập chờn về phía thám tử Khánh Lâm.


Cô biết mình không còn thời gian nữa. Liều thuốc màu vàng mới mà Huy ép cô uống ban sáng có độc tính mạnh gấp đôi, nếu cô tiếp tục ở lại căn biệt thự này mà không chuyển giao được chứng cứ cho Lâm, cô sẽ thực sự bị gã đầu độc hóa điên.


Cô nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường. Kim giờ đang từ từ nhích về phía con số 3.


3:00 AM. Thời điểm duy nhất trong ngày góc quét của camera hồng ngoại góc rộng ngoài vườn sau bị che khuất bởi bóng râm của tán thông lớn khi ánh đèn cao áp từ khu đô thị Pine Hills chiếu vào. Đây là điểm mù vật lý duy nhất mà chuyên gia AI Hoàng Long đã chỉ ra trên bản đồ bảo mật của ngôi nhà.


Chi khẽ nhúc nhích cơ thể. Cô luồn tay xuống dưới lớp đệm lót nôi của Bảo Nam, lén lấy ra chiếc điện thoại dự phòng Nokia cổ đã được bọc kín trong một lớp túi nilon nhỏ chống nước cùng với mảnh giấy ghi mã khóa ví Bitcoin và danh tính thực sự của Trịnh Thế mà cô đã chắp vá thành công.


Cô phải mang chiếc điện thoại này đặt vào hộp thư chết ở hốc đá giả trang trí vườn sau để Lâm có thể đến lấy.


Chi nhẹ nhàng bước xuống giường, không đi dép để tránh tiếng cọt kẹt của sàn gỗ sồi. Cô áp dụng 'Bản đồ điểm mù camera của Hoàng Long', di chuyển sát mép tường lụa, cúi thấp người dưới góc quét 45 độ của camera phòng khách. Từng bước đi của cô uyển chuyển, không tiếng động hệt như một bóng ma lướt đi trong đêm tối.


Cô tiếp cận cửa kính lùa dẫn ra vườn sau. Bàn tay trái đeo chiếc nhẫn cưới bạch kim khẽ khàng vặn chốt khóa cơ. Cô không chạm trực tiếp vào tay nắm cửa bằng tay trần để tránh để lại dấu vân tay hay mồ hôi tay theo đúng quy tắc nghiêm ngặt của thầy Trần Tiến.


*Cạch.*


Một tiếng động cực nhỏ vang lên. Cửa lùa kính hé mở một khe hẹp vừa đủ để Chi lách người ra ngoài. Luồng gió lạnh buốt của rừng thông bao quanh và sương đêm ẩm ướt lập tức ùa vào, mơn trớn làn da nhạy cảm của cô, khiến cơn chóng mặt do ngấm độc chất màu vàng tạm thời bị đẩy lùi.


Bên ngoài, khu vườn sau Pine Hills chìm trong sương mù dày đặc xám xịt. Những tán thông đen thẫm lay động trong gió bão như những cánh tay quỷ khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng cô. Chi lướt dọc theo rìa tường đá của bồn hoa. Cô tuyệt đối không dẫm chân lên thảm cỏ ướt, vì cô biết dưới thảm cỏ có lắp đặt hệ thống cảm biến áp suất của lực lượng bảo an tuần tra. Cô chỉ di chuyển trên những phiến đá lát bồn hoa—những điểm cứng không có cảm biến lực mà Hoàng Long đã đánh dấu.


Cô nhanh chóng tiếp cận tán thông lớn ở góc vườn. Sương mù dày đặc và bóng râm của tán cây tạo ra một khoảng tối an toàn hoàn hảo. Chi cúi người xuống, thò tay vào trong hốc đá giả trang trí vườn—nơi được chọn làm hộp thư chết bí mật.


Ngón tay cô chạm vào bề mặt nhám của đá, khéo léo nhét chiếc túi nilon chứa điện thoại dự phòng và mảnh giấy ghi địa chỉ ví Bitcoin vào sâu bên trong khe hở kỹ thuật.


*Tít... tít...*


Một tiếng còi báo động nhẹ, cực kỳ mỏng manh phát ra từ bộ định tuyến thông minh đặt ở phòng khách bên trong nhà.


Đại não Chi lạnh buốt. Hệ thống cảm biến nhiệt độ của biệt thự đã phát hiện ra sự sụt giảm nhiệt độ đột ngột trong phòng khách do cửa kính lùa bị mở quá lâu! Hệ thống nhà thông minh của Gia Huy đã tự động kích hoạt giao thức cảnh báo xâm nhập cấp độ 1.


*Vụt!*


Không một tiếng động báo trước, hệ thống đèn pha sân vườn tự động công suất lớn vụt sáng trưng, xé toạc màn sương mù dày đặc của đêm tối!


Luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo, chói mắt từ hai chiếc đèn pha halogen lắp trên ban công tầng ba quét một đường thẳng băng qua thảm cỏ vườn sau, hướng thẳng về phía nhà kho dụng cụ làm vườn ở góc khuất.


Chi không thể chạy ngược trở lại phòng khách. Cô liếc nhìn về phía cửa kính lùa và thấy dải đèn led của cảm biến chuyển động ngoài cửa đã kích hoạt màu đỏ rực—nếu cô bước vào đó ngay bây giờ, còi báo động toàn khu biệt thự sẽ lập tức rú vang, và hệ thống khóa điện tử tự động sẽ khóa chặt toàn bộ lối thoát, nhốt cô lại giữa hiện trường.


Cô chỉ còn một lựa chọn duy nhất để sinh tồn: Ẩn mình vào bóng tối.


Chi nhanh chóng lao mình nằm rạp xuống thảm cỏ sũng nước sương đêm ngay dưới bóng râm sát đất của tán thông lớn. Cô kéo những nhánh thông rủ xuống để che khuất cơ thể thanh mảnh của mình, cố gắng thu nhỏ thể tích tiếp xúc tối đa.


*Xoẹt... xoẹt...*


Luồng sáng cực mạnh của đèn pha quét qua thảm cỏ ướt, ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu sáng rực từng ngọn cỏ li ti dính sương đêm ngay trước mắt cô. Luồng sáng quét sát qua mép bồn hoa, dừng lại và holding ở vị trí chỉ cách gót chân của Chi chưa đầy ba mươi centimet.


Chi nằm im không nhúc nhích, hai hàm răng cô lập cập vào nhau vì lạnh và sợ hãi. Sương đêm thấm qua lớp áo lụa mỏng xám tro, buốt thấu vào tận xương tủy cô. Vết bầm tím trên cổ tay phải nhói lên từng cơn đau đớn dữ dội do cô phải dùng lực tì người xuống đất ẩm. Cô biết, bất kỳ một chuyển động nhỏ nào của cô lúc này—dù chỉ là một nhịp thở dốc hay một cái giật cơ mặt—cũng sẽ kích hoạt cảm biến nhận diện hành vi cấp độ 2 của hệ thống camera AI ngoài trời.


Cô phải chịu đựng. Sự im lặng của khu vườn lúc này đáng sợ đến nghẹt thở, chỉ có tiếng gió bão gào rú ngoài rừng thông và tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực mà cô đang cố gắng kiểm soát bằng ý chí thép của một người mẹ bảo vệ con.


Đúng lúc đó, từ phía hiên cửa sau biệt thự, tiếng khóa cơ cửa gỗ sồi khẽ xoay động *cạch* một tiếng lạnh lùng. Gia Huy cầm chiếc đèn pin công suất lớn, thong thả bước ra ngoài hiên trong bộ áo choàng tắm lụa đen, ánh mắt gã quét qua khu vườn sáng trưng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!