Nhạc nềnLost_Place6

Bàn Tay Trên Nôi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ sồi của phòng ngủ tầng hai từ từ hé mở, luồng ánh sáng lạnh từ hành lang hắt thẳng vào nôi của Bảo Nam.


Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng, Thùy Chi nằm im trên chiếc giường đệm lông vũ rộng lớn, hai mắt nhắm nghiền nhưng mọi giác quan của cô đang căng ra như những sợi dây đàn quá cỡ. Tiếng xích cửa từ khẽ tách một tiếng khô khốc, theo sau đó là mùi nước hoa Terre d'Hermes quen thuộc của Gia Huy—mùi hương gỗ tuyết tùng pha lẫn vị cam đắng ấm áp, thứ mùi mà suốt năm năm qua cô từng coi là biểu tượng của sự an toàn, giờ đây lại mang theo luồng sát khí buốt lạnh của một kẻ psychopath thể ẩn.


Chi hít thở thật đều. Cô áp dụng kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Minh Tâm, cố ép nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức một trăm hai mươi xuống con số bảy mươi hai đầy ổn định. Đầu lưỡi cô vẫn còn tê dại hoàn toàn—di chứng của mười phần trăm độc chất từ viên thuốc màu vàng ban sáng đã kịp ngấm vào niêm mạc miệng trước khi cô thực hiện kỹ thuật nôn chủ động trong phòng tắm. Cổ tay phải của cô, ẩn dưới lớp tay áo lụa xám tro dài, nhói lên từng cơn đau buốt từ vết bầm tím sẫm do lực bóp thô bạo của gã bảo vệ quá cố Quốc Thắng để lại. Lòng bàn tay phải dán miếng băng cá nhân màu da rỉ ra một vệt mồ hôi ẩm ướt.


Ngay bên cạnh giường, bà Nhàn đang bế dỗ Bảo Nam. Đứa trẻ một tuổi khóc ré lên, tiếng khóc bản năng của trẻ thơ vang dội khắp căn phòng ngủ rộng lớn, đóng vai trò như một bức tường âm thanh hoàn hảo che giấu những tiếng động cơ học nhỏ nhất. Bà Nhàn gầy guộc, toàn thân run rẩy nhẹ do căng thẳng thần kinh cực hạn, nhưng bà vẫn cố giữ nhịp đưa nôi đều đặn, miệng lẩm nhẩm những câu hát ru miền quê chất phác để ngụy trang.


"Sao thằng bé lại khóc giờ này?"


Giọng nói trầm ấm, lịch thiệp của Gia Huy vang lên từ ngưỡng cửa. Gã bước vào phòng, không bật đèn trần mà chỉ để luồng ánh sáng vàng nhạt từ hành lang rọi vào. Chiếc kính gọng vàng tri thức phản chiếu ánh sáng mờ ảo, che khuất đôi mắt sắc lẹm luôn phân tích vi biểu cảm của đối phương. Gã thong thả bước lại gần chiếc nôi gỗ sồi, tiếng đế giày da nện xuống sàn gỗ bọc thảm nghe trầm đục, dứt khoát.


Bà Nhàn khẽ cúi đầu, giọng bà run lên nhưng cố giữ sự thành kính của một người giúp việc nghèo khổ:


"Dạ... thưa cậu, cháu nhỏ chắc bị giật mình vì tiếng gió bão ngoài rừng thông. Tôi đang bế dỗ cháu uống chút nước ấm."


Huy không nhìn bà Nhàn. Ánh mắt gã trượt qua đỉnh đầu bà, dán chặt vào Thùy Chi đang nằm trên giường. Gã đứng yên lặng quan sát cô trong gần một phút. Dưới mắt thần camera AI đang nhấp nháy chấm đỏ trên trần nhà, Chi giữ cho cơ mặt hoàn toàn thư giãn, bờ vai thả lỏng, đôi môi khẽ mấp máy như thể đang chìm trong cơn mộng mị u uất của chứng trầm cảm sau sinh. Cô biết, chỉ cần một sự co thắt cơ nhỏ ở khóe mắt trong một phần vạn giây, hệ thống AI của biệt thự sẽ lập tức gửi cảnh báo độ lệch cảm xúc về điện thoại của Huy.


Sau khi xác nhận Chi vẫn đang ngủ dưới tác động của "thuốc bổ", Huy từ từ quay sang chiếc nôi gỗ. Bàn tay thon dài, được chăm sóc kỹ lưỡng của gã luật sư danh tiếng lướt qua thành nôi, rồi dừng lại ngay trên con gấu bông cũ sứt một bên mắt của Bảo Nam—món đồ chơi mà chỉ ba phút trước, bà Nhàn đã vội vã nhét xấp tài liệu chắp vá chứa danh tính Trịnh Thế và địa chỉ ví Bitcoin của diễn đàn Red Room vào bên trong ruột bông qua đường chỉ khâu ẩn dưới nách.


Tim Chi như nảy lên một nhịp cực mạnh trong lồng ngực. Cô lén luồn ngón tay trái xuống dưới mép gối, nơi cô đang siết chặt một mảnh giấy vụn nhỏ chứa mã khóa ví Bitcoin—mảnh giấy duy nhất bị rơi cạnh gầm giường mà cô đã mạo hiểm nhặt lại sát giờ Huy bước vào.


"Con gấu bông này bẩn quá rồi," Huy lạnh lùng nói, ngón tay gã móc vào cánh tay của con gấu bông, nhấc nó lên khỏi nôi. "Để tôi mang đi vứt. Trẻ con không nên chơi những thứ đồ chơi rẻ tiền, đầy vi khuẩn thế này."


"Dạ... thưa cậu," bà Nhàn run rẩy bước tới một bước, cố ngăn cản nhưng giọng bà nghẹn lại vì sợ hãi. "Cháu nhỏ... cháu nhỏ quấn hơi con gấu này lắm. Không có nó, cháu khóc ngặt nghẽo cả đêm không chịu ngủ."


Huy khựng lại. Gã đưa con gấu bông lên ngang tầm mắt. Bàn tay gã lướt qua phần bụng của con vật bằng vải nỉ.


*Sột soạt.*


Một tiếng động cực nhỏ, rất mỏng manh của những dải giấy vụn ẩm ướt dính băng keo cọ xát vào nhau phát ra từ bên trong ruột bông.


Đôi mắt sau tròng kính gọng vàng của Huy co rút dữ dội. Gã luật sư lọc lõi, kẻ ám ảnh sự hoàn hảo đến bệnh hoạn, lập tức nhận ra sự xộc xệch bất thường của món đồ chơi. Bụng con gấu bông không mềm mại như bông gòn thông thường, mà có một khối cứng, hơi lồi lõm và ẩm ướt nhẹ.


Chi nhận thấy cơ hàm của Huy thắt chặt lại—một vi biểu cảm cực nhỏ chứng minh gã đã phát hiện ra vật thể lạ bên trong. Gã đưa ngón tay cái miết mạnh lên đường chỉ khâu ẩn dưới nách con gấu bông, chuẩn bị dùng móng tay rạch đứt những sợi chỉ lỏng lẻo để lôi vật bên trong ra.


Cơ hội sống sót của liên minh giữa cô, bà Nhàn và thám tử Khánh Lâm đang bị đe dọa trực tiếp trong vòng vài giây nữa. Chi không thể giật lại con gấu bông trực tiếp; hành động đó sẽ lập tức xác nhận sự tồn tại của bí mật và phá vỡ hoàn toàn vỏ bọc "vợ hiền cam chịu" của cô trước camera giám sát.


Cô phải tạo ra một mồi nhử. Một vụ tai nạn gia đình nhỏ nhưng đủ mạnh để kích hoạt bản năng đóng kịch "người chồng hoàn hảo" của Huy trước mắt thần AI.


Chi khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, vờ như bị giật mình thức giấc bởi tiếng khóc của con. Cô lảo đảo ngồi dậy trên giường, gương mặt nhợt nhạt trang điểm lớp phấn dày để che đi làn da nhiễm độc. Trên bàn trang điểm cạnh giường, cô đã cố ý đặt sẵn một ly nước ấm pha muối loãng—thứ cô dùng để trung hòa độc tính súc miệng ban nãy.


"Anh... anh Huy..." Chi thều thào, giọng cô ngọng nghịu tự nhiên do đầu lưỡi đang tê cứng. Cô vươn tay ra, vờ như muốn với lấy ly nước để uống, nhưng bước chân đi xuống giường lại loạng choạng, mất thăng bằng.


"Á!"


Chi hét lên một tiếng nhỏ, cơ thể thanh mảnh của cô đổ nhào về phía trước. Bàn tay phải dán băng cá nhân của cô cố tình gạt mạnh vào chiếc ly thủy tinh.


*Xoảng!*


Chiếc ly vỡ tan tành trên sàn gỗ sồi Brazil bóng loáng. Luồng nước ấm pha muối loãng bắn tung tóe khắp nơi, dội thẳng vào đôi giày da Ý may đo đắt tiền và gấu quần tây phẳng phiu của Gia Huy đang đứng ngay sát cạnh nôi.


Theo phản xạ tự nhiên của một kẻ luôn muốn camera ghi lại hình ảnh một người chồng chu đáo, yêu thương vợ hết mực, Gia Huy buộc phải buông con gấu bông xuống nôi của Bảo Nam. Gã lách người bước tới, hai tay vươn ra đỡ lấy cơ thể đang đổ rạp của Chi ngay trước khi cô chạm đất.


"Chi! Em có sao không?" Huy dịu giọng, nhưng lực bóp của hai bàn tay gã trên bả vai cô lại cứng ngắc, lạnh lùng như gọng kìm thép.


Chi ngã vào lòng gã, vờ hoảng loạn khóc lóc nức nở. Cô giấu bàn tay phải dính máu mỏng dưới băng cá nhân vào trong nách áo lụa của gã, cố tình đổ lỗi cho chứng run tay và chóng mặt do trầm cảm sau sinh để khóa chặt mọi sự truy hỏi của chồng:


"Em... em chóng mặt quá... Đầu em cứ quay cuồng... Em chỉ muốn uống chút nước... nhưng tay em không nghe lời nữa... Anh ơi, em sợ lắm..."


Những giọt nước mắt ấm nóng của cô thấm qua lớp áo sơ mi mỏng của Huy. Gã đứng im, một tay ôm lấy eo cô, tay kia vỗ nhẹ sau lưng cô một cách máy móc. Ánh mắt gã lướt nhanh lên dải đèn led của camera AI trên trần—hệ thống đang chấm điểm biểu cảm của gã ở mức "Lo lắng/Quan tâm" đạt chín mươi sáu phần trăm, một chỉ số hoàn hảo để duy trì hình tượng người chồng mẫu mực trong kho lưu trữ dữ liệu đám mây.


"Ngoan, không sao cả. Có anh ở đây rồi," Huy thì thầm bên tai cô, giọng gã ngọt ngào nhưng ánh mắt lại lạnh băng như sương muối ngoài rừng thông. Gã ra hiệu cho bà Nhàn: "Bà Nhàn, dọn dẹp đống đổ vỡ này đi. Gọi y tá Mỹ lên đây ngay."


Bà Nhàn nhanh chóng cúi xuống thu dọn những mảnh thủy tinh vỡ, khéo léo dùng thân người che khuất chiếc nôi của Bảo Nam. Trong khoảnh khắc Huy phân tâm đỡ Chi lên giường, bà Nhàn đã nhanh tay lấy con gấu bông sứt mắt nhét sâu xuống dưới lớp chăn bông dày ở đáy nôi, hoàn tất việc tẩu tán vật chứng.


Chi bị bỏng nhẹ ở mu bàn chân do nước ấm đổ ra, cơn đau rát buốt cộng hưởng với vết bầm tím trên cổ tay khiến cô kiệt sức thực sự. Huy bế cô đặt nằm xuống giường, kéo chăn đắp ngang ngực cô. Gã rút chiếc khăn lụa trắng trong túi áo vest để lau vết nước bám trên tay áo lụa của mình.


Nhưng ngay khi gã vừa vuốt nhẹ lên lớp vải lụa xám tro trên cánh tay phải của Chi, chuyển động của gã đột ngột khựng lại.


Ánh mắt Gia Huy dán chặt vào phần cổ tay áo lụa của cô.


Ở đó, ngay sát mép măng-sét áo lụa, vương lại một vệt chất lỏng màu trắng đục đã khô cứng, dính nhớp—đó chính là vết keo dán dính (adhesive residue) từ miếng băng dính hai mặt mà Chi và bà Nhàn đã dùng để chắp vá hàng ngàn dải giấy vụn tài chính giả của tập đoàn Vĩnh Phát trong phòng tắm trước đó.


Vết keo dán dính nhớp nháp nổi bật trên nền lụa xám tro cao cấp.


Huy từ từ đưa ngón tay lên, miết nhẹ lên vệt keo dính trên tay áo Chi. Gã nhìn cô, đôi mắt sau tròng kính gọng vàng co rút lại đầy tính toán, sát khí âm ỉ dâng cao trong không gian phòng ngủ tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!