Nhạc nềnLost_Place6

Mắt Xích Hoàn Hảo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bàn tay lạnh ngắt của Gia Huy khẽ siết lấy quai túi canvas, kéo nhẹ chiếc túi về phía gã.


Trong khoảnh khắc ấy, Thùy Chi cảm giác như toàn bộ dưỡng khí trong sảnh chính biệt thự Pine Hills 09 đã bị hút cạn. Luồng khí lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm phả thẳng vào gáy cô, buốt nhói. Dưới trần nhà thạch cao bóng loáng, mắt camera AI thế hệ mới nhận diện cảm xúc đang nhấp nháy một chấm đỏ đều đặn, như một con quỷ đang nín thở chờ đợi điểm số biểu cảm của cô sụt giảm xuống ngưỡng báo động đỏ.


Cơn chóng mặt dữ dội từ độc chất màu vàng ban sáng lại ập đến, kéo theo một luồng tê dại chạy dọc từ đầu lưỡi xuống vòm họng. Chi phải dùng hết ý chí thép để giữ cho hai bả vai không run rẩy. Cô biết, chỉ cần một phản xạ giật lùi, hoặc một cái chớp mắt hoảng loạn, bộ óc lọc lõi của gã chồng luật sư psychopath đứng đối diện sẽ lập tức bóc trần sự thật.


"Em yêu," giọng Huy trầm ấm, đều đặn, âm vực hoàn hảo không một chút gợn sóng, nhưng bàn tay gã vẫn giữ chặt quai túi. "Hùng nói em mang thố canh sâm từ văn phòng về. Nhưng chiếc túi này có vẻ nặng hơn bình thường. Để anh giúp em dọn dẹp nhé?"


Chi nhìn thẳng vào đôi mắt sau gọng kính vàng của Huy. Gã đang quan sát vùng tam giác biểu cảm trên gương mặt cô—khóe mắt, cánh mũi, khóe môi—tìm kiếm một sự co thắt cơ dù là một phần vạn giây.


Chi hít một hơi thật sâu bằng mũi, nén cơn buồn nôn đang dâng lên từ dạ dày bị tàn phá bởi phản xạ nôn chủ động ban sáng. Cô áp dụng kỹ thuật thiền định điều hòa nhịp tim của Sư thầy Thích Minh Tâm, cố ép nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức một trăm hai mươi xuống con số bảy mươi hai đầy ổn định.


Cô đã đi trước gã một bước.


Chỉ năm phút trước, khi chiếc Mercedes vừa tiến vào garage phụ cạnh bếp, Chi đã lách qua cửa sau nhà bếp dưới danh nghĩa mang rác tã bẩn của Bảo Nam đi vứt. Tại đó, trong góc tối không có camera giám sát, bà Nhàn đã đợi sẵn. Không một tiếng động, Chi chuyển giao chiếc túi rác màu đen chứa các dải giấy vụn hồ sơ tài chính của tập đoàn Vĩnh Phát cho bà Nhàn, đồng thời nhận lại một chiếc túi nilon chứa đầy tã lót bẩn thực sự của Bảo Nam nhét vào đáy túi canvas.


Bây giờ, thứ nằm dưới đáy túi canvas của cô chỉ là những chiếc tã lót bốc mùi và chiếc thố giữ nhiệt bằng inox nặng trịch.


Chi khẽ mím môi, để lộ một vệt cười mệt mỏi, pha chút tủi thân và oán giận tự nhiên của một sản phụ bị trầm cảm. Cô nói thật chậm, giữ cho cơ lưỡi đang tê cứng phát âm không bị ngọng:


"Anh... anh lại nghi ngờ em? Đến cả chiếc túi đựng tã bẩn của con... anh cũng muốn kiểm tra sao?"


Một giọt nước mắt ấm nóng, được cô chủ động điều khiển bằng cách ngưng thở trong năm giây, từ từ lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Chi không giật lại chiếc túi, ngược lại, cô dứt khoát buông tay khỏi quai túi, đẩy mạnh nó về phía ngực Huy.


"Anh tự mở đi! Mở ra mà xem em có giấu nhân tình hay vàng bạc gì của anh trong đống tã bẩn của Bảo Nam không!"


Sự chủ động dồn ép tâm lý ngược của Chi khiến Gia Huy khựng lại. Gã lướt mắt lên màn hình điện thoại cầm tay—nơi ứng dụng quản trị camera AI đang hiển thị điểm số biểu cảm của Chi ở mức "U uất/Tổn thương" đạt chín mươi lăm phần trăm, hoàn toàn trùng khớp với tâm lý của một người vợ bị tổn thương sâu sắc. Thêm vào đó, mùi xú uế đặc trưng của tã trẻ em bắt đầu rò rỉ qua khóa kéo túi canvas, xộc thẳng vào khứu giác nhạy cảm của gã.


Gia Huy là kẻ ám ảnh sự sạch sẽ đến cực đoan. Gã khẽ nhíu mày, khóe mắt co thắt nhẹ—một biểu cảm ghê tởm lướt qua trong tích tắc rồi biến mất dưới nụ cười lịch thiệp thường ngày. Gã buông quai túi ra, rút chiếc khăn lụa trong túi áo vest để lau nhẹ ngón tay vừa chạm vào túi.


"Anh xin lỗi, Chi yêu," Huy dịu giọng, bước lại gần khẽ vuốt mái tóc xơ xác của cô, giọng gã đầy vẻ hối lỗi giả tạo. "Anh chỉ lo em mang vác nặng ảnh hưởng đến vết sưng trên trán thôi. Em vào phòng nghỉ ngơi đi, để anh bảo bà Tám mang thố canh xuống rửa."


"Không cần. Em tự mang vào bếp," Chi lạnh lùng đáp, cúi xuống xách chiếc túi canvas lên, quay lưng đi thẳng vào lối hành lang dẫn xuống bếp phụ, không để gã nhìn thấy vệt mồ hôi lạnh đang rỉ ra làm ướt đẫm miếng băng cá nhân màu da ở lòng bàn tay phải của cô.


***


Mười một giờ ba mươi phút đêm.


Biệt thự Pine Hills 09 chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc. Sương mù dày đặc từ rừng thông bao quanh tràn qua khe cửa ban công, mang theo cái lạnh ẩm ướt bao trùm lấy phòng ngủ tầng hai.


Y tá tư nhân Trần Thị Mỹ đã về phòng riêng ở tầng trệt sau khi ép Chi uống ly nước ấm pha thuốc bổ ban tối. Trên chiếc giường lớn, Chi nằm im lặng, hơi thở đều đặn giả vờ ngủ sâu dưới mắt camera ẩn ngụy trang trong ổ cắm điện đối diện giường ngủ.


Khi tiếng chuông đồng hồ cơ học ở phòng khách gõ nhẹ ba tiếng báo hiệu nửa đêm, Chi khẽ mở mắt. Cô nghiêng đầu nhìn sang chiếc nôi gỗ bên cạnh. Bảo Nam đang ngủ say, ôm chặt con gấu bông cũ sứt một bên mắt.


Chi lách người bước xuống giường, di chuyển uyển chuyển như một bóng ma dọc theo rìa tường lụa, hoàn toàn tránh né góc quét của camera hồng ngoại nhờ bản đồ điểm mù của Hoàng Long. Cô tiếp cận cánh cửa phòng tắm riêng, nơi bà Nhàn đã đợi sẵn sau khi lách qua cửa thông gió kỹ thuật kết nối từ phòng dọn dẹp.


Bà Nhàn khép chặt cửa phòng tắm, chốt khóa trong. Trên tay bà là chiếc túi rác màu đen chứa hàng ngàn dải giấy vụn bị cắt nhỏ từ máy hủy tài liệu văn phòng luật.


"Của cháu đây," bà Nhàn thì thầm, giọng run lên vì căm hờn và hồi hộp. Bà đặt chiếc túi lên thảm lau chân bằng bông dày để triệt tiêu mọi tiếng động sột soạt của nilon.


"Chúng ta... phải nhanh lên," Chi đáp, giọng cô vẫn còn hơi khàn do độc chất chưa tan hết.


Để tránh tiếng động giấy vụn lọt vào micro siêu nhạy của camera ẩn ngoài phòng ngủ, bà Nhàn đã chuẩn bị một chiếc khăn tắm cỡ lớn, thấm nước ấm vừa đủ ẩm rồi trải phẳng trên sàn đá phòng tắm. Những dải giấy vụn khi đặt lên bề mặt khăn ẩm sẽ bị hút chặt, không thể bay tứ tung và hoàn toàn không phát ra bất kỳ tiếng sột soạt cơ học nào khi di chuyển.


Chi quỳ sụp xuống sàn đá lạnh, lòng bàn tay phải dán băng cá nhân nhói lên đau đớn khi cô cầm chiếc nhíp y tế siêu nhỏ. Vết bầm tím sẫm trên cổ tay phải do Quốc Thắng bóp vẫn hằn sâu dưới lớp áo lụa dài tay, mỗi cử động nhỏ đều như có kim châm.


Hai người phụ nữ bắt đầu cuộc chắp vá đầy nghẹt thở.


Bà Nhàn khéo léo dùng nhíp gắp từng dải giấy vụn màu xanh nhạt của tập hồ sơ tài chính giả đặt lên mặt khăn ẩm. Chi tập trung cao độ, khả năng ghi nhớ chi tiết thị giác tuyệt đối giúp cô định vị các nét chữ bị cắt đứt. Những dải giấy chỉ rộng chưa đầy hai milimet, chứa những ký tự số và chữ cái rời rạc.


*V... P... 4... 0... 9...*


Nước mồ hôi lạnh nhỏ từng giọt từ trán Chi xuống mặt sàn đá. Ngón tay cô run nhẹ do tác dụng phụ của thuốc màu vàng, cô phải cắn chặt môi dưới đến rỉ máu để giữ cho bàn tay cầm nhíp không bị lệch góc.


"Đây là chứng từ giao dịch quảng cáo truyền thông khống," Chi thì thầm, mắt dán chặt vào một mảnh giấy vụn chứa logo mờ của tập đoàn Vĩnh Phát. "Huy đã dùng các công ty con của Trịnh Thế để hợp pháp hóa dòng tiền bẩn."


Bà Nhàn gắp tiếp một dải giấy chứa một chuỗi ký tự dài gồm cả chữ và số. Chi dùng băng keo trong suốt siêu mỏng, tỉ mỉ dán nối dải giấy đó với mảnh nhựa đỏ VP-409 thu thập được ban sáng.


Một chuỗi ký tự ví lạnh chứa Bitcoin dần lộ diện: *3J98t1WpX...*


Ngay bên cạnh địa chỉ ví là dòng chữ viết tay bằng mực xanh của chính Gia Huy, đã bị máy hủy cắt dọc làm đôi nhưng vẫn có thể nhận dạng hoàn hảo khi ghép lại:


*"Chuyển khoản 1.5M USD - Người nhận: Trịnh Thế - Phí bảo trợ truyền thông diễn đàn Red Room tháng 10."*


Lồng ngực Chi thắt lại. Chân tướng dòng tiền bẩn đã hiển hiện rõ ràng trước mắt cô. Trịnh Thế—ông trùm truyền thông quyền lực nhất thành phố, kẻ luôn xuất hiện trên tivi với hình tượng nhà từ thiện nhân hậu—chính là mắt xích tối cao đứng sau bảo kê và rửa sạch dòng tiền máu từ những vụ bắt cóc tống tiền của diễn đàn ngầm Red Room.


"Trịnh Thế..." bà Nhàn lẩm bẩm, đôi mắt trũng sâu của bà đỏ ngầu, ngập tràn sự căm phẫn tột cùng. "Chính gã đã dùng báo chí để bôi nhọ con gái tôi là kẻ bỏ trốn theo trai... để cảnh sát dừng điều tra... Chính gã..."


"Suỵt!" Chi ra ký hiệu tay khẩn cấp.


*Cộp... cộp...*


Tiếng bước chân nhẹ, đĩnh đạc nhưng dứt khoát vang lên từ phía cầu thang gỗ tầng ba.


Gia Huy đang đi xuống.


Tim Chi như ngừng đập. Nhịp tim cô tăng vọt lên một trăm hai mươi nhịp mỗi phút. Hệ thống AI của biệt thự có thể lập tức phát hiện sự thay đổi nhịp thở bất thường của cô trong phòng ngủ nếu cô không có mặt trên giường.


"Bà Nhàn, dọn sạch!" Chi thì thầm dồn dập.


Bà Nhàn nhanh tay cuộn tròn chiếc khăn tắm ẩm chứa toàn bộ giấy vụn và bản tài liệu đã ghép lại. Không một tiếng động giấy sột soạt phát ra nhờ lớp nước ẩm giữ chặt các mảnh vụn.


Chi lách người mở cửa phòng tắm, áp dụng kỹ thuật di chuyển không tiếng động trên sàn gỗ, đi bằng rìa ngoài bàn chân để lẻn về phía giường ngủ. Nhưng đúng lúc cô chuẩn bị leo lên giường, cô phát hiện một mảnh giấy vụn quan trọng chứa mã khóa ví Bitcoin bị rơi cạnh gầm giường.


Nếu Huy nhìn thấy mảnh giấy này, mọi chuyện sẽ kết thúc.


Chi quỳ rạp xuống, vươn cánh tay phải bầm tím xuống gầm giường tối tăm để nhặt mảnh giấy.


*Cộp. Cộp.*


Tiếng bước chân của Gia Huy đã dừng lại ngay trước cửa phòng ngủ tầng hai.


Bà Nhàn từ phòng tắm lách ra, nhanh trí bế thốc bé Bảo Nam đang nằm trong nôi lên. Đứa trẻ bị giật mình, cất tiếng khóc ré lên trong đêm tối.


Tiếng khóc của Bảo Nam vang dội khắp phòng, tạo ra một tiếng ồn trắng hoàn hảo che giấu tiếng động Chi rút tay ra khỏi gầm giường và tiếng sột soạt khi bà Nhàn lách người, khéo léo nhét cuộn tài liệu ẩm vào bên trong ruột con gấu bông sứt mắt qua đường chỉ khâu ẩn dưới nách đồ chơi của bé.


Chi kịp lao lên giường, kéo chăn kín ngực, nhắm mắt lại và ép nhịp thở đều đặn.


Bên ngoài cửa, tiếng tay nắm cửa từ từ xoay động. Khóa từ thông minh phát ra một tiếng *tách* lạnh lùng, báo hiệu Gia Huy chuẩn bị bước vào kiểm tra đột xuất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!