Mắt Thần Màu Đỏ
Tiếng bước chân nặng nề của Quốc Thắng vang lên đều đặn, mỗi nhịp nện xuống sàn gỗ tầng ba tựa như một nhát búa gõ thẳng vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội của Thùy Chi. Ánh đèn pin từ tay gã bảo vệ quét qua khe cửa khép hờ, cắt đôi bóng tối trong phòng làm việc bằng một vệt sáng trắng sắc lạnh.
Chi đứng im lịm sau bức rèm lụa dày sát ban công, hai bàn tay cô siết chặt vào nhau. Cơn đau buốt từ vết xước rỉ máu ở lòng bàn tay phải truyền thẳng lên đại não, kích thích hệ thần kinh trung ương giữ cho cô một sự tỉnh táo lạnh lùng giữa lằn ranh sinh tử. Lớp băng cá nhân màu da dán vội lúc nửa đêm đã bắt đầu ẩm ướt bởi mồ hôi lạnh và máu rỉ ra từ vết thương. Cô nín thở, dán mắt qua khe hở của rèm lụa, quan sát gã bảo vệ đang từ từ đẩy cánh cửa gỗ gõ đỏ bước vào.
Quốc Thắng lầm lì tiến vào phòng. Chiếc đèn pin trên tay gã quét một vòng từ bàn làm việc gỗ sồi đến tủ tài liệu âm tường. Gã dừng lại trước ổ khóa phụ của cánh cửa, cúi người xuống sát hốc khóa cơ. Đôi mắt ti hí của gã cựu tội phạm án treo nheo lại dưới ánh sáng phản chiếu. Gã đưa ngón tay thô ráp miết nhẹ lên mép kim loại của ổ khóa, nơi có một vết xước mới tinh hình chữ V ngược—dấu vết mà chiếc chìa khóa dự phòng của Chi đã để lại khi cô vội vã bẻ khóa mười phút trước.
"Lạ thật," Thắng lẩm bẩm trong cổ họng, giọng gã khàn đặc và đầy nghi ngờ. Gã rút bộ đàm bên hông ra định bấm nút, nhưng rồi lại ngập ngừng hạ tay xuống. Đầu óc thực dụng của một kẻ từng vào tù ra tội mách bảo gã rằng, phát hiện này có thể là một quân bài tẩy giá trị hơn nhiều nếu gã giữ riêng cho mình thay vì báo cáo ngay lập tức cho Gia Huy.
Sau hai phút lục soát bằng mắt đầy căng thẳng, Quốc Thắng quay người bước ra ngoài, không quên khép chặt cánh cửa phòng làm việc lại.
Chi đợi cho đến khi tiếng bước chân kéo lê của gã hoàn toàn biến mất dưới cầu thang tầng hai mới dám lách người ra khỏi bức rèm. Cô thở hắt ra, lồng ngực phập phồng dữ dội. Giao thức ba phút đã bị bẻ gãy, cô không thể lấy được bất kỳ dữ liệu nào từ chiếc ổ cứng WD màu đen 2TB đang nằm im lìm trong ngăn kéo bí mật. Chi thong thả đi chân trần dọc theo mép tường hành lang, áp dụng kỹ thuật di chuyển không tiếng động để trở về phòng ngủ tầng hai. Cô nhanh chóng chui vào chăn, nằm nghiêng người về phía nôi của bé Bảo Nam, vờ như chưa từng rời khỏi giường. Bên cạnh cô, Gia Huy vẫn thở đều đặn trong trạng thái ngủ sâu, hoàn toàn không hay biết người vợ ngoan ngoãn vừa bước qua cửa tử thần trên tầng ba.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ của khu đô thị Pine Hills hắt qua khung cửa kính sát đất, phủ một lớp hào quang ấm áp giả tạo lên phòng khách sang trọng. Chi đứng trong bếp chuẩn bị bình sữa cho Bảo Nam, đôi mắt cô thỉnh thoảng liếc nhìn ra bàn ăn, nơi Gia Huy đang thong thả dùng bữa sáng với bánh mì nướng và cà phê đen.
Quốc Thắng bước vào từ cửa chính, gạt chiếc mũ bảo vệ xuống bên hông, cúi đầu chào Huy với thái độ cung kính nhưng đôi mắt gã lén quét qua phía Chi đang đứng trong bếp.
"Thưa anh Huy, có chuyện này tôi cần báo cáo riêng," Thắng nói, giọng gã trầm xuống đầy ngụ ý.
Huy đặt tách cà phê xuống đĩa sứ, ngước mắt lên sau gọng kính vàng tri thức. "Nói đi, Thắng. Ở đây không có người ngoài."
Thắng liếc nhanh về phía bếp một lần nữa trước khi hạ giọng: "Đêm qua lúc hai giờ sáng, tôi đi tuần tra tầng ba thì phát hiện cửa phòng làm việc của anh không được khóa khít hoàn toàn. Ổ khóa cơ phụ phía dưới có vết xước mới, giống như có người đã cố tình dùng chìa khóa cơ để bẻ khóa."
Động tác lắc bình sữa của Chi khựng lại trong tích tắc. Cô cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Bằng kỹ năng đọc vị vi biểu cảm gương mặt đã được rèn luyện, Chi dán chặt mắt vào từng biến đổi cơ mặt của chồng qua hình ảnh phản chiếu trên cánh cửa tủ lạnh tráng gương.
Khóe mắt của Gia Huy co thắt nhẹ trong một phần hai mươi lăm giây—một biểu hiện của sự kinh ngạc cực độ kết hợp với sát khí ẩn giấu. Nhưng ngay lập tức, gã kiểm soát cơ mặt trở lại trạng thái bình thản hoàn hảo. Gã mỉm cười, giọng nói trầm ấm không chút gợn sóng: "Ồ, vậy sao? Có lẽ là do tôi sơ suất khi khóa cửa bằng điều khiển từ xa lúc chiều tối. Gió bão ban đêm ở Pine Hills rất lớn, có thể đã đẩy cửa ra. Cảm ơn cậu đã cảnh giác, Thắng. Cậu ra ngoài tiếp tục làm việc đi."
Khi Quốc Thắng vừa quay lưng đi, nụ cười trên môi Gia Huy vụt tắt. Gã đứng dậy, thong thả bước vào bếp, đứng ngay sau lưng Chi. Gã đưa hai tay ôm lấy eo cô từ phía sau, tì cằm lên vai cô, hơi thở nồng mùi cà phê phả sát bên tai cô.
"Em yêu, đêm qua em ngủ ngon không?" Huy hỏi, giọng gã nhẹ nhàng nhưng bàn tay gã đang siết nhẹ lấy eo cô như một chiếc gọng kìm.
Chi áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim chủ động, cố gắng điều hòa hơi thở sâu bốn thì để giữ nhịp tim dưới mức tám mươi nhịp mỗi phút. Cô quay đầu lại, nở một nụ cười dịu dàng, ánh mắt tràn đầy sự mệt mỏi tự nhiên của một người mẹ sau sinh: "Em hơi khó ngủ, anh ạ. Bảo Nam quấy khóc lúc một giờ sáng làm em phải dậy dỗ dành. Sau đó em mệt quá nên ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Có chuyện gì vậy anh?"
Chi lén quan sát gương mặt Huy. Gã dán mắt vào vùng tam giác trên mặt cô, tìm kiếm sự co thắt cơ biểu thị lời nói dối. Nhưng Chi đã chuẩn bị sẵn vỏ bọc của một người vợ hiền cam chịu. Cô vờ đưa bàn tay phải lên vuốt tóc, để lộ chiếc băng cá nhân màu da trên lòng bàn tay.
Huy lập tức chụp lấy cổ tay cô, lật lòng bàn tay phải lên. Ánh mắt gã sắc lẹm nhìn vào miếng băng cá nhân. "Tay em bị sao thế này?"
"À, chiều qua lúc dọn dẹp sofa phòng khách để tìm chiếc nhẫn cưới bị rơi, em vô tình bị vấp vào góc khung sắt gầm ghế, xước nhẹ một chút thôi anh. Em đã sát trùng và dán băng lại rồi," Chi trả lời bằng giọng điệu hờ hững, tự nhiên nhất có thể.
Huy miết nhẹ ngón tay cái lên miếng băng cá nhân, cảm nhận vết sẹo nhỏ bên dưới. Gã không nói gì thêm, chỉ buông tay cô ra và nở một nụ cười ấm áp: "Lần sau phải cẩn thận nhé, em yêu. Sức khỏe của em là quan trọng nhất. Để bảo vệ an ninh tuyệt đối cho em và con, anh quyết định sẽ nâng cấp toàn bộ hệ thống giám sát trong nhà ngay hôm nay."
Đúng ba giờ chiều, một chiếc xe bán tải màu cam của công ty an ninh PineShield đỗ trước cổng biệt thự. Gia Huy dẫn theo Đỗ Văn Nam—một kỹ thuật viên trẻ khoảng hai mươi lăm tuổi, mặc đồng phục kỹ thuật màu cam, đeo đai công cụ lỉnh kỉnh quanh hông bước vào phòng khách.
"Chào phu nhân," Đỗ Văn Nam cúi đầu chào Chi, ánh mắt gã lanh lợi và đầy tính toán nhanh chóng quét qua không gian sang trọng của biệt thự.
"Đây là Nam, chuyên gia công nghệ từ PineShield," Huy giới thiệu, tay gã đặt lên vai Chi. "Cậu ấy đến để lắp đặt hệ thống camera AI nhận diện cảm xúc thế hệ mới tại phòng khách và bếp của chúng ta. Hệ thống này sử dụng thuật toán sinh trắc học tối tân, có thể phân tích vi biểu cảm gương mặt và nhịp thở của bất kỳ ai xuất hiện trong nhà để phát hiện sớm các mối đe dọa đột nhập hoặc trạng thái khủng hoảng tâm lý."
Chi bàng hoàng nhận ra gọng kìm kiểm soát của Huy đang siết chặt lại với một tốc độ khủng khiếp. Gã không hề bỏ qua báo cáo của Quốc Thắng; gã đang dùng công nghệ cao để biến căn biệt thự này thành một nhà tù không song sắt thực sự, nơi mỗi hơi thở, mỗi cái nhíu mày của cô đều sẽ bị ghi lại và phân tích.
Trong lúc Đỗ Văn Nam bắt đầu khoan tường và đi dây cáp ngầm tinh vi tại các góc trần phòng khách, Chi vờ bế Bảo Nam ngồi ở ghế sofa đối diện để quan sát. Cô nhận thấy Nam đặt chiếc máy tính bảng kỹ thuật của mình trên bàn trà để cấu hình hệ thống.
Lợi dụng lúc Huy đi ra ngoài hành lang nghe điện thoại của khách hàng, Chi bế con thong thả bước lại gần bàn trà. Cô vờ cúi xuống nhặt chiếc lục lạc của Bảo Nam bị rơi, dán mắt vào màn hình máy tính bảng đang hiển thị sơ đồ phân bổ cảm biến của hệ thống biệt thự Pine Hills 09.
Bằng khả năng ghi nhớ chi tiết thị giác tuyệt đối, Chi nhanh chóng chụp lại sơ đồ đó vào trong trí nhớ. Cô định vị được năm mắt camera AI mới: ba mắt quét 360 độ đặt chéo nhau ở trần phòng khách, một mắt đặt ngay phía trên máy hút mùi nhà bếp, và một mắt ẩn ngụy trang trong chiếc đồng hồ treo tường cổ điển sát lối đi dẫn xuống hầm rượu. Sơ đồ cũng hiển thị các dải sóng hồng ngoại quét chuyển động màu đỏ nhạt, bao phủ toàn bộ các lối đi chính. Tuy nhiên, Chi phát hiện ra một điểm mù vật lý cực nhỏ: góc khuất phía sau tủ rượu vang lớn ở hầm rượu và khu vực vườn sau dưới tán cây thông cổ thụ là những nơi sóng hồng ngoại không thể quét tới do bị che khuất bởi kết cấu bêtông cốt thép dày.
"Phu nhân, cô có muốn xem qua cách hoạt động của hệ thống không?" Giọng nói đột ngột của Đỗ Văn Nam vang lên sát bên cạnh khiến Chi giật mình. Gã kỹ thuật viên đã hoàn thành việc lắp đặt mắt camera chính trên trần phòng khách và đang cầm chiếc máy tính bảng bước lại gần cô.
Chi nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, cô ôm chặt Bảo Nam vào lòng, nở nụ cười nhẹ: "Cảm ơn cậu, tôi chỉ tò mò một chút thôi. Trông thiết bị này có vẻ phức tạp quá."
"Không phức tạp đâu ạ, hệ thống này cực kỳ thông minh," Nam tự hào giải thích, gã gõ nhẹ lên màn hình. "Nó sử dụng camera nhận diện cảm xúc thế hệ mới. Khi quét qua gương mặt, thuật toán AI sẽ tự động phân tích độ co thắt của hai mươi nhóm cơ mặt chính, kết hợp với cảm biến laser đo tần số nhịp thở từ xa để chấm điểm trạng thái tâm lý của đối tượng theo thang điểm từ một đến một trăm. Nếu điểm số cảm xúc hiển thị màu xanh lá cây, nghĩa là đối tượng đang bình tĩnh, hạnh phúc. Nếu chuyển sang màu đỏ, nghĩa là đối tượng đang lo âu, căng thẳng hoặc nói dối. Hệ thống sẽ lập tức gửi báo cáo thời gian thực về điện thoại của anh Huy."
Lời giải thích của Nam giống như một bản án treo lơ lửng trên đầu Chi. Từ nay, cô phải diễn kịch hạnh phúc hai mươi tư trên bảy dưới sự giám sát của mắt thần công nghệ. Chỉ cần một tích tắc cô để lộ sự lo âu hay căm hận đối với Huy trước mắt camera, chiếc thòng lọng y tế sẽ lập tức thắt chặt quanh cổ cô.
Đúng lúc đó, Gia Huy bước vào phòng khách. Gã đã kết thúc cuộc điện thoại, phong thái đĩnh đạc và lịch lãm của gã luật sư danh tiếng hoàn hảo bao trùm lấy không gian. Gã nhìn qua mắt camera mới lắp trên trần, rồi quay sang nhìn Chi với ánh mắt đầy tính toán.
"Hệ thống đã sẵn sàng chưa, Nam?" Huy hỏi.
"Dạ xong rồi thưa anh Huy. Bây giờ chúng ta cần thiết lập cấu hình nhận diện gương mặt ban đầu và lấy dữ liệu sinh trắc học chuẩn của phu nhân để làm mốc đối chiếu cho thuật toán AI," Nam trả lời, gã quay ống kính camera hồng ngoại màu đỏ trên trần hướng thẳng về phía sofa nơi Chi đang ngồi.
"Lại đây nào, em yêu," Huy nắm lấy tay Chi, kéo cô đứng dậy dắt ra giữa phòng khách, ngay dưới vùng quét trực diện của mắt camera AI. "Hãy đứng trước camera mới để thiết lập cấu hình. Anh muốn hệ thống ghi nhận trạng thái hạnh phúc nhất của em khi ở trong ngôi nhà của chúng ta."
Chi cảm thấy bàn tay Huy đặt trên vai mình lạnh ngắt như băng. Ánh đèn hồng ngoại màu đỏ của camera bắt đầu nhấp nháy liên tục, quét những dải sáng vô hình qua gương mặt cô.
Trên màn hình máy tính bảng của Nam, một mô hình lưới 3D bọc lấy gương mặt Chi, các đường chỉ số sinh học bắt đầu nhảy múa liên tục.
"Nhịp tim: 110 nhịp/phút. Tần số nhịp thở: 24 lần/phút. Trạng thái phân tích: Lo âu / Căng thẳng cực độ." Thanh hiển thị điểm số cảm xúc trên màn hình bắt đầu tụt dốc không phanh, chuyển sang màu cam đậm rồi nhấp nháy đỏ ở mức bốn mươi lăm điểm.
Gia Huy nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính bảng. Nụ cười trên môi gã mỏng đi, ánh mắt sau gọng kính vàng tri thức nheo lại đầy nghi ngờ. Gã siết chặt bàn tay trên vai Chi, giọng gã trầm xuống, mang theo một áp lực tâm lý vô hình đè nặng: "Sao thế, em yêu? Nhịp tim của em cao quá. Em đang lo lắng điều gì trước camera an ninh của gia đình chúng ta sao?"
Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy phòng khách. Chi hiểu rằng đây là thời điểm quyết định sự sống còn của cô. Nếu cô không thể đảo ngược điểm số cảm xúc trên màn hình ngay lập tức, bộ óc nhạy bén của Huy sẽ nhận ra cô đang che giấu một bí mật khổng lồ, và gã sẽ không ngần ngại dùng hồ sơ trầm cảm sau sinh để tước quyền nuôi Bảo Nam và giam lỏng cô hoàn toàn.
Trong khoảnh khắc nghẹt thở đó, Chi nhắm mắt lại trong một giây.
Ký ức thời đại học ùa về trong tâm trí cô—giọng nói ôn tồn nhưng nghiêm khắc của Bác sĩ Đạt Nghiêm vang lên bên tai: *"Chi, khi em đối mặt với các thiết bị đo sinh học hoặc hệ thống nhận diện cảm xúc, cơ thể em là kẻ phản bội đầu tiên. Nhưng em có thể làm chủ nó nếu em làm chủ được hơi thở. Hãy nhớ, nhịp tim không phải là một hằng số bất biến, nó là phản xạ của hệ thần kinh tự trị. Khi em hít vào sâu và thở ra kéo dài gấp đôi thời gian hít vào, em đang gửi một tín hiệu hóa học đến dây thần kinh phế vị để hạ nhịp tim xuống ngay lập tức. Và quan trọng nhất, cơ mặt của em phải giãn ra hoàn toàn, đặc biệt là vùng cơ vòng mắt và cơ nâng khóe miệng. Đừng cố gồng mình cười, hãy để các cơ mặt thả lỏng như thể em đang chìm vào một giấc ngủ thanh thản nhất."*
Chi mở mắt ra. Cô áp dụng "Kiểm soát nhịp tim chủ động". Cô hít vào sâu bằng mũi trong bốn giây, dồn khí xuống vùng bụng dưới, giữ hơi thở trong bảy giây, rồi từ từ thở ra bằng miệng trong tám giây đều đặn. Cô lặp lại chu kỳ thở sâu này hai lần liên tiếp. Cơn đau buốt từ vết xước ở lòng bàn tay phải được cô dùng làm điểm neo vật lý để tập trung tinh thần, triệt tiêu hoàn toàn sự hoảng loạn trong tâm trí.
Đồng thời, Chi áp dụng "Quy tắc 'Mười giây biểu cảm'". Cô thả lỏng hoàn toàn cơ vai, giãn các cơ xung quanh hốc mắt và khóe môi. Cô không cố gắng nở một nụ cười rạng rỡ giả tạo—thuật toán AI sẽ dễ dàng phát hiện sự bất đối xứng của các nếp nhăn giả quanh mắt. Thay vào đó, cô nghĩ đến gương mặt ngây thơ của bé Bảo Nam khi đang ngủ say trong nôi, cảm nhận mùi hương phấn rôm trẻ em ngọt ngào của con.
Một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp và hoàn toàn tự nhiên xuất hiện trên môi Chi. Đôi mắt cô hơi cong lại, ánh mắt tràn đầy sự thư thái và tình yêu mẫu tử thuần khiết. Cô giữ nguyên biểu cảm đó trong đúng mười giây không dao động.
Trên màn hình máy tính bảng của Đỗ Văn Nam, các chỉ số sinh học bắt đầu thay đổi một cách kinh ngạc.
"Nhịp tim: 74 nhịp/phút. Tần số nhịp thở: 16 lần/phút. Trạng thái phân tích: Bình tĩnh / Hạnh phúc."
Thanh hiển thị điểm số cảm xúc trên màn hình nhảy vọt lên mức chín mươi lăm điểm, chuyển sang màu xanh lá cây an toàn rực rỡ. Hệ thống phát ra một tiếng "bíp" nhẹ báo hiệu cấu hình sinh trắc học ban đầu của phu nhân đã được thiết lập thành công.
Đỗ Văn Nam thở phào nhẹ nhõm, gã quay sang nói với Huy: "Tuyệt vời thưa anh Huy. Dữ liệu chuẩn của phu nhân rất tốt. Điểm số hạnh phúc đạt mức tối đa. Hệ thống AI đã ghi nhận cấu hình này làm mốc đối chiếu hằng ngày."
Gia Huy nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị màu xanh lá cây. Sự nghi ngờ trong mắt gã giãn ra đôi chút, nhưng bàn tay gã vẫn đặt hờ trên vai Chi, ngón tay gã khẽ gõ nhẹ theo một nhịp điệu đều đặn đầy tính toán. Gã cúi xuống hôn nhẹ lên má cô, giọng gã vang lên đầy ấm áp nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy: "Tốt lắm, em yêu. Từ nay, anh có thể hoàn toàn yên tâm khi biết rằng em luôn được hạnh phúc và an toàn trong ngôi nhà của chúng ta."
Chi đứng im lặng dưới luồng sáng đỏ nhấp nháy của mắt camera AI trên trần phòng khách. Cô nở một nụ cười nhẹ đáp lại chồng, nhưng bên trong lòng bàn tay phải bọc khăn lụa, vết xước rỉ máu lại nhói lên một cơn đau buốt lạnh.
Cuộc chiến sinh tử hằng ngày dưới mắt thần của chồng cô chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!